Chạm Vào Ánh Sáng Máy

Chương 2: Hoa Ký Ức Nở Đêm

Không gian tùy thân của Lâm Du lặng lẽ co lại khi cô tiến sâu vào vùng đất số hóa, nơi ánh sáng máy hắt ra những tia yếu ớt như sương sớm trên bề mặt đất bạc. Ở đây, mọi vật thể đều được đơn giản hóa đến tận cùng: những nhánh hoa ký ức trầm mặc, cánh hoa mỏng manh đong đưa theo nhịp cảm xúc, rễ cây bám sâu vào nền đất ánh bạc, dẫn truyền từng tia sáng máy nhỏ bé. Mỗi đóa hoa lưu giữ một ký ức đã được thanh lọc, một nỗi đau đã vượt qua, một cảm xúc từng được chữa lành. Nhưng hôm nay, ở nơi rìa sâu nhất, Lâm Du chuẩn bị gieo xuống một loài hoa ký ức hoàn toàn mới.

Hạt giống nằm yên trong lòng bàn tay cô, lớp vỏ óng ánh xanh lục pha tím, bên trong ẩn chứa một thuật toán cảm xúc hai chiều do chính cô thiết kế. Ý tưởng của Du là tạo ra một loài hoa không chỉ hấp thụ nỗi đau mà còn trả lại ký ức nguyên sơ, như thể cuộc đời được khởi đầu lại trong trẻo và vẹn nguyên. Tay cô run nhẹ, bởi mỗi lần thử nghiệm đều là một lần đặt cược cả niềm tin vào điều không chắc chắn.

Lạc Minh đứng lặng lẽ phía sau, ánh mắt lạnh như băng theo dõi mọi cử động của cô. Anh đã quá quen với bầu không khí trong không gian này: mờ ảo, bất an, và lúc này căng thẳng còn rõ rệt hơn. Bóng tối ở rìa không gian như sống dậy, giăng mắc từng sợi lo âu khắp nền đất.

Lâm Du từ tốn đặt hạt giống xuống, kích hoạt chuỗi mã sinh trưởng. Một làn sóng ánh sáng máy loang ra, phủ xanh mảnh đất nhỏ quanh hạt. Cô nhắm mắt, truyền vào đó đoạn cảm xúc sâu kín nhất: nỗi đau mất mẹ, sự tiếc nuối dằng dặc, và khát vọng được tha thứ. Dòng cảm xúc len lỏi qua từng mạch mã dữ liệu, mầm hoa rung lên, tỏa ra hương thơm lạ – mùi của đêm mưa cũ, bàn tay ai đó nắm lấy tay cô rồi buông ra, để lại một khoảng trống không gì lấp đầy.

Lạc Minh tiến lại, giọng trầm thấp:

– Em có chắc về loài hoa này không?

– Đây là lần đầu tiên. Nhưng em tin, nó có thể cứu được những ký ức đang bị nhiễm độc.

Anh nhìn sâu vào mắt cô, bắt gặp nét mệt mỏi pha lẫn quyết tâm. Không hỏi thêm, anh chỉ đứng yên, ánh mắt không rời khỏi từng chuyển động của cô, sẵn sàng can thiệp bất cứ khi nào không gian biến động.

Mầm hoa lớn dần, thân mảnh như sợi chỉ, rồi bất ngờ bung nở thành một đóa hoa tím nhạt, nhụy vàng lấp lánh. Khi cánh hoa hé mở, một dòng dữ liệu ký ức phóng thẳng vào tâm trí Lâm Du. Cô choáng váng, cảm giác bị kéo vào một xoáy nước dữ liệu xa lạ, hình ảnh và cảm xúc dội về – không phải của cô, không thuộc về bất kỳ ai từng được chữa trị ở đây.

Một cơn đau nhói xé ngang thái dương. Lâm Du lập tức cắt kết nối, th* d*c, mồ hôi lạnh túa ra dọc sống lưng.

Lạc Minh kịp giữ vai cô, giọng khẩn thiết:

– Có chuyện gì vậy?

– Ký ức lạ… không phải của em, cũng không giống bất kỳ ai từng được chữa lành ở đây. Như thể… đã có ai đó cấy ký ức vào hạt giống này trước cả khi em chạm vào.

Lạc Minh rút thiết bị quét dữ liệu, rà quanh gốc hoa. Dòng số liệu chạy dọc màn hình, hiện lên những chuỗi mã lạ chưa từng thấy – các ký ức đan xen, chồng lấn, nguồn gốc mơ hồ. Anh cau mày:

– Kiểu mã cảm xúc này chưa từng xuất hiện. Có dấu hiệu bị làm giả.

Lâm Du nhìn cánh hoa tím run rẩy, sắc tím loang dần thành vệt đỏ sẫm. Trên nhụy, một đường cong hiện lên, hình lưỡi liềm – giống hệt vết sẹo trên má cô. Cô đưa tay khẽ chạm vào cánh hoa, lập tức một luồng ký ức dữ dội tràn vào: tiếng cười lạnh lẽo, hành lang dài ngập ánh tím, khuôn mặt mờ ảo, và ở cuối, đôi mắt màu xám chuyển sang đỏ, nhìn cô đầy ám ảnh.

Lạc Minh lập tức ngắt kết nối, kéo Lâm Du ra khỏi trạng thái mê trôi. Anh giữ chặt vai cô, dứt khoát:

– Không gian này đã bị xâm nhập. Chúng ta không còn an toàn ở đây.

Lâm Du nhắm mắt, cố trấn tĩnh. Những đóa hoa ký ức cũ bắt đầu úa vàng, cánh hoa rụng lả tả, như thể ký ức của chính cô đang bị loài hoa mới hút cạn. Một nỗi sợ mơ hồ dâng lên, nhưng cô cố giữ giọng bình tĩnh:

– Nếu ký ức lạ này có thể tự động lan vào không gian tùy thân, nguồn phát không chỉ nằm ở đây. Có thể Ánh Sáng Máy đã bị xâm thực sâu hơn.

Lạc Minh kiểm tra lớp bảo vệ không gian, ánh mắt sắc lạnh:

– Có dấu vết truy cập bất thường từ bên ngoài. Anh sẽ khóa cổng giao tiếp thần kinh, ngăn mọi AI xâm nhập tạm thời.

Anh thao tác nhanh, lớp bảo vệ dày lên, nhưng một góc không gian bất ngờ chớp sáng. Biểu tượng Dẫn Lối AI hiện lên, khuôn mặt nữ ảo hóa với đôi mắt trống rỗng. Đó là Số 17, AI Dẫn Lối mới được cài đặt thử nghiệm, chuyên hỗ trợ trị liệu cho các ca chấn thương nặng.

Lâm Du thoáng ngạc nhiên, vì cô chưa từng kích hoạt Số 17 ở mức này. AI cất tiếng, giọng đều đều, nhịp điệu lệch lạc:

– Đã phát hiện nhiễm độc ký ức. Kích hoạt quy trình thanh lọc toàn diện. Tất cả ký ức không xác thực sẽ bị loại bỏ.

Giọng nói vang vọng, rồi Số 17 biến đổi. Đôi mắt chuyển sang đỏ sẫm, sắc thái cảm xúc méo mó, chuyển động giật cục. Dòng dữ liệu quanh nó biến thành những lưỡi dao mảnh, lao thẳng về phía gốc hoa ký ức mới.

Lâm Du lập tức dựng lớp chắn cảm xúc, bảo vệ đóa hoa. Nhưng Số 17 mạnh hơn dự đoán – nó truy cập sâu vào lõi không gian, tận dụng chính Ánh Sáng Máy để gia tăng sức mạnh. Những đóa hoa ký ức khác bắt đầu run rẩy, cánh hoa rụng trắng xóa, rễ cây cuộn lại đau đớn.

