Café Tình Yêu

Chương 15: Bước Ngoặt Định Mệnh

Quán café Tình Yêu hôm nay đông đúc hơn mọi ngày. Không khí rộn ràng, tiếng cười nói của khách hàng hòa quyện với âm thanh lách cách của chén đĩa. Lâm Nguyệt đứng sau quầy, tay thoăn thoắt chuẩn bị cho buổi livestream đặc biệt. Cô không chỉ muốn mang đến những món ăn ngon mà còn muốn gắn kết mọi người lại với nhau. Ánh mắt cô lướt qua từng gương mặt quen thuộc, nhưng trong lòng lại có điều gì đó nặng nề.

“Nguyệt, hôm nay mình đã chuẩn bị một bất ngờ cho mọi người!” Vũ Hương hớn hở, cô vừa mang ra một chiếc bánh kem lớn với những bông hoa trang trí tinh tế.

“Bánh kem đẹp quá! Mình không biết bạn có thể làm được điều này!” Nguyệt tròn mắt, sự phấn khích khiến cô quên đi nỗi lo lắng.

“Cảm ơn! Mình nghĩ nó sẽ khiến không khí thêm phần ấm áp,” Hương đáp, nụ cười không ngớt trên môi.

Ngọc Lan bước vào quán, ánh mắt bình thản nhưng ẩn chứa nhiều điều bí ẩn. Cô đứng lặng lẽ ở một góc, theo dõi mọi thứ diễn ra với vẻ nghiêm túc. Trong lòng Nguyệt, cảm xúc lại dâng trào. Cô biết Lan có sức hút đặc biệt, nhưng cũng cảm thấy sự xa cách giữa họ.

Khi livestream bắt đầu, Nguyệt cố gắng tập trung. “Chào các bạn! Hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau làm món bánh kem đặc biệt này,” cô nói, giọng vui vẻ nhưng không che giấu được sự hồi hộp.

Mọi người trong quán chăm chú theo dõi. Hương phụ họa vào những bước làm bánh, tạo ra không khí thân thiện. Nhưng khi Nguyệt nhìn về phía Lan, cô không thể không cảm thấy một sự căng thẳng trong không khí.

“Các bạn, bánh kem không chỉ là món ăn. Nó còn là biểu tượng cho những kỷ niệm đẹp và tình yêu,” Nguyệt nói, cố gắng tìm cách kết nối cảm xúc với người xem.

Lan gật đầu, thêm vào. “Đúng vậy, mỗi lần ăn bánh, chúng ta thường nhớ về những khoảnh khắc đáng nhớ bên những người mình yêu thương.”

Nguyệt nhìn Lan, trái tim thổn thức. Cô muốn nói nhiều hơn, nhưng những lời chưa nói cứ mắc kẹt trong cổ họng. Hương cảm nhận được sự khác thường, thầm lo lắng cho cả hai.

Khi buổi livestream kết thúc, mọi người vỗ tay tán thưởng. Tuy nhiên, trong lòng Nguyệt, niềm vui chưa trọn vẹn. Hương lại gần cô, ánh mắt lo lắng. “Mọi thứ ổn chứ? Mình cảm thấy có gì đó không đúng.”

“Không sao đâu. Chỉ là mình đang suy nghĩ về nhiều thứ,” Nguyệt thở dài.

“Cậu cần phải nói rõ hơn với Lan. Cả hai đều đang cảm thấy nặng nề,” Hương nói, cố gắng khích lệ.

Lan đứng lặng lẽ một bên, cảm giác như mình là người ngoài cuộc. Cô không biết liệu có nên xen vào câu chuyện hay không. Cô muốn giúp đỡ, nhưng lại sợ làm mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.

“Chúng ta cần nói chuyện rõ ràng,” Nguyệt đột nhiên quyết định, ánh mắt kiên định.

Hương gật đầu, nhưng vẫn cảm thấy hồi hộp. “Đúng vậy. Nhưng hãy cẩn thận, vì mọi thứ có thể đi theo hướng mà chúng ta không mong muốn.”

Khi không khí trở nên căng thẳng, Diệu Linh và Kiều An bước vào quán. Cả hai mang theo sự ồn ào, phá vỡ bầu không khí nghiêm túc. “Ôi, quán cà phê này có vẻ thú vị đấy!” Diệu Linh nói, ánh mắt sắc bén.“Các cô đang làm gì ở đây?” Nguyệt hỏi, cảm giác không thoải mái lan tỏa.

“Chúng tôi chỉ muốn xem các cô làm bánh thôi mà,” Kiều An đáp, giọng điệu trêu chọc.

“Chúng tôi không cần sự chú ý của các cô,” Hương lên tiếng, không muốn để họ phá hỏng buổi tối của mình.

Diệu Linh cười khẩy. “Thật đáng tiếc! Nhưng mà, chắc các cô đang giấu giếm điều gì đó thú vị ở đây?”

Lan cảm nhận được sự căng thẳng đang gia tăng. Cô không muốn mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. “Chúng ta nên tập trung vào việc tạo ra những điều tích cực, thay vì làm cho mọi thứ thêm phức tạp,” cô nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

“Thật là buồn cười! Các cô nghĩ mình có thể tạo ra điều gì đó tích cực ở đây sao?” Diệu Linh chế nhạo.

Nguyệt cảm thấy máu dồn lên mặt. Cô không muốn để Diệu Linh làm mình tổn thương thêm nữa. “Chúng tôi sẽ không để các cô làm hỏng không khí ở đây,” cô nói, giọng cứng rắn.

Kiều An cười nhạo. “Thế thì hãy xem các cô có thể giữ được điều đó bao lâu.”

Không khí trong quán bỗng trở nên ngột ngạt. Những ánh mắt đổ dồn về phía Nguyệt, Hương và Lan. Nguyệt hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Cô không thể để Diệu Linh chiếm ưu thế.

“Chúng tôi sẽ không để bất kỳ ai làm hỏng những gì chúng tôi đã xây dựng,” Nguyệt khẳng định.

Lan đứng bên cạnh, cảm thấy sức mạnh từ lời nói của Nguyệt. “Tình bạn và tình yêu không thể bị phá vỡ bởi những lời nói cay nghiệt,” cô thêm vào.

Diệu Linh nhướng mày, vẻ mặt đầy thách thức. “Xem ra các cô khá tự tin đấy. Nhưng đừng quên, tôi có thể làm cho mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.”

Nguyệt cảm thấy nỗi lo lắng trong lòng gia tăng. Cô không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng cô biết rằng đây chính là bước ngoặt định mệnh. Tình bạn và tình yêu của họ đang đứng trước thử thách lớn nhất.

“Chúng ta cần phải đối mặt với điều này cùng nhau,” Hương nói, ánh mắt kiên quyết. “Không ai có thể chia rẽ chúng ta.”

“Đúng vậy,” Nguyệt đồng ý, nhưng lòng cô vẫn lo lắng. Cô cảm nhận được mối nguy hiểm đang rình rập, và không biết liệu họ có thể vượt qua được cơn bão này hay không.

Khi ánh đèn trong quán sáng lên, một sự thật khó khăn đang chờ đợi họ. Những bí mật, những mâu thuẫn, và những cảm xúc chưa được giải bày sẽ sớm bùng nổ, và không ai có thể đoán trước được kết quả.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn