Café Tình Yêu

Chương 14: Tình Bạn Và Tình Yêu

Hương ngồi ở góc quán, cảm giác nôn nao trong lòng khi nhìn Nguyệt và Lan cùng nhau chuẩn bị cho buổi livestream. Hương đã nhận ra rằng tình cảm của mình dành cho Lan không chỉ đơn thuần là tình bạn. Cô đã dần dần cảm thấy một thứ gì đó sâu sắc hơn, nhưng lại không biết phải đối diện với nó như thế nào. Ánh mắt của cô lướt qua từng động tác của Nguyệt, cô gái mà cô luôn ủng hộ, và giờ đây lại có thể là người mà cô phải cạnh tranh.

“Cậu có thấy hôm nay Lan trông đặc biệt không?” Hương hỏi Thảo My, người bạn thân ngồi bên cạnh.

“Có chứ, cô ấy luôn như vậy mà,” Thảo My đáp, tay cầm một ly trà sữa. “Nhưng cậu đang lo lắng điều gì?”

Hương lắc đầu, lòng đầy bối rối. “Tôi không biết nữa. Tôi thích Lan, nhưng… Nguyệt cũng thích cô ấy. Tôi không muốn làm tổn thương ai cả.”

“Cậu cần phải nói rõ ra, Hương. Nếu không, cậu sẽ mãi mãi sống trong sự mơ hồ,” Thảo My khuyên.

Hương nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Cô biết rằng nếu không thẳng thắn, mọi thứ sẽ chỉ ngày càng trở nên phức tạp hơn. Nhưng điều đó lại khiến cô sợ hãi.

Trong khi đó, Nguyệt và Lan đang chuẩn bị cho buổi livestream. Nguyệt nhìn Lan với ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ. “Hôm nay mình sẽ làm món bánh bông lan, có thể thêm một chút kem tươi và trái cây nhé.”

“Nghe hay đó,” Lan đáp, đôi mắt sáng lên. “Mình rất thích món này.”

Cả hai cùng nhau bắt đầu. Hương từ xa quan sát, cảm giác như mình là người ngoài cuộc trong một mảnh ghép mà cô không thể tham gia. Cô không thể phủ nhận sự kết nối giữa Nguyệt và Lan, nhưng đồng thời, nỗi sợ hãi cũng dâng lên trong lòng.

“Chúng ta sẽ kết hợp trái cây tươi và kem, tạo nên một món ăn không chỉ ngon mà còn đẹp mắt,” Nguyệt nói, giọng nói vui vẻ.

Lan gật đầu, nhưng Hương nhận thấy có điều gì đó trong ánh mắt của cô ấy. Có vẻ như Lan cũng đang phải đấu tranh với những cảm xúc của riêng mình. Hương quyết định rằng cô không thể ngồi im một chỗ thêm nữa.

“Nguyệt, mình có thể nói chuyện với cậu một chút không?” Hương lên tiếng, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.

“Chắc chắn rồi, có chuyện gì vậy?” Nguyệt quay lại, ánh mắt đầy sự quan tâm.

Hương hít một hơi, quyết tâm. “Mình chỉ muốn nói về Lan. Mình… mình cảm thấy có điều gì đó đặc biệt với cô ấy.”

Nguyệt ngạc nhiên, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. “Cậu có tình cảm với Lan?”

“Có, nhưng mình không muốn làm tổn thương cậu,” Hương nói, lòng trĩu nặng. “Mình biết cậu cũng thích cô ấy.”

Nguyệt im lặng, ánh mắt lộ rõ sự bối rối. “Mình… mình không biết mình nên làm gì.”

“Chúng ta có thể cùng nhau thảo luận về điều này,” Hương đề nghị, cảm thấy một chút hy vọng. “Có lẽ chúng ta có thể tìm ra cách để không làm tổn thương nhau.”

Lan đứng gần đó, lắng nghe cuộc trò chuyện. Cô cảm nhận được sự căng thẳng giữa hai người bạn. “Cậu có thể nói với mình, nếu có điều gì cần chia sẻ,” Lan lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng có phần nghiêm túc.Nguyệt nhìn Lan, trái tim đập mạnh. “Mình… mình không biết. Chúng ta đều là bạn, nhưng tình cảm lại phức tạp.”

“Cảm xúc không thể kiểm soát được,” Lan nói. “Mình không muốn giữa các cậu có sự rạn nứt vì mình.”

Hương cảm thấy trái tim mình thắt lại. “Mình không muốn phải chọn giữa tình bạn và tình yêu. Cả hai đều quan trọng với mình.”

“Có lẽ chúng ta cần thời gian để hiểu rõ hơn về cảm xúc của mình,” Nguyệt nói. “Có thể thử thách này sẽ giúp chúng ta gần nhau hơn.”

“Hoặc làm chúng ta xa cách,” Hương thở dài.

“Thời gian sẽ cho chúng ta câu trả lời,” Lan nói, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang suy nghĩ về những điều chưa nói.

Buổi livestream bắt đầu, nhưng không khí trong quán vẫn nặng nề. Nguyệt cố gắng tập trung vào món bánh bông lan, nhưng lòng cô không yên. Hương cũng vậy, ánh mắt cô luôn hướng về Lan, cảm giác như mọi thứ đang trượt khỏi tầm kiểm soát.

“Chào các bạn! Hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau làm món bánh bông lan,” Nguyệt bắt đầu, giọng nói vẫn vui vẻ nhưng không giấu nổi sự hồi hộp.

“Bánh bông lan không chỉ là món ăn, mà còn là kỷ niệm, là tình yêu,” Lan nói thêm, khiến không khí bỗng trở nên ấm áp hơn.

Hương nhìn họ, cảm giác như mọi thứ đang diễn ra trước mắt cô, nhưng cô lại đứng ngoài cuộc. Cô không biết liệu mình có thể giữ được tình bạn với Nguyệt hay không, nhưng tình cảm dành cho Lan lại không thể phủ nhận.

Khi món bánh được hoàn thành, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong không khí. Nhưng trong lòng Hương, sự bối rối vẫn chưa có dấu hiệu giảm bớt. Cô biết rằng sắp tới sẽ còn nhiều thử thách hơn, nhưng không thể tránh khỏi cảm giác hồi hộp.

“Cảm ơn các bạn đã theo dõi buổi livestream hôm nay,” Nguyệt nói với nụ cười, nhưng ánh mắt lại lộ rõ sự lo lắng.

Khi camera tắt, Hương cảm thấy như mình vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. Nhưng lòng cô không thể yên, khi mà giữa họ vẫn còn những điều chưa nói.

“Chúng ta cần nói rõ về mọi thứ,” Hương nói, quyết tâm không để mọi thứ tiếp tục lấp lửng.

“Đúng vậy,” Nguyệt đồng ý, nhưng ánh mắt cô lại đầy lo âu.

Lan nhìn cả hai, cảm giác như mình đang ở giữa một cuộc chiến mà mình không biết phải làm gì. “Có lẽ chúng ta nên tìm một cách để đối diện với điều này cùng nhau.”

Hương gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn đang gánh chịu nỗi bất an. Mọi thứ vẫn chưa ngã ngũ, và cô biết rằng những cảm xúc này sẽ chỉ trở nên phức tạp hơn. Cô cần phải tìm ra con đường cho riêng mình, nhưng liệu có phải là con đường đi qua Nguyệt và Lan hay không?

Cảm giác hồi hộp lại trào dâng trong lòng Hương, khi mà quyết định của họ sẽ định hình tương lai của cả ba người.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn