Cả Trường Mắng Tôi Đào Mỏ, Kết Quả Bị Vả Mặt

Chương 2

3

Sau khi do dự rất lâu, tôi mở WeChat, định gửi tin nhắn cho Hứa Trạch Uyên.

Nhìn dòng ghi chú "183, 01, McLaren", mặt tôi hơi nóng lên.

Tôi đổi lại thành tên thật của anh.

Rồi mới gõ:

[Em tìm Hạ Châu là để quy đổi quà thành tiền rồi trả lại cho anh ấy. Anh ấy chặn em rồi.]

Tin nhắn vừa gửi đi.

Màn hình hiện lên:

[Bạn chưa phải bạn bè của đối phương. Vui lòng gửi yêu cầu xác thực trước, sau khi đối phương đồng ý mới có thể trò chuyện.]

Anh vậy mà xóa tôi rồi?!

Trong lòng không biết là bực bội hay cảm xúc gì khác.

Tôi lại đổi ghi chú về như cũ.

Anh không xứng có tên.

Đồ đàn ông chó má!

Ăn cơm xong, tôi kéo thấp vành mũ rồi đi về ký túc xá.

Phía trước có ba cô gái chắn ngang lối nhỏ.

Tôi lười vượt lên nên đi theo sau.

Không ngờ lại nghe được chuyện mình chẳng muốn nghe.

“Cuối cùng Hứa Trạch Uyên cũng chia tay con trà xanh đó rồi. Nguyên Nguyên, mau theo đuổi cậu ấy đi!”

Cô gái bên trái kéo tay cô gái ở giữa rồi trêu chọc.

Nguyên Nguyên đỏ mặt ngăn lại.

Ba người bắt đầu thì thầm với nhau.

Tôi không nghe rõ lắm.

Nhưng...

Đào góc tường của tôi.

Lại còn nói xấu tôi.

Tâm trạng tôi lập tức không vui.

Tôi lạnh nhạt lên tiếng:

“Tránh đường.”

Ba người nghe thấy giọng tôi thì vô thức tránh sang bên.

Đến khi nhìn rõ mặt tôi.

Sắc mặt ai nấy đều tái xanh.

Tôi liếc cô gái tên Nguyên Nguyên một cái.

Có chút ấn tượng.

Hồi còn quen Hứa Trạch Uyên.

Cô ta từng tìm anh.

Dù bị anh lạnh lùng từ chối.

Nhưng vì khá xinh nên tôi miễn cưỡng nhớ được tên.

Hình như là… Giang Nguyên.

Ở đâu ra cái tự tin đó vậy?

Tôi chia tay Hứa Trạch Uyên thì cô ta sẽ lên ngôi à?

Nực cười.

Chính tôi còn đang định theo đuổi lại anh ấy đây.

Cô muốn chen vào thì xếp hàng đi.

Cơn giận vì bị Hứa Trạch Uyên xóa bạn bè lập tức biến thành cảm giác lãnh thổ bị xâm phạm.

Tôi vội vàng chạy về ký túc.

Mượn điện thoại của Triệu Ngọc.

Gọi cho Hứa Trạch Uyên.

“Ai đấy?”

Giọng nói lười biếng của anh truyền qua điện thoại.

Luồn thẳng vào tai.

Khiến da đầu tê dại.

Lúc anh không hung dữ...

Thật sự rất biết quyến rũ người khác.

“Em đây, Khương Nghiêu! Đừng cúp máy!”

Tôi nói liền một hơi.

Sợ anh vừa nghe thấy giọng mình sẽ cúp máy rồi chặn luôn số này.

Dù sao...

Anh thật sự làm được chuyện đó.

“Có chuyện gì?”

Giọng anh trầm xuống.

Tôi thậm chí có thể tưởng tượng được dáng vẻ cau mày đầy mất kiên nhẫn của anh.

Trong lòng chua xót.

Bàn tay vô thức siết chặt thành ghế.

Tôi cố ổn định cảm xúc.

“Em tìm Hạ Châu là để trả tiền quà cho anh ấy.”

“Những người khác em trả hết rồi.”

“Anh có thể tha thứ cho em một lần không?”

“Em thật sự thích anh. Em muốn theo đuổi anh lại từ đầu.”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

Tim tôi như bị bóp chặt.

Căng thẳng đến mức không thở nổi.

Tôi nghe thấy hơi thở anh hơi trầm xuống.

Sau đó giọng điệu quen thuộc đầy trêu chọc vang lên:

“Cô là ai?”

“Cô là cái gì?”

“Chị gái à, chị cứ tiếp tục nuôi cá đi.”

*Đừng làm phiền tôi nữa nhé?”

Nói xong.

Anh lập tức cúp máy.

Không hề do dự dù chỉ một giây.

Tôi thậm chí chẳng còn tâm trạng gọi lại xem số của Triệu Ngọc có bị anh chặn luôn hay không.

Nhục nhã.

Khó xử.

Nhưng nhiều hơn cả là hối hận và đau lòng.

Tôi không kìm được mà ôm mặt khóc.

Ban đầu không có tiếng động.

Sau đó thành nghẹn ngào.

Cuối cùng biến thành những tiếng nức nở nhỏ.

Không phải anh đã nói thích tôi sao?

Tôi thích anh nhiều như vậy.

Tại sao không thể tha thứ cho tôi một lần?

Tôi sẽ sửa mà.

Thật đấy.

Hai người không nhiều.

Ba người không ít.

Bảy người vừa đẹp.

Nhưng nếu Hứa Trạch Uyên để ý...

Một người cũng được.

Huống hồ...

Tôi vốn chỉ cho mỗi anh danh phận chính thức.

Trong phòng lúc ấy chỉ có Triệu Ngọc.

Cô ấy sợ đến mức vội vàng chạy tới ngồi xổm bên chân tôi.

Nắm lấy tay tôi rồi an ủi.

Qua làn nước mắt mờ mịt.

Tôi nhìn cô ấy.

Không biết nên nhận lỗi với ai.

“Mình… Thật sự biết sai rồi… Không thể tha thứ cho mình một lần sao?”

Triệu Ngọc liên tục vỗ tay tôi.

Không ngừng nói:

“Được mà. Được mà.”

Nhìn dáng vẻ lo lắng của cô ấy.

Tôi cúi đầu.

“Bố mẹ mình bận công việc. Không ai quan tâm mình, chỉ đưa tiền thôi. Mình chỉ thích cảm giác được người khác yêu thương. Mình sẽ sửa mà. Có một Hứa Trạch Uyên là đủ rồi. Mình thật sự sẽ sửa.”

Có lẽ đau lòng rất tốn sức.

Cuối cùng tôi mất ý thức.

Mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi trên ghế.

Lúc tỉnh lại.

Trên người đã được đắp một chiếc chăn mỏng.

Tôi ngẩng đầu.

Đối diện với ánh mắt Triệu Ngọc.

Hai người chỉ mỉm cười.

Như thể sự yếu đuối trước đó chỉ là một giấc mơ.

Không ai nhắc lại.

Người đáng thương ắt có chỗ đáng ghét.

Tôi quá đáng ghét rồi.

Không muốn tìm kiếm sự thương hại.

Điện thoại bỗng đổ chuông.

Tôi bắt máy.

Phát hiện là Hạ Châu.

Cậu ấy vậy mà chưa chặn tôi.

Tôi kinh ngạc đến mức gọi thẳng tên cậu.

Một tiếng cười khẽ mang theo ý châm chọc vang lên.

Giống như đang mỉa mai chuyện tôi chẳng hề có ý chủ động gọi cho cậu.

Đến khi tôi xấu hổ đỏ mặt.

Cậu mới lên tiếng:

“Cuộc thi mô hình toán học. Cậu cùng đội với tôi đi.”

“Nhưng trước đó tôi đã đồng ý với Hứa Trạch Uyên rồi mà.”

Tôi vô thức trả lời.

Giọng Hạ Châu vẫn dịu dàng như cũ.

Nhưng kiểu dịu dàng ấy luôn khiến người ta khó chịu.

“Vậy à? Cậu ta vẫn cùng đội với cậu sao?”

“Vừa nãy tôi nhìn danh sách đăng ký. Hình như là người bên khoa Toán của cậu, họ Trịnh thì phải.”

Tim tôi đột ngột rơi xuống.

Rồi chậm rãi quay trở lại vị trí cũ.

Khó chịu vô cùng.

“À.”

“Thế cậu tìm tôi làm gì? Bắt tôi trả nợ à?”

Hạ Châu bật cười.

“Cùng đội với tôi làm cậu thiệt thòi lắm à? Trả nợ gì chứ?”

Tôi thật sự không hiểu.

Làm thế nào mà một người có thể kết hợp hoàn hảo giữa vẻ ôn nhu như ngọc và giọng điệu âm dương quái khí như thế.

“Được rồi.”

“Cậu bỏ chặn WeChat đi. Tôi sẽ gửi thông tin cá nhân cho cậu.”

Hạ Châu cúp máy.

Tôi co người trên ghế nhập thông tin.

Đang làm dở.

Lại thất thần.

Không nhịn được chửi một câu:

“Hứa Trạch Uyên, đồ khốn kiếp.”

Tốt xấu gì tôi cũng thuộc top đầu khoa Toán.

Cùng đội với anh làm anh thiệt lắm chắc?

Đồ chó má không phân biệt công việc với chuyện riêng.

Còn chẳng tinh mắt bằng Hạ Châu.

Ngày thi đấu.

Tôi tới phòng 418 của tòa nhà thực nghiệm.

Vừa bước vào cửa.

Không ít người nhìn sang.

Nhưng rất nhanh đã dời mắt đi.

Không có phản ứng gì đặc biệt.

Chỉ riêng Hứa Trạch Uyên.

Môi mỏng hơi mím lại.

Trông có vẻ không vui.

Tôi nhìn sang.

Ban đầu cứ tưởng anh tìm Trịnh Thông.

Ai ngờ lại là Vương Tử Hưng.

Tôi đi tới chỗ Hạ Châu và một đồng đội khác tên Trương Duệ.

Ngồi xuống mở máy tính.

“Không phải cậu nói người đó là Trịnh Thông à?”

“Tôi chỉ nhớ họ Trịnh gì đó thôi.”

“Không nhìn kỹ.”

“Có lẽ nhớ nhầm.”

Hạ Châu chăm chú nhìn màn hình.

Ánh sáng huỳnh quang hắt lên khuôn mặt cậu.

Khiến cậu vừa dịu dàng vừa đẹp mắt.

Đến giờ.

Hạ Châu tải đề bài xuống.

Rồi sang phòng 417 bên cạnh in ba bản.

Đưa cho chúng tôi.

Phòng thí nghiệm bắt đầu ồn ào nho nhỏ.

Mọi người đều thảo luận sôi nổi.

Chỉ riêng nhóm chúng tôi đặc biệt yên tĩnh.

Ai đọc phần nấy.

“Cậu có ý tưởng gì không?”

Hạ Châu hơi nghiêng người lại gần.

Phá vỡ bầu không khí chẳng mấy hòa hợp.

Tôi gật đầu.

“Có một chút. Để tôi thử xây dựng mô hình trước.”

“Chị khóa trên giỏi thật đấy.”

Hạ Châu khẽ cười.

Rõ ràng là trêu chọc.

Nhưng vì vẻ ngoài quá ôn hòa.

Người ta lại tưởng cậu đang khen thật lòng.

Tôi mặc kệ.

Cầm bút lên bắt đầu vẽ.

Tiện thể tra cứu tài liệu.

“Nghỉ chút không? Hai giờ sáng rồi.”

Lần đầu tiên Hạ Châu chủ động lên tiếng.

Tôi ngẩng đầu.

Phát hiện trong phòng đã vắng đi khá nhiều người.

“Đợi thêm chút nữa. Sắp xong rồi.”

Đến khi tôi giao toàn bộ tài liệu cho Hạ Châu.

Đã là tám giờ sáng.

Buồn ngủ đến mức mí mắt đánh nhau.

Ngay cả sức đứng dậy cũng không còn.

Tôi gục xuống bàn.

“Tôi ngủ trước đây.”

“Điều hòa lạnh đấy.”

Hạ Châu lấy từ phía sau một chiếc áo khoác.

Đắp lên người tôi.

Lúc đó tôi mới phát hiện cậu ấy mang theo áo.

“Sao cậu còn mang áo khoác theo?”

“Thể trạng tôi yếu.”

Những ngón tay thon dài của cậu gõ nhẹ lên mặt bàn.

Ánh mắt vẫn dán vào tập giấy tôi đưa.

Tôi hé mắt nhìn thân hình gầy gò của cậu ấy.

Lẩm bẩm:

“Tôi nhìn ra rồi.”

Trong cơn mơ màng.

Tôi nghe thấy tiếng cười khẽ của cậu.

“Thế à? Sau này cậu sẽ biết rõ hơn.”

Khi tôi tỉnh lại.

Đã là giữa trưa.

Toàn thân đau nhức.

“Tôi về tắm trước đây.”

Hạ Châu đẩy hộp cơm bên cạnh tới.

“Ăn trước đi.”

“Vẫn còn nóng đấy.”

Tôi nhận lấy.

Ăn được một nửa.

Đột nhiên nhớ ra.

Không thể vô duyên vô cớ nhận lòng tốt của người khác.

Thế là hỏi:

“Bao nhiêu tiền?”

Nghe vậy.

Đôi mắt dài của Hạ Châu hơi nheo lại.

Liếc tôi một cái.

Hiếm khi lộ vẻ kiêu ngạo.

“Có mấy đồng bạc lẻ thôi. Ăn đi.”

Với cái thái độ đó.

Mẹ nó chứ.

Tôi còn tưởng Hứa Trạch Uyên nhập hồn cậu ấy luôn rồi.

Cứng họng chẳng nói nổi câu nào.

Ăn qua loa xong.

Tôi vứt hộp cơm rồi đi ra ngoài.

Có lẽ vì nắng quá gắt.

Nên rèm chớp trong hành lang tòa nhà thực nghiệm đều được kéo xuống.

Ánh đèn trên đầu mờ nhạt trắng bệch.

Khiến cả không gian yên tĩnh đến đáng sợ.

Rõ ràng là ban ngày.

Nhưng tôi lại thấy bất an.

Tim đập thình thịch.

Không khỏi bước nhanh hơn.

Đúng lúc ấy.

Phía sau vang lên tiếng bước chân quen thuộc.

Tôi quay đầu.

Là Hứa Trạch Uyên.

Tôi vô thức dừng lại.

Nhưng anh chỉ sải bước vượt qua tôi.

Tiếp tục đi về phía trước.

Tôi nhìn bóng lưng anh.

Trong lòng dâng lên chút bực bội.

Chưa kịp nghĩ xem phải làm gì.

Anh đã quay đầu liếc tôi một cái.

“Không đi theo à?”

Vẫn nhớ tôi nhát gan.

Coi như còn chút lương tâm.

Không thể nào là không thích tôi nữa được.

Nếu không...

Tự dưng quan tâm tôi làm gì chứ?