Thực ra vào thời điểm Phương Dung gặp chuyện, Quý Dư Tích đã từng lo lắng cho Tô Vân. Bởi vì Tô Vân lúc ấy quá đỗi ngây thơ, căn bản không hiểu rõ hậu quả những việc mẹ mình làm.
Nếu như có kẻ nào ở thời điểm đó chọc gậy bánh xe, Tô Vân sẽ rất dễ lầm đường lạc lối. Sau đó anh ta lựa chọn xuất ngoại, Quý Dư Tích phần nào cũng thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng hiện tại anh ta lại xuất hiện ở đây.
Một mình Tô Vân thì còn dễ tính, điều Quý Dư Tích kiêng dè chính là kẻ đứng sau lưng anh ta. Tô Vân không thể nào chỉ dựa vào bản thân mà có thể "tiến hóa" thành thế này chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi. Anh ta nhất định đã được cao nhân chỉ điểm, còn mục đích của kẻ đó là gì, Quý Dư Tích hoàn toàn không có chút manh mối nào.
Tuân Hạc hiểu được nỗi lo lắng của cậu, liền đề xuất: "Hay là để anh chủ động liên lạc lại với cậu ta xem sao."
Quý Dư Tích lắc đầu: "Anh ta đã cất công tiếp cận Đinh Thành, vậy thì chúng ta cứ giải quyết êm đẹp chuyện của Đinh Thành và Trần Húc trước đã. Đến lúc đó anh ta có mục đích gì, tự khắc sẽ lộ đuôi thôi."
Thực ra nếu chỉ phân tích dựa trên tình hình hiện tại, việc Tô Vân lấy tên là Chris rồi thường xuyên đến thăm Đinh Thành có chút bất hợp lý, dường như Đinh Thành vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng anh ta.
Tuân Hạc không có ý kiến gì: "Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn cũng tốt. Chỉ là sau này em đi đâu cũng phải báo cho anh một tiếng, để anh đi cùng em."
Quý Dư Tích biết anh thực sự lo sốt vó rồi, liền năm lần bảy lượt cam đoan tuyệt đối sẽ không hành động đơn độc như ngày hôm nay nữa.
Hai người chưa nói chuyện được mấy câu thì Quý phu nhân đã gọi Quý Dư Tích đi, bảo là chiều nay vừa giao đến một lô quần áo mới, gọi cậu qua thử đồ. Vì tháng Ba chính là thời điểm giao mùa thay trang phục mùa xuân, hơn nữa ba mẹ Tuân sắp sửa đến thăm hỏi, Quý Dư Tích thế nào cũng phải ăn vận cho thật tươm tất, đẹp đẽ.
Còn về phần phải đẹp đến mức độ nào thì chính Quý phu nhân cũng chẳng có tiêu chuẩn cụ thể, cứ thế kéo Quý Dư Tích thử hết bộ này đến bộ khác, thử xong một bộ lại còn bảo dì Phương đứng bên cạnh chụp ảnh lại.
Quý Dư Tích mới thử một chốc đã thấy phiền, tùy tiện chỉ vào một bộ rồi bảo: "Chốt bộ này đi ạ."
Quý phu nhân đem bộ đồ đó ra để riêng một chỗ, lại cười híp mắt nói: "Tích Bảo à, hay là tụi mình thử thêm vài bộ nữa đi con?"
Quý Dư Tích dĩ nhiên là lắc đầu quầy quậy, thừa dịp Quý phu nhân không chú ý liền co giò chuồn mất.
Tối hôm đó, lúc hai người đang thủ thỉ trong phòng thì điện thoại Quý Dư Tích nhận được một lời mời kết bạn từ Đinh Thành. Cậu đưa cho Tuân Hạc liếc nhìn một cái rồi thẳng tay ấn nút bỏ qua.
Lát sau, đến lượt điện thoại của Tuân Hạc đổ chuông, hiển thị người gọi là Trần Húc. Quý Dư Tích khẽ gật đầu với Tuân Hạc, ra hiệu cho anh mau chóng bắt máy.
Sau khi Tuân Hạc bắt máy, đầu dây bên kia liền truyền đến giọng của Trần Húc: "Tuân tổng, về chuyện của Đinh Thành, không biết ngài có tiện nghe qua ý kiến của tôi một chút không?"
"Cậu cứ nói đi." Tuân Hạc ra hiệu cho Quý Dư Tích xích lại gần mình hơn một chút.
Trần Húc nói: "Tuân tổng, Đinh Thành là bạn học của tôi không sai, anh ta cũng giống như tôi đều tốt nghiệp từ đại học D, sau đó lại tiếp tục học cao học tại một trường danh tiếng ở nước ngoài, hiện tại học thành tài trở về nước, với năng lực của anh ta thì làm trợ lý cho Tích tổng hoàn toàn không có vấn đề gì. Tôi muốn biết, ngài có lý do gì mà nhất quyết phải từ chối anh ta vậy?"
Tuân Hạc đáp tỉnh bơ: "Dựa trên tính chiếm hữu. Bên cạnh Tiểu Tích không cần có người đàn ông khác."
Trần Húc có lẽ là không ngờ anh lại có thể nói thẳng toẹt ra như vậy, anh ta kinh ngạc sững sờ mất một lúc mới có thể tiếp tục mở miệng, tốc độ nói cũng chậm hơn hẳn so với ngày thường: "Nhưng... Tích tổng làm sao có thể nhìn trúng Đinh Thành được."
Quý Dư Tích đứng một bên khẽ nhướng mày với Tuân Hạc.
Tuân Hạc cười khẽ: "Cậu cứ bảo Đinh Thành lo mà đi tìm công việc mới đi. Cánh cửa của Tập đoàn Quý thị, hắn không có cửa vào đâu."
"Tuân tổng——" Giọng của Trần Húc lộ rõ vẻ sốt ruột.
"Trợ lý Trần còn có việc gì nữa không?" Tuân Hạc thẳng thừng ngắt lời anh ta, không cho anh ta thêm cơ hội nào nữa.
Trần Húc khựng lại một lát mới đáp: "Không còn việc gì nữa ạ, chào Tuân tổng."
Sau khi cúp máy, Tuân Hạc đặt điện thoại sang một bên, cùng Quý Dư Tích suy đoán động thái tiếp theo của Trần Húc. Cuộc điện thoại này chắc chắn là do Đinh Thành ép Trần Húc phải gọi, Trần Húc vì muốn biết chân tướng năm xưa mà thực sự đã đủ bao dung, nhẫn nhịn với Đinh Thành lắm rồi.
Quý Dư Tích mỉm cười, trêu chọc Tuân Hạc: "Xem ra ngày mai trợ lý Trần phải bận rộn cả ngày rồi đây, có điều ngày kia chúng ta có thể cho anh ta nghỉ một ngày."
Tuân Hạc cũng bật cười: "Ngày kia chúng ta cũng nghỉ một ngày."
____________
Suốt cả một ngày trời, Đinh Thành hoàn toàn không liên lạc được với Trần Húc.
Hiện tại hắn đang vô cùng tức giận. Tối hôm kia, dưới sự thúc ép của hắn, Trần Húc đã gọi một cuộc điện thoại cho bạn trai của vị thiếu gia kia. Sau đó Trần Húc bảo với hắn rằng thái độ của Tuân tổng cực kỳ cứng rắn, chuyện hắn muốn làm trợ lý cho thiếu gia xem như không còn hy vọng gì nữa. Kể từ đó, Trần Húc bắt đầu giở trò mất tích, hôm qua hắn có gọi cháy máy thế nào anh ta cũng không thèm bắt máy, nhắn tin oanh tạc thì anh ta cũng chỉ trả lời cụt lủn là đang rất bận.
Bận đến mức ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có thời gian để nghe?
Đinh Thành chẳng thèm tin, hắn thừa biết là Trần Húc đang cố tình né tránh mình. Hắn đã nhắn cho Trần Húc rằng hôm nay bắt buộc phải ra mặt gặp hắn, bằng không cái tin tức mà Trần Húc luôn muốn biết kia, hắn có chết cũng tuyệt đối không hé môi nửa lời.
Bây giờ hắn cũng chỉ còn có thể dùng duy nhất chuyện này để nắm thóp Trần Húc, chứ mấy cái thủ đoạn dỗ ngon dỗ ngọt lúc hai người còn yêu nhau ngày xưa giờ đây Trần Húc hoàn toàn không thèm cắn câu nữa. Nghĩ lại ngày trước hắn còn tưởng Trần Húc yêu hắn đến chết đi sống lại, hóa ra cũng chỉ đến mức này mà thôi.
Thế nhưng, bản thân hắn cũng không chắc cái tin tức này rốt cuộc là thật hay giả. Hắn chỉ nghe ngóng được từ cái gã bỗng nhiên từ đâu chui ra kia. Tên đó dạo này cứ liên tục khuyên bảo hắn cùng hợp tác làm một phi vụ, vẽ ra một viễn cảnh tương lai vô cùng béo bở, Đinh Thành ngoài mặt thì rất động lòng nhưng trong lòng vẫn chưa dám gật đầu đồng ý, bởi vì hắn vẫn chưa nhìn thấu được mục đích thực sự của người kia.
So với cái bánh vẽ mà tên đó bày ra, hắn vẫn thấy tập trung lấy lòng vị thiếu gia kia tốt hơn.
Đinh Thành nhìn đồng hồ, đã ba giờ chiều rồi.
Trần Húc vẫn chưa chịu xuất hiện.
Đinh Thành tức điên lên được. Bởi vì hắn sắp cạn túi rồi, dạo này hắn cứ phải ở lì trong khách sạn là do mãi vẫn không tìm được căn nhà nào vừa túi tiền mà lại hợp ý. Hắn có lên mạng tìm hiểu qua, mấy chỗ cho thuê nhà chính quy một chút đều yêu cầu ít nhất phải đặt cọc một tháng và trả trước ba tháng tiền nhà. Hiện tại ngay cả việc gom đủ hai tháng tiền thuê nhà hắn còn thấy chật vật, nói gì đến cái kiểu thanh toán đắt đỏ này.
Hắn lúc này chỉ muốn nhanh chóng được vào làm ở Tập đoàn Quý thị, nghe nói công ty họ có ký túc xá tập thể cho nhân viên.
Còn ai không muốn ở ký túc xá tập thể thì sẽ có tiền trợ cấp nhà ở.
Thế nhưng, hiện tại hắn chẳng còn cách nào khác. Nếu Trần Húc kiên quyết không chịu giúp hắn, hắn chỉ còn nước bỏ cuộc. Bằng không, hắn thực sự phải nghiêm túc cân nhắc đến kế hoạch làm giàu của Chris vậy.
Đang mải suy nghĩ thì tiếng gõ cửa bỗng vang lên.
Chắc chắn là Trần Húc tới rồi.
Đinh Thành có chút cộc cằn đứng bật dậy đi ra mở cửa: "Cuối cùng cũng chịu thò mặt ra rồi đấy à——"
Hắn vừa nói vừa ngẩng đầu lên, nhưng lại phát hiện người tới không phải Trần Húc mà là Chris. Suy nghĩ một chút, Đinh Thành mới nhớ ra dạo này Chris cứ cách một ngày lại đến một lần, lần trước tới là vào hôm kia.
Chris mỉm cười nói: "Hình như Đinh tiên sinh đang đợi khách sao?"
Trong lòng Đinh Thành dấy lên một nỗi phiền muộn, thế nhưng hắn cũng không muốn đắc tội với Chris, vì Chris chính là đường lui duy nhất mà hắn chừa lại cho mình.
"Vào đi, khách khứa gì đâu, chỉ là một kẻ đáng ghét thôi."
Sau khi Chris bước vào phòng, Đinh Thành không hề đóng cửa lại. Ngay từ lần đầu tiên đến thăm, Chris đã luôn đưa ra yêu cầu là không được bàn chuyện trong một không gian hoàn toàn khép kín.
Đinh Thành tuy cảm thấy yêu cầu này thật kỳ quặc, nhưng... cái gã này có chỗ nào mà không kỳ quặc cơ chứ. Hắn còn nhớ lần đầu tiên tiễn Chris ra về, phát hiện dù thời tiết hôm đó rất lạnh nhưng Chris vẫn nhất quyết phải hạ hết toàn bộ cửa kính ô tô xuống, nhìn là biết đầu óc anh ta có vấn đề rồi.
Chỉ là so với những hành vi quái đản này, những chuyện anh ta nói nghe càng giống như kẻ điên hơn.
Chris ngồi xuống ghế, mỉm cười lên tiếng: "Thêm bốn mươi tám giờ nữa trôi qua, không biết Đinh tiên sinh đã suy nghĩ đến đâu rồi?"
Đinh Thành đáp: "Thú thật với anh, tôi vẫn không tài nào tin được."
Chris lại cười nói: "Không sao cả, chỉ cần Đinh tiên sinh muốn, tôi có thể dẫn Đinh tiên sinh trải nghiệm trước một chút bất cứ lúc nào. Có điều vẫn là câu nói cũ, sau khi trải nghiệm kết thúc, nếu Đinh tiên sinh vẫn không đồng ý hợp tác thì sẽ phải nhận trừng phạt. Cả tôi và Đinh tiên sinh đều không muốn thấy cảnh tượng đó xảy ra đâu."
Đinh Thành âm thầm cau mày.
Hắn thực sự e dè về điều này. Hắn không biết cái gã Chris này định dẫn hắn đi trải nghiệm kiểu gì, nhưng cái điều kiện trải nghiệm xong mà không đồng ý sẽ bị trừng phạt này thực sự khiến hắn vô cùng bất an, bởi vì Chris hề nói đó là hình phạt gì, chỉ bảo là điều mà mọi người đều không muốn thấy.
Đinh Thành suy nghĩ một hồi, liền cất tiếng hỏi: "Chris này, anh có thể thành thật nói cho tôi biết, chuyện anh kể lúc trước về ba mẹ của Trần Húc rốt cuộc là thật hay giả?"
Chris vẫn giữ nụ cười trên môi: "Đinh tiên sinh quan tâm đến chuyện này sao?"
Đinh Thành do dự một lát rồi mới nói: "Cứ coi là vậy đi, chuyện này có liên quan mật thiết đến việc tôi đưa ra quyết định khó khăn này."
Chris nhàn nhạt nói: "Theo những tài liệu mà tôi điều tra được, năm đó ba mẹ của Trần Húc quả thực là gặp tai nạn giao thông ngoài ý muốn, nguyên nhân tai nạn là do bọn họ lái xe trong tình trạng kiệt sức."
Đinh Thành vội vàng nói: "Nhưng lần trước anh nói có người đã nhúng tay vào xe của họ, kẻ đó lại còn là người bạn thân thiết nhất của ba mẹ Trần Húc cơ mà."
Chris mỉm cười: "Cậu cũng tự nói là lần trước rồi đấy thôi."
Đinh Thành có chút không hiểu: "Lần trước với lần này thì có gì khác nhau à? Chẳng lẽ lần sau tôi hỏi lại, anh lại cho tôi một câu trả lời khác?"
Chris: "Về mặt lý thuyết, sự thật đã qua chỉ có một đáp án duy nhất, nhưng đó chỉ giới hạn ở mặt lý thuyết mà thôi."
Đinh Thành: "Tôi không hiểu."
Chris: "Cậu không cần phải hiểu, cậu chỉ cần biết rằng, lần trước tôi không nói dối, và lần này tôi cũng không nói dối, thế là đủ rồi."
Đinh Thành suy nghĩ hồi lâu, vẫn muốn có một câu trả lời chắc chắn: "Lần trước và lần này, rốt cuộc cái nào mới là chân tướng xảy ra năm đó?"
Nụ cười trên mặt Chris tắt ngấm. Anh ta giống như đang suy nghĩ xem nên diễn đạt thế nào, nhưng cuối cùng chỉ lạnh lùng buông một câu: "Cứ lấy lần này làm chuẩn. Đinh tiên sinh nếu không tin, có thể bảo người bạn kia của cậu đi hỏi sếp cậu ta. Sếp cậu ta đã tra ra báo cáo tai nạn năm đó rồi, có thể chứng minh tôi không nói dối. Ba mẹ của Trần Húc xác thực là vì lái xe trong tình trạng kiệt sức dẫn đến tai nạn giao thông mà qua đời."
Lời anh ta vừa dứt, từ ngoài cửa đột ngột vang lên tiếng đồ vật rơi loảng xoảng.
Đinh Thành nuốt ngược những lời định nói vào trong, lách qua người Chris để đi ra ngoài xem xét. Người đứng ngoài cửa chính là Trần Húc, anh ta đang nhìn Đinh Thành với khuôn mặt đầy vẻ chấn động. Đinh Thành sa sầm mặt, khó chịu nói: "Sao em lại đi nghe lén anh nói chuyện với người khác?"
Trần Húc lại có phần kích động: "Là thật sao? Chân tướng cái chết của ba mẹ tôi năm đó, quả thực là như vậy?"
Dù sao thì cũng đã bị nghe thấy hết rồi, Đinh Thành cũng lười che giấu thêm: "Tự em chẳng phải đã nghe thấy rồi sao? Sếp của em còn đặc biệt điều tra qua nữa cơ đấy, em cứ đi mà hỏi anh ta không phải là rõ rồi à. Sếp em đối xử với em tốt thật đấy, không biết có phải là thích cái vẻ lẳng lơ của em trên giường——"
Trước khi hắn kịp thốt ra những lời lẽ dơ bẩn hơn, Trần Húc đã đột ngột vung tay giáng một cú đấm cực mạnh vào thẳng mặt hắn: "Mẹ kiếp, tao đã muốn tẩn mày từ lâu rồi, thằng ngu này!"
Anh ta cúi người nhặt chiếc túi của mình lên, rồi quay người hiên ngang bỏ đi.
Mãi cho đến khi Trần Húc rời đi, Chris mới lộ diện, anh ta tỏ ra kinh ngạc hỏi: "Đinh tiên sinh, cậu không sao chứ?"
Lúc này nước mắt nước mũi Đinh Thành dàn dụa, trên mặt còn có cảm giác nhớp nháp, ấm nóng. Hắn quệt thử một cái, lòng bàn tay đầy máu. "Tôi muốn báo cảnh sát!" Hắn tức tối gào lên.
"Vì chút chuyện nhỏ này thì không đáng đâu." Chris tiến đến đỡ hắn vào trong, dùng nước lạnh rửa mặt cho hắn, chật vật lắm mới cầm được máu mũi, nhưng một bên mặt của Đinh Thành đã sưng vù lên một mảng.
Đinh Thành vẫn khăng khăng đòi báo cảnh sát, Chris bấy giờ mới nhàn nhạt buông một câu: "Những chuyện Đinh tiên sinh đã làm ở nước ngoài, liệu có chịu nổi sự điều tra của cảnh sát không?"
Đinh Thành lập tức cứng họng, câm như hến.
