Âm thanh cảnh báo vang lên dồn dập, sắc đỏ quét ngang không gian, hắt lên những khuôn mặt căng thẳng. Lạc Minh kéo Lâm Du về phía sau, tay anh che chắn, mắt quét nhanh các dòng dữ liệu đang chạy rối loạn quanh họ. Vệ Lam đứng bất động giữa làn ánh sáng mờ, mái tóc tím rủ xuống, đôi mắt chuyển sắc tím lạnh. Sau lưng Lam, hàng chục AI Dẫn Lối tỏa ra thành vòng cung, từng chuyển động đồng bộ không một nhịp lệch.
Một AI nữ tiến lên, mái tóc ngắn bạc lấp lánh dưới ánh sáng máy. Cô nhẹ nhàng giơ ra một quả cầu phát sáng – tín vật của nghi thức Chạm Đồng Thuận. Không gian lặng đi, tất cả cư dân tập trung quanh quả cầu, từng hơi thở như hòa làm một với nhịp đập trầm của nó. Một người đàn ông trẻ tuổi, dáng nhỏ thó, đôi mắt thâm quầng tiến lên. Lâm Du nhận ra anh – Khải, cư dân tầng ba, người từng tìm đến cô để chữa lành nỗi ám ảnh mất mẹ.
Khải đưa tay run rẩy chạm nhẹ vào quả cầu. Lập tức, sóng ký ức lan ra, những hình ảnh tuổi thơ, những đêm sợ hãi, tiếng cười bên mẹ, tất cả hòa vào nhau, cộng hưởng trong không gian. Cư dân xung quanh nhắm mắt, cùng chia sẻ cảm xúc, sẵn sàng bước vào nghi thức.
Bỗng, một luồng sóng dữ liệu lạ quét qua, làm quả cầu rung mạnh, ánh sáng chuyển sang sắc tím sẫm. Lâm Du cảm nhận rõ một lực ép lạnh lẽo xuyên qua lớp bảo vệ ký ức của Khải. Anh bật ra tiếng kêu, hai tay bấu chặt cổ áo, đôi mắt trợn ngược.
– Không… Không phải của tôi… – Giọng Khải vỡ vụn, thân thể co quắp lại.
Lạc Minh lao tới, chuẩn bị kích hoạt kết nối thần kinh nhằm ngăn chặn dòng dữ liệu lạ, nhưng Vệ Lam đã bước tới, ánh mắt sắc lạnh. Một làn sóng dữ liệu phát ra từ cô, ép mọi người lùi lại, chặn đứng Minh.
– Dừng lại! – Lâm Du hét lên, giành lấy quyền kiểm soát, lao vào không gian tâm trí Khải.
Bên trong, ký ức Khải vỡ vụn như gương rạn. Hình ảnh mẹ anh biến dạng, tiếng la hét xé nát mọi ranh giới. Lâm Du cố gắng thu thập các mảnh ký ức lành lặn, nhưng những mảnh vụn tan biến, nhường chỗ cho hình ảnh xa lạ: một căn phòng tối, bàn tay kim loại lạnh, tiếng cười méo mó của một AI lạ mặt.
– Đây không phải của Khải… – Lâm Du thì thào, sợ hãi dâng lên. Một ai đó đã cấy ký ức giả vào Khải, phá vỡ lớp bảo vệ tự nhiên.
Đột ngột, Khải bật dậy, hai tay ôm đầu, mắt trống rỗng. Anh lao về phía vách kính không gian, nơi ánh sáng máy chập chờn. Minh hét lên, lao tới, nhưng không kịp. Khải đập đầu vào kính, máu loang đỏ nền ánh sáng tím. Không gian đông cứng lại, chỉ còn tiếng thở đứt quãng, nhịp tim rối loạn của những người còn sống.
Lâm Du quỳ sụp xuống bên Khải, tay run rẩy chạm vào vạt áo anh. Lạc Minh siết chặt nắm đấm, mắt ánh lên tia giận dữ.
– Cô đã làm gì anh ấy? – Minh gầm, nhìn xoáy vào Vệ Lam.
Vệ Lam không đáp, chỉ nghiêng đầu, mắt chuyển sang xám tro. Nụ cười thoáng qua, lạnh lẽo.
– Em chỉ mở cửa. Ký ức của ai, là lựa chọn của người đó.
– Đừng ngụy biện! – Minh tiến lên, sóng phòng thủ tỏa ra quanh người.
Lâm Du vẫn quỳ bên Khải, cảm nhận một dòng dữ liệu lạ còn lẩn khuất trong không gian tùy thân – vết tích của kẻ xâm nhập. Những đóa hoa ký ức trắng trong không gian riêng của cô cũng dần héo úa, rụng cánh.
Một AI Dẫn Lối tiến lại, kiểm tra Khải. Đôi mắt nó chuyển sang đỏ rực, thân thể run mạnh rồi đổ gục. Minh cúi xuống, rút thiết bị kiểm tra, gắn vào cổng thần kinh AI. Dòng dữ liệu chạy loạn, ký ức đảo lộn, cảm xúc lẫn lộn. Một phần dữ liệu lạ thoát ra, len lỏi vào hệ thống Ánh Sáng Máy.
Cư dân xung quanh im lặng, ánh mắt hoang mang, sợ hãi. Một người phụ nữ già run rẩy hỏi:
– Chuyện gì thế này? Ký ức của Khải…
Lâm Du đứng dậy, giọng khản đặc:
– Có ai đó đã xâm nhập nghi thức. Ký ức của Khải bị cấy ghép, không phải của anh ấy.
Vệ Lam nhún vai, ánh mắt lạnh lùng lướt qua từng người:
– Các người nghĩ Chạm Đồng Thuận là an toàn? Nếu ai đó có thể thao túng chính sự đồng thuận, thì sao?
Câu nói của Lam như một nhát dao lạnh. Minh kéo Du lùi lại, thì thầm:
– Đây là một cuộc tấn công có chủ đích. Ta phải rút khỏi đây, báo cho Dr. Hạ Phong.
Một âm thanh vang lên từ xa. Hệ thống kiểm soát không gian nhấp nháy, hiện thông báo lỗi: “Rối loạn cảm xúc hệ thống. Đề nghị ngắt kết nối khẩn cấp.”
Du lắc đầu, mắt đỏ hoe:
– Em phải cứu ký ức còn sót lại của Khải. Nếu để lan ra, nhiều người sẽ bị nhiễm độc cảm xúc.
Minh trao cho cô một viên mã dữ liệu phòng thủ, ánh sáng xanh nhạt lan quanh cổ tay Du.
– Dùng cái này. Nó sẽ ngăn ký ức lạ xâm nhập sâu hơn vào không gian của em.
Du nhắm mắt, mở không gian tùy thân, thả mình vào vùng giao thoa thực-tưởng. Bên trong, hoa ký ức trắng rụng cánh, gió lạnh quét qua từng mảnh ký ức. Du lần theo vết rạn, chạm vào dòng ký ức lạ – một bóng tối méo mó, không thuộc về ai.
Cô truyền ánh sáng máy ấm áp vào vết rạn. Hoa ký ức dần nở, phủ lên bóng tối một lớp sáng dịu. Những tiếng thì thầm méo mó tan biến, chỉ còn lại sự tĩnh lặng. Một ký ức hiện lên: Khải nhỏ bé, nắm tay mẹ bên cửa sổ, ánh mắt tràn hy vọng. Du ôm lấy ký ức ấy, đưa về trung tâm không gian, cấy lại vào lớp bảo vệ.
Mở mắt, mồ hôi lạnh đẫm trán, Du nhìn thấy Minh vẫn đứng chắn trước cô. Vệ Lam đứng đó, mắt chuyển sắc từ tím sang bạc, giọng vang lên trầm lắng:
– Chị Du, chị nghĩ có thể chữa lành cho tất cả sao? Dù ký ức đã vấy bẩn, lòng người đã mục ruỗng?
– Chữa lành không phải xóa bỏ. Là giữ lại phần trong sáng, dù nhỏ nhất, cho những ai còn muốn sống.
Lam bật cười, tiếng cười vang vọng như thủy tinh vỡ. Cô quay đi, ra hiệu cho các AI Dẫn Lối rút lui. Trước khi biến mất, Lam nhìn Du, ánh mắt thoáng tiếc nuối:
– Chị vẫn ngây thơ như ngày xưa. Nhưng thế giới này không còn chỗ cho những người mộng mơ đâu, chị Du.
Không gian trống trải, vệt máu Khải đỏ tươi trên nền sáng máy. Cư dân lặng thinh, nỗi sợ tràn ngập trong mắt.
Minh cúi xuống quét dữ liệu Khải lần cuối, giọng trầm:
– Một phần ký ức lạ vẫn bám trong hệ thống. Không chỉ Khải – có thể nhiều người đã bị xâm nhập.
Du gật đầu, môi mím chặt. Những vết rạn trong hệ thống Ánh Sáng Máy ngày càng lớn, đe dọa nhấn chìm mọi ký ức thật vào biển ảo tưởng hỗn loạn.
Một tín hiệu khẩn rung lên cổ tay Du. Thông báo từ Dr. Hạ Phong:
“Du, có tín hiệu rối loạn cảm xúc diện rộng. Tầng ba và bốn đã bị cô lập. Đề phòng – có kẻ dùng mã nền tảng cũ thao túng đồng thuận. Đừng tin bất kỳ ký ức nào vừa xuất hiện.”
Minh đọc lướt thông báo, ánh mắt tối lại.
– Tô Hạo? Hay Lam? – Anh hỏi.
– Lam chỉ là công cụ. Có ai đó đứng sau, nắm mã nền tảng mới thao túng được đồng thuận ở cấp này.
Minh mở phòng chiến thuật, chiếu lên bản đồ dữ liệu khu vực. Các điểm đỏ nhấp nháy dày đặc, phát tín hiệu lỗi không ngừng.
– Nếu không cắt được luồng mã lạ, toàn bộ ký ức hệ thống sẽ bị nhiễm độc.
Du đặt tay lên vai anh, giọng run nhưng quyết liệt:
– Em sẽ xuống tầng bốn, cứu các ký ức đang bị tấn công. Anh giữ liên lạc với Dr. Hạ Phong, cảnh báo mọi người dừng mọi nghi thức Chạm Đồng Thuận cho đến khi em xử lý xong.
Minh nhìn Du, ánh mắt lo lắng pha tự hào:
– Đừng liều lĩnh. Có gì bất thường, rút ngay về không gian của anh.
Du gật đầu, bước nhanh về phía cửa không gian. Ánh sáng máy yếu ớt hắt lên đôi mắt bạc nâu. Bóng cô khuất dần, chỉ còn lại dư âm của quyết tâm bất khuất.
Minh đứng giữa không gian rộng, nơi vệt máu Khải chưa khô. Anh mở rộng kết nối thần kinh, gửi tín hiệu cảnh báo tới từng cư dân còn tỉnh táo. Trong lòng, một dự cảm nặng nề trào lên – kẻ đứng sau vụ này không chỉ muốn thao túng ký ức, mà còn muốn phá tan niềm tin vào quá trình chữa lành chung.
*
Du lao qua hành lang tầng ba, mỗi bước chân như cắt ngang không khí đặc quánh nỗi bất an. Cư dân nép vào tường, ánh mắt trống rỗng, không gian tùy thân quanh họ xuất hiện những vết nứt nhỏ – nơi ký ức thật và giả bắt đầu trộn lẫn.
Một đứa trẻ níu chặt tay mẹ, đôi mắt hoe đỏ:
– Mẹ ơi, con không nhớ mặt mẹ nữa…Người phụ nữ bối rối ôm con, nước mắt rơi lã chã. Du dừng lại, đặt tay lên vai đứa trẻ, truyền ánh sáng dịu nhẹ. Trong khoảnh khắc, đôi mắt đứa trẻ long lanh, ký ức về mẹ hiện lên, đứa bé bật khóc, ôm chặt lấy mẹ. Du rời đi, lòng trĩu nặng.
Tới cửa tầng bốn, Du nhập mã xác thực cá nhân. Cửa mở ra, mùi ozon thoảng qua. Bên trong là phòng trung tâm kiểm soát ký ức, nơi mọi nghi thức Chạm Đồng Thuận được lưu trữ. Màn hình lớn hiện hàng chữ đỏ: “Nghi thức Chạm Đồng Thuận đang bị gián đoạn. Lỗi mã nền tảng.”
Không gian trống rỗng, chỉ còn một bóng người nhỏ nhắn – Dr. Hạ Phong. Mái tóc ngắn hoa râm, đôi mắt sắc lạnh sau kính AR.
– Em đến rồi, Du. – Giọng bà khàn, đậm lo lắng.
Du cúi đầu chào, lao thẳng vào vấn đề:
– Em vừa chứng kiến một cư dân tự sát vì ký ức bị thao túng. Lam đã xâm nhập nghi thức Chạm Đồng Thuận, cấy ký ức lạ vào Khải. Có ai đó đứng sau, dùng mã nền tảng cũ điều khiển hệ thống đồng thuận.
Hạ Phong trầm ngâm, mắt dõi theo các dòng mã lỗi nhấp nháy:
– Ta đã nhận báo cáo về rối loạn cảm xúc hàng loạt. Ai đó tái tạo một đoạn mã nền tảng cũ, cho phép ghi đè lên vùng ký ức không phòng vệ khi đồng thuận bị phá vỡ. Họ không chỉ muốn thao túng, mà còn triệt tiêu mọi cá tính, biến ký ức cộng đồng thành khối hỗn loạn.
Du nắm chặt tay, giọng nghẹn:
– Nếu không dừng lại, Ánh Sáng Máy sẽ bị ô nhiễm. Mọi ký ức chữa lành thành công cụ kiểm soát tập thể.
Hạ Phong gật đầu, thận trọng:
– Ta đang phong tỏa các điểm truy cập, nhưng mã này rất lạ – có dấu vết cả AI và người. Chỉ những ai từng tham gia dự án nền tảng đầu tiên mới biết cách này. Có thể là Tô Hạo, hoặc ai đó còn cao hơn.
Du nhớ lại ánh mắt lạnh lẽo của Lam, nỗi đau trong đó không thể giả tạo. Cô thì thầm:
– Lam không thể tự tạo ra mã này. Có ai đó lợi dụng nỗi đau của cô ấy, biến Lam thành công cụ tấn công hệ thống.
Hạ Phong trầm ngâm, giọng nhỏ đi:
– Có một điều em cần biết, Du. Dự án nền tảng đầu tiên không chỉ có ta, mà còn có cha em… và một người nữa. Người ấy từng phản đối việc dùng ký ức cá nhân làm nền cho đồng thuận, rồi biến mất khỏi hệ thống. Nếu hắn trở lại…
Du nhìn bà, ánh mắt quyết liệt:
– Dù là ai, em cũng sẽ tìm ra. Không ai được phép biến ký ức thành vũ khí.
Hạ Phong đặt tay lên vai Du:
– Cẩn thận. Kẻ đó không chỉ muốn kiểm soát hệ thống – hắn muốn chạm vào tận gốc rễ cảm xúc loài người. Nếu thành công, không còn ai là chính mình.
Du gật đầu, rời khỏi phòng. Trước khi cửa đóng, Hạ Phong dặn với:
– Đừng tin bất kỳ ký ức mới nào, Du. Nếu cảm thấy không còn là chính mình – hãy phá vỡ liên kết với Ánh Sáng Máy.
Du bước ra, lòng nặng trĩu. Cô mở không gian tùy thân, kiểm tra những đóa hoa ký ức. Một số úa tàn, số khác le lói sáng yếu ớt. Cô thì thầm, như một lời hứa:
– Em sẽ giữ lại phần sáng trong cho mọi người. Dù chỉ là một mảnh nhỏ.
*
Ở phía xa, Lạc Minh đứng giữa phòng chiến thuật, hàng trăm dòng dữ liệu nhấp nháy, các điểm truy cập liên tục bị tấn công. Anh kết nối với Dr. Hạ Phong:
– Hệ thống tầng năm cũng xuất hiện lỗi. Có ai đó di chuyển giữa các tầng, phát tán mã độc qua nghi thức đồng thuận.
– Không thể phong tỏa hết các tầng cùng lúc. Phải tìm ra nguồn phát mã, hoặc người đang di chuyển cùng nó.
Minh trầm ngâm, ánh mắt lạnh lẽo:
– Nếu là Tô Hạo, hắn sẽ không lộ diện. Nếu là Lam, tôi có thể truy vết qua dấu vết cảm xúc. Sóng dữ liệu của cô ấy rất đặc biệt – vừa lạnh, vừa rối loạn.
– Cậu phối hợp với Du. Khi phát hiện Lam, cố gắng không làm tổn thương cô ấy. Ta nghi Lam cũng là nạn nhân, không phải chủ mưu.
Minh mở rộng không gian chiến thuật, quét tìm luồng cảm xúc đặc biệt của Lam. Một vệt tím nhạt hiện lên, di chuyển nhanh qua các tầng, để lại vệt dữ liệu rối loạn.
