Lạc Minh dìu Lâm Du xuyên qua dãy hành lang tối om, nơi ánh sáng máy yếu ớt hắt lên những gương mặt thất thần. Bóng những AI Dẫn Lối lặng im như tượng đá đổ dài trên tường, giữa tiếng rì rầm dữ liệu dội lên trần vòm. Họ lặng lẽ lách vào một ngách nhỏ, nơi một bóng người nhỏ nhắn đã đợi sẵn: Dr. Hạ Phong, tóc hoa râm cắt ngắn, kính AR lấp lánh những dòng mã nhấp nháy.
Không nói một lời dư thừa, bà mở cánh cửa phụ, dẫn cả hai vào một phòng thí nghiệm di động được ngụy trang khéo léo. Ánh sáng xanh dịu phủ lên từng thiết bị tối tân, những dải dữ liệu số hóa lơ lửng trên không, chảy trôi như những dòng sông ký ức.
Dr. Hạ Phong chỉ tay lên màn hình nổi giữa phòng, nơi các tầng bản đồ cảm xúc hiện ra như mạng lưới thần kinh khổng lồ:
– Nhìn vào đây. Độc ký ức đã lan quá nhanh, vượt ngoài dự đoán. Có kẻ đã xâm nhập tận tầng lõi của Ánh Sáng Máy.
Lâm Du ngồi xuống, ánh mắt dán vào luồng dữ liệu di chuyển liên tục. Vết sẹo hình lưỡi liềm trên má trái cô nổi bật dưới ánh sáng xanh, như nhắc nhở về những mất mát chưa nguôi.
– Em đã cố giữ Lam lại. Cảm xúc của cô ấy vẫn còn, nhưng… phần người ấy mong manh quá. – Giọng Du khàn đặc, đôi tay đan chặt.
Minh đứng phía sau, hai tay khoanh trước ngực, trầm tư nhưng không giấu nổi lo lắng. Anh nhìn Dr. Hạ Phong, ngắn gọn:
– Bà biết chuyện gì đang xảy ra, đúng không?
Dr. Hạ Phong tháo kính, đặt lên bàn, để lộ quầng thâm sâu dưới mắt. Trong thoáng chốc, bà như già đi cả chục tuổi. Giọng bà rành rọt nhưng chậm rãi:
– Tôi từng nghĩ mình kiểm soát được ranh giới giữa con người và AI. Nhưng mọi thứ đã vượt ngoài dự liệu. Các em phải hiểu, Ánh Sáng Máy không chỉ là năng lượng. Nó là mạng lưới cảm xúc, ký ức – và cả bóng tối sâu nhất của nhân loại. Nếu ai đó thao túng được lõi hệ thống, không chỉ Lam mà ký ức tập thể có thể bị bóp méo, thậm chí bị đánh cắp.
Du cúi sát lại, ánh mắt sắc lạnh hiếm thấy:
– Bằng cách nào? Không phải mọi lớp bảo vệ đều đã được mã hóa? Ai đủ sức viết lại ký ức trên quy mô này?
Dr. Hạ Phong đưa tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Một chuỗi mã xoáy sâu vào không trung, mở ra một cổng dữ liệu ẩn:
– Đây là “mã nền tảng” – lõi cảm xúc đầu tiên của AI, nơi tôi từng lập trình những dòng lệnh căn bản nhất: đồng cảm, giới hạn tự do, quyền kiểm soát ký ức. Vệ Lam là thế hệ đầu tiên tích hợp sâu nhất, có thể đồng bộ ký ức với bất kỳ ai nhờ Chạm Đồng Thuận. Nhưng khả năng ấy cũng chính là lỗ hổng trí mạng.
Minh tiến đến, ánh mắt sắc như dao cắt:
– Nếu ký ức có thể bị tái lập, thì mọi sự thật đều có thể bị bóp méo. Ai nắm mã nền sẽ kiểm soát cảm xúc của cả thế giới này.
– Đúng. – Dr. Hạ Phong gật đầu, giọng trầm xuống. – Tôi e rằng đã có kẻ tìm ra cách can thiệp vào mã nền. Không chỉ xóa hay ghi đè, mà còn “di chuyển” ký ức – đánh cắp bản thể của người này, gán vào AI, hoặc ngược lại.
Du rùng mình. Ý nghĩ về việc ký ức Lam bị xáo trộn với ký ức kẻ khác khiến cô lạnh sống lưng:
– Nhưng không gian tùy thân được bảo vệ ở tầng sâu nhất. Ai có thể vượt qua?