___________
Trần Húc bước ra khỏi khách sạn, cả người bỗng chốc cảm thấy thần thanh khí sảng. Thế nhưng tận sâu trong lòng anh ta vẫn nặng trĩu. Chuyện của ba mẹ năm xưa giống như một tảng đá lớn luôn đè nặng lên lồng ngực anh ta. Khi đó anh ta còn quá nhỏ, ký ức cũng không vẹn tròn. Anh ta chỉ biết sau khi ba mẹ gặp nạn, chú Ngô đã đón anh ta đi và thuê người chăm sóc anh ta.
Anh ta không thường xuyên gặp chú Ngô, vì chú không sống cùng anh ta. Lúc anh ta còn nhỏ, người bảo mẫu chăm sóc anh ta rất độc ác, thường xuyên bớt xén khẩu phần ăn, thậm chí còn đánh đập anh ta. Anh ta không dám mách với chú Ngô, vì anh ta không chắc chú Ngô có đứng về phía mình hay không, lại càng sợ bảo mẫu kia biết được sẽ càng hành hạ mình tàn nhẫn hơn.
Có một lần, nhân lúc chú Ngô đến thăm, anh ta đã cố tình vờ như vô ý để lộ những vết bầm tím trên cơ thể.
Chú Ngô nổi trận lôi đình ngay tại chỗ, lập tức đuổi cổ bảo mẫu đi.
Nhưng chú Ngô vẫn không đón anh ta về bên cạnh để tự tay chăm sóc, mà chỉ đổi cho anh ta thêm hai người bảo mẫu khác, còn dạy anh ta cách tỏ ra thân thiết với một người, sau một thời gian lại đổi sang tỏ ra thân thiết với người kia. Nếu không xử lý ổn thỏa được thì cứ nói với chú, chú có thể đổi người tiếp cho anh ta.
Chú Ngô là một người đàn ông có rất nhiều thủ đoạn. Sau khi Trần Húc trưởng thành, anh ta lại càng thấu hiểu sâu sắc điều đó.
Anh ta cũng là vì vô tình nghe được một lần chú Ngô gọi điện thoại cho thuộc hạ, ý tứ là muốn "giải quyết sạch sẽ" một đối tác, từ đó anh ta mới bắt đầu nảy sinh nghi ngờ về vụ tai nạn của ba mẹ mình năm xưa. Nếu chú Ngô lúc nào cũng dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy, thì liệu năm đó giữa ba mẹ anh ta và chú Ngô có xảy ra bất đồng trong chuyện làm ăn, dẫn đến rạn nứt rồi chú Ngô ra tay diệt trừ hay không?
Chỉ là chuyện đã trôi qua quá lâu, anh ta chỉ có thể nghi ngờ như vậy chứ chẳng tìm ra nổi một chút dấu vết nào.
Khi Đinh Thành nói với anh ta rằng hắn có manh mối về cái chết của ba mẹ, anh ta thực chất nửa tin nửa ngờ. Chuyện anh ta tự mình điều tra ròng rã bao nhiêu năm trời còn chẳng tra ra được gì, Đinh Thành chỉ ở nước ngoài ba năm thì làm sao có thể dễ dàng nắm được chân tướng như vậy?
Thế nhưng anh ta không thể từ bỏ bất kỳ một tia hy vọng nào, chính vì thế mới dây dưa với Đinh Thành lâu đến thế.
Bây giờ, Đinh Thành lại nói với anh ta rằng sếp của anh ta đã sớm điều tra rõ ràng chuyện này, nếu không tin thì cứ việc đi mà hỏi trực tiếp.
Trần Húc chắc chắn sẽ hỏi, nhưng anh ta cần phải lấy lại sự bình tĩnh trước đã. Anh ta không chỉ muốn hỏi về chuyện năm xưa, mà còn muốn hỏi rõ xem tại sao Tuân Hạc lại âm thầm điều tra những chuyện này. Có phải là... đang nghi ngờ anh ta hay không...
Trần Húc nhắm nghiền hai mắt, khẽ thở hắt ra một hơi dài.
_________
Quý Dư Tích và Tuân Hạc lúc này đang ngồi ngay trong phòng giám sát của khách sạn.
Họ không thể thông qua camera nhìn thấy bên trong phòng Đinh Thành, ban đầu hai người còn định liều lĩnh thuê phòng ngay sát vách Đinh Thành để thám thính. Nhưng chính người phụ trách khách sạn đã hiến kế, nói rằng có thể dùng một chút "biện pháp phi pháp". Quý Dư Tích lúc đó còn đang ngơ ngác không biết biện pháp phi pháp gì, cho đến khi đối phương rút ra một cái thiết bị nghe lén siêu nhỏ.
Quý Dư Tích: "......"
Người phụ trách nói: "Tích tổng, một khi bị phát hiện thì khách sạn của chúng ta sẽ dính líu đến tội xâm phạm quyền riêng tư đấy ạ, ngài cứ suy nghĩ thật kỹ rồi hãy dùng."
