Tan học buổi chiều, Nhậm Vãn Tình nhận đồ ăn giao tận nơi rồi cùng bạn quay về ký túc xá.
Trên đường đi, cô cầm điện thoại lên tìm chị.
Làm l**m cẩu.
[Nhậm Vãn Tình]: Buổi chiều tốt lành nhé bảo bối của em.
[Nhậm Vãn Tình]: Em nhớ chị lắm, chị có nhớ em không?
[Nhậm Vãn Tình]: Không nhớ cũng không sao đâu, cún con một mình vẫn sẽ ổn, vẫn sẽ tiếp tục yêu chị.
[Nhậm Vãn Tình]: đáng thương đáng thương đáng thương.jpg
Chị của nàng trả lời trong tích tắc.
Chị nói: [Không được đáng thương.]
Chị lại nói: [Không được một mình. Cún con là của chị, phải luôn ở bên chị, không được cô đơn.]
Nhậm Vãn Tình gửi một trợ từ giọng điệu đắc ý: [Hì hì.]
[Giang Thính Vũ]: Tan học rồi?
[Nhậm Vãn Tình]: Ừm ừm.
[Giang Thính Vũ]: Tối nay có kế hoạch gì?
[Nhậm Vãn Tình]: Phải đi họp thường kỳ.
[Nhậm Vãn Tình]: Giờ về ăn cơm đã, ăn xong ngồi nghỉ một lát rồi tắm, là có thể chuẩn bị đi họp rồi.
Nàng vô thức báo cáo hành trình với bạn gái.
Dù chỉ loanh quanh trong trường thôi, nhưng cũng phải báo!
[Giang Thính Vũ]: Tối ăn gì?
[Nhậm Vãn Tình]: Món cà tím kho mà bạn gái em thích nhất.
[Nhậm Vãn Tình]: cơm phần.
[Nhậm Vãn Tình]: Trường em có một quán làm cà tím kho ngon lắm, lần sau dẫn chị đi ăn.
[Giang Thính Vũ]: Được đó.
[Nhậm Vãn Tình]: Còn chị?
[Giang Thính Vũ]: Ở công ty, xử lý xong việc trong tay là tan làm.
[Giang Thính Vũ]: Về đến nhà thì mang đồ sang cho dì.
Hôm nay lúc đi dạo phố, Nhậm Vãn Tình mua quần áo cho mẹ. Cũng mua đồ chơi mới cho Bánh Bao và Màn Thầu.
Nàng không tiện mang về, đành nhờ bạn gái thân yêu giúp, còn mình phụ trách nói lời ngọt ngào.
[Nhậm Vãn Tình]: Chị vất vả rồi.
[Nhậm Vãn Tình]: Yêu chị.
[Nhậm Vãn Tình]: muamuamuamua!
Chị nhìn thấy ba dòng chữ ấy, bất giác mỉm cười với màn hình.
[Giang Thính Vũ]: Để dành trước đi, thứ Năm trả lại cho chị.
[Giang Thính Vũ]: Chị làm việc tiếp đây, em mau đi ăn đi, đừng để đói.
Nhậm Vãn Tình khựng lại.
Niềm vui nhảy lên nơi khóe mắt.
Ý này... có phải là chị ấy cho mình hôn chị ấy không?!
Nhưng cái "cho phép" của chị ấy... có phải không giống chỗ mình đang nghĩ không?
Nhậm Vãn Tình giơ tay sờ trán, rồi sờ đỉnh đầu.
Rơi vào trầm tư.
Hôm nay chị ấy hôn hai chỗ này... hình như không hề nghĩ tới miệng mình, có phải là chưa từng nghĩ đến việc hôn mình không?
Là sợ mình không muốn sao? Hay là chị ấy không muốn?
Nhậm Vãn Tình cầm hộp cơm, bước lên cầu thang, đầy nghi hoặc.
