Nguyệt ngồi bên cửa sổ, ánh đèn từ phố phường rọi vào quán, tạo nên những bóng đổ lung linh. Cô đã quyết tâm, nhưng trong lòng vẫn dấy lên nhiều lo lắng. Hương đã về nhà, chỉ còn lại một mình cô trong không gian tĩnh lặng. Đột nhiên, tiếng gõ nhẹ vang lên, kéo cô ra khỏi những suy tư.
"Xin lỗi, có làm phiền không?" Ngọc Lan đứng ở cửa, nụ cười nhẹ nhàng nhưng vẫn mang theo vẻ bí ẩn thường thấy.
"Không, vào đi," Nguyệt mời, cảm giác hồi hộp lướt qua. Tim cô đập mạnh, không hiểu sao lại vậy.
Lan bước vào, ánh mắt quan sát khắp quán. "Mình thấy quán rất ấm cúng. Có vẻ như bạn đã làm việc chăm chỉ."
"Thực ra, mình vẫn đang cố gắng thu hút khách. Hôm nay có một số người không thích món ăn của mình," Nguyệt thở dài, cảm giác tự ti lại dâng lên.
"Đừng để họ làm bạn mất tự tin. Món ăn của bạn có giá trị riêng, mà không phải ai cũng nhận ra ngay." Lan nhẹ nhàng động viên, nhưng có chút gì đó tha thiết trong ánh mắt.
Nguyệt nhìn thẳng vào mắt Lan, trong khoảnh khắc ấy, cô cảm nhận được một điều gì đó sâu sắc. "Cảm ơn bạn. Mình sẽ không bỏ cuộc."
"Chúng ta có thể giúp nhau," Lan đề nghị, giọng nói trở nên quyết đoán. "Mình có một số ý tưởng cho các buổi livestream. Có thể thu hút thêm khách hàng."
"Thật sao? Bạn có thể giúp mình?" Nguyệt hỏi, trong lòng đầy hy vọng.
"Chắc chắn rồi. Nhưng trước hết, mình muốn thử món bánh của bạn." Lan cười, ánh mắt lấp lánh.
Nguyệt đứng dậy, đi về phía bếp. Cô lấy ra những nguyên liệu và bắt đầu chuẩn bị món bánh. Trong khi làm việc, cô không thể không nghĩ đến sự hỗ trợ mà Lan đã dành cho mình. Cảm giác ấm áp len lỏi trong lòng, như một tia nắng xuyên qua những đám mây u ám.
Khi bánh đã sẵn sàng, Nguyệt đặt lên bàn một chiếc đĩa đầy ắp những chiếc bánh nhỏ xinh. "Đây, hãy thử xem."
Lan cẩn thận cắn một miếng, ánh mắt chăm chú dõi theo phản ứng. "Ngon thật. Có vị ngọt vừa phải, rất dễ chịu." Cô gật gù, nụ cười càng tỏa sáng hơn.
Nguyệt cảm thấy một niềm vui nho nhỏ dâng lên. "Cảm ơn bạn. Điều này làm mình thấy tự tin hơn nhiều."
Thời gian cứ thế trôi đi, họ cùng nhau trò chuyện, chia sẻ những ý tưởng cho quán. Bỗng, một giọng nói quen thuộc vang lên từ cánh cửa. "Ôi, quán này đã mở rồi sao? Thú vị ghê!" Bích Ngọc xuất hiện, theo sau là Diệu Linh, cả hai đều mang theo vẻ kiêu ngạo.
Nguyệt cảm thấy lòng chùng xuống, nhưng Lan đứng bên cạnh, ánh mắt kiên định. "Chào các bạn," Nguyệt nói, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.
Diệu Linh nhìn quanh, đôi môi nhếch lên với sự chế giễu. "Quán cà phê này thật sự có gì đặc biệt không? Hay chỉ là một nơi tầm thường?" Cô ta cười khẩy."Chúng tôi có món bánh mới, bạn có muốn thử không?" Hương xuất hiện bất ngờ, nụ cười tươi tắn trên môi.
"Để xem, chắc chắn không thể so với những nơi khác đâu," Diệu Linh đáp, nhếch môi.
Nguyệt cảm thấy sự châm chọc như một nhát dao, nhưng lòng cô lại đầy quyết tâm. "Mình nghĩ bạn sẽ ngạc nhiên đấy," cô nói, giọng điệu bình thản.
Bích Ngọc đứng im, ánh mắt lạnh lùng quét qua quán. "Nếu các bạn muốn thu hút khách hàng, có lẽ nên làm điều gì đó nổi bật hơn."
"Chúng tôi sẽ làm tốt hơn nữa," Lan đáp, không chút nao núng. Cô quay sang Nguyệt, đôi mắt sáng lên với sự khích lệ. "Đừng để họ làm bạn chùn bước."
Nguyệt hít một hơi thật sâu, cảm nhận sức mạnh từ những lời của Lan. "Chúng tôi sẽ làm cho quán này trở thành nơi mà mọi người muốn quay lại."
Diệu Linh cầm một chiếc bánh, cắn thử. Cô ta nhăn mặt lại nhưng nhanh chóng che giấu cảm xúc. "Thật ra, không tệ chút nào," cô ta nói, cố gắng không để lộ sự bất ngờ.
"Nhưng không thể so với những món ăn mà tôi đã thử ở nơi khác," cô ta tiếp tục, ánh mắt sắc lạnh.
Nguyệt không thể ngăn mình cảm thấy nản lòng. Nhưng Hương nắm chặt tay Nguyệt, khích lệ. "Đừng để họ làm mình tổn thương."
"Đúng vậy, họ chỉ là một phần nhỏ trong hành trình của bạn," Lan nói, ánh mắt kiên định.
Diệu Linh và Bích Ngọc rời quán, để lại không khí căng thẳng. Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, nhưng sự quyết tâm trong cô lại càng lớn hơn. "Mình sẽ chứng minh cho họ thấy giá trị của quán này."
"Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi thử thách," Hương nói, ánh mắt đầy hy vọng.
Nguyệt nhìn về phía Lan, cảm nhận được sự ấm áp từ cô. "Cảm ơn vì đã ở bên mình."
"Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng quán cà phê này," Lan đáp, nụ cười tỏa sáng như ánh nắng.
Khi ánh đèn đã tắt, quán trở nên yên tĩnh. Nguyệt ngồi lại bên cửa sổ, cảm thấy những suy nghĩ về tương lai và những thử thách đang chờ đón mình. Cô biết rằng không dễ dàng, nhưng với sự hỗ trợ từ Hương và Lan, cô cảm thấy mình có thể vượt qua mọi khó khăn.
Bỗng nhiên, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Nguyệt quay lại, thấy một bóng dáng quen thuộc – là Bích Ngọc. "Tôi có một điều muốn nói với bạn," cô ta thì thầm, ánh mắt lấp lánh như những vì sao đêm, nhưng không biết điều gì đang chờ đón mình phía trước.