Nguyệt đứng im lặng, tim đập mạnh khi nhìn thấy Ngọc Lan. Cô không biết phải phản ứng ra sao. Trong đầu cô hiện lên đủ thứ câu hỏi: Liệu Lan có quay lại để chế nhạo cô? Hay có thể là một điều gì đó khác?
Hương nhận ra sự bối rối của Nguyệt. Cô nhẹ nhàng tiến lên, mở cửa cho Lan. "Chào bạn! Mời vào!" Hương nói với nụ cười tươi tắn, như thể không có gì xảy ra.
Ngọc Lan bước vào, đôi mắt sáng và lấp lánh dưới ánh đèn. Cô không nói gì, chỉ nhẹ nhàng nhìn quanh quán café. Không khí trở nên căng thẳng, nhưng cũng đầy kỳ vọng. Nguyệt không thể rời mắt khỏi Lan, cảm giác như có một sợi dây vô hình kéo cô lại gần hơn.
"Chào bạn, mình là Lâm Nguyệt," Nguyệt cố gắng nói, giọng có phần lắp bắp. "Cảm ơn bạn đã đến."
"Nghe nói quán này có món bánh ngọt rất ngon, mình đến để thử xem sao," Lan nói, âm thanh trầm ấm và nhẹ nhàng. Cô nhìn thẳng vào Nguyệt, khiến cô cảm thấy ngượng ngùng.
"Chúng tớ vừa livestream nấu ăn, bạn có muốn thử món bánh quy chocolate chip không?" Hương hỏi, nhanh chóng phá tan bầu không khí ngượng ngập.
"Nghe có vẻ thú vị," Lan đáp, ánh mắt không rời Nguyệt. Cô gật đầu, tạo cảm giác gần gũi hơn.
Nguyệt quay lại bếp, vừa lấy bánh vừa nghĩ về những khó khăn trước mắt. "Mình chỉ hy vọng rằng món bánh này đủ sức làm bạn thích," cô thì thầm với chính mình. Cô cẩn thận đặt những chiếc bánh quy lên đĩa, hương thơm ngọt ngào lan tỏa khắp quán.
Khi bánh được bày ra, Ngọc Lan tiếp cận gần hơn. "Mình rất thích những món ăn được làm với tâm huyết. Bánh này chắc chắn chứa đựng điều đó, phải không?" Cô mỉm cười, ánh mắt như đang khám phá từng ngóc ngách của Nguyệt.
Nguyệt cảm thấy mặt mình nóng bừng. "Cảm ơn bạn, mình rất cố gắng," cô nói, lòng đầy hy vọng. "Hy vọng bạn sẽ thích."
Lan cầm chiếc bánh lên, cắn một miếng. Khoảnh khắc im lặng kéo dài, Nguyệt nín thở chờ đợi phản ứng. Rồi Lan nhắm mắt, vẻ mặt như đang thưởng thức từng chút một. "Ngon quá! Vị chocolate thật sự tuyệt vời," cô nói, khiến Nguyệt cảm thấy như trút được một gánh nặng.
"Thật không? Mình rất vui khi nghe điều đó," Nguyệt cười, lòng tràn đầy tự hào. Cô không chỉ muốn làm hài lòng Lan mà còn muốn chứng minh giá trị của bản thân.
Hương nhanh chóng tham gia vào cuộc trò chuyện. "Ngọc Lan, bạn có thường xuyên ăn bánh ngọt không? Chúng mình có nhiều món mới lắm!" Cô vui vẻ nói, muốn kéo Lan vào cuộc vui.
"Thực ra mình không ăn nhiều, nhưng nếu món nào ngon thì mình không từ chối," Lan đáp, ánh mắt vẫn không rời khỏi Nguyệt. Cô cảm nhận được sự kết nối kỳ lạ giữa họ.
Khi Nguyệt và Hương tiếp tục trò chuyện với Lan, không khí trong quán dần trở nên ấm áp hơn. Họ chia sẻ về những món ăn, những kỷ niệm vui vẻ và cả những giấc mơ về tương lai. Lan, dù ít nói, nhưng mỗi câu nói đều mang lại sự sâu sắc và lôi cuốn.