Thiết bị nghe lén cực kỳ nhỏ gọn, nhân viên vệ sinh sau khi vào phòng dọn dẹp đã lén dán chặt nó vào mặt dưới của bàn trà. Kết hợp với hình ảnh từ phòng giám sát, họ có thể thu trọn mọi động tĩnh diễn ra dọc theo hành lang.
Khoảnh khắc Tô Vân xuất hiện, Tuân Hạc dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng vẫn không khỏi cảm thán: "Cậu ta quả thực không hề ra nước ngoài."
Có điều, cuộc trò chuyện sau đó của hai người họ giống như đã được mã hóa, nghe mà chẳng hiểu nổi lấy một câu. Hình như là Tô Vân muốn Đinh Thành đồng ý làm chuyện gì đó, mà Đinh Thành tạm thời vẫn chưa dám gật đầu vì e ngại cái gọi là "hình phạt" kia.
Tuy nhiên, thông qua những đoạn đối thoại tiếp theo thì họ đã nghe ra điểm mấu chốt.
Về nguyên nhân cái chết của ba mẹ Trần Húc, Tô Vân đã đưa ra hai đáp án. Tuân Hạc nhận định, đáp án trước đó là do Tô Vân bịa ra để lừa Đinh Thành, là một đáp án giả. Vì nếu Đinh Thành không nói như vậy thì Trần Húc sẽ không đời nào chịu đồng ý gặp mặt hắn. Còn đáp án sau mới là thật, ba mẹ Trần Húc quả thực gặp tai nạn ngoài ý muốn do lái xe trong tình trạng kiệt sức, điều này hoàn toàn trùng khớp với kết quả mà luật sư Chu đã điều tra được.
Quý Dư Tích vừa nghe anh phân tích vừa gật đầu phụ họa, nhưng thực chất trong lòng cậu lúc này đột nhiên nảy ra một suy đoán vô cùng kỳ dị và điên rồ.
Cậu cảm thấy cả hai đáp án của Tô Vân đều là thật, bởi vì đó là chuyện của hai thế giới khác nhau.
Đáp án trước đó giống hệt như kết luận trong cốt truyện gốc. Trong nguyên tác, Trần Húc quả thực đã tra ra được cái chết của ba mẹ là do ông chủ Ngô – người nhận nuôi anh ta – nhúng tay vào. Bất luận ở giữa có hiểu lầm gì hay không, có phải chân tướng thực sự hay không, thì việc ba mẹ anh ta bị hãm hại dẫn đến tử vong chính là kết luận chính thức trong nguyên tác.
Nhưng ở thế giới mà họ đang sống này, thông qua điều tra của luật sư Chu, chân tướng thực sự là đáp án thứ hai mà Tô Vân nói.
Nếu họ không can thiệp, mặc cho Đinh Thành dụ dỗ Trần Húc, khiến Trần Húc tin là thật mà ra tay báo thù, vậy thì cái chết của ba mẹ anh ta sẽ nghiễm nhiên biến thành đáp án thứ nhất.
Một logic tuy đơn giản nhưng lại chứng minh rằng: Tô Vân có năng lực biết được chuyện của các thế giới khác.
Anh ta làm bằng cách nào? Liệu anh ta có sở hữu năng lực đặc biệt giống như cậu không?
Trong lòng Quý Dư Tích dâng lên một nỗi bất an.
Nếu Tô Vân đã biết được câu chuyện trong thế giới gốc của Trần Húc, vậy thì anh ta cũng sẽ biết được tuyến cốt truyện vốn có của chính mình. Trong câu chuyện của anh ta, anh ta đáng lẽ phải là thiên chi kiêu tử được nữ chính trọng sinh ưu ái, ba mẹ đều là nhân tài kiệt xuất, vợ anh ta tự mang hào quang nhân vật chính, và bản thân anh ta cũng đứng trên đỉnh cao danh vọng.
Chứ không phải rơi vào cảnh ngộ như hiện tại: Ba mẹ ly hôn, mẹ ruột vướng vòng lao lý phải ngồi tù, cô nàng trọng sinh thì dứt áo ra đi, còn bản thân anh ta thì phải lưu lạc nơi đất khách quê người.
Nếu đổi lại là bạn, bạn có trả thù không?
Quý Dư Tích day day thái dương, cảm thấy có chút đau đầu. Tô Vân chắc chắn là nhắm vào cậu mà đến. Giữa cậu và Tuân Hạc, ai mới là nguyên nhân khiến tuyến cốt truyện bị đảo lộn, Tô Vân chắc chắn biết rõ.
"Sao thế em?" Tuân Hạc thấy động tác của cậu liền lộ vẻ lo lắng, "Đau đầu à?"
"Không phải, em đang hơi sầu não không biết nên nói thế nào cho Trần Húc hiểu." Quý Dư Tích nhíu mày.
