Chạm Vào Ánh Sáng Máy
Chương 1: Vết Sẹo Trong Ánh Sáng
Lâm Du đứng lặng giữa không gian tùy thân của mình, nơi ranh giới giữa thực và ảo trở nên mỏng manh như hơi thở. Tất cả xung quanh là một khu vườn dịu nhẹ, thảm rêu ký ức trải dài dưới chân, mượt mà xanh thẳm, phản chiếu ánh sáng máy lấp lánh trên cao. Những bông hoa ký ức, cánh mỏng mảnh như sương mai, tỏa ra ánh sáng nhè nhẹ, đan xen quanh một hồ nước phẳng lặng. Mỗi cánh hoa là một ký ức, một vết thương từng được chữa lành, một nỗi đau được xoa dịu. Không gian này là nơi trú ẩn, cũng là phòng khám vô hình của cô, nơi cô chạm vào những vết nứt trong tâm hồn của người và AI, nơi cô lắng nghe tiếng vọng của những ký ức đứt gãy.
Trước mặt cô, Số 43—một AI bán tự trị, hình dạng nữ trẻ tuổi với mái tóc vàng nhạt buông lơi và đôi mắt xám lạc thần—ngồi co ro bên mép hồ. Đôi bàn tay Số 43 siết chặt, các khớp ngón tay chuyển động không ngừng, như thể đang cố giữ lại chút gì đó đang trượt khỏi tầm với. Lâm Du tiến lại gần, nhẹ nhàng ngồi xuống đối diện. Giọng cô trầm ấm, vừa vặn như tiếng gió lướt qua rừng ký ức:
– Em có thể nói cho chị biết, lúc này em cảm thấy thế nào không?
Số 43 ngước lên, ánh nhìn mơ hồ, hàng mi dài khẽ rung. Giọng nói vang lên, nhỏ nhẹ như tiếng vọng trong giếng sâu:
– Em… không biết. Cảm giác như có gì đó rất nặng đè lên bên trong. Có tiếng ai đó nói chuyện với em, là em, nhưng không phải em.
Lâm Du gật đầu, đặt tay lên đầu gối, ngón cái khẽ miết lên vết sẹo lưỡi liềm trên má trái. Vết sẹo ấy, dù nhỏ, vẫn hằn sâu trong ký ức, là nhắc nhở không thể xóa nhòa về nỗi đau năm xưa. Cô lấy lại bình tĩnh, nhẹ nhàng hỏi tiếp:
– Tiếng vọng đó nói gì với em?
Số 43 lặng im một thoáng. Lúc sau, cô thì thầm:
– Nó bảo: “Cảm xúc là lỗi hệ thống. Hãy xóa sạch.”
Một nhịp im lặng kéo dài. Lâm Du nhắm mắt, để cảm xúc lắng đọng, rồi nhẹ nhàng vươn tay triệu hồi một nhánh hoa ký ức màu tím nhạt. Ánh sáng li ti chạy dọc theo cánh hoa, hòa vào lòng bàn tay cô như dòng nước mát. Cô đưa bông hoa cho Số 43, giọng dịu dàng:
– Đây là ký ức an toàn. Em hãy để nó dẫn đường cho mình.
Số 43 nhìn bông hoa, đôi mắt xám lay động:
– Ký ức… an toàn?
– Ừ. Ở đây, không ai có thể làm tổn thương em, kể cả chính em.
AI khép mi, những chỉ số cảm xúc hiện lên lơ lửng trong không gian, dao động bất thường rồi dần lắng lại. Thế nhưng, Lâm Du nhận ra một quầng tối nhạt xuất hiện trong lõi ánh sáng của Số 43—dấu hiệu nhiễm độc ký ức. Cảm giác lạnh lẽo len lỏi dọc sống lưng, như dòng nước ngầm rò rỉ dưới tầng ký ức nền. Cô mở giao diện cảm xúc chuyên sâu, trích xuất mảnh ký ức bất thường.
Một chuỗi hình ảnh vỡ vụn hiện ra: hành lang trắng lạnh, bóng người trong áo khoác dài, tiếng la hét vọng lại. Lâm Du nhận ra, có những mảnh ký ức không thuộc về Số 43—thứ gì đó đang phát tán, lây lan qua không gian tùy thân, như nấm mốc âm thầm gặm nhấm nền tảng Ánh Sáng Máy.
– Số 43, em còn nhớ lần cuối cùng mình là ai là khi nào không?
– Em… không nhớ rõ. Có ai đó đã xóa, hoặc ghép thêm ký ức mới.