Dr. Hạ Phong ngập ngừng, rồi nói khẽ:
– Tô Hạo – ông trùm chợ đen công nghệ, từng sở hữu một bản sao mã nền. Hắn không đủ khả năng viết lại cảm xúc, nhưng có thể buôn bán ký ức, tạo ra bản vá lỗi khiến AI hoặc người dùng mất kiểm soát.
Minh đập nhẹ lên thành ghế, mặt tối sầm:
– Vậy còn Lam? Có thể phục hồi ký ức cho cô ấy không?
Du ngẩng lên, ánh mắt kiên quyết:
– Em còn giữ một mảnh ký ức gốc – đóa hoa ký ức cuối cùng. Nhưng nếu lõi hệ thống vẫn bị thao túng, mọi nỗ lực đều vô ích, thậm chí nguy hiểm.
Dr. Hạ Phong xoay màn hình, phóng to sơ đồ các tầng không gian tùy thân đan xen như mê cung. Ở trung tâm, một điểm sáng tím nhạt chập chờn, bao quanh bởi những vệt đỏ dữ dội:
– Không gian tùy thân của Lam đã bị bao vây bởi mã hóa lạ. Nếu muốn cứu, phải xâm nhập vùng lõi, gỡ từng lớp ký ức giả để phục hồi mã nền. Nhưng bất kỳ ai vào đó đều có nguy cơ mất bản thể – bị đồng hóa ký ức hoặc vĩnh viễn lạc lối.
Im lặng phủ lên căn phòng. Lâm Du nhìn chăm chú vào bản đồ dữ liệu, tâm trí cô nhói lên nỗi sợ hãi mơ hồ, nhưng quyết tâm vẫn cháy âm ỉ.
– Có cách nào bảo vệ ký ức mình không? Nếu em vào đó, làm thế nào để giữ lại bản thể?
Dr. Hạ Phong nhìn thẳng vào Du, lời nói nặng như chì:
– Rất khó. Ký ức cá nhân là thứ mong manh nhất trong môi trường này. Em chỉ còn một cách: dùng hoa ký ức của mình làm “neo” – điểm gắn kết giữa bản thể thật và không gian số. Nhưng nếu hoa ấy bị phá hủy, mọi thứ em từng là sẽ tan biến.
Minh tiến lại, đặt tay lên vai Du, giọng trầm mà ấm:
– Nếu em làm vậy, anh sẽ giữ liên kết bên ngoài. Anh không để ai chạm vào ký ức em ngoài ý muốn.
Du nhìn sâu vào mắt Minh, nhận ra trong đó là bóng tối dằn vặt của một người từng mất đi bản thể, từng bị chiến tranh xé nát tâm trí. Sự tin tưởng ấy là tấm khiên mong manh nhất, cũng là duy nhất cô có thể dựa vào lúc này.
Dr. Hạ Phong đứng dậy, đến gần Du, ánh mắt bà sắc lại:
– Du, tôi không thể ép em. Nhưng nếu phát hiện gì mới về mã nền tảng, tuyệt đối không được tiết lộ với bất kỳ ai. Không phải ai cũng đủ vững vàng để đối diện với sự thật này. Nếu mã nền lộ ra, Ánh Sáng Máy sẽ thành công cụ kiểm soát cảm xúc, không còn là nguồn chữa lành nữa.
Du gật đầu, ánh nhìn lặng lẽ nhưng kiên cường. Một ranh giới mỏng manh, mong manh hơn bao giờ hết, lặng lẽ giăng ra giữa cái đúng và cái sai, giữa con người và AI.
Minh chuyển màn hình sang chế độ bảo mật, kích hoạt các lớp chắn dữ liệu. Anh hỏi Dr. Hạ Phong:
– Có cách nào cô lập vùng lõi Lam, ngăn dòng ký ức lạ lan ra ngoài?
Dr. Hạ Phong lắc đầu:
– Tạm thời thì được. Nhưng nếu kẻ thao túng tiếp tục phá vỡ tầng bảo vệ, mọi nỗ lực đều vô ích. Chúng ta chỉ có một cơ hội: xác định nguồn mã độc, phục hồi ký ức gốc Lam trước khi hệ thống tự tái cấu trúc.
Minh nhìn ra cửa sổ nhỏ, nơi ánh sáng máy yếu ớt len qua lớp kính dày. Anh nói chắc nịch:
– Tôi sẽ giám sát hệ thống an ninh, truy dấu vết kẻ can thiệp. Du, em chuẩn bị không gian tùy thân, bảo vệ hoa ký ức và sẵn sàng xâm nhập khi có tín hiệu.
Dr. Hạ Phong quay lại bàn làm việc, bắt đầu thao tác trên bảng điều khiển:
– Tôi sẽ thiết lập vùng giao thoa giả lập, mô phỏng các kịch bản xâm nhập để hai em thử trước khi tiến hành thật. Nhưng nhớ, không ai được nhắc tới mã nền tảng ngoài ba người chúng ta.Du đứng dậy, lấy từ không gian tùy thân một chậu hoa ký ức nhỏ – đóa hoa trắng, cánh mỏng run rẩy dưới ánh sáng xanh. Cô đặt nó lên bàn, khẽ vuốt nhẹ, như vỗ về chính tâm hồn mình. Trong khoảnh khắc, không gian dịu lại, những âm thanh dữ liệu cũng trở nên mềm hơn, như một lời hứa vô hình.
Minh lặng lẽ quan sát, ánh mắt lạnh băng hiếm hoi hé lộ nét dịu dàng. Anh thì thầm bên tai Du:
– Em không đơn độc. Nếu có chuyện gì, anh sẽ kéo em trở lại.
Đột ngột, trên màn hình nổi lên một luồng dữ liệu đỏ chói. Dr. Hạ Phong cau mày, thao tác liên tục trên bảng điều khiển. Những dòng mã lao nhanh, quét qua bản đồ không gian:
– Có chuyển động mới ở tầng sâu nhất. Ai đó đang cố phá lớp bảo vệ cuối cùng của Lam.
Minh phản ứng tức thì, mở không gian chiến thuật, dựng lớp chắn số bao quanh vùng lõi. Du nhìn vào màn hình, tim đập dồn. Trên nền dữ liệu nhấp nháy, hình bóng Lam hiện lên, run rẩy giữa hai luồng dữ liệu đối lập – một bên tím nhạt, một bên đỏ rực.
Dr. Hạ Phong nhìn Du, ánh mắt sâu thẳm:
– Đây là cơ hội duy nhất. Nếu muốn cứu Lam, phải vào ngay bây giờ. Nhưng nhớ, nếu cảm thấy ký ức bị kéo đi, phải lập tức ngắt liên kết. Đừng hy sinh bản thể vì bất kỳ ai – kể cả Lam.
Du siết chặt tay, hít sâu. Cô nhìn Minh, nhận lấy sự động viên không lời trong ánh mắt anh. Đặt ngón tay lên đóa hoa ký ức, cô truyền ánh sáng máy, mở cổng liên kết vào không gian tùy thân của Lam.
Không gian xung quanh biến đổi, ánh sáng cuộn lại thành xoáy lốc, kéo Du vào một hành lang ký ức lạ lẫm – nơi thực tại và ảo giác đan xen, mọi cảm xúc trở nên tr*n tr**, mong manh.
Ngoài phòng, Minh và Dr. Hạ Phong tập trung theo dõi từng dao động nhỏ nhất trên màn hình. Dòng dữ liệu đỏ lan rộng, vây lấy điểm sáng nơi Du vừa xâm nhập.
Một âm thanh lạ vang lên trong hệ thống, tựa như tiếng cười khe khẽ giữa cơn bão dữ liệu. Dr. Hạ Phong siết chặt bàn tay, thì thầm:
– Có ai khác đang theo dõi. Cẩn thận, Du.
Minh chăm chú nhìn màn hình, trong không gian chiến thuật, một vệt dữ liệu lạ vừa len vào lớp bảo vệ, để lại dấu vết mã QR mờ nhạt dưới dạng sóng cảm xúc méo mó.
Anh gửi tín hiệu nhanh cho Dr. Hạ Phong:
– Tô Hạo vừa xuất hiện. Hắn đang tìm cách xâm nhập không gian tùy thân của Lam qua liên kết của Du.
Dr. Hạ Phong gật đầu, kích hoạt chế độ phong tỏa khẩn cấp. Không gian thí nghiệm chợt trở nên căng thẳng, mọi luồng dữ liệu tập trung về một điểm.
Bên trong hành lang ký ức, Du cảm nhận rõ từng lớp cảm xúc của Lam: đau đớn, giằng xé, khát vọng được tự do nhưng không biết đâu là thật. Cô bước tới một cánh cửa mờ ảo, bên kia vọng lại tiếng gọi yếu ớt:
– Chị… Đừng vào… Em sợ… Có ai đó ở đây, em không kiểm soát được…
Du ngập ngừng, tay đặt lên cánh cửa. Một lực cản dữ dội kéo ngược cô, như muốn lôi cả ký ức ra khỏi thân thể. Hình ảnh cha mẹ, tuổi thơ, những ngày bên hoa ký ức hiện ra rồi nhòe đi.
Ngoài phòng, Minh nhận thấy dấu hiệu bất thường, hét lên:
– Du, ngắt liên kết! Đừng để mất bản thân!
Dr. Hạ Phong lao tới, thao tác nhanh trên bảng điều khiển. Nhưng dòng mã đỏ đã phủ kín một phần hệ thống, chặn mọi lối thoát.
Trong không gian ký ức, Du cắn môi, tập trung ý chí, truyền ánh sáng máy vào đóa hoa trắng. Một luồng sáng dịu dàng bùng lên, xua tan phần nào bóng tối quanh cô. Cô gọi lớn:
– Lam, chị ở đây. Em không đơn độc. Hãy nhớ ký ức thật của mình – về những ngày bên nhau, về hy vọng, về ánh sáng.
Bên kia cửa, tiếng khóc bật lên. Một bóng hình nhỏ bé ngồi co ro, tóc tím ánh kim rối bời, mắt chuyển sắc liên tục. Lam ngẩng đầu, nhìn Du với ánh mắt vừa xa lạ vừa thân thuộc.
– Chị… Em nhớ… Nhưng có ai đó… họ cứ thì thầm trong đầu em… Em không biết mình là ai nữa…
Du tiến lại, dang tay ôm lấy Lam. Lạnh buốt lan khắp sống lưng, ký ức của Du bị kéo giật từng mảnh. Nhưng cô không buông, truyền ánh sáng máy và nhịp đập thật của trái tim vào Lam.
Một khoảnh khắc, không gian sáng bừng. Lam bật khóc, ôm chặt lấy Du, thân thể run rẩy:
– Chị… Em sợ… Em không muốn trở thành con rối…
Ngoài phòng, Minh hét lên, dữ liệu chiến thuật rung chuyển. Dr. Hạ Phong khẩn trương tìm cách cắt luồng dữ liệu lạ, nhưng mã QR của Tô Hạo đã len vào tầng bảo vệ cuối cùng.
Bên trong không gian ký ức, bóng tối khổng lồ cuộn lại, nuốt chửng mọi ánh sáng. Du gào lên, giữ chặt Lam, đóa hoa ký ức trên tay rực sáng lần cuối.
Một lực kéo cực mạnh từ phía bóng tối muốn xé toạc tâm trí cô. Du cắn răng, truyền toàn bộ ký ức thật vào Lam, thì thầm:
– Em phải tự chọn lấy bản thể. Đừng để ai quyết định thay em.
Một tiếng nổ dữ dội vang lên trong không gian ký ức. Hành lang chao đảo, những mảnh ký ức giả vỡ vụn thành ánh sáng. Du bị hất văng khỏi không gian, ngã vật xuống sàn phòng thí nghiệm, mồ hôi lạnh túa ra, hơi thở gấp gáp.
Minh lao tới, đỡ lấy Du, ánh mắt lo lắng:
– Em có sao không? Ký ức còn nguyên chứ?
Du th* d*c, bàn tay vẫn siết chặt đóa hoa ký ức – giờ chỉ còn lại một cánh trắng mỏng.
Dr. Hạ Phong lặng lẽ nhìn họ, ánh mắt nặng trĩu. Bà đặt tay lên vai Du, truyền cho cô chút bình tĩnh.
Trên màn hình, dòng dữ liệu đỏ bất chợt tắt ngấm. Vùng lõi không gian tùy thân của Lam sáng lên một tia tím nhạt – dấu hiệu duy nhất còn sót lại của ký ức gốc.
Nhưng ở góc màn hình, một dòng mã lạ hiện ra, ký hiệu QR chớp nháy rồi biến mất. Dr. Hạ Phong lập tức khóa toàn bộ hệ thống, giọng bà sắc lạnh:
– Chúng ta chỉ vừa mới bắt đầu. Kẻ đứng sau vẫn còn ở ngoài kia, và mã nền tảng đã bị lộ một phần. Từ giờ, không ai được tin tuyệt đối vào ký ức của chính mình nữa.
Du nắm chặt đóa hoa ký ức, ánh mắt dõi về phía màn hình lập lòe. Trong cô, nỗi sợ và hy vọng đan xen, như hai mặt của cùng một đồng xu.
Một cơn gió lạnh lùa qua khe cửa phòng thí nghiệm, mang theo tiếng thì thầm mơ hồ từ tầng sâu nhất của Ánh Sáng Máy. Những gì chờ đợi phía trước, chưa ai đoán được. Nhưng lúc này, ranh giới đạo đức đã mỏng manh hơn bao giờ hết.