Cả Trường Mắng Tôi Đào Mỏ, Kết Quả Bị Vả Mặt
Chương 1
1
Đây là người bạn trai duy nhất mà tôi chính thức thừa nhận, vậy mà lại tuyệt tình đến thế sao?
Trong lòng dâng lên một nỗi chua xót khó tả. Bàn tay đang siết chiếc túi xách bất giác nắm chặt hơn.
Đến khi ngẩng đầu lên, thấy mấy cô gái đi ngang qua cứ ba người một nhóm, hai người một cặp, vừa liếc tôi vừa thì thầm bàn tán, tôi mới chợt nhận ra...
Đám l**m cẩu của tôi sập nhà rồi.
Tôi toi thật rồi.
Những con cá khác thì thôi cũng được.
Nhưng McLaren là chân ái, không được!
Tôi thẳng lưng đi tới dưới ký túc xá nam, gọi điện cho McLaren. Liên tiếp ba cuộc đều bị cúp máy, mãi đến cuộc thứ tư mới được kết nối.
Một giọng nói trầm thấp, đầy khó chịu vang lên:
“Có chuyện gì thì nói.”
“Xuống đây đi, em đang ở dưới ký túc xá của anh.”
“Cút.”
Chỉ một chữ ấy thôi đã đâm thẳng vào tim tôi.
Còn đau hơn cả những ánh mắt ghê tởm, nhớp nhúa và trêu chọc của đám con trai ra vào trước cổng ký túc.
Tôi hít sâu một hơi.
“Chia tay cũng phải gặp mặt mà chia chứ. Em sẽ đợi anh.”
Trong điện thoại vang lên tiếng đồ vật bị đập mạnh.
Một tiếng "Đệt!" đầy tức giận làm kết thúc cuộc gọi, rồi chỉ còn tiếng rè rè của tín hiệu.
Không phải đợi quá lâu.
McLaren đã xuống.
Vai rộng, chân dài, eo thon.
Da trắng mặt đẹp.
Đôi mắt dài khẽ liếc xuống.
Hai tay đút túi quần.
Vừa lạnh lùng, vừa kiêu ngạo.
Dĩ nhiên...
Cũng đang cực kỳ nổi nóng.
“Nhất định phải để tôi đá cô tận mặt mới chịu à?”
Anh đứng trước mặt tôi, giọng lạnh buốt.
Từng chút từng chút tủi thân bò lên trong lòng.
Tôi định nắm lấy tay áo anh, nhưng bị anh hất phăng ra.
“Em không muốn chia tay. Em là thật lòng với anh mà.”
Câu cá chỉ là thói quen của tôi.
Trà xanh cũng là bản chất của tôi.
Nhưng thích anh...
Là thật lòng.
Ánh đèn đường trắng nhợt chiếu lên người anh, khiến cả người gần như trong suốt.
Ánh mắt sâu thẳm của anh lướt một vòng trên người tôi.
Rồi anh bật cười khinh miệt.
Đôi môi mỏng khẽ hé:
“183, 01, McLaren?”
Tôi bất giác hé môi đỏ:
“Không phải đâu, Hứa Trạch Uyên, anh nghe em giải thích đã… Lúc em câu anh thì em còn chưa thích anh mà… Em chỉ là… Chỉ là quên đổi ghi chú thôi.”
Hứa Trạch Uyên nhướng mày.
Anh đặt ngón trỏ lên môi, ra hiệu im lặng.
“Cút nhanh lên. Đừng tới làm phiền tôi nữa.”
Nói xong, anh quay người bỏ đi.
Để lại cho tôi một bóng lưng lạnh lùng vô tình.
Nhưng ch/ết tiệt thay...
Vẫn đẹp trai mê người.
“Ôi chà, hoa khôi Khương à. Tuy tôi không có McLaren, nhưng tôi có Volkswagen đấy. Giờ cô thành thế này rồi, ba nghìn một đêm theo tôi được không?”
