Lúc này, trái tim Nhậm Vãn Tình vừa rung động vừa ngập tràn vui sướng.
Chị ấy đồng ý rồi.
Chị ấy cũng muốn!
Cuối cùng nàng cũng hiểu vì sao Giang Thính Vũ lại chủ động bảo nàng chọn hương vị.
Chị ấy đang quyến rũ mình.
Chị ấy thật sự đang dỗ dành mình!!!
"Em... em còn tưởng chị chưa muốn hôn cơ..." Giọng Nhậm Vãn Tình hơi run lên vì kích động.
"Muốn chứ," Giang Thính Vũ thẳng thắn đáp, "Ngay từ cái nhìn đầu tiên hôm nay thấy em, chị đã nghĩ vậy rồi."
Sao cô có thể không muốn hôn em ấy được?
Cô muốn hôn nàng, muốn ôm nàng, muốn ngắm nàng thật kỹ.
Mấy ngày không gặp, nỗi nhớ gần như nhấn chìm cô.
Câu tình thoại ấy khiến Nhậm Vãn Tình tim đập loạn nhịp. Vừa xấu hổ vừa tò mò, nàng hỏi: "Thế... sao lúc nãy trong phòng em chị không... hôn em?"
Giang Thính Vũ nói: "Không thích hợp."
Cô nói: "Đó là phòng em và bạn cùng phòng, không phải phòng riêng của em. Chị không nên vượt giới hạn ở đây. Dù bạn cùng phòng em có ở đó hay không, chị cũng phải tôn trọng cô ấy."
Nhậm Vãn Tình rất hài lòng với câu trả lời này, còn không quên bổ sung: "Hôn má thì được mà~"
Giang Thính Vũ cười: "Ừ, hôn má thì được."
Bàn tay cô khẽ chạm lên môi Nhậm Vãn Tình: "Bây giờ... hôn môi cũng được."
Nhậm Vãn Tình lập tức lắp bắp: "Em em em..."
Nàng luống cuống không biết đặt tay ở đâu cho phải.
Cuối cùng nhắm chặt mắt, ngẩng đầu, hai tay đánh "bộp" xuống hai bên đùi, đứng thẳng căng cứng.
Trông cứ như—
"Đang đứng nghiêm đấy à?" Giang Thính Vũ nói.
Nhậm Vãn Tình hé mở một mắt, nàng nhìn thấy nụ cười trên gương mặt Giang Thính Vũ.
Thế là mở cả hai mắt, không đứng nghiêm nữa.
"Thì... em hơi căng thẳng mà..."
"Đừng căng thẳng."
Vòng eo nàng được Giang Thính Vũ dịu dàng ôm lấy.
Vừa ngẩng mắt đã chìm vào đôi mắt dịu êm như nước của chị ấy.
"Chị sẽ dạy em. Không học được cũng không sao, mình từ từ thôi, được không?"
Nàng cảm giác mình sắp chết đuối trong ánh mắt thâm tình ấy.
"Được..."
"Chị hôn em nhé." Giang Thính Vũ khẽ báo trước.
"Ừm..."
Gương mặt Nhậm Vãn Tình đỏ bừng thấy rõ.
Giang Thính Vũ mỉm cười, nhẹ nhàng v**t v* gò má đỏ rực như hoàng hôn của người yêu.
Nụ hôn của cô cũng dịu dàng rơi xuống.
Nhậm Vãn Tình vô thức nhắm mắt, cảm nhận.
Môi cô chạm vào môi nàng.
Ở trên, rồi ở dưới.
Bao trọn lấy nàng, nhẹ như gió, Nhậm Vãn Tình nghĩ. Lại mềm như thạch, ngọt ngào đến mức muốn ăn mãi.
Viên thạch ấy là vị táo xanh, hương táo thơm ngát.
Mùi vị nàng thích nhất.
Hai tay nàng bất giác vòng qua cổ người yêu trước mặt.