Cậu không đem suy đoán của mình nói cho Tuân Hạc biết. Bởi vì nếu muốn giải thích rõ ràng điểm này với Tuân Hạc, cậu bắt buộc phải khai thật về lai lịch của bản thân. Cậu vốn là một hệ thống, đến đây để thay thế vị trí của người đáng lẽ phải qua đời từ sớm ở thế giới này. Thân phận này là điểm tựa vững chắc, là bùa hộ mệnh của cậu, cậu không thể tiết lộ cho bất kỳ ai, ngay cả Tuân Hạc cũng không được.
Tuân Hạc khẽ cười, nói: "Chuyện này có gì khó đâu, em đừng bận tâm nữa, cứ để anh tự xử lý là được."
Anh rút điện thoại ra xem giờ, rồi nói tiếp: "Em có tin là chỉ một lát nữa thôi Trần Húc sẽ gọi điện cho anh không? Để anh nghĩ xem nên hẹn gặp cậu ta ở chỗ nào."
"Đến quán trà đi, cách đây không xa đâu. Anh tự đi gặp anh ta là được rồi, em không đi cùng đâu." Quý Dư Tích nói.
Tuân Hạc không yên tâm: "Vậy em có về nhà không?"
Quý Dư Tích: "Ừm, em không về nhà thì còn làm gì nữa."
Tuân Hạc nói: "Vậy để anh gọi điện cho Tiểu Trần qua đón em."
Quý Dư Tích phì cười: "Không cần đâu mà, em tự bắt xe về là được rồi. Chuyện quan trọng nhất lúc này là anh phải xử lý êm xuôi chuyện của Trần Húc. Đừng quên hỏi anh ta xem bên tổng bộ Tuân gia còn có gián điệp nào nữa không đấy."
Tuân Hạc gật đầu: "Anh biết rồi."
Vài phút sau, quả nhiên Trần Húc gọi điện đến, anh ta nói: "Tuân tổng, tôi biết hôm nay là ngày nghỉ, tôi vốn không nên làm phiền ngài, nhưng có một chuyện còn quan trọng hơn cả mạng sống của tôi, tôi nhất định phải chính miệng hỏi ngài cho rõ."
Tuân Hạc cũng không nói lời thừa thãi, sau khi báo cho anh ta địa chỉ quán trà, anh lại dặn dò Quý Dư Tích thêm một lần nữa, dặn cậu phải ngoan ngoãn về nhà, không được lang thang bên ngoài.
Quý Dư Tích ngoài miệng thì vâng vâng dạ dạ rất ngoan, nhưng ngay sau khi Tuân Hạc rời đi, nụ cười trên gương mặt cậu lập tức biến mất.
Cậu không hề về nhà, ngược lại còn tiếp tục mai phục ở bên ngoài khách sạn.
Khoảng nửa tiếng sau, Tô Vân bước ra khỏi khách sạn, Quý Dư Tích liền chủ động tiến lên đón đầu.
"Tô Vân." Cậu gọi.
Sắc mặt Tô Vân khẽ biến đổi, nhưng cuối cùng lại lạnh lùng buông một câu: "Cậu nhận nhầm người rồi." Nói xong, anh ta xoay người muốn bỏ đi.
Quý Dư Tích đứng yên tại chỗ không đuổi theo, chỉ tiếp tục mỉm cười nói: "Vậy tôi nên gọi anh là ngài Chris?"
Nghe thấy câu này, bước chân của Tô Vân khựng lại, anh ta quay người lại nhìn cậu chằm chằm: "Cậu có chuyện gì sao?"
Quý Dư Tích nói: "Tôi muốn biết tại sao anh không ra nước ngoài, nhưng lại gạt Tuân Hạc là anh đang ở nước ngoài?"
Tô Vân: "Không liên quan đến cậu. Vì tốt cho Tuân Hạc, tôi nghĩ cậu tốt nhất đừng đem chuyện tôi về nước nói cho cậu ấy biết, cậu cũng không muốn làm liên lụy đến cậu ấy đúng không?"
Hai chữ "liên lụy" khiến tim Quý Dư Tích nảy lên một cái thật mạnh, Tô Vân quả nhiên là nhắm vào cậu.
"Dĩ nhiên rồi." Trên mặt Quý Dư Tích vẫn duy trì nụ cười, "Ngài Chris có thể bật mí cho tôi biết, anh giấu giếm mọi người lén lút về nước là muốn làm gì không? Biết đâu tôi lại có thể giúp được gì cho anh."
Tô Vân lại im lặng, một lát sau mới lên tiếng: "Bất luận cậu có tin hay không, tôi chưa từng nghĩ sẽ nhắm vào cậu. Chỉ cần cậu không cản đường tôi, tôi cũng sẽ không động đến cậu."
Quý Dư Tích cười đáp: "Tôi còn chẳng biết anh muốn làm gì, thì làm sao biết được mình có cản đường anh hay không."