Tuy nhiên, không lâu sau, không khí vui vẻ bỗng chùng xuống. Một giọng nói quen thuộc vang lên từ cánh cửa. "Ôi, quán này đã mở rồi sao? Thú vị ghê!" Diệu Linh bước vào, theo sau là Kiều An. Họ nhìn quanh, ánh mắt như đang tìm kiếm điều gì đó thú vị để châm chọc.Nguyệt cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, sự tự tin ban nãy bỗng chốc biến mất. Hương lập tức nhận ra sự thay đổi trong Nguyệt. "Chúng ta đang thử nghiệm món bánh mới, bạn có muốn thử không?" Cô nhanh trí lên tiếng, cố gắng giữ không khí trong quán vui vẻ.
Diệu Linh nhìn Nguyệt với vẻ chế giễu. "Bánh ngọt? Không biết có ngon bằng những món ở tiệm khác không?" Cô ta cười khẩy, khiến Nguyệt cảm thấy như bị tát vào mặt.
Ngọc Lan đứng cạnh Nguyệt, ánh mắt trở nên lạnh lùng. "Thử đi, có thể bạn sẽ bất ngờ đấy," cô nói với giọng điệu bình thản, nhưng bên trong lại chất chứa sự quyết liệt.
Nguyệt cảm thấy hơi choáng váng trước sự bảo vệ từ Lan. Cô lặng lẽ nhìn Lan, trong lòng trào dâng cảm xúc. "Mình sẽ không để họ làm mình tổn thương nữa," Nguyệt thầm quyết tâm.
Hương đưa đĩa bánh đến trước mặt Diệu Linh, mời gọi. "Hãy thử đi, biết đâu bạn sẽ thích."
Diệu Linh cầm lấy một chiếc bánh, nhếch môi cười. "Cảm ơn, nhưng mình không chắc đây có phải là món ngon nhất không." Cô ta cắn một miếng, gương mặt không biểu lộ cảm xúc. Cả quán đều im lặng, tất cả mọi người đều chờ đợi phản ứng từ cô ta.
"Thật ra, không tệ chút nào," Diệu Linh nói, cố gắng không để lộ sự ngạc nhiên. "Nhưng chắc chắn vẫn không thể so với những gì mình đã ăn ở những nơi khác."
Nguyệt cảm thấy như có một nhát dao đâm vào trái tim. Cô không muốn cho phép bản thân bị đánh bại bởi những lời nói của Diệu Linh. Hương nắm tay Nguyệt, nhìn cô với ánh mắt động viên. "Cậu đã làm tốt rồi, đừng để họ ảnh hưởng đến mình."
Ngọc Lan đứng bên cạnh Nguyệt, ánh mắt kiên định. "Mọi người sẽ nhận ra giá trị của món ăn, không chỉ bởi vẻ bề ngoài mà còn từ tâm huyết mà người làm nó đặt vào."
Nguyệt cảm thấy lòng mình ấm lại. Giữa những lời châm chọc, sự hỗ trợ từ Hương và Lan như một ánh sáng le lói. Cô quyết tâm sẽ không bỏ cuộc, không để những kẻ xấu làm lung lay ước mơ của mình.
Khi Diệu Linh và Kiều An rời quán, Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. Lan và Hương nhìn cô với ánh mắt ủng hộ. "Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi thử thách," Hương nói.
Nguyệt gật đầu, trong lòng tràn đầy quyết tâm. "Mình sẽ làm cho quán này trở thành một nơi mà mọi người muốn quay lại."
Đêm hôm đó, khi quán đã yên tĩnh, Nguyệt ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Những ánh đèn từ phố phường lấp lánh như những giấc mơ chưa hoàn thành. Cô biết rằng sẽ có nhiều khó khăn phía trước, nhưng với Hương và Lan bên cạnh, cô cảm thấy mình có thể vượt qua mọi thử thách.
Đột nhiên, một tiếng gõ nhẹ vào cửa làm Nguyệt giật mình. Cô quay lại, thấy một bóng dáng quen thuộc – Ngọc Lan đứng đó, nụ cười nhẹ nhàng trên môi. "Mình có một điều muốn nói với bạn," cô thì thầm, đôi mắt lấp lánh như những vì sao đêm.
Nguyệt cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, không biết điều gì đang chờ đợi mình phía trước.