Nói đi cũng phải nói lại... mới ngày đầu yêu nhau đã muốn hôn, có phải trông mình háo sắc quá không?
Nhưng mà thật sự rất muốn hôn mà.
Mình thích chị ấy hơn một năm rồi...
Chị ấy đã ở trong tưởng tượng của mình hơn một năm rồi...
Nhậm Vãn Tình lắc đầu, chặn đứng mớ suy nghĩ lung tung.
Nghĩ mấy chuyện đâu đâu này làm gì, chi bằng xông thẳng lên!
...
Giang Thính Vũ tan việc.
Cô nhìn đồng hồ.
Được, tan làm.
Làm lãnh đạo thì phải đi đầu trong việc tan làm, tuyệt đối không kéo cấp dưới tăng ca.
Cô cầm điện thoại xem tin nhắn, chủ yếu là xem tin bạn gái gửi.
Lần này là trên QQ.
[Muốn hôn chị gái cũng muốn hôn em.] Nghe như một câu nói líu lưỡi.
Giang Thính Vũ nhướng mày, kinh ngạc trước sự thẳng thắn của Nhậm Vãn Tình.
Rồi lại thấy tò mò.
Sao tự nhiên nói chuyện này?
Cô mở QQ ra, phát hiện Nhậm Vãn Tình đang trả lời câu hỏi cô hỏi tối qua.
Nếu người bạn thích thật sự thích bạn, sau khi hai người ở bên nhau, bạn muốn làm gì với cô ấy?
Đôi mày thanh tú của Giang Thính Vũ khẽ nhướng lên.
Cô trả lời bằng một sticker bóp má cún con.
Sau đó cất điện thoại, xách túi rời khỏi văn phòng.
Tâm trạng rất tốt.
......
Nhậm Vãn Tình cuối cùng cũng cầm cự đến thứ Năm.
Sáng sớm thứ Năm, việc đầu tiên sau khi mở mắt: chúc người mình thích buổi sáng tốt lành.
Rồi xuống giường rửa mặt đánh răng, chuẩn bị ra ngoài, ăn sáng, đi học.
Đợi nàng vệ sinh cá nhân xong quay lại, tin nhắn trả lời của Giang Thính Vũ đã nằm yên lặng trong điện thoại, chờ nàng xem.
[Chào buổi sáng. Ăn sáng chưa?]
Nhậm Vãn Tình gõ chữ: [Chưa, đang chuẩn bị ra ngoài ăn đây, còn chị, ăn chưa?]
[Giang Thính Vũ]: Ăn rồi.
[Giang Thính Vũ]: Bỏ tiền mua bữa sáng em để sẵn ở tiệm.
[Giang Thính Vũ]: Ngon lắm.
Nhậm Vãn Tình đứng khựng trước bàn, vòng tròn tải trong đầu quay hai vòng.
Ký ức load xong.
Ý cười tràn khỏi khóe mắt.
[Nhậm Vãn Tình]: Vậy thì tốt, bảo bối ăn nhiều một chút, đừng để đói, đói là em xót lắm.
Thật là, sáng sớm đã chơi lại meme với nàng.
Câu thả thính từ lâu vậy mà vẫn nhớ.
Trời ơi, thế này thì nàng càng yêu hơn phải làm sao đây!
[Giang Thính Vũ]: Phải ăn ít thôi.
[Giang Thính Vũ]: Còn phải để bụng tối ăn với bạn gái của chị.
Hai người đã hẹn, tuần này còn đến nhà Nhậm Vãn Tình ăn tối.
[Nhậm Vãn Tình]: Hì hì.
[Giang Thính Vũ]: Mau đi ăn sáng đi, trưa chị tới đón em.
[Nhậm Vãn Tình]: Ừm ừm!
Nhậm Vãn Tình lại cầm cự, cầm cự mãi, cuối cùng cũng đến giờ tan học.
Nàng lao như bay về ký túc xá, dọn dẹp đồ đạc, chờ bạn gái tới đón.
"Tớ về trước nhé."
Đàm Tĩnh rời trường trước nàng.
"Ừ, đi đường cẩn thận."
Đàm Tĩnh vừa đi không lâu thì cửa phòng ký túc đã bị gõ.
Nhậm Vãn Tình không nghĩ nhiều, đứng dậy mở cửa.
Ngoài cửa là bạn gái của nàng.
"Vãn Tình."
"Chị Thính Vũ!"
Mắt Nhậm Vãn Tình sáng rực lên, vui vẻ kéo người vào phòng rồi đóng cửa lại.
"Em còn tưởng là người phòng khác cơ."
Vừa thấy nàng, ý cười trong mắt Giang Thính Vũ cũng trở nên dịu dàng: "Không nghĩ là chị à?"
Nhậm Vãn Tình: "Em tưởng chị tới dưới lầu rồi gọi điện cho em cơ, không ngờ chị lên tận nơi đón."
Giang Thính Vũ dịu dàng vén tóc nàng: "Vì chị muốn gặp em sớm hơn."
Vừa mới xác lập quan hệ yêu đương thì bạn gái đã đi học. Mấy ngày liền không gặp được, không chạm được, ai khổ bằng hai người họ?
"Vãn Tình, chị rất nhớ em."
Nhậm Vãn Tình ôm lấy cánh tay Giang Thính Vũ, dính sát vào cô, giọng ngọt ngào làm nũng: "Em cũng nhớ chị, nhớ cực kỳ luôn~"
Ánh mắt ôn hòa của Giang Thính Vũ lưu luyến trên gương mặt Nhậm Vãn Tình.
Rồi bỗng chuyển đi, nhìn sang chiếc giường khác trong phòng.
"Bạn cùng phòng em... không có ở đây à?"
"À, cô ấy về trước rồi."
"Ừ."
Giang Thính Vũ đột nhiên đưa mặt lại gần nàng, giơ tay gõ nhẹ hai cái như nhắc nhở: "Có người thứ Hai còn nợ chị."
Nhậm Vãn Tình lập tức hiểu ra, mặt mày rạng rỡ.
Nàng nâng mặt Giang Thính Vũ, đầy yêu thương mà chụt một cái thật kêu.
Hôn xong lại vội vàng lấy điện thoại ra: "Để em xem em nợ mấy lần."
Giang Thính Vũ giữ tay nàng lại: "Bốn lần."
Nhậm Vãn Tình nhướng một bên mày.
Giang Thính Vũ: "Chị đếm rồi."
Nhậm Vãn Tình cười còn vui hơn.
Cất điện thoại đi, lại nâng gương mặt bạn gái đáng yêu lên.
Hôn bên trái, xoay sang, hôn bên phải, mỗi bên hai cái.
Cuối cùng, nàng ôm mặt Giang Thính Vũ, ánh mắt không tự chủ rơi xuống đôi môi đối phương.
Chỉ trong một khoảnh khắc vội vàng.
Rất nhanh nàng lại ngẩng lên, đặt nụ hôn thứ năm lên giữa trán Giang Thính Vũ.
"Tặng thêm cho chị một cái!"
Giang Thính Vũ bật cười khẽ, đột nhiên nghiêng người lại gần nàng, hôn lên má nàng trước, rồi nhìn vào mắt nàng, trong mắt toàn là hình bóng nàng.
Nhìn nhau một lúc, đầu mũi nàng lại nhận thêm một nụ hôn.
Bàn tay Giang Thính Vũ nâng gương mặt nàng, ngón cái khẽ v**t v* má nàng.
Giọng Giang Thính Vũ rất nhẹ.
Hai người như đang thì thầm bí mật.
"Giờ mình đi ăn nhé, ăn xong chị đưa em về nhà, được không?"
"Ừm."
Nàng đáp ngoan ngoãn, đáng yêu quá mức.
Giang Thính Vũ không nhịn được lại hôn má nàng một cái, giọng mềm mại mê người: "Cún ngoan."
Trên đời sao lại có người đáng yêu đến vậy?
May mà nàng ở ngay bên cạnh mình.
May mà trái tim nàng thuộc về mình.
Nhậm Vãn Tình được dỗ đến tim run rẩy.
Thích đến không nói nên lời.
"Ái da, chị dụ dỗ em!"
Nàng xấu hổ vùi vào hõm cổ Giang Thính Vũ, ôm cổ cô.
Giang Thính Vũ cười tươi rạng rỡ, dịu dàng ôm eo nàng.
Trong khoảnh khắc ấy, Nhậm Vãn Tình cảm thấy bạn gái mình thật xấu xa.
Vì Giang Thính Vũ sẽ đáp lại những lời thả thính trước đó, nhưng lại không trực tiếp trả lời nguyện vọng mới của nàng.
Đến giờ nàng vẫn không biết rốt cuộc đối phương muốn hôn hay không.
Câu đó nàng nói rõ ràng đến vậy rồi, Giang Thính Vũ còn gửi sticker, không thể là không hiểu, cũng không thể là không thấy.
Nếu nàng còn hỏi tiếp, chẳng phải trông như quá nôn nóng sao?
Vậy là Giang Thính Vũ không muốn hôn?
Nhưng vừa nãy chị ấy đã hôn mình mấy lần rồi mà!
Vậy tức là chị Thính Vũ tạm thời chưa muốn hôn môi!
Có lẽ bạn gái muốn đợi thêm.
Nhậm Vãn Tình nghĩ: vậy mình cũng đợi thêm đi.
Mới yêu nhau bốn ngày, bốn ngày đã hôn môi thì đúng là hơi nhanh.
Đợi thêm chút tốt hơn, đợi thêm chút.
"Đi thôi." Giang Thính Vũ nói.
"Ừm!" Nhậm Vãn Tình lại tràn đầy năng lượng.
"Đưa đồ đây, chị cầm giúp cho."
"Dạ được ạ~"
...
Giang Thính Vũ dẫn Nhậm Vãn Tình đi ăn ở khu thương mại.
Ăn xong lại dạo phố một lúc.
Hai người mua ít đồ ăn vặt, trong đó có kẹo, mở ra ăn luôn.
Giang Thính Vũ muốn ăn, cô còn bảo bạn gái chọn vị giúp mình.
"Chọn vị em thích đi."
Nhậm Vãn Tình lựa một lúc, chọn vị táo xanh.
Giang Thính Vũ: "Em thích vị táo à?"
Nhậm Vãn Tình gật đầu: "Táo ngon mà! Giòn giòn, ngọt ngọt, lại còn thơm!"
Hai người nhìn nhau.
Ăn ý cùng nhớ lại chuyện trước kia.
Nhậm Vãn Tình ngượng ngùng tựa vào người Giang Thính Vũ, làm nũng: "Ai nha, quả táo hôm đó thật sự rất ngọt rất ngon, em chỉ muốn chia cho chị thôi mà!"
Giang Thính Vũ cúi mắt cười nhẹ: "Tiếc là hôm đó không ăn được, hôm nay ăn cũng chưa muộn."
Cô nghe theo đề nghị của bạn gái, ăn một viên kẹo vị táo xanh.
"Em có muốn không?"
"Không, giờ em chưa muốn ăn."
"Được."
Hai người đóng hộp kẹo lại, lau tay, nắm tay nhau tiếp tục đi dạo.
Rất hạnh phúc.
Dù chỉ đơn giản là đi bộ và trò chuyện.
...
Dạo đủ rồi, họ về nhà.
Giang Thính Vũ đưa Nhậm Vãn Tình lên lầu.