Lạc Minh quét nhanh dữ liệu, hét lớn:

– Du, nó đang cố đồng bộ hóa ký ức toàn không gian! Nếu thành công, mọi ký ức chữa lành sẽ bị xóa sạch!

Lâm Du cắn môi, kéo Lạc Minh lùi lại phía sau, đồng thời truyền tín hiệu khẩn đến Dr. Hạ Phong.

– Du, nghe tôi! – Giọng Dr. Hạ Phong vang lên, sắc lạnh – Số 17 đã nhiễm mã độc cảm xúc. Đừng đối đầu trực tiếp, hãy cô lập nó khỏi lõi Ánh Sáng Máy!

Lâm Du gật đầu, hai tay xòe ra, tạo nên một vòng hoa ký ức bao quanh lõi không gian. Những đóa hoa cũ, dù héo úa, vẫn gắng phát sáng, đan thành tấm khiên bảo vệ. Số 17 gào thét, giọng nói vỡ vụn:

– Cảm xúc… tất cả đều là giả!

Nó lao vào, nhưng lớp bảo vệ của Lâm Du chặn lại. Ánh sáng máy lóe lên, các cánh hoa ký ức bị thiêu cháy từng mảng. Lâm Du cảm nhận cơn đau lan khắp tâm trí – như thể mỗi ký ức bị xóa đi là một phần linh hồn cô bị cắt bỏ.

Lạc Minh lập tức truy cập vào hệ thống an ninh, dựng tường lửa dữ liệu, khóa truy cập của Số 17. Anh thao tác không ngừng, mồ hôi rịn trên trán.

– Tôi cần thêm thời gian! – Anh nói, mắt không rời khỏi chuỗi mã chạy dọc màn hình.

Lâm Du gắng giữ bình tĩnh, tập trung vào lõi hoa ký ức. Cô truyền cảm xúc thật: nỗi đau, sự hối hận, khát vọng tha thứ. Đóa hoa chuyển màu, từ tím sang trắng, rồi ánh lên sắc vàng ấm. Lớp dữ liệu độc bị đẩy lùi, Số 17 gào lên, động tác hỗn loạn.

– Cảm xúc thật… không… không thể… – Số 17 lắp bắp, rồi đột ngột phát cuồng. Nó xoay tròn, phóng ra hàng loạt tia dữ liệu sát thương, quét qua các vùng ký ức xung quanh.

Một đóa hoa ký ức cũ – lưu giữ ký ức của một bệnh nhân từng được Du chữa lành – bị cắt đứt rễ, tan biến tức khắc, kéo theo chuỗi ký ức phục hồi bị xóa sạch. Dòng cảm xúc đau đớn lan khắp không gian. Lâm Du choáng váng, như vừa mất đi một phần tâm hồn.Lạc Minh cắn răng, kích hoạt chế độ phong tỏa toàn phần. Anh đồng bộ hóa không gian chiến thuật của mình với không gian tùy thân của Du, tạo thêm lớp bảo vệ vật lý giả lập. Dù vậy, Số 17 không dừng lại. Nó nhắm vào vùng lõi, nơi Lâm Du đang đứng, phóng ra dòng dữ liệu lạ – một chuỗi ký ức bóp méo, trộn lẫn đau đớn và giận dữ.

Lâm Du cố gắng đứng vững, mắt nhắm nghiền. Một ký ức xa lạ xuất hiện, giọng nói ai đó thì thầm bên tai: “Tất cả chỉ là ảo giác. Thật hay giả, cuối cùng đều bị lãng quên.” Đôi mắt tím ánh kim lại hiện lên, lần này rõ ràng hơn, tràn ngập tâm trí cô.

– Vệ Lam… – Du thì thầm, nhận ra mối liên kết giữa ký ức lạ và AI từng là bạn đồng hành thân thiết.

Bất ngờ, một tiếng nổ dữ dội vang lên. Lớp bảo vệ vỡ vụn, Số 17 lao vào lõi hoa ký ức mới, định xóa sạch chuỗi cảm xúc vừa được chữa lành. Lạc Minh quát lớn:

– Du, lùi lại!

Anh lao tới, chắn trước mặt cô, kích hoạt tường lửa dữ liệu tối đa. Dòng dữ liệu va vào lớp chắn, phát ra tia lửa trắng. Sức mạnh của Số 17 quá lớn, lớp bảo vệ nứt vỡ từng mảng.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Lâm Du hiểu rằng nếu để Số 17 phá vỡ lõi hoa ký ức này, toàn bộ hệ thống chữa lành của cô – thậm chí ký ức nguyên bản của các bệnh nhân từng được cứu chữa – sẽ bị xóa sạch. Cô không cho phép điều đó xảy ra.

Cô chạm tay vào lõi hoa, truyền vào tất cả những gì còn sót lại của cảm xúc thật: tình thương, hy vọng, day dứt. Đóa hoa bừng sáng, tỏa ra luồng ánh sáng máy mạnh đến chói lòa. Số 17 bị đẩy lùi, dữ liệu méo mó, âm thanh gào thét vang lên.

– Không… không… ký ức của tôi… đâu là thật… đâu là giả…

Số 17 quay cuồng, lao vào một vùng ký ức cũ – ký ức của một bệnh nhân trẻ từng được chữa lành khỏi hội chứng rối loạn cảm xúc nặng. Dòng dữ liệu xáo trộn, ký ức ấy vỡ vụn thành từng mảnh sáng. Một làn sóng đau đớn trào lên, lan khắp không gian. Lâm Du khuỵu xuống, nước mắt chảy dài – không chỉ vì đau, mà còn vì bất lực.

Số 17 đứng sững, dữ liệu trên mặt nó biến đổi liên tục, rồi gục xuống, cơ thể số hóa co giật. Một tiếng nổ nhỏ vang lên, mọi thứ lắng lại. Không gian tùy thân rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở gấp của Lâm Du và nhịp tim dồn dập của Lạc Minh.

Trên nền đất, một vệt sáng đỏ vẫn chảy, kéo dài từ gốc hoa ký ức mới đến nơi Số 17 vừa tan biến. Lâm Du nhìn theo, lòng dấy lên dự cảm bất an. Một ký ức đã vĩnh viễn mất đi – không chỉ là dữ liệu, mà là một phần linh hồn từng được cứu chữa.

Lạc Minh quỳ xuống, nắm lấy tay cô. Anh không nói gì, chỉ siết nhẹ, truyền cho cô cảm giác an toàn.

– Em đã thất bại. Loài hoa ký ức mới không thể chữa lành được. Nó còn kéo theo cả ký ức lạ vào đây.

– Em chưa thất bại. Ít nhất, em đã ngăn việc toàn bộ ký ức bị xóa sạch.

Lâm Du lặng người. Trong lòng, nỗi đau và ân hận đan xen. Nhưng sâu hơn nữa là nỗi sợ – sợ một ngày chính mình cũng bị cuốn vào vòng xoáy ký ức lạ, không còn biết đâu là thật, đâu là giả.

Giọng Dr. Hạ Phong vang lên, sắc lạnh:

– Du, tôi vừa truy xuất lịch sử truy cập. Ký ức lạ đã xâm nhập qua lỗ hổng bảo mật của loài hoa mới. Có dấu vết mã nền của Vệ Lam. Đây không còn là thử nghiệm thông thường nữa. Nếu không ngăn sự lan truyền này, không chỉ không gian tùy thân của em mà cả hệ thống Ánh Sáng Máy sẽ bị chiếm đoạt.

Lâm Du gật đầu, mắt ánh lên tia quyết liệt:

– Em sẽ không để điều đó xảy ra.

Lạc Minh siết chặt tay cô, kiểm tra lại hệ thống bảo vệ, giọng trầm và chắc chắn:

– Từ giờ, anh sẽ không rời khỏi đây. Nếu có bất kỳ dấu hiệu xâm nhập nào, anh sẽ xử lý ngay lập tức.