Tô Vân nói: "Cậu đừng nhúng tay vào chuyện tôi muốn làm là được, ví dụ như Đinh Thành. Hắn ta không có bất kỳ ảnh hưởng nào đến các cậu, cậu cứ việc yên tâm."
Quý Dư Tích thu lại nụ cười: "Cho nên Đinh Thành chính là mục tiêu của anh, anh muốn dùng anh ta để làm gì?"
Tô Vân: "Chuyện này không liên quan đến cậu."
Cuộc trò chuyện này kết thúc không mấy vui vẻ.
___________
Quý Dư Tích tiện đường mua hai chiếc bánh ngọt nhỏ mang về nhà, còn mua tặng mẹ Quý một bó hoa tươi.
Mẹ Quý vô cùng ngạc nhiên và vui mừng, hỏi cậu sao tự nhiên lại tặng hoa cho bà. Quý Dư Tích chỉ đáp: "Con đi ngang qua thấy đẹp nên mua thôi ạ. Mẹ mà thích thì ngày nào con cũng mua tặng mẹ."
"Cần gì phải ngày nào cũng mua, con có tấm lòng này là mẹ vui lắm rồi." mẹ Quý hớn hở nói, "Mà con với Tuân Hạc cùng nhau đi ra ngoài, sao giờ lại chỉ mình con về thế này?"
Quý Dư Tích: "Công ty anh ấy có chút việc đột xuất nên lại đi làm việc rồi ạ. Con không muốn đến công ty nên về trước."
"Cái đứa nhỏ này, ngày nghỉ rồi mà vẫn cứ vùi đầu vào công việc." mẹ Quý cằn nhằn một câu, rồi lại bảo, "Nhưng không sao, anh cả con nói rồi, đợi nó và Tuân Hạc chốt xong hợp đồng thì sau này sẽ không còn bận rộn như vậy nữa."
Quý Dư Tích gật đầu: "Tuân Hạc cũng nói với con như vậy, thực ra dạo này cũng không đến nỗi quá bận rộn đâu mẹ."
Chẳng mấy chốc, cuộc trò chuyện chuyển sang chủ đề lễ đính hôn của Quý Dư Tích và Tuân Hạc. Tuy rằng còn vài ngày nữa ba mẹ Tuân mới sang thăm hỏi, thế nhưng chuyện lễ đính hôn thì mẹ Quý đã bắt đầu chuẩn bị từ bây giờ rồi.
Chỉ là lần này có chút khác biệt so với lễ đính hôn của Quý Dư Thận. Ba mẹ của Mộ Đồng quanh năm suốt tháng không có nhà, chuyện đính hôn đều do một mình Mộ Đồng tự đứng ra quyết định, vậy nên mẹ Quý cứ thế một tay đứng ra lo liệu từ A đến Z.
Còn lần này đến lượt Quý Dư Tích và Tuân Hạc, lễ đính hôn phải tổ chức ra sao, bà còn cần phải thương lượng kỹ lưỡng với Tuân gia nữa.
Nghe nói ông ngoại của Tuân Hạc cực kỳ yêu thương đứa cháu ngoại này, ước chừng đến lúc đó cũng phải lắng nghe ý kiến từ phía Vương gia một chút. Đều là những hào môn có máu mặt ở thành phố D, bản thân Quý gia và Vương gia vốn dĩ đã có mối quan hệ rất tốt đẹp, thế nên hỷ sự lần này chắc chắn phải làm thật long trọng.
Đề tài này cứ thế kéo dài mãi cho đến tận lúc Tuân Hạc trở về.
Khi Tuân Hạc bước chân vào nhà, anh vẫn còn đang nghe điện thoại. Anh thậm chí còn chẳng kịp giải thích lời nào, đến cả cơm tối cũng chưa kịp ăn, liền đi thẳng một mạch lên thư phòng mở cuộc họp video khẩn cấp.
Mẹ Quý ngẩn người ra một chốc rồi mới lo lắng lên tiếng: "Cái đứa nhỏ này sao tự dưng lại vội vàng thế kia, có phải đã xảy ra chuyện lớn gì rồi không con?"
Quý Dư Tích thầm đoán có lẽ là chuyện bên tổng bộ. Biết đâu chừng Trần Húc đã khai ra điều gì đó vô cùng quang trọng, khiến anh phải gấp rút xử lý ngay lập tức. Nghĩ vậy, Quý Dư Tích liền lên tiếng giải vây cho Tuân Hạc: "Chắc là có việc quan trọng ạ, có điều là chuyện bên thành phố C, chúng ta cũng không nhúng tay vào được."
Về những rắc rối ở thành phố C, mẹ Quý cũng có nghe qua, bà không khỏi khẽ thở dài cảm thán: "Đứa trẻ này thật sự cũng chẳng dễ dàng gì."