Vừa mở cửa ra, Nhậm Vãn Tình đã thấy hai bé mèo ngồi chầu hai bên cửa.
Nàng ngồi xổm xuống, vừa đưa tay ra là chúng sán lại cọ nàng.
"Chị về ăn cuối tuần rồi đây."
"Meo."
"Meo~"
Hai bé mèo đáp lại nàng.
Nàng x** n*n hai cục bông đáng yêu quá mức một hồi.
Thoả mãn.
Đứng dậy đi rót nước cho Giang Thính Vũ.
"Chị Thính Vũ cứ ngồi tự nhiên nhé."
Nàng đi rồi, Giang Thính Vũ vẫn đứng tại chỗ.
Hai bé mèo cũng đứng nguyên tại chỗ.
Chúng ăn ý quay đầu nhìn Giang Thính Vũ.
Nhậm Vãn Tình cầm cốc nước quay lại, vừa khéo thấy Giang Thính Vũ đang chào hỏi chúng.
Giang Thính Vũ hơi cúi người, dịu giọng nói với mèo: "Chào hai em, Tiểu Nhị Bảo, Tiểu Tam Bảo, chị là bạn gái của em ấy."
Trang trọng vô cùng.
"Phụt." Nhậm Vãn Tình bị đáng yêu đến bật cười.
Giang Thính Vũ ngẩng đầu lên.
Nhậm Vãn Tình bước lại gần, đưa nước cho cô.
Giang Thính Vũ nhận lấy.
Nhậm Vãn Tình nói: "Bạn gái của em dễ thương quá đi."
Giang Thính Vũ cong môi cười, tiến lại gần nàng.
"Qua phòng em ngồi nhé?"
"Được."
Nhậm Vãn Tình nắm tay bạn gái đi vào phòng, hai bé mèo cũng lẽo đẽo theo sau.
Giang Thính Vũ phụ trách chơi với mèo, Nhậm Vãn Tình phụ trách dọn đồ mình mang về.
Đợi nàng dọn xong, hai bé mèo đã chạy ra ngoài, nhảy lên ổ mèo trên tường, lười biếng ngủ khì.
Mèo đâu cần đi làm, mèo sống thảnh thơi như vậy đấy.
Nhậm Vãn Tình nhìn chúng một cái rồi quay lại phòng.
Giang Thính Vũ đang ngắm bàn học của nàng, ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ phòng nàng.
Cửa sổ hé mở, làn voan trắng nhạt khẽ bay trong gió.
Giang Thính Vũ đứng cạnh lớp voan, dáng người cao ráo thanh thoát, đẹp đến nao lòng.
Nhậm Vãn Tình đứng ở cửa, không nhịn được nhìn thêm mấy lần, trong lòng vừa kiêu hãnh vừa vui sướng.
Xem này, người đẹp như thế, là bạn gái của mình!
Rất nhanh, bạn gái nàng nhận ra nàng đang nhìn, quay người hỏi: "Đang nhìn gì thế?"
Nhậm Vãn Tình đáp: "Đang nhìn siêu đại mỹ nữ bạn gái của em đây. Em hạnh phúc quá đi~"
Ánh mắt Giang Thính Vũ cong lên.
Nhậm Vãn Tình nghe cô hỏi: "Có muốn hạnh phúc hơn một chút không?"
Nhậm Vãn Tình không hiểu, nhưng vẫn nói: "Có."
Nàng thấy Giang Thính Vũ bước về phía mình.
Giang Thính Vũ dừng lại trước mặt nàng.
Trong mắt cô đầy ý cười.
Giọng nói dễ nghe đến chết người của Giang Thính Vũ rơi bên tai nàng, trắng trợn mê hoặc nàng: "Có muốn hôn không? Bây giờ chị là vị táo đấy."
"Vị táo mà em thích nhất."
*****
Lời tác giả: chị nhà rất biết cách nha~
Hẹn gặp lại ngày mai 🌙