Một tên mặt đầy sẹo rỗ đang cười cợt, định đưa tay kéo tôi.
Lập tức khiến đám con trai xung quanh cười ầm lên.
Còn mấy cô gái thì nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ.
Tôi vẫn luôn cho rằng mình là kiểu người cực kỳ ích kỷ, chẳng quan tâm người khác nghĩ gì.
Nhưng đến lúc này mới nhận ra.
Danh tiếng và các mối quan hệ xã hội...
Lại quan trọng đến thế.
Sự tàn nhẫn của Hứa Trạch Uyên khiến tôi đau lòng.
Mà sự khinh miệt của những người xung quanh lại trở thành cọng rơm cuối cùng đè ch/ết con lạc đà.
Nụ cười giả tạo thường ngày đeo trên mặt tôi hoàn toàn biến mất.
Tôi chống chọi với cơn lạnh khắp người.
Rồi lôi từ trong túi xách ra một xấp tiền mặt, ném thẳng vào mặt hắn.
“Cút! Mày xứng à?”
Mặc dù bây giờ ai cũng thích thanh toán điện tử.
Nhưng tôi vẫn quen mang rất nhiều tiền mặt trong túi.
Một mặt là vì thích cảm giác chạm vào tiền.
Mặt khác...
Tiền mặt luôn cho tôi một cảm giác an toàn khó nói thành lời.
Ném tiền xong, tôi quay người bỏ đi.
Nhưng rõ ràng không còn tự tin như lúc tới nữa.
Về đến ký túc xá.
Tôi tẩy trang, thay đồ ngủ.
Đang chuẩn bị trèo lên giường thì hai người bạn cùng phòng là Triệu Ngọc và Trương Tuyền trở về.
Thấy sắc mặt tôi tệ như vậy, họ lập tức an ủi:
“Khương Nghiêu, cậu không sao chứ? Bọn mình biết cậu không phải loại người đó đâu, đừng buồn nữa…”
Tôi xoay người ngồi bên mép giường, nhìn hai người họ rồi thành thật nói:
“Nhưng mình đúng là loại người đó mà.”
Nhìn vẻ mặt nghẹn họng của họ.
Tâm trạng tôi bỗng khá lên đôi chút.
Mẹ nó chứ.
Hứa Trạch Uyên còn chẳng hiểu chuyện bằng hai đứa bạn cùng phòng của tôi!
“Thật giả lẫn lộn thôi. Nhà mình giàu thật, chứ không giả làm phú nhị đại đâu. Mình mời hai cậu đi uống rượu nhé? Đi không?”
Tôi đột nhiên không muốn ngủ nữa.
Thất tình không phải nên uống rượu giải sầu sao?
Người có tiền thích tiền.
Thích người có tiền.
Không phải rất bình thường à?
Không lẽ tôi phải làm từ thiện, đi thích mấy thằng nghèo mới được gọi là nữ thần?
Triệu Ngọc và Trương Tuyền lập tức cười ngọt ngào:
“Đi!”
Khi cùng họ ra ngoài.
Tôi mới phát hiện những lời chỉ trỏ dành cho mình cũng lan sang cả bạn cùng phòng.
Cảm giác xấu hổ dần lan từ đáy lòng.
“Hay là hai cậu…”
“Không sao đâu, đi thôi!”
Triệu Ngọc huých vai tôi một cái.
Trương Tuyền cũng cười phụ họa.
Đến quán bar, tôi mở một bàn riêng.
Hai cô gái nhỏ nhìn xung quanh đầy mới lạ.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại tôi hiện lên một thông báo:
185, 00, Porsche: [Chị ơi, em đang ở phía sau chị.]
Tôi quay đầu lại.
Liền thấy Chu Dĩ nhe hai chiếc răng nanh nhỏ, đang vẫy tay về phía tôi dưới ánh đèn mập mờ đầy ám muội.
Tôi nâng ly rượu lên khẽ lắc về phía cậu ta.
