Cẩm Niên Ký

Chương 3

Ta cũng nhìn hắn, trong lòng bỗng nhiên bình tĩnh lại, bao nhiêu phiền muộn vừa dấy lên khi nãy đều tan biến sạch.

“Lưu cô nương, nàng đến rồi.”

Thanh âm của hắn rất nhẹ, vẻ thấp thỏm cùng vui mừng trong đáy mắt không hề che giấu, rõ ràng đến mức chẳng thể bỏ qua.

“Ừm.”

Ta khẽ đáp một tiếng.

Rõ ràng chúng ta đã từng là phu thê, trong lòng có biết bao lời muốn nói với hắn, vậy mà giờ khắc này lại chẳng biết nên nói gì.

Mạnh Duyệt Thư đẩy một đĩa điểm tâm về phía ta.

“Vừa rồi đi ngang qua Bách Hương Trai, tiện tay mua một ít, không biết nàng có thích không?”

Thanh âm của hắn rất gần ta.

Gần đến mức khi ta cúi đầu nhìn đĩa bánh mã đề thủy tinh kia, khóe mắt còn có thể lướt thấy những ngón tay hắn đặt bên mép bàn.

Đầu ngón tay hơi ấn xuống mặt bàn, để lộ sự căng thẳng trong lòng hắn.

Ta cầm một miếng bánh mã đề lên, c.ắ.n một miếng.

Khi hương vị ngọt ngào lan ra, ta mỉm cười với hắn.

Hắn ngây ngẩn nhìn ta, sau đó nhanh ch.óng dời mắt đi, nhưng vành tai lại đỏ bừng.

Mạnh Duyệt Thư mười tám tuổi và Lưu Cẩm Hoan mười sáu tuổi.

Lứa tuổi này thật đẹp.

Ta đáp: “Thích.”

Thích món điểm tâm nhỏ hắn mang đến.

Mạnh Duyệt Thư đột nhiên ngước mắt nhìn ta, ánh sáng trong đôi mắt ấy lập tức bừng lên, khóe môi cũng cong cong.

“Lần sau ta lại mua cho nàng.”

Mày mắt ta khẽ cong: “Vậy trước tiên đa tạ Mạnh Tam công t.ử.”

Hắn nâng chén trà lên nhấp một ngụm, dường như muốn thể hiện trước mặt ta vẻ trầm ổn của mình.

Thế nhưng khóe môi vừa cố nén xuống, ý cười lại từ trong đôi mắt để lộ ra.

Trong nhã gian, hương thơm ngọt ngào của bánh điểm tâm từng chút một lan tỏa.

Gió từ ngoài cửa sổ thổi vào, lay nhẹ ống tay áo hắn, cũng thổi động trái tim ta vốn đã chất đầy hận ý.

Yết hầu hắn khẽ chuyển động, nghiêm túc nói:

“Lưu cô nương đã có hôn ước với Thế t.ử phủ Vĩnh Xương Hầu, vốn dĩ ta không nên có ý nghĩ vượt quá phận mình.

“Nhưng nàng và ta đã có da thịt chi thân, nếu Lưu cô nương nguyện ý gả cho ta, phía phủ Vĩnh Xương Hầu, ta sẽ giải quyết, nhất định không để thanh danh của cô nương bị tổn hại.”

Nói xong, hắn chăm chú nhìn ta, ánh mắt trong sáng chính trực.

Ta cũng nhìn hắn, nghiêm túc nói:

“Hôn ước của ta, ta tự mình giải quyết.”

Thanh âm rất mềm, nhưng ngữ khí lại cứng rắn.

“Được.” Mạnh Duyệt Thư gật đầu, “Nếu có điều gì khó xử, cứ sai người báo cho ta một tiếng.”

6

Lúc ta hồi phủ, trong chính đường đang có phụ thân, Phương di nương và Lưu Cẩm Tâm ngồi đó.

Phương di nương vừa thấy ta liền lên tiếng:

“Đại tiểu thư sáng sớm đã ra ngoài, cũng không nói với trong nhà một tiếng, khiến chúng ta phải chờ đợi.”

Ta khẽ cười lạnh, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, nhướng mày nói:

“Phương di nương lại quên mất thân phận của mình rồi, ngươi chỉ là một thiếp thất, hỏi đến hành tung của ta, là ai dạy ngươi quy củ ấy?”

Sắc mặt Phương di nương cứng đờ.

Lưu Cẩm Tâm hừ lạnh một tiếng, ngẩng cằm nhìn ta:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Tỷ tỷ thật là nóng tính. Mẫu thân ta quan tâm đến tỷ, tỷ không cảm kích cũng thôi, hà tất phải trưng sắc mặt ra cho ai xem?”

Ta sa sầm mặt, lạnh lùng nhìn hai người bọn họ:

“Nhị muội gọi Phương di nương là gì? Hai chữ ‘mẫu thân’, một thiếp thất như nàng ta xứng sao?

“Mỗi năm đến lúc tế tổ, chi bằng nhị muội quỳ ngoài từ đường, nói chuyện này thật rõ ràng với mẫu thân ta, xem bà ấy có đồng ý hay không?”

Lưu Cẩm Tâm tức đến toàn thân run rẩy, cứng họng không nói nên lời.

Sắc mặt Phương di nương cũng đỏ bừng.

Phụ thân vẫn im lặng đứng ngoài quan sát từ đầu đến cuối, thấy Phương di nương và Lưu Cẩm Tâm rơi vào thế hạ phong, lúc này mới trầm mặt lên tiếng:

“Phương di nương và Cẩm Tâm đều rất quan tâm đến con, con thì hay rồi, lại cay nghiệt khắc bạc. Xem ra ngày thường ta đã quá dung túng con.”

Ta cười lạnh một tiếng:

“Phụ thân đúng là biết chọn đúng lúc mới chịu mở miệng.

“Vừa rồi lúc bọn họ một xướng một họa bôi nhọ ta, người chẳng nói một lời.

“Đến lúc này bọn họ không nói lại ta được nữa, người lại nhảy ra làm phụ thân.”

Phụ thân bị ta vạch trần chuyện giả mù làm ngơ, thiên vị, tức đến mức đập bàn:

“Phản rồi! Quỳ xuống cho ta!”

Từ sau khi trưởng thành, hiểu thế nào là sủng thiếp diệt thê, ta đã không còn sợ người nữa.

Huống chi là sau khi trọng sinh.

Ta thong thả vuốt móng tay, hờ hững nói:

“Phụ thân nói ta mưu phản, đây chính là đại tội tru di cửu tộc. Chỉ cần phụ thân hạ lệnh, ta liền đến nha môn tự thú tội mưu phản.”

Phụ thân tức đến toàn thân run rẩy, ngón tay run rẩy chỉ vào ta.

Phương di nương vội vàng giúp phụ thân thuận khí, dịu dàng khuyên nhủ:

“Lão gia chớ để tức hỏng thân mình, Đại tiểu thư tuổi trẻ khí thịnh, nhất thời nhanh miệng.”

Sau đó, nàng ta trách móc liếc nhìn ta một cái, trong giọng nói mang theo vẻ khó xử vừa đủ:

“Chỉ là những lời này nếu truyền ra ngoài, người biết chuyện thì nói Đại tiểu thư không hiểu chuyện, người không biết chuyện, e rằng thật sự sẽ cho rằng Lưu gia chúng ta đã phạm phải trọng tội, sắp bị trị tội.”

Nàng ta nói năng mềm mỏng, nhưng từng lời từng chữ đều đang nhắc nhở phụ thân rằng ta là kẻ gây chuyện, một cái gai khó nhổ.

Quả nhiên phụ thân càng thêm tức giận, ngón tay chỉ vào ta run rẩy dữ dội hơn.

Lưu Cẩm Tâm mím môi cười, đuôi mày nhướng cao:

“Cha, tỷ tỷ cố ý lấy chuyện tru di cửu tộc ra dọa cha thôi, cha còn thật sự tức giận với tỷ ấy làm gì?”

Bộ dạng hả hê khi thấy người gặp họa này, quả thực giống hệt Phương di nương.

Chỉ là vẫn chưa biết che giấu bằng nàng ta.

Phụ thân giận không thể kìm nén, chỉ vào ta quát:

“Ngươi cút về phòng cho ta, chưa có lệnh của ta, không được bước ra khỏi cửa nửa bước.”

Ta đứng dậy, khẽ cười:

“Phụ thân không muốn ta bị tru di cửu tộc, vậy ta về phòng trước.”

Muốn cấm túc ta.

Không thể nào.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

7

Trước khi về phòng, ta đi thăm tổ mẫu trước.

Mấy năm nay sức khỏe của tổ mẫu ngày một sa sút, ta cũng chẳng hay từ lúc nào đã trở thành người chỉ báo tin vui, không báo tin buồn.

Ta lựa những lời dễ nghe kể với tổ mẫu.

Tổ mẫu từ ái nhìn ta, thoáng chốc lại hóa thành lo lắng:

“Chuyện hôm qua ở phủ Định Quốc Công, ta đã biết rồi.”