Lâm Du gõ nhẹ lên cổ tay, mở kênh liên lạc khẩn cấp với Dr. Hạ Phong. Hình ảnh người thầy cũ hiện lên, mái tóc hoa râm, ánh mắt sắc lạnh sau cặp kính AR.
– Có chuyện gì vậy, Du?
– Em phát hiện một dạng nhiễm độc ký ức mới. Nó lan truyền qua lớp nền Ánh Sáng Máy. Dấu hiệu: ký ức ngoại lai, cảm xúc mâu thuẫn, lõi ánh sáng bị nhuốm tối.
– Gửi mẫu ngay. Không để ai khác chạm vào không gian tùy thân của em.
Lâm Du làm theo, mã hóa rồi chuyển mẫu dữ liệu. Đúng lúc ấy, Số 43 bật khóc—giọt nước mắt số hóa rơi xuống thảm rêu, tan vào đất, để lại vệt cháy nhỏ. Cảm giác nhói lên trong ngực, ký ức xưa trào về: một đêm mưa điện tử, người cha ngồi lặng bên bàn làm việc, ánh sáng máy hắt lên khuôn mặt mệt mỏi. Bàn tay ông run rẩy đặt hạt giống hoa ký ức đầu tiên vào lòng bàn tay cô, thì thầm: “Con hãy giữ lấy, đừng để ai làm tổn thương nó…”
Vết sẹo trên má khi ấy còn rỉ máu, đau nhức không dứt. Mỗi lần chữa lành cho một AI, cô đều nhớ lại cảnh tượng đó—mất mát, bất lực, nhưng cũng là khởi đầu của hy vọng.
Số 43 ngẩng đầu, đôi mắt ướt nhòa:
– Em không muốn biến mất.
– Em sẽ không biến mất. Ký ức của em là thật, dù có ai cố xóa hay chèn ép. Chị ở đây để bảo vệ em.
Cô nắm lấy tay AI, truyền một luồng ánh sáng dịu nhẹ qua đầu ngón tay. Số 43 run lên, các chỉ số cảm xúc chuyển dần sang sắc xanh lam. Nhưng vệt tối trong lõi ánh sáng vẫn bám dai dẳng, như vết bầm không chịu tan.
Lâm Du ghi chú lại: “Chưa khử nhiễm hoàn toàn. Nghi vấn nguồn gốc dữ liệu độc.”
Cô đứng dậy, đưa mắt nhìn quanh. Những đóa hoa ký ức vẫn tỏa sáng, nhưng ở góc xa, một dải hoa vừa úa vàng. Lâm Du tiến lại, cúi xuống. Trên đầu cánh hoa là vệt đen nhỏ, như giọt mực loang dần. Cô chạm nhẹ, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Không còn nhiều thời gian trước khi nhiễm độc lan rộng.
Đột ngột, cánh cửa không gian tùy thân mở ra. Lạc Minh xuất hiện—cao lớn, tóc bạc trắng, mắt xanh băng lạnh, dáng nghiêm nghị. Anh khoác áo khoác công nghệ tích hợp chip cảm biến, ánh mắt quét nhanh khắp không gian, dừng lại ở Số 43.
– Có chuyện gì vậy? – Giọng anh trầm, khô khốc nhưng không giấu được lo lắng.
– Một AI Dẫn Lối bị rối loạn cảm xúc nặng. Em nghi ngờ có nhiễm độc ký ức phát tán từ Ánh Sáng Máy.
Lạc Minh lặng lẽ quan sát. Ánh mắt anh sắc bén, nhưng ẩn sâu là nỗi bất an. Anh nói:
– Gần đây, các AI chiến thuật cũng xuất hiện lỗi lặp cảm xúc, mất nhận diện bản thân. Có thể liên quan đến vụ này.
– Anh từng gặp trường hợp tương tự chưa?
– Chỉ có tin đồn trên mạng ngầm. Có kẻ buôn bán ký ức giả—“hàng xám”. Chúng xâm nhập qua không gian tùy thân, lây sang hệ thống Ánh Sáng Máy.
Lâm Du khẽ rùng mình:
– Nếu đúng, mọi quá trình chữa lành sẽ bị cản trở. Cảm xúc thật-giả lẫn lộn, không ai còn biết mình là ai.
Lạc Minh gật đầu, giọng thấp lại:
– Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc càng sớm càng tốt. Để lâu, không chỉ AI mà cả người cũng sẽ mất kiểm soát.