Rồi quay người lại.
Chu Dĩ chỉ là một con cá.
Ngay cả danh phận cũng chẳng có.
Thế mà cậu ấy còn không giận.
Hứa Trạch Uyên còn có gì mà không hài lòng chứ?
Dựa vào đâu mà đá tôi?!
Hai ly rượu xuống bụng.
Bên cạnh bỗng xuất hiện một nguồn nhiệt.
Tôi liếc mắt sang.
Chu Dĩ chống cằm nhìn tôi cười.
“Chị buồn vì chuyện trên tường confession à?”
“Cũng... ổn.”
Có vẻ tôi hơi say rồi.
Nói chuyện cũng bắt đầu líu lưỡi.
Chu Dĩ cười đến mức có phần đắc ý.
“Em cam tâm tình nguyện làm cá của chị mà. Chị đừng buồn nữa.”
2
Cũng phải thôi.
Chu Dĩ có gì đáng để tức giận chứ?
Ao cá của cậu ta lớn như thế, hơn nữa những "con cá" cậu ta nuôi đâu chỉ để ngắm. Phần lớn đều sẽ bị cậu ta ăn sạch để thỏa mãn nhu cầu.
Làm sao có thể để tâm chuyện trở thành cá của tôi được?
Tôi ghé sát ly rượu, nhìn chất lỏng màu xanh bên trong rồi chậm rãi lên tiếng:
“Lát nữa chị sẽ quy đổi quà thành tiền mặt rồi chuyển khoản cho cậu.”
Chu Dĩ khựng lại.
“Chị... định làm gì?”
…Rửa trắng.
Sau đó...
Theo đuổi lại Hứa Trạch Uyên.
Phiền thật đấy.
Ai bảo tôi thích anh ta chứ.
Nhìn đồng hồ thấy cũng không còn sớm.
Tôi gọi Triệu Ngọc và Trương Tuyền rời đi.
Mặc kệ Chu Dĩ vẫn còn đứng ngây người tại chỗ.
Trên đường về, tôi ghim toàn bộ bảy con cá lên đầu danh sách chat.
Tất nhiên, ngoại trừ Hứa Trạch Uyên.
Sau đó bắt đầu tính toán xem mình đã nhận bao nhiêu quà.
Dù sao đồ dùng của con gái có trả lại cũng không có ích gì.
Chi bằng chuyển tiền cho thực tế.
Tôi thật không hiểu.
Con gái khác nhận trà sữa, nhận hoa thì được.
Tôi nhận đồng hồ, nhận túi xách thì không được sao?
Được rồi.
Nhận trà sữa với nhận hoa hình như cũng không đúng.
Tôi sửa.
Tôi gửi tin nhắn hàng loạt.
Sau đó phát hiện…
181, 01, Lamborghini đã chặn tôi.
Tôi lập tức tỉnh táo hẳn.
Người này hình như tên là Hạ Châu nhỉ?
Bạn cùng phòng với Hứa Trạch Uyên ở ký túc xá bên cạnh, còn học cùng khoa nữa.
Có phải vì biết mình chỉ là một con cá, trong khi Hứa Trạch Uyên đã chính thức lên ngôi bạn trai nên quá tức giận không?
Hay là...
Tôi chuyển thêm ít tiền?
Nghĩ tới nghĩ lui, thấy cách này khá khả thi.
Tôi quyết định không quan tâm nữa.
Ngày mai đích thân tới tìm sẽ có thành ý hơn.
Dù sao cá vẫn là cá.
Tính khí không lớn.
Đến rồi đi tự do.
Chuyển khoản Alipay thì không cần bấm nhận cũng thu được.
Khỏi phải đẩy qua đẩy lại.
Vừa đủ thể diện, cũng đủ thành ý.
Thế là tôi bắt đầu chuyển tiền.
182, 99, Ferrari: 66.666 tệ.
186, 00, Maybach: 88.888 tệ.
...
Lần lượt kéo xuống.
Cuối cùng chỉ còn mỗi Hạ Châu.
Tôi cố tình thay một chiếc áo thun ngắn và quần dài.
Đội thêm mũ lưỡi trai.
Trông cực kỳ đứng đắn.
Đúng chuẩn con gái nhà lành.
Lúc đó mới ra khỏi cửa, đi về phía ký túc xá nam.
Ở cổng, tôi chặn một cậu trai đeo kính trông rất thật thà lại.
“Bạn học, có thể giúp tôi gọi Hạ Châu phòng 207 được không? Tôi có việc tìm cậu ấy.”
Cậu trai kia liên tục gật đầu.
Nhưng những người đứng xem lại không hề ngại tôi nghe thấy.
Họ công khai cười nhạo tôi.
Nào là:
"Tai tiếng thối nát rồi."
"Bị Hứa Trạch Uyên đá xong giờ quay lại tìm Hạ Châu."
"Thật sự nghĩ người có tiền đều là đồ ngu à?"
…
Lời nào lời nấy đều khó nghe vô cùng.
Hạ Châu còn chưa xuống.
Thì Hứa Trạch Uyên đã đi ra.
Vừa nhìn thấy gương mặt như ngọc của tôi.
Sắc mặt anh lập tức lạnh đi.
“Tôi đã bảo đừng tới làm phiền tôi nữa cơ mà?”
Khó nghe.
Khó xử.
Khó chịu.
Tôi không nhịn được mà lạnh mặt.
“Em không rảnh tới tìm anh đâu.”
Chỉ bảy chữ.
Vừa dứt lời.
Sắc mặt người đối diện còn lạnh hơn tôi.
Thậm chí còn tối sầm lại.
Sự tức giận và bực bội gần như có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Từ đôi mắt câu hồn ấy chậm rãi trào ra.
Môi mỏng mím chặt.
Anh sải bước bỏ đi.
Tôi còn đang nhìn theo bóng lưng Hứa Trạch Uyên.
Một cái bóng đã phủ xuống trước mặt.
Giọng nói trong trẻo của Hạ Châu vang lên:
“Có chuyện gì sao?”
Tôi hoàn hồn.
Quay người lại.
Khẽ ngẩng cằm lên nhìn cậu qua vành mũ lưỡi trai.
Áo thun trắng.
Quần đen.
Giày trắng.
Trang phục tối giản đến cực điểm.
Nhưng gương mặt lại đẹp đến mức chói mắt.
Nếu không phải là tôi.
Bất kỳ ai đứng trước mặt cậu cũng phải tự thấy hổ thẹn.
“Tôi tới trả tiền.”
“Mấy món quà đó... trả lại cũng vô ích, nên tôi đổi thành tiền mặt vậy.”
Tôi đưa tay kéo thấp vành mũ.
Tránh né đôi mắt đa tình kia.
“Không cần đâu.”
Hạ Châu chẳng biểu lộ cảm xúc gì.
Quay người định đi vào.
Tôi lập tức giữ lấy cổ tay cậu.
Người ngoài không biết chúng tôi nói gì.
Họ chỉ nhìn thấy sự thật trước mắt.
Rằng tôi đang dây dưa không dứt.
Rằng tôi mặt dày vô liêm sỉ.
Hạ Châu quay lại.
Chưa kịp mở miệng.
Tôi đã vội nói tiếp:
“Dù sao cũng phải trả. Nếu không người ta sẽ lại nói tôi.”
Thật ra tôi cũng chẳng quá để tâm.
Cơn xấu hổ và tức giận ban đầu đã qua từ lâu rồi.
Người ta luôn thích bàn tán về tôi.
Trước đây là vì ghen tị.
Bây giờ là vì chán ghét.
Tôi không tham gia vào những lời bàn tán ấy.
Nên họ nói gì cũng không cần đáp trả.
Hiện giờ giả vờ đáng thương...
