Tiếng trống vừa dứt, không gian đại điện lập tức biến đổi. Trên trần, những dải lụa vàng ánh bỗng hóa thành màn sương mỏng, phủ xuống như tấm lưới nhện. Một làn khí lành lạnh trườn qua da thịt, mang theo hương trầm nồng nàn xen lẫn vị the của độc dược. Hệ thống hiển thị: *“Kích hoạt ảo cảnh: mê cung tâm trí. Tất cả người chơi bị chia tách. Tâm Ấn chỉ được phép sử dụng một lần duy nhất. Đánh đổi: ký ức.”*
Tố Như cảm nhận rõ cơ thể mình rơi vào trạng thái mơ hồ. Mắt nàng nhòe đi, cảnh vật quanh biến dạng. Những tiếng xì xào, tiếng chân di chuyển, tiếng áo lụa sột soạt, tất cả hòa lẫn thành một dòng nước chảy xiết, cuốn nàng trôi tuột vào bóng tối đặc quánh.
Khi mở mắt, nàng đứng một mình giữa hành lang không cửa sổ, chỉ có ánh đèn leo lét treo trên tường, hắt bóng dài vặn vẹo. Phía xa, vọng lại tiếng cười ai oán, tiếng khóc của trẻ con, tiếng gào thét khản đặc. Mỗi bước chân, nền gạch dưới chân như hóa thành mặt nước, nhấn chìm từng ngón chân lạnh buốt. Tố Như mím môi, bàn tay phải khẽ siết lấy trâm ngọc trên búi tóc.
Màn hình hệ thống nổi lên dòng nhắc: *“Nhiệm vụ cá nhân: Tìm cửa ra khỏi mê cung. Hạn chế: Nếu ký ức bị mất, một mảnh linh hồn sẽ vĩnh viễn không thể hồi phục.”*
Tố Như hít sâu, ánh mắt phượng lướt quanh, không để lộ một tia sợ hãi. Nàng nhẩm tính, xác suất tồn tại cửa thoát duy nhất không quá ba phần. Nhưng nếu đây là ảo cảnh của Đăng Tâm Yến, chắc chắn không chỉ là mê cung thông thường, mà còn là mê cung của chính tâm trí từng người.
Từ xa, một giọng nói vang lên, âm vang kỳ dị:
– Lâm Tố Như… con đường ngươi chọn, chỉ có một lối ra. Đánh đổi điều gì? Ký ức hay mạng sống?
Nàng cười nhạt, đáp:
– Nếu muốn dọa ta, ngươi chọn sai đối tượng rồi.
Bóng tối phía trước dịch chuyển, hóa thành hình dáng phụ thân nàng – Lâm đại nhân, gương mặt hiền hậu, đôi mắt chứa chan đau đớn. Ông giơ tay về phía nàng, giọng run rẩy:
– Tố Như… vì sao con không cứu lấy cả nhà?
Mạch máu trong ngực nàng dồn lên thái dương. Hình ảnh ấy, chính là vết thương sâu nhất nàng từng chôn giấu. Nhưng lý trí rạch ròi: “Đây là ảo giác. Phải thoát ra.”
Bước chân nàng vững vàng tiến tới, nhìn thẳng vào đôi mắt ấy:
– Ta không thể quay lại quá khứ. Nhưng ta sẽ không để mình bị trói buộc bởi hối hận.
Phụ thân tan biến, trước mắt lại hiện lên cảnh gia tộc họ Lâm bị áp giải ra pháp trường, từng tiếng khóc, từng cái quỳ gối, từng đôi mắt tuyệt vọng. Bốn phía, những bóng người lao đến kéo tay áo nàng, gào lên:
– Ngươi là nguyên nhân khiến tất cả diệt vong!
– Ngươi sống, nhưng ta chết!
– Ngươi sẽ mãi mãi không được tha thứ!
Tố Như nhắm mắt, dùng Tâm Ấn áp chế cảm xúc. Nàng cảm nhận rõ một mảnh ký ức bị rút khỏi tâm trí – tiếng cười của mẫu thân khi nàng còn nhỏ. Nụ cười ấy, từ hôm nay, sẽ mãi mãi trở nên mơ hồ, không thể nào gọi lại trọn vẹn.
Mắt mở ra, khung cảnh đổi khác: nàng đứng trước một cánh cửa màu đỏ sẫm, tay cầm chiếc chìa khóa bọc vàng. Trên cửa khắc một câu hỏi: *“Muốn đi tiếp, hãy chọn người duy nhất xứng đáng sống sót.”*
Tố Như sững lại. Bên cạnh xuất hiện ba bóng người: Giao Dao, Nhược Lan, Khánh Vân. Mỗi người đều mang dáng vẻ đau khổ, ánh mắt cầu cứu.
Nhược Lan thì thào:
– Nếu phải hy sinh, ta tình nguyện. Nhưng hãy bảo vệ Giao Dao, nàng yếu đuối nhất.
Giao Dao rơi nước mắt, giọng run rẩy:
– Ta không muốn ai phải chết. Nhưng… nếu phải chọn, xin hãy để ta đi thay.
Khánh Vân lặng lẽ nhìn Tố Như, ánh mắt kiên quyết:
– Đừng bận tâm đến ta. Mạng của ta không quan trọng bằng mục tiêu của nàng.
Tố Như chậm rãi lùi một bước, nhìn từng người. Cảm giác nghi hoặc len lỏi: “Đây là ảo ảnh, hay hệ thống đang thử thách ta bằng lựa chọn sinh tử thật sự?”
Bỗng, Giao Dao ngẩng đầu, ánh mắt dường như lóe lên tia sáng lạnh. Nụ cười nàng ta thoáng khác lạ – không còn vẻ yếu đuối, mà sâu thẳm như vực thẳm không đáy.
– Tố Như, ngươi có biết, trong trò chơi này, đôi khi người đáng sống nhất lại chính là kẻ nguy hiểm nhất không?
Lời nói ấy như lưỡi dao lướt qua lớp vỏ bọc. Tố Như nheo mắt, cảm giác bất an lan dần. “Giao Dao… vốn không đơn giản.”
Không khí quanh họ đặc quánh lại. Hệ thống nhắc: *“Chọn một người. Nếu chọn sai, tất cả bị reset.”*
Tố Như nhìn Giao Dao, ánh mắt chạm vào đáy sâu lạnh lẽo. Nàng nhớ lại những lần Giao Dao giả vờ ngã bệnh, những ánh nhìn lén lút, những câu nói mơ hồ như gió lướt. Một linh cảm: nếu chọn Giao Dao, chính mình sẽ rơi vào cạm bẫy do nàng ta giăng sẵn.
Tố Như lên tiếng, giọng bình thản:
– Nếu chỉ được giữ lại một người, ta chọn… chính bản thân mình.
Tức thì, ba bóng người tan biến, cánh cửa đỏ mở ra. Phía sau, ánh sáng trắng nhòe nhạt, cuốn nàng vào vòng xoáy ký ức.
Lúc này, màn hình hệ thống xuất hiện dòng chữ: *“Nhiệm vụ vượt ải cá nhân hoàn tất. Đánh đổi: Ký ức về tiếng cười của mẫu thân đã biến mất.”*
Tố Như khụy xuống, tim đập dữ dội. Trái tim nàng như bị khoét một lỗ sâu hoắm. Nhưng kịp thời, nàng tự nhủ: “Không được mềm yếu. Đã chọn đường này, không ai có quyền thương hại bản thân.”
Xung quanh, không gian chợt rung chuyển. Sương mù tan dần, để lộ một khoảng sân đá lát gạch, giữa sân có bốn lối đi, mỗi lối là một mê cung riêng biệt. Tố Như nhận ra, mình đã nhập vào vòng tiếp theo của ảo cảnh.
Ở góc sân, Giao Dao đã đứng chờ từ bao giờ. Khác hẳn vẻ mơ màng yếu đuối thường ngày, nàng ta khoanh tay trước ngực, ánh mắt bình thản như nước hồ thu. Giao diện hệ thống lóe lên chữ đỏ: *“Người chơi Phùng Giao Dao – trạng thái: chưa đánh đổi ký ức.”*
Tố Như bước lại gần, hỏi nhỏ:
– Ngươi vượt ải thế nào?
Giao Dao cười, ánh mắt thoáng qua một tia châm biếm:
– Ảo cảnh nào cũng có kẽ hở. Ta chỉ việc tìm ra điểm yếu của nó.
Tố Như im lặng, lòng cảnh giác cao độ. Đột nhiên, Giao Dao tiến sát lại, hạ giọng:
– Tố Như, trong game này, ai cũng có thể là sói. Ngươi đừng tin bất cứ ai, kể cả người từng cứu ngươi.
Tố Như đáp trả bằng ánh mắt lạnh lẽo:
– Ngươi định ám chỉ ai?
Giao Dao không trả lời. Nàng lướt qua Tố Như, đi về phía mê cung thứ hai, dáng đi thảnh thơi lạ thường, không còn nét gì của một kẻ cần được che chở.
Tiếng bước chân vang lên phía sau. Nhược Lan và Khánh Vân xuất hiện, sắc mặt cả hai đều nhợt nhạt, quần áo lấm lem. Nhược Lan th* d*c:
– Mê cung này… giống như lột từng lớp da trên người vậy.