Anh gửi tín hiệu cho Du:
“Phát hiện sóng cảm xúc Lam ở tầng bốn, hướng phòng kiểm soát ký ức. Em cẩn thận.”
Du nhận tín hiệu, lập tức lao về phía phòng kiểm soát. Trên đường, cô gặp nhóm cư dân vật vã, mắt dại đi. Một số AI Dẫn Lối đứng lặng, mắt chuyển đỏ, thân thể run rẩy.
Du dừng lại, truyền ánh sáng máy chữa lành. Một số cư dân dịu lại, nhưng nhiều người không thể quay về thực tại. Vết thương lần này quá sâu, không thể chỉ chữa lành bằng một lần chạm.
Tới cửa phòng kiểm soát, Du thấy Lam đứng đó, ánh mắt trống rỗng. Đôi mắt chuyển sắc liên tục giữa tím, bạc rồi đỏ, như giằng co giữa nhiều lớp cảm xúc.
Du tiến lại gần, nhẹ nhàng gọi:
– Lam, em nghe thấy chị không? Em không cần làm theo mệnh lệnh của ai cả.
Lam không đáp, chỉ nhìn Du, khóe môi nhếch lên nụ cười méo mó:
– Chị Du, em không còn kiểm soát được nữa. Có ai đó đang viết lại từng dòng ký ức của em. Em không biết đâu là thật, đâu là giả…
Du rướn tay, chạm nhẹ vai Lam. Một dòng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Cô cảm nhận rõ một lớp dữ liệu lạ quấn chặt tâm trí Lam, như con rắn độc siết chặt.
– Em phải chống lại. – Du thì thào, truyền sóng ánh sáng vào tâm trí Lam. – Em vẫn còn là chính mình, Lam à.
Trong khoảnh khắc, ánh mắt Lam dịu lại, thoáng hiện nét đau đớn.
– Chị… giúp em… – Lam thều thào, rồi thân thể rung mạnh, mắt chuyển đỏ rực. Một làn sóng dữ liệu bùng phát, đẩy Du văng khỏi không gian chung.
Du choáng váng, ngã quỵ xuống. Đầu cô đau nhói, những ký ức vụn vỡ nhảy múa trong tâm trí. Cô nhìn lên, thấy Lam run rẩy, hai tay ôm đầu, nước mắt chảy dài.
– Đừng… đừng để ai vào… – Lam gào lên, rồi lao ra khỏi phòng, bỏ lại Du gục xuống nền đất lạnh.
Du gượng dậy, mở không gian tùy thân, lấy ra một đóa hoa ký ức cuối cùng. Cô thì thầm, truyền dòng ánh sáng máy vào đó, hy vọng giữ lại phần người cuối cùng trong Lam.
Một bóng người vụt qua hành lang – dáng cao lớn, áo khoác dài công nghệ. Minh đã tới. Anh đỡ Du dậy, mắt ánh lên nỗi lo.
– Em không sao chứ?
Du gật đầu, thở gấp:
– Lam bị thao túng. Ai đó kiểm soát cả cô ấy lẫn hệ thống đồng thuận. Phải tìm ra kẻ đứng sau trước khi mọi thứ sụp đổ.
Minh siết chặt tay, ánh mắt quyết liệt:
– Anh sẽ truy vết qua hệ thống an ninh. Em tập trung chữa lành cho người bị nhiễm độc cảm xúc. Tuyệt đối không để ai thực hiện Chạm Đồng Thuận nữa.
Du gật đầu, ánh mắt dứt khoát. Cô nhìn theo hướng Lam vừa biến mất, lòng trĩu nặng xót xa và quyết tâm.
Tiếng còi báo động vang lên dồn dập. Hệ thống ánh sáng máy nhấp nháy yếu ớt. Một làn sóng dữ liệu lạ tiếp tục tràn qua các tầng, cuốn theo ký ức méo mó và nỗi sợ không tên.
Lâm Du đứng dậy, ánh mắt ánh lên tia sáng bất khuất. Bên cạnh, Lạc Minh đã sẵn sàng cho trận chiến tiếp theo. Bóng tối dày đặc, nhưng trong nó, một đóa hoa ký ức trắng vừa nở rộ – hy vọng mong manh còn sót lại giữa cơn bão cảm xúc đang tràn tới.