3
Phụ thân ta giữ chức vị cao, trong tay nắm thực quyền.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Dưới gối người có bốn con trai, hai con gái, chỉ ta và đại ca là con dòng chính, những người còn lại đều do Phương di nương sinh ra.
Phương di nương là nốt chu sa trong lòng người.
Đáng tiếc xuất thân thấp kém, năm xưa bị tổ phụ, tổ mẫu ngăn cản, không cho bước vào cửa.
Mẫu thân ta là con dâu do tổ mẫu đích thân chọn lựa.
Sau khi mẫu thân mang thai, Phương di nương liền dựa vào cái bụng mang thai, tiến vào phủ làm thiếp.
Năm ta lên bốn, mẫu thân lâm bệnh qua đời.
Năm sau, tổ phụ qua đời, tổ mẫu cũng đổ bệnh.
Từ đó, việc quản lý nội trạch trong phủ rơi vào tay Phương di nương.
Tổ mẫu tuy ngăn cản, không để nàng ta được phù chính, nhưng địa vị của Phương di nương trong Lưu phủ đã chẳng khác gì chủ mẫu.
Năm ngoái, đại ca bị ép phải đi xa đến biên quan, những ngày tháng của ta trong phủ lại càng thêm gian nan.
May mà ta đã cập kê, trên người đã có hôn ước.
Vị hôn phu của ta là Tô thế t.ử Minh Viễn của phủ Vĩnh Xương Hầu.
Ta một lòng chờ Tô Minh Viễn đến nghênh thú.
Cho đến ngày phủ Định Quốc Công tổ chức yến thưởng hoa.
Kiếp trước, ta bị bắt gian, thanh danh bị hủy hoại.
Tô Minh Viễn hủy hôn với ta, quay đầu lại cầu thú Lưu Cẩm Tâm.
Khi ấy ta mới phát hiện, bọn họ từ lâu đã âm thầm qua lại, bày mưu hủy hoại sự trong sạch của ta.
Về sau, trong lúc trả thù bọn họ, ta lần theo manh mối, tra ra được chân tướng cái c.h.ế.t của mẫu thân.
Năm xưa, người chỉ vô tình nhiễm phong hàn, vốn chẳng có gì đáng ngại, nhưng trong t.h.u.ố.c lại bị kẻ khác trộn độc.
Người hạ độc chính là Phương di nương, phụ thân biết rõ chân tướng nhưng vẫn che chở cho nàng ta, giúp nàng ta che giấu sự thật.
Bọn họ đều là hung thủ.
Oán thù tình ái hóa thành huyết hải thâm cừu, ta đã xuống tay không chút lưu tình với bọn họ.
Sau khi g.i.ế.c c.h.ế.t Lưu Cẩm Tâm và Tô Minh Viễn trước, Phương di nương liền thuê sát thủ g.i.ế.c ta.
Ta chống đỡ được những ngọn giáo ngoài sáng, cũng tránh được biết bao mũi tên trong tối.
Nhưng vẫn có một mũi tên lạnh từ chỗ tối b.ắ.n ra, tránh cũng không thể tránh.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Mạnh Duyệt Thư chắn trước người ta.
Khoảnh khắc hắn ngã xuống, hận ý trong lòng ta càng thêm sâu nặng.
Trớ trêu thay, dây gai lại cứ nhằm đúng chỗ mảnh mà đứt.
Tổ mẫu cũng buông tay lìa đời.
Ta gửi cho đại ca một phong thư, trong lòng từ đó không còn vướng bận.
Báo xong thù, ta tự phong kín mình trong quan tài của Mạnh Duyệt Thư.
Kiếp này, ta đã giữ được thanh danh.
Thù phải báo, mạng phải sống, phúc phải hưởng.
4
Mẫu thân ta trước khi lâm chung đã chia hồi môn thành hai phần, để lại cho ta và đại ca.
Khi còn nhỏ, phụ thân thay ta quản lý, toàn bộ gia sản đều rơi vào tay người và Phương di nương.
Sau khi lớn hơn một chút, ta cùng đại ca hợp sức lấy lại hồi môn của mẫu thân.
Mặc Hương Trai chính là một trong số đó, là một thư phô, nay đã đứng tên ta.
Ta thay y phục xong, thu xếp ổn thỏa, liền đến Mặc Hương Trai phó ước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đi đến hành lang, ta gặp Lưu Cẩm Tâm và Tô Minh Viễn đang dìu nhau đi tới.
Tô Minh Viễn đang cúi đầu nói gì đó, Lưu Cẩm Tâm che miệng cười, thân mình hơi nghiêng về phía hắn.
Hai người trông quả thực tình ý nồng nàn.
Rõ ràng đến mức ấy, trước kia ta vậy mà chưa từng sinh nghi.
Tổ mẫu nói ta đối với chuyện tình cảm không thông suốt, quả nhiên cũng chẳng nói sai.
Thấy ta, hai người thu lại nụ cười, làm như không có chuyện gì mà bước tới.
Lưu Cẩm Tâm thân thiết gọi một tiếng:
“Tỷ tỷ định đến tiền viện sao? Vừa hay thật, Minh Viễn ca ca đến bái kiến tổ mẫu một chút rồi sẽ đi, hai người vừa lúc có thể gặp nhau.”
Trong mắt bọn họ, hướng ta đi đến tiền viện, chẳng qua là nghe tin Tô Minh Viễn tới nên vội vàng chạy đến gặp vị hôn phu này.
Ta lười để ý đến đôi cẩu nam nữ này, nghiêng người định vòng qua.
Tô Minh Viễn bước sang một bên, chắn trước mặt ta, khẽ nhíu mày:
“Nàng đi đâu? Không cùng ta đến chỗ tổ mẫu của nàng sao?”
Ta nhướng mắt, hờ hững nói:
“Tô thế t.ử không nhận ra đường thì có thể mời nhị muội dẫn đường.”
Tô Minh Viễn sửng sốt, mày càng nhíu c.h.ặ.t:
“Thái độ của nàng là thế nào vậy? Còn có dáng vẻ của một khuê tú danh gia hay không?”
Ta cười lạnh:
“Tô thế t.ử là muốn đ.á.n.h giá ta, hay là muốn giáo huấn ta? Ngươi xứng sao? Trước hết hãy quản cho tốt bản thân mình, chớ làm mất thanh danh của phủ Vĩnh Xương Hầu.”
Lưu Cẩm Tâm bước lên một bước, đứng chắn bên cạnh Tô Minh Viễn, nghiêm nghị nói:
“Tỷ tỷ thật là nóng tính, Minh Viễn ca ca quan tâm tỷ, tỷ không cảm kích cũng thôi, hà tất phải cay nghiệt vô lễ như vậy?”
Nói xong, nàng ta ngẩng đầu nhìn Tô Minh Viễn một cái, trong mắt tràn đầy vẻ đau lòng.
Ta lạnh lùng liếc nàng ta một cái:
“Ta đang nói chuyện với vị hôn phu của ta, đến lượt ngươi đau lòng thay hắn sao? Ta còn đang ở đây đấy, ngươi đã nóng lòng muốn làm thiếp cho tỷ phu tương lai rồi sao?”
Vành mắt Lưu Cẩm Tâm lập tức đỏ lên, nàng ta c.ắ.n môi, cố nén không để nước mắt rơi xuống, trông vừa ấm ức vừa kiên cường.
Nàng ta quay mặt đi, giọng run run:
“Tỷ tỷ muốn mắng thì cứ mắng muội, hà tất phải kéo Minh Viễn ca ca vào……”
Tô Minh Viễn đau lòng khôn xiết, đưa nàng ta ra sau lưng che chở, lạnh lùng nhìn ta:
“Lưu Cẩm Hoan, từ bao giờ nàng trở nên cay nghiệt khắc bạc như vậy, chẳng khác gì đám đàn bà chanh chua ngoài phố.”
Ta cười nhạo:
“Tô thế t.ử che chở nhị muội ta như vậy, xem ra không chỉ nhị muội ta nóng lòng muốn làm thiếp, mà ngươi cũng nóng lòng muốn nạp thiếp, muốn sủng thiếp diệt thê.”
Bất luận bọn họ nói gì, ta đều không thuận theo lời bọn họ mà biện giải, chỉ chụp hết tội danh lên đầu bọn họ.
Bọn họ nói không lại ta, hai gương mặt đỏ bừng, muốn cãi lại nhưng lại chẳng tìm được lời nào.
Ta chẳng tốn một đồng mà tặng cho bọn họ một ánh mắt khinh miệt, rồi sải bước đi về phía trước.
Để mặc bọn họ tức đến phát cuồng mà chẳng làm gì được.
5
Ta đến Mặc Hương Trai sớm một khắc.
Chưởng quầy nghênh đón, cung kính nói:
“Đông gia, Mạnh Tam công t.ử đã đến, đang ở nhã gian trên lầu hai.”
“Biết rồi.”
Ta nhanh bước lên lầu, điều hòa hơi thở, rồi bước vào phòng.
Mạnh Duyệt Thư đang ngồi bên cửa sổ, nghe thấy động tĩnh liền đứng dậy, ánh mắt thiết tha nhìn ta.
Ánh nắng từ ngoài cửa sổ tràn vào, phủ lên người hắn, ngay cả vạt áo cũng phảng phất hơi ấm.
Phụ thân ta giữ chức vị cao, trong tay nắm thực quyền.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Dưới gối người có bốn con trai, hai con gái, chỉ ta và đại ca là con dòng chính, những người còn lại đều do Phương di nương sinh ra.
Phương di nương là nốt chu sa trong lòng người.
Đáng tiếc xuất thân thấp kém, năm xưa bị tổ phụ, tổ mẫu ngăn cản, không cho bước vào cửa.
Mẫu thân ta là con dâu do tổ mẫu đích thân chọn lựa.
Sau khi mẫu thân mang thai, Phương di nương liền dựa vào cái bụng mang thai, tiến vào phủ làm thiếp.
Năm ta lên bốn, mẫu thân lâm bệnh qua đời.
Năm sau, tổ phụ qua đời, tổ mẫu cũng đổ bệnh.
Từ đó, việc quản lý nội trạch trong phủ rơi vào tay Phương di nương.
Tổ mẫu tuy ngăn cản, không để nàng ta được phù chính, nhưng địa vị của Phương di nương trong Lưu phủ đã chẳng khác gì chủ mẫu.
Năm ngoái, đại ca bị ép phải đi xa đến biên quan, những ngày tháng của ta trong phủ lại càng thêm gian nan.
May mà ta đã cập kê, trên người đã có hôn ước.
Vị hôn phu của ta là Tô thế t.ử Minh Viễn của phủ Vĩnh Xương Hầu.
Ta một lòng chờ Tô Minh Viễn đến nghênh thú.
Cho đến ngày phủ Định Quốc Công tổ chức yến thưởng hoa.
Kiếp trước, ta bị bắt gian, thanh danh bị hủy hoại.
Tô Minh Viễn hủy hôn với ta, quay đầu lại cầu thú Lưu Cẩm Tâm.
Khi ấy ta mới phát hiện, bọn họ từ lâu đã âm thầm qua lại, bày mưu hủy hoại sự trong sạch của ta.
Về sau, trong lúc trả thù bọn họ, ta lần theo manh mối, tra ra được chân tướng cái c.h.ế.t của mẫu thân.
Năm xưa, người chỉ vô tình nhiễm phong hàn, vốn chẳng có gì đáng ngại, nhưng trong t.h.u.ố.c lại bị kẻ khác trộn độc.
Người hạ độc chính là Phương di nương, phụ thân biết rõ chân tướng nhưng vẫn che chở cho nàng ta, giúp nàng ta che giấu sự thật.
Bọn họ đều là hung thủ.
Oán thù tình ái hóa thành huyết hải thâm cừu, ta đã xuống tay không chút lưu tình với bọn họ.
Sau khi g.i.ế.c c.h.ế.t Lưu Cẩm Tâm và Tô Minh Viễn trước, Phương di nương liền thuê sát thủ g.i.ế.c ta.
Ta chống đỡ được những ngọn giáo ngoài sáng, cũng tránh được biết bao mũi tên trong tối.
Nhưng vẫn có một mũi tên lạnh từ chỗ tối b.ắ.n ra, tránh cũng không thể tránh.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Mạnh Duyệt Thư chắn trước người ta.
Khoảnh khắc hắn ngã xuống, hận ý trong lòng ta càng thêm sâu nặng.
Trớ trêu thay, dây gai lại cứ nhằm đúng chỗ mảnh mà đứt.
Tổ mẫu cũng buông tay lìa đời.
Ta gửi cho đại ca một phong thư, trong lòng từ đó không còn vướng bận.
Báo xong thù, ta tự phong kín mình trong quan tài của Mạnh Duyệt Thư.
Kiếp này, ta đã giữ được thanh danh.
Thù phải báo, mạng phải sống, phúc phải hưởng.
4
Mẫu thân ta trước khi lâm chung đã chia hồi môn thành hai phần, để lại cho ta và đại ca.
Khi còn nhỏ, phụ thân thay ta quản lý, toàn bộ gia sản đều rơi vào tay người và Phương di nương.
Sau khi lớn hơn một chút, ta cùng đại ca hợp sức lấy lại hồi môn của mẫu thân.
Mặc Hương Trai chính là một trong số đó, là một thư phô, nay đã đứng tên ta.
Ta thay y phục xong, thu xếp ổn thỏa, liền đến Mặc Hương Trai phó ước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đi đến hành lang, ta gặp Lưu Cẩm Tâm và Tô Minh Viễn đang dìu nhau đi tới.
Tô Minh Viễn đang cúi đầu nói gì đó, Lưu Cẩm Tâm che miệng cười, thân mình hơi nghiêng về phía hắn.
Hai người trông quả thực tình ý nồng nàn.
Rõ ràng đến mức ấy, trước kia ta vậy mà chưa từng sinh nghi.
Tổ mẫu nói ta đối với chuyện tình cảm không thông suốt, quả nhiên cũng chẳng nói sai.
Thấy ta, hai người thu lại nụ cười, làm như không có chuyện gì mà bước tới.
Lưu Cẩm Tâm thân thiết gọi một tiếng:
“Tỷ tỷ định đến tiền viện sao? Vừa hay thật, Minh Viễn ca ca đến bái kiến tổ mẫu một chút rồi sẽ đi, hai người vừa lúc có thể gặp nhau.”
Trong mắt bọn họ, hướng ta đi đến tiền viện, chẳng qua là nghe tin Tô Minh Viễn tới nên vội vàng chạy đến gặp vị hôn phu này.
Ta lười để ý đến đôi cẩu nam nữ này, nghiêng người định vòng qua.
Tô Minh Viễn bước sang một bên, chắn trước mặt ta, khẽ nhíu mày:
“Nàng đi đâu? Không cùng ta đến chỗ tổ mẫu của nàng sao?”
Ta nhướng mắt, hờ hững nói:
“Tô thế t.ử không nhận ra đường thì có thể mời nhị muội dẫn đường.”
Tô Minh Viễn sửng sốt, mày càng nhíu c.h.ặ.t:
“Thái độ của nàng là thế nào vậy? Còn có dáng vẻ của một khuê tú danh gia hay không?”
Ta cười lạnh:
“Tô thế t.ử là muốn đ.á.n.h giá ta, hay là muốn giáo huấn ta? Ngươi xứng sao? Trước hết hãy quản cho tốt bản thân mình, chớ làm mất thanh danh của phủ Vĩnh Xương Hầu.”
Lưu Cẩm Tâm bước lên một bước, đứng chắn bên cạnh Tô Minh Viễn, nghiêm nghị nói:
“Tỷ tỷ thật là nóng tính, Minh Viễn ca ca quan tâm tỷ, tỷ không cảm kích cũng thôi, hà tất phải cay nghiệt vô lễ như vậy?”
Nói xong, nàng ta ngẩng đầu nhìn Tô Minh Viễn một cái, trong mắt tràn đầy vẻ đau lòng.
Ta lạnh lùng liếc nàng ta một cái:
“Ta đang nói chuyện với vị hôn phu của ta, đến lượt ngươi đau lòng thay hắn sao? Ta còn đang ở đây đấy, ngươi đã nóng lòng muốn làm thiếp cho tỷ phu tương lai rồi sao?”
Vành mắt Lưu Cẩm Tâm lập tức đỏ lên, nàng ta c.ắ.n môi, cố nén không để nước mắt rơi xuống, trông vừa ấm ức vừa kiên cường.
Nàng ta quay mặt đi, giọng run run:
“Tỷ tỷ muốn mắng thì cứ mắng muội, hà tất phải kéo Minh Viễn ca ca vào……”
Tô Minh Viễn đau lòng khôn xiết, đưa nàng ta ra sau lưng che chở, lạnh lùng nhìn ta:
“Lưu Cẩm Hoan, từ bao giờ nàng trở nên cay nghiệt khắc bạc như vậy, chẳng khác gì đám đàn bà chanh chua ngoài phố.”
Ta cười nhạo:
“Tô thế t.ử che chở nhị muội ta như vậy, xem ra không chỉ nhị muội ta nóng lòng muốn làm thiếp, mà ngươi cũng nóng lòng muốn nạp thiếp, muốn sủng thiếp diệt thê.”
Bất luận bọn họ nói gì, ta đều không thuận theo lời bọn họ mà biện giải, chỉ chụp hết tội danh lên đầu bọn họ.
Bọn họ nói không lại ta, hai gương mặt đỏ bừng, muốn cãi lại nhưng lại chẳng tìm được lời nào.
Ta chẳng tốn một đồng mà tặng cho bọn họ một ánh mắt khinh miệt, rồi sải bước đi về phía trước.
Để mặc bọn họ tức đến phát cuồng mà chẳng làm gì được.
5
Ta đến Mặc Hương Trai sớm một khắc.
Chưởng quầy nghênh đón, cung kính nói:
“Đông gia, Mạnh Tam công t.ử đã đến, đang ở nhã gian trên lầu hai.”
“Biết rồi.”
Ta nhanh bước lên lầu, điều hòa hơi thở, rồi bước vào phòng.
Mạnh Duyệt Thư đang ngồi bên cửa sổ, nghe thấy động tĩnh liền đứng dậy, ánh mắt thiết tha nhìn ta.
Ánh nắng từ ngoài cửa sổ tràn vào, phủ lên người hắn, ngay cả vạt áo cũng phảng phất hơi ấm.