Chỉ là muốn Hạ Châu chấp nhận cách trả nợ này thôi.
Dù sao cũng tốt hơn việc cứ mãi nợ cậu ấy.
Hạ Châu cúi đầu nhìn cổ tay đang bị tôi nắm.
Tôi cũng theo ánh mắt cậu nhìn xuống.
Da cậu thật sự rất trắng.
Tay tôi đặt lên đó.
Giống như vốn dĩ phải thuộc về nơi ấy.
Tôi giật mình rút tay lại như bị bỏng.
Lúc đó Hạ Châu mới lên tiếng:
“Bây giờ mới biết sợ à?”
Giọng nói dịu dàng.
Nhưng lại mang theo vài phần châm biếm.
Có lẽ đây chính là kiểu người ta thường gọi là...
Dao mềm.
Nhát nào cũng cắt vào tim.
“Tôi…”
Tôi bị đâm trúng chỗ đau.
Chưa kịp phản bác.
Đã bị cậu cắt ngang.
“Tiền đối với cậu là cái gì chứ? Chuyện này đâu phải kiểu tiền trao cháo múc. Cứ coi như cậu còn nợ tôi đi.”
Nói xong.
Hạ Châu quay người đi thẳng vào trong.
Bỏ mặc tôi đứng ch/ết trân tại chỗ.
Tức đến muốn nôn máu.
Đồ khốn!
Nợ cái đầu cậu!
Không cần thì thôi!
Tôi bấm mạnh móng tay vào lòng bàn tay.
Đi về phía nhà ăn.
Đến khi bình tĩnh lại mới hiểu.
Món nợ này nhất định phải trả.
Nếu không...
Với cái tính chó ch/ết của Hứa Trạch Uyên.
Anh chắc chắn sẽ không quay lại với tôi.
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.
Hứa Trạch Uyên vừa ăn cơm xong đang đi về.
Tay cầm chai nước khoáng.
Bước chân chậm rãi.
Tôi cũng không biết anh nhìn thấy tôi.
Hay nhìn thấy thùng rác.
Chỉ thấy anh gần như ném mạnh chai nước vào trong.
"Rầm!"
Âm thanh vang lên khiến tôi giật mình.
Ngẩng đầu lên.
Vừa lúc chạm phải ánh mắt anh.
Rơi thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm đang cuộn sóng.
Mắt anh hơi mí lót.
Đuôi mắt chỉ khẽ mở ra về phía cuối.
Lúc này anh cúi đầu nhìn tôi.
Kiêu ngạo đến cực độ.
“Hạ Châu cũng không cần cô à?”
"Tôi cũng" là cái quỷ gì chứ?!
Cơn giận lập tức xông thẳng lên não.
Tôi chỉ hận không thể xé nát cái miệng chẳng biết nói chuyện kia.
“Có cái khỉ!”
Âm lượng tăng vọt tám quãng.
Tôi tức tối lướt qua người anh.
Thậm chí quên mất rằng mình đang làm tất cả những chuyện này là vì thích anh.
Là vì muốn bắt đầu lại.
Đợi đến khi phản ứng kịp.
Quay đầu nhìn lại.
Thì ngay cả bóng dáng Hứa Trạch Uyên cũng chẳng còn.
Tôi lại bắt đầu hối hận.
Cũng thấy tủi thân.
Mắt hơi cay cay.
Rõ ràng tôi là trà xanh cơ mà.
Từ bé đến lớn luôn được người ta nâng niu trong lòng bàn tay.
Căn bản chẳng cần nổi nóng.
Trước đây khi còn ở bên Hứa Trạch Uyên.
Tôi biết anh có tính khí rất tệ.
Nhưng lúc đó anh cực kỳ cưng chiều tôi.
Luôn nhịn.
Luôn chịu đựng.
Luôn chiều theo tôi.
Bây giờ thì khác rồi.
Lòng dạ đàn ông...
Đúng là thời tiết tháng sáu.
Nói đổi là đổi ngay!