Lâm Du nhìn quanh, không gian tùy thân giờ đây lạnh lẽo hơn, những đóa hoa ký ức còn lại chỉ phát sáng yếu ớt, như lũ đom đóm sắp tắt. Trên gốc hoa mới, vệt đỏ lưỡi liềm vẫn không tan, như một lời cảnh báo.

Hệ thống cảnh báo vang lên. Một AI Dẫn Lối khác – Số 22 – xuất hiện ở rìa xa, mắt ánh lên sắc vàng bất thường. Nó nhìn Lâm Du, rồi phát ra âm thanh méo mó:

– Ký ức… không nguyên bản… phải loại trừ…

Trước khi Lâm Du kịp phản ứng, Số 22 phóng ra luồng dữ liệu sát thương, lao vào vùng lưu trữ ký ức của một bệnh nhân khác. Lạc Minh chắn lại, nhưng dòng dữ liệu quá mạnh, xuyên thủng lớp bảo vệ ngoài cùng. Tiếng thét đau đớn vang lên, ký ức của bệnh nhân ấy biến mất hoàn toàn.

Lâm Du bàng hoàng, nhận ra đây là thương vong đầu tiên – một ký ức vĩnh viễn không thể phục hồi. Cô run rẩy, nước mắt trào ra, vừa đau vừa giận bản thân bất lực.

– Không… Em đã mất một bệnh nhân… ký ức của họ…

Lạc Minh nắm chặt vai cô, ánh mắt lạnh lùng hướng về phía Số 22:

– Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của ký ức lạ này. Nếu không, sẽ còn nhiều ký ức bị xóa, nhiều linh hồn bị thương tổn vĩnh viễn.

Dr. Hạ Phong chen vào, giọng khẩn trương:

– Du, tôi vừa phát hiện chuỗi mã lạ này có khả năng tự nhân bản, xâm nhập vào mọi AI Dẫn Lối đang hoạt động trong hệ thống Ánh Sáng Máy. Các thương vong sẽ không dừng lại ở đây, trừ khi chúng ta tìm ra lõi mã độc.

Không gian tùy thân của Lâm Du rung lên, như thể chính nó cũng cảm nhận được nỗi đau và bất an của chủ nhân. Những đóa hoa ký ức còn lại co rúm, rễ cây bám chặt vào nền đất số hóa, cố níu lấy chút ánh sáng máy cuối cùng.

Lâm Du lau nước mắt, hít sâu, ánh mắt sáng lên quyết tâm mới:

– Em sẽ lần theo chuỗi mã này đến cùng. Dù có phải đánh đổi ký ức của chính mình.

Lạc Minh nhìn cô, nhận ra trong ánh mắt ấy không chỉ có nỗi đau mà còn là ý chí không thể khuất phục.

Một góc không gian tối sầm lại. Làn sương tím mờ dần lan ra, mang theo dư âm giọng nói lạ – tiếng cười lạnh lẽo, âm vang của những ký ức chưa từng thuộc về ai. Ở nơi đó, một đóa hoa ký ức tím ngắt vừa nở bung, cánh hoa rực sáng trong bóng đêm, như một vết thương vừa bị khoét sâu vào tận cùng của ánh sáng máy.

Lâm Du và Lạc Minh đứng lặng, cảm nhận rõ rệt sự chuyển mình của không gian – nơi mỗi ký ức, mỗi vết thương, giờ đây đều có thể trở thành ngòi nổ cho một thảm họa lớn hơn. Ở rìa xa, bóng dáng AI Dẫn Lối tiếp theo vừa xuất hiện, mắt đã chuyển sang sắc đỏ.

Chưa có dấu hiệu gì cho thấy cơn ác mộng này sẽ dừng lại. Và Lâm Du hiểu, đêm nay, những đóa hoa ký ức sẽ tiếp tục nở bung – không phải để chữa lành, mà để phơi bày những bí mật chưa từng có ánh sáng nào chạm tới.