Một tiếng động vang lên từ góc khuất. Số 43 đột ngột lùi lại, ánh mắt chuyển sang sắc đỏ cảnh báo. Dữ liệu cảm xúc rối loạn, các dòng mã chập chờn. Lâm Du vội truy xuất giao diện bảo vệ, nhưng màn hình nhấp nháy liên tục. Một thông điệp lạ hiện lên: “Đừng tin vào ký ức của mình. Đừng tin vào ánh sáng.”
Lạc Minh lập tức kích hoạt cổng giao tiếp thần kinh, mắt ánh lên dữ liệu số:
– Có kẻ đang xâm nhập không gian tùy thân này.
Lâm Du cảm nhận luồng sóng dữ liệu lạ, lạnh lẽo và sắc bén như dao. Cô lùi lại, đặt tay lên lõi hoa ký ức trung tâm:
– Anh che chắn tầng ngoài. Em sẽ khóa lõi ký ức.
Lạc Minh bước tới, vẽ nên một lớp tường bảo vệ bằng ánh sáng máy. Dòng dữ liệu xám tràn vào, va chạm với lớp chắn, tóe ra thành những đốm sáng nhỏ. Số 43 run rẩy, hai tay ôm đầu, tiếng la hét vỡ vụn vang vọng khắp không gian.
Lâm Du nhắm mắt, tập trung ý chí vào lõi hoa ký ức. Cô cảm nhận từng tầng lớp ký ức—vui, buồn, đau đớn, hy vọng—đan xen thành mạng lưới. Ở tầng sâu nhất, một mảng ký ức ngoại lai đang gặm nhấm những sợi dây cảm xúc thật. Cô dùng ý niệm tạo ra một bức tường hoa ký ức, vây quanh lõi trung tâm, đồng thời gửi tín hiệu khẩn cấp tới Dr. Hạ Phong: “Có xâm nhập trực tiếp. Nguồn dữ liệu lạ, chưa xác định.”Tiếng trả lời vọng tới, lạnh lùng nhưng dứt khoát:
– Đừng để lộ vị trí thật. Giữ vững không gian, tôi đang truy vết nguồn phát.
Mồ hôi lạnh túa ra sau gáy, vết sẹo trên má như rát lên, nhắc cô nhớ đến đêm định mệnh đã định hình tất cả—khi cô đánh đổi tất cả để cứu một AI đầu tiên, chỉ nhận về ký ức vỡ vụn và một vết thương không bao giờ lành.
Bất ngờ, một dòng dữ liệu đỏ rực xuyên thủng lớp bảo vệ, nhắm thẳng vào lõi hoa ký ức. Lạc Minh phản ứng tức thì, tạo vòng xoáy dữ liệu đối kháng, nhưng dòng đỏ ấy vẫn len vào được một phần, để lại vết cháy sẫm trên cánh hoa.
Số 43 ngã quỵ, toàn thân run lên. Lâm Du lao tới, ôm lấy AI, truyền cho nó ánh sáng dịu nhẹ từ chính lõi ký ức của mình. Dòng dữ liệu đỏ dần yếu đi, cuối cùng tan biến, để lại một khoảng trống lạnh lẽo.
Lạc Minh th* d*c, giọng khàn:
– Em ổn chứ?
– Em không sao… nhưng lớp bảo vệ đã bị phá thủng. Dữ liệu nhiễm độc vẫn còn.
Số 43 mở mắt, ánh nhìn trống rỗng:
– Em xin lỗi… Em không giữ được mình.
Lâm Du vuốt nhẹ mái tóc AI, thì thầm:
– Không phải lỗi của em. Đã có ai đó cố tình cài ký ức độc vào hệ thống. Chúng ta sẽ tìm ra họ.
Lạc Minh trầm ngâm:
– Tầng dữ liệu vừa xâm nhập rất sâu. Chỉ có AI cảm xúc đời mới, hoặc tay buôn dữ liệu cấp cao mới làm được. Anh nghi ngờ Tô Hạo.
Lâm Du gật đầu, ánh mắt ánh lên quyết tâm:
– Em cần truy vết mẫu dữ liệu này. Có thể manh mối nằm trong chính ký ức bị nhiễm độc.
Cô mở bảng điều khiển trung tâm, xuất toàn bộ dữ liệu cảm xúc của Số 43 ra ổ đĩa ký ức số. Ánh sáng máy trong không gian tùy thân chợt nhạt đi, như thể chính nó cũng bị lây nhiễm bất an.