Khánh Vân nhìn quanh, ánh mắt sáng lạnh:
– Cẩn thận. Ảo cảnh vẫn chưa kết thúc đâu.
Bốn người chia ra đứng ở bốn góc, mỗi người đối diện một mê cung riêng. Hệ thống thông báo: *“Vòng hai: Đồng đội. Nếu một người thất bại, cả đội bị loại. Thời gian còn lại: 30 phút.”*
Tố Như nhẩm tính: “Nếu Giao Dao chưa đánh đổi ký ức, nàng ta sẽ là mắt xích yếu nhất hoặc mạnh nhất. Không thể để nàng ta thao túng kết cục.”
Giao diện hệ thống hiện lên bản đồ mê cung – các đường đi đan xen, thỉnh thoảng lóe lên dấu hiệu nguy hiểm màu đỏ. Nhược Lan nhíu mày:– Hệ thống này giống hệt kiểu phòng thủ liên hoàn trong game. Chỉ cần một người bước nhầm, tất cả bị kéo theo.
Khánh Vân trầm giọng:
– Phải phối hợp. Để ta đi trước dò đường.
Tố Như gật đầu, mắt không rời khỏi biểu cảm của Giao Dao. Nàng ta vẫn điềm tĩnh, như đã biết trước mọi bước đi. Một ý nghĩ lóe lên: “Giao Dao có khả năng đọc vị ảo cảnh, hoặc… đã từng trải qua thứ này?”
Nhược Lan lặng lẽ bám sát Tố Như, thì thầm:
– Ta không tin Giao Dao. Nàng quá khác thường.
Tố Như đáp khẽ:
– Giữ khoảng cách. Đừng để lộ suy nghĩ.
Đoàn người tiến vào mê cung, mỗi ngã rẽ đều xuất hiện những bóng hình quen thuộc: phụ thân Tố Như, mẫu thân Giao Dao, huynh trưởng Nhược Lan, bóng lưng Khánh Vân. Mỗi người bị kéo vào ảo giác riêng, đối mặt với những ám ảnh sâu nhất của mình.
Tố Như dừng lại trước một bức tường kính, trong đó phản chiếu cảnh nàng quỳ trước pháp trường, máu loang đỏ gạch, tiếng hô chém vang trời. Cảm giác lạnh lẽo len lỏi khắp xương tủy. Nàng cắn môi, nhắc bản thân: “Ảo ảnh thôi. Không được để nó thao túng.”
Giao Dao phía trước, bất ngờ dừng bước. Bóng hình nàng ta trong gương bỗng hóa thành một người đàn bà già nua, đôi mắt đỏ ngầu, tiếng cười chói tai:
– Ngươi tưởng qua mặt được ta sao, Giao Dao? Quyền lực không dành cho kẻ mềm yếu!
Giao Dao run lên một thoáng, nhưng lập tức lấy lại vẻ điềm tĩnh. Nàng ta quay lại, ánh mắt sắc như lưỡi dao:
– Đủ rồi. Ta không cần bất cứ ai thương hại.
Bức tường kính vỡ vụn, Giao Dao thoát ra, ánh mắt lạnh tanh. Tố Như thầm ghi nhận: “Nàng ta không chỉ mạnh mẽ, mà còn biết cách thao túng cả chính ảo giác của mình.”
Khánh Vân đi cuối cùng, lặng lẽ quan sát. Ảo ảnh trước mặt hắn là bóng cha già bị xiềng xích, ánh mắt đau đớn khôn cùng. Khánh Vân không nói gì, chỉ lặng lẽ cúi đầu, rồi bước qua, không một lần ngoảnh lại.
Nhược Lan phải đối mặt với cảnh người thân biến mất trong biển lửa. Nàng gào khóc, nhưng vẫn giữ chặt ngọn roi trong tay, quật mạnh vào hư không, phá tan cảnh tượng ấy. Nước mắt nhòe mặt, nhưng ánh nhìn kiên định không đổi.
Cả bốn tập trung lại ở trung tâm mê cung. Hệ thống báo: *“Thời gian còn lại: 5 phút. Hãy tìm ra kẻ phản bội trong nhóm. Nếu không, toàn đội bị loại.”*
Không khí căng như dây đàn. Ai cũng dè chừng, mắt không rời đồng đội. Giao Dao mỉm cười, khoanh tay trước ngực:
– Đến lúc lật bài rồi sao?
Tố Như lạnh lùng:
– Phải, trong game này, sói luôn biết cách ẩn mình.
Nhược Lan lên tiếng:
– Nếu phải chọn, ta tin Tố Như và Khánh Vân. Giao Dao, ngươi quá bí ẩn.
Khánh Vân trầm giọng:
– Bằng chứng đâu? Nếu chọn sai, tất cả đều thua.
Giao Dao nghiêng đầu, môi cong lên thành nụ cười lạ:
– Các ngươi nghĩ ai là sói, ai là cừu? Hay tất cả chỉ là quân cờ trong tay một kẻ khác?
Hệ thống nhắc: *“30 giây cuối cùng. Chọn một người bị loại.”*
Tố Như nhìn thẳng vào Giao Dao, giọng sắc lạnh:
– Nếu không ai chịu nhận, ta sẽ tự quyết.
Giao Dao không né tránh, ánh mắt lóe lên tia thách thức:
– Vậy chọn ta đi, Tố Như. Dám không?
Không khí lặng đi, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập. Tố Như chậm rãi rút trâm ngọc khỏi tóc, chỉ thẳng vào Giao Dao:
– Ta chọn Phùng Giao Dao.
Ánh sáng lóe lên, hệ thống thông báo: *“Lựa chọn hoàn tất. Kiểm tra lại ký ức.”*
Giao Dao không phản kháng, chỉ nhắm mắt, môi mấp máy:
– Ngươi đã chọn đúng… hay vừa phạm sai lầm lớn nhất?
Cảnh vật xoay chuyển, cả đội bị cuốn vào vòng xoáy trắng xóa. Khi tỉnh lại, bốn người nằm trên nền gạch lạnh, mồ hôi vã ra như tắm. Giao Dao ngồi bật dậy, mắt ráo hoảnh, không còn một giọt nước mắt. Ánh nhìn nàng ta hướng về Tố Như, sâu thẳm và nguy hiểm.
Hệ thống cập nhật: *“Vòng thử nghiệm ảo cảnh hoàn tất. Người chơi Tố Như đã mất thêm một mảnh ký ức: hình ảnh cuối cùng về mẫu thân trước ngày tru di. Phùng Giao Dao: trạng thái ổn định, không mất ký ức. Nhược Lan, Khánh Vân: nhẹ nhàng tổn thương tinh thần.”*
Tiếng trống hiệu lệnh bên ngoài lại vang lên, ánh sáng đại điện dần trở lại. Hoàng hậu Đinh Tư Dung ngồi trên cao, ánh mắt sắc như lưỡi dao, quét một lượt từng người.
Đào Linh đứng phía sau, nụ cười mơ hồ, tay vẫn lướt nhẹ trên mặt bàn, như đang điều khiển một trò chơi mà chính nàng ta là chủ nhân thực sự.
Trên khán đài ảo, dòng bình luận tràn ngập:
– Combat căng thẳng quá!
– Tố Như lại mất ký ức rồi, liệu còn giữ được chính mình không?
– Giao Dao thực sự là ai? Chưa từng thấy ai vượt ảo cảnh mà không mất gì cả!
Tố Như đứng dậy, ánh mắt phượng đã nhạt màu cảm xúc. Nàng chậm rãi quay sang Giao Dao, hỏi nhỏ:
– Ngươi đã chuẩn bị từ trước, đúng không?
Giao Dao chỉ mỉm cười, cúi sát tai nàng, thì thầm:
– Trong mê cung này, kẻ yếu nhất chính là kẻ nắm giữ nhược điểm của tất cả.
Nụ cười ấy, lạnh lẽo hơn cả băng giá. Tố Như nắm chặt trâm ngọc, lòng thầm hứa: “Nếu có lần sau, ta sẽ không để bản thân bị dồn vào thế bị động.”
Tiếng trống vang lên lần nữa. Hoàng hậu phất tay, các Cẩm Tú giám nhanh chóng ghi chép, ánh mắt lướt qua từng người như dao cắt. Không ai biết, ở tầng sâu hơn của mê cung tâm trí, những vết nứt đã xuất hiện – giữa đồng đội, giữa kẻ thù, và cả trong lòng chính Tố Như.
Dưới chân bàn, một dòng chữ đỏ nhấp nháy: *“Màn tiếp theo: Ám sát.”*
Bên ngoài, trời dần chuyển sang sắc tím. Trong cung, hơi thở của hiểm nguy ngày càng đậm đặc. Mỗi người bước ra khỏi đại điện, trong lòng đều rạn vỡ thêm một mảnh, không biết đến bao giờ còn giữ được chính mình giữa mê cung chồng chéo của quyền lực, ký ức và dã tâm.
Tố Như lặng lẽ đi cuối cùng, trong đầu vang lên tiếng thì thầm xa xăm:
– Đến bao giờ ngươi mới thật sự nhận ra… ai là bạn, ai là sói?