Hương táo càng lúc càng gần.
Hai người cũng áp sát hơn, siết chặt hơn, như hai dòng nước khát khao hòa vào nhau.
Tình yêu quấn quýt bùng lên trong nụ hôn say đắm.
Có âm thanh mơ hồ ám muội, đó là tiếng nước khao khát hòa tan.
Có hương thơm ám muội, mùi táo ngọt ngào.
Hơi thở dần dồn dập.
"Thở đi."
Nhậm Vãn Tình bỗng nghe thấy một tiếng thì thầm.
Giọng khàn khàn, vừa xa vừa gần.
"Cục cưng, thở đi." Giang Thính Vũ dịu dàng dỗ dành.
Nhậm Vãn Tình hít một hơi thật sâu, đầu óc choáng váng.
Giang Thính Vũ để nàng ngồi lên đùi mình, tựa vào vai mình, giúp nàng điều hòa lại hơi thở.
Khi lý trí của Nhậm Vãn Tình cuối cùng cũng quay về, nàng nhận ra—
"Chị gọi em là cục cưng à?"
Giang Thính Vũ mỉm cười với nàng.
Nàng nghĩ: cười đẹp muốn chết.
"Ừ," Giang Thính Vũ hỏi, "Em không phải cục cưng của chị sao?"
Nhậm Vãn Tình lập tức ngồi thẳng dậy. "Em là... khụ."
Giọng hơi khàn.
"Em là!"
Giang Thính Vũ nhìn dáng vẻ ấy mà càng nhìn càng thích, nụ cười giấu cũng không nổi.
Cô cúi xuống hôn nhẹ môi nàng. "Sao mà đáng yêu thế này."
Một nụ hôn khẽ như chuồn chuồn chạm nước.
Nhậm Vãn Tình ngồi trên đùi cô, chép chép môi.
Như đang nhớ về dư vị.
Rồi vui vẻ reo lên: "Vị táo!"
Giang Thính Vũ bật cười, khẽ vỗ vào mông nàng, kéo người vào lòng, ôm chặt: "Sao em thật sự nếm hương vị vậy."
Nhậm Vãn Tình ôm cổ cô, vừa e thẹn vừa đắc ý: "Chị chịu khó vì em như vậy, em không nếm cho kỹ chẳng phải phụ lòng chị sao~"
Giang Thính Vũ hỏi: "Vậy có muốn nếm thêm không?"
Nhậm Vãn Tình gật đầu như giã tỏi: "Muốn muốn muốn!"
"Được." Giang Thính Vũ đáp ứng ngay.
Cô dùng đầu ngón tay vuốt nhẹ môi Nhậm Vãn Tình, ánh mắt đầy mê hoặc.
"Hôm nay trước tiên luyện thở đã."
Nhậm Vãn Tình nhướng mày, mắt sáng lên, bỗng giả vờ ngây thơ hỏi: "Vậy khi nào mình luyện hôn sâu kiểu Pháp?"
Giang Thính Vũ: "?"
Cô cười rồi vỗ nhẹ vào mông Nhậm Vãn Tình: "Nhậm Vãn Tình, em ghê gớm thật đấy."
Nhậm Vãn Tình lập tức giả bộ đáng thương, lau giọt nước mắt không hề tồn tại: "Chị biết mà, từ nhỏ đến giờ em chưa từng có bạn gái..."
"?"
Tay Giang Thính Vũ đặt lên eo nàng.
Rồi bắt đầu cù lét.
"Ha ha ha ha ha—"
Nhậm Vãn Tình cười đến nghiêng ngả, ngã lăn ra giường.
Giang Thính Vũ vẫn chưa tha: "Trẻ con không được yêu sớm."
Nhậm Vãn Tình lăn qua lăn lại xin tha: "Em sai rồi sai rồi ha ha ha..."
Giang Thính Vũ dừng tay.
Nhậm Vãn Tình giơ tay lên, lần này có nước mắt thật để lau.
"Được rồi!" Nàng bỗng nói to.
Rồi ôm cổ Giang Thính Vũ, mắt nhìn thẳng vào mắt cô. "Em thừa nhận, em là đ* h** s*c."
Giang Thính Vũ: "?"
Nhậm Vãn Tình: "Hì hì~"
Mặt dày vô địch.
Giang Thính Vũ không nhịn được bật cười.
Thật sự bó tay với nàng, cũng thật sự không nỡ không nuông chiều nàng.
Cô ép người xuống giường, cúi người lại gần.
"Đợi em học được cách thở, mình sẽ học cái đó."
"Đồ tiểu háo sắc."
Hương thơm quen thuộc ập đến, bao trùm Nhậm Vãn Tình.
Mùi táo xanh lan trong khoang miệng nàng. Mềm mại, ẩm ướt, chỉ thuộc về cô.
Nàng muốn gì, chị ấy cũng sẽ chiều.
Nhậm Vãn Tình cười nhắm mắt, ôm chặt Giang Thính Vũ, rất nhanh đã chìm vào đó.
Trong phòng không còn lời nói, chỉ có sự ám muội thì thầm.
Đó là mùi táo.
...
Sau khi thân mật với bạn gái, Giang Thính Vũ đến công ty.
Hôm nay công ty vẫn yên ả, mọi thứ đâu vào đấy.
Cô ở lại đến hết giờ làm mới rời đi, tối nay cô sẽ sang nhà bạn gái ăn cơm.
Chỉ tiếc là không thể đi chợ cùng bạn gái.
Lần sau vậy, cô nghĩ.
Lần sau nhất định sẽ đi siêu thị với Vãn Tình, mua những thứ muốn mua, lấp đầy tủ lạnh.
Lấp đầy cả hai cái tủ lạnh.
Chỉ nghĩ thôi cô đã thấy hạnh phúc.
Trong thế giới của cô mọc lên một bông hoa nhỏ rực rỡ tràn đầy sức sống. Ngày nào cũng ấm áp tỏa sáng, cho cô vô vàn mong đợi.
À, đôi khi bông hoa nhỏ cũng biến thành chú cún con, chạy tới chạy lui trong thế giới của cô, khiến thế giới trở nên náo nhiệt.
Cũng có thể đột nhiên lôi ra một cây cọ to, xoẹt một cái tô vàng cả thế giới của cô.
Chú cún cũng háo sắc.
Nhưng không sao cả. Cún háo sắc, cô cũng thích.
Em ấy thế nào, cô cũng thích.
Giang Thính Vũ cầm điện thoại lên, tự giác báo cáo với cún con: [Tan làm rồi.]
Cún con trả lời ngay: [Chị vất vả rồi! Lát sang ăn cơm nhé, hôm nay em nấu nhiều món ngon lắm, nhớ ăn nhiều chút.]
Giang Thính Vũ nhìn điện thoại, bất giác mỉm cười. [Được, chị sẽ ăn thêm hai bát cơm.]
[Ừm ừm! À đúng rồi, em mời chị Tần sang ăn cơm nữa nhé.]
Tần Quan Nhã?
Giang Thính Vũ nghĩ một chút — hợp lý.
[Cũng được. Chúng ta đến được với nhau, cô ấy có công lớn.]
[Đúng không đúng không! Với lại mẹ em thích nhà đông vui, đông người mẹ cũng vui. Thấy em lại kết thêm bạn mới, mẹ sẽ càng vui hơn~]
Qua màn hình, Giang Thính Vũ cũng có thể tưởng tượng tâm trạng Nhậm Vãn Tình lúc gõ những dòng này chắc chắn rất tốt.
Cô nhìn mà tâm trạng cũng tốt theo.
[Miễn dì vui là được, lúc đó chị sẽ đi cùng Quan Nhã.]
[Được~]
...
Giang Thính Vũ tắm xong, sấy tóc xong. Chọn một bộ đồ đứng đắn, trong mắt trưởng bối sẽ không sai sót mà vẫn không quá phô trương.
Cầm quà, ra khỏi nhà sớm.
Đi tìm Tần Quan Nhã.
Khi cô đến nhà Tần Quan Nhã, đối phương mặc đồ ngủ ra mở cửa, trên đầu còn đội chồng mũ sấy tóc.
Chẳng giống chuẩn bị xong chút nào.
"Đến rồi à. Ồ, quà à, cho tớ đấy hả?"
Giang Thính Vũ nói: "Ừ."
Tần Quan Nhã chẳng khách sáo, chìa tay: "Ôi chao, cảm ơn nhé."
Giang Thính Vũ giữ tay cô ấy lại: "Tớ để ở tiệm trang sức rồi, lát cậu tự bỏ tiền ra lấy nhé."
Tần Quan Nhã: "?"
Giang Thính Vũ cười, lách qua cô ấy đi vào trong.
Tần Quan Nhã gọi với theo: "Giang Thính Vũ, cậu xem cái này đã."
Giang Thính Vũ quay đầu: "Cái gì?"
Tần Quan Nhã: "Cái trợn mắt của tớ."
Giang Thính Vũ quay đầu lại ngay.
Không thích xem thứ đó.
Cô đi vào phòng khách, ngồi xuống sofa, hỏi: "Bao giờ xong?"
Tần Quan Nhã: "Sấy tóc xong thay đồ là được."
Tần Quan Nhã: "Gấp vậy? Chưa đến giờ hẹn mà?"
Giang Thính Vũ hất cằm: "Không gấp, cậu sấy đi."
Tần Quan Nhã lấy máy sấy, Giang Thính Vũ lấy điện thoại.
Mỗi người làm việc của mình.
Tần Quan Nhã sấy xong tóc, nhìn sang đầu kia sofa.
Giang Thính Vũ đang cười với điện thoại.
Tần Quan Nhã nhướng mày.
Ôi chao, mùi yêu đương chua lè.
"Nhắn tin với Tiểu Nhẫn à?"
Giang Thính Vũ không phủ nhận: "Ừ."
Tần Quan Nhã trêu: "Hạnh phúc ghê ha."
Giang Thính Vũ vẫn không phủ nhận: "Ừ."
Tần Quan Nhã cười một tiếng. "Hai người tốt đẹp là được."
Giang Thính Vũ gật đầu.
Đúng vậy, hai người họ tốt đẹp là được.
"À đúng rồi!" Tần Quan Nhã bỗng kêu lên.
Giang Thính Vũ ngẩng đầu.
Tần Quan Nhã: "Làm l**m cẩu thì có gì hay chứ~~"
Kèm theo động tác tay chân khoa trương.
Ba ngày không đánh là leo nóc nhà.
Giang Thính Vũ: "......"
Giang Thính Vũ mặt không cảm xúc: "Ha ha, buồn cười thật."
Tần Quan Nhã bắt chước cô, nhưng cười chân thành hơn nhiều: "Ha ha ha ha, buồn cười thật!"
Giang Thính Vũ rút cái gối sau lưng ra.
...
Nhậm Vãn Tình cùng mẹ chuẩn bị xong hết đồ ăn.
Nàng lau tay, hào hứng nhắn tin cho bạn gái: [Món ăn xong hết rồi! Hai người có thể sang sớm đó.]
Vài giây sau, Giang Thính Vũ trả lời: [Đợi chút, đang bận.]
[Nhậm Vãn Tình]: Bận gì?
: Đại chiến thế giới.
Nhậm Vãn Tình: "?"
Suy nghĩ một chút.
[Chị cũng cắt móng cho mèo à?]
: Không phải.
[Nhậm Vãn Tình]: ? Vậy chị đang?
: Đánh nhau với chó.
Nhậm Vãn Tình: "???"