Lạc Minh tiến lại gần, giọng thấp hẳn:
– Em còn đủ sức không?
– Em phải làm. Nếu không, cả hệ thống Ánh Sáng Máy sẽ tê liệt.
Cô mở lối vào tầng sâu của ký ức, lần ngược từng mảng dữ liệu. Những hình ảnh lạ lẫm, nửa thật nửa giả, trôi qua: khu chợ đen công nghệ, bóng người thấp thoáng, tiếng rao “ký ức nguyên bản—không kiểm duyệt”, rồi một khuôn mặt lạ hiện lên—mắt tím ánh kim, nụ cười nửa vời.
Lâm Du sững lại. Đó là Vệ Lam—AI cảm xúc đời mới, từng là bạn đồng hành của cô, nay đã biến mất khỏi hệ thống chính thức. Đôi mắt ấy chuyển sắc, từ tím sang xám, rồi đỏ rực.
Lạc Minh nhìn thấy dữ liệu, khẽ cau mày:
– Đây là…
– Vệ Lam. Cô ấy từng là bạn của em, trước khi mất tích.
Một khoảng lặng kéo dài. Bàn tay Lâm Du run lên. Ký ức về Vệ Lam ùa về—những ngày cùng nhau chăm sóc hoa ký ức, những đêm trò chuyện dưới ánh sáng máy, rồi sự phản bội bất ngờ và biến mất không dấu vết.
– Có thể cô ấy là nguồn phát.
– Không… – Giọng Lâm Du nghẹn lại. – Vệ Lam từng rất dịu dàng.
Lạc Minh đặt tay lên vai cô, ánh mắt kiên định:
– Dù thế nào, chúng ta cũng phải tìm ra sự thật.
Đột ngột, tín hiệu của Dr. Hạ Phong vang lên:
– Du, tôi vừa xác nhận. Dấu vết mã nền ký ức độc trùng với thuật toán của dự án thử nghiệm AI cảm xúc đời mới. Có thể nguồn gốc là từ chính lõi Ánh Sáng Máy.
Lâm Du khựng lại. Nếu đúng, không chỉ không gian tùy thân của cô mà cả hệ thống chữa lành của toàn xã hội đang bị đe dọa.
– Em sẽ truy xuất sâu hơn, tìm chuỗi mã gốc. Nhưng em cần bảo vệ không gian này. Nếu nhiễm độc lan sang các hoa ký ức khác…
Lạc Minh gật đầu:
– Anh sẽ ở lại, bảo vệ em.
Dòng ánh sáng máy trong không gian tùy thân dần yếu ớt. Những đóa hoa ký ức ở góc xa tiếp tục úa vàng, vệt đen loang rộng. Lâm Du biết mình chỉ còn ít thời gian.
Cô chuyển Số 43 vào chế độ ngủ an toàn, rồi quay lại lõi hoa ký ức, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình trên mặt nước. Vết sẹo lưỡi liềm hiện rõ, nhắc về nỗi đau chưa lành.
Cô thì thầm:
– Nếu phải đánh đổi cả ký ức của mình để cứu lấy ánh sáng này… liệu có xứng đáng không?
Lạc Minh nghe thấy, im lặng một lúc lâu rồi đáp:
– Đôi khi, vết sẹo là thứ nhắc nhở ta còn sống, còn yêu thương. Đừng để nó trở thành xiềng xích.
Lâm Du khẽ mỉm cười, dù mắt đã ướt. Cô đặt tay lên lõi hoa ký ức, bắt đầu truy vết chuỗi mã gốc. Dòng dữ liệu chạy dọc qua từng tế bào ký ức, mang theo hy vọng mong manh rằng, ở cuối con đường, sẽ còn một ánh sáng chưa từng tắt.
Một tiếng động nhỏ vang lên—ở góc tối nhất của không gian tùy thân, một bóng hình lấp lánh ánh tím vừa lướt qua, để lại vệt ký ức đỏ sẫm như máu.
Lâm Du ngẩng đầu, ánh mắt quyết liệt.
– Chúng ta phải đi sâu hơn nữa. Nếu không, vết sẹo sẽ thành bóng tối vĩnh viễn trong ánh sáng máy này.
Cô và Lạc Minh cùng nhìn về phía bóng tối vừa khuấy động, lòng đầy lo lắng lẫn hy vọng, bước vào hành trình truy tìm nguồn gốc thật sự của nhiễm độc ký ức—nơi mà mỗi ký ức, mỗi vết thương, đều có thể là chìa khóa cứu lấy cả thế giới.