Sau khi Tuân Hạc có mặt, Quý Dư Tích không để cho Trần Húc có thời gian giải thích hay nói chuyện với anh.
Cậu vừa dứt lời liền kéo Tuân Hạc quay ngược vào trụ sở tập đoàn, lấy cớ là để quên đồ. Còn Tuân Hạc trước khi rời đi vẫn lịch sự gật đầu chào Trần Húc và Đinh Thành một cái.
Hành động này lọt vào mắt Đinh Thành thì lại trở thành một sự ngầm thừa nhận, khiến hắn càng tin sái cổ rằng Quý Dư Tích thực sự đang đề phòng Trần Húc và Tuân Hạc có mối quan hệ mờ ám.
Hắn chăm chú quan sát nét mặt của Trần Húc. Đằng sau vẻ bình thản ấy, Trần Húc đang cố che giấu sự bực bội, điều này khiến Đinh Thành có chút đắc ý.
Nếu không nhờ Trần Húc, hắn làm sao lọt được vào mắt xanh của vị thiếu gia kia chứ.
"Tiểu Húc, người vừa đến là sếp của em à?" Đinh Thành làm bộ làm tịch hỏi.
Trần Húc lúc này đang khá đau đầu, anh ta không biết vị thiếu gia họ Quý kia lại đang bày trò mèo gì nữa. Việc Đinh Thành có thích hợp làm trợ lý cho cậu hay không chẳng phải là chuyện một mình Quý thiếu gia có thể tự quyết định.
Nếu anh ta thực sự làm thủ tục nhận việc cho Đinh Thành, bất luận sau này có xảy ra chuyện gì, những người đứng sau chống lưng cho vị tiểu thiếu gia kia chắc chắn sẽ không để anh ta yên ổn.
Ai bảo Đinh Thành là bạn học cũ của anh ta, lại còn do chính tay anh ta dẫn đi làm thủ tục chứ. Họ sẽ nghĩ chính anh ta là người đã tiến cử Đinh Thành cho Quý Dư Tích.
Chỉ trong nháy mắt, Trần Húc đã nghĩ ra cách giải quyết chuyện này. Đinh Thành tuyệt đối không thể vào làm lúc này. Ngay cả khi Quý thiếu gia thực sự muốn dùng hắn, thì cũng phải đợi đến khi anh ta và Tuân Hạc quay về phân bộ, rồi để người khác đứng ra lo liệu việc này.
Anh ta đẩy gọng kính, quay sang nhìn Đinh Thành: "Chúng ta cũng đi thôi chứ?"
Dù Đinh Thành đã ba năm không gặp Trần Húc, nhưng qua việc anh ta ngó lơ câu hỏi của mình cùng thái độ lạnh nhạt kia, hắn vẫn nhận ra ý tứ thực sự của đối phương. Quả nhiên hắn không đoán sai, Trần Húc chính là không muốn hắn thuận lợi vào làm.
Đinh Thành thầm cười lạnh trong lòng. Đúng là khoảng thời gian ba năm dư sức biến một người từng hết lòng vì hắn trở thành một kẻ làm công ăn lương máu lạnh, chỉ biết cân đo đong đếm lợi ích.
Nếu Trần Húc không còn chút tình xưa nghĩa cũ nào với hắn, hắn cũng chẳng cần phải tha thiết gì nữa. Một kẻ cứng nhắc, tẻ nhạt như vậy thì có gì đáng để luyến tiếc chứ. Thay vì tốn công sức làm lay động Trần Húc, hắn đi nịnh bợ vị thiếu gia kia xem chừng còn dễ dàng hơn.
Sau khi đã hạ quyết tâm, Đinh Thành mỉm cười nói với Trần Húc: "Hay là hôm nay thôi vậy, em cũng nghe thấy rồi đó, Tích tổng bảo ngày mai anh đến nhận việc. Anh phải về chuẩn bị chút đã, ngày mai đành phải làm phiền em rồi."
Hắn giơ tay định vỗ vào vai Trần Húc, nhưng anh ta liền nghiêng mình né tránh.
Đinh Thành hạ tay xuống, ngoài mặt tỏ ra như không có chuyện gì nhưng trong lòng lại cười khẩy.
Trần Húc nói: "Không ăn cơm cũng được, nhưng lúc trước anh bảo anh có tin tức về vụ tai nạn năm xưa của ba mẹ tôi, bây giờ có thể nói được chưa?"
"Chuyện đó à, cũng không quan trọng lắm đâu, để hôm khác tụi mình nói chuyện tiếp nhé." Đinh Thành vuốt vuốt tóc, nhất quyết không nhả chữ nào.
"Chuyện này đối với tôi cực kỳ quan trọng." Trần Húc nhíu chặt lông mày.
Đinh Thành cười một tiếng, đầy ẩn ý bảo: "Tiểu Húc, em vẫn thiếu kiên nhẫn như ngày nào. Mọi chuyện cứ đợi anh vào làm rồi tính tiếp, được không?"
Trần Húc im lặng. Anh ta thừa hiểu Đinh Thành sợ anh ta giở trò sau lưng nên mới dùng chuyện này để uy h**p mình. Thực ra anh ta có cách ngăn cản Đinh Thành vào làm mà không cần tự mình ra mặt. Chỉ là không biết đến lúc đó Đinh Thành có giận cá chém thớt rồi tiếp tục giấu nhẹm tin tức năm xưa hay không?
Hay là thôi... cứ để hắn vào làm đi, dù sao cũng là Quý Dư Tích tự đòi người. Có xảy ra chuyện gì thì cùng lắm anh ta nghỉ việc là xong.
"Quyết định thế đi." Anh ta lại đẩy gọng kính một cái.
Có được lời hứa này, Đinh Thành huýt sáo một tiếng, vẫy vẫy tay với Trần Húc rồi đút tay vào túi quần bỏ đi.
Trần Húc đăm đăm nhìn theo bóng lưng hắn một hồi lâu rồi mới quay người đi về nơi ở của mình.
Nhóm người bọn họ từ thành phố C sang đây đều được xếp ở chung một chỗ. Triệu Kiều đã thuê cho họ mấy căn hộ chung cư ở gần công ty Chiêu Nhiên. Anh ta ở chung với một đồng nghiệp nam khác. Người đồng nghiệp này đang trong quá trình làm quen với công việc ở Chiêu Nhiên nên mỗi ngày đều đi sớm về muộn. Đối với những nhân sự từ nơi khác "nhảy dù" xuống như họ, những nhân viên cũ ở đây tự nhiên sẽ có tâm lý bài xích, cho dù chỗ dựa của họ có là người đứng đầu công ty đi chăng nữa. Vì vậy, ai nấy đều đang gồng mình lên để làm việc thật tốt.
Có đôi khi Trần Húc tự cảm thấy bản thân mình còn không bằng họ, ít nhất mỗi khi nhắm mắt mở mắt họ đều có mục tiêu công việc và tầm nhìn tương lai rõ ràng.
Anh ta thì khác, mở mắt hay nhắm mắt thì trong đầu cũng chỉ toàn là lịch trình trọng điểm tuần tới của Tuân Hạc, cùng với việc chốc chốc lại phải xử lý những chiêu trò gây khó dễ của Quý tiểu thiếu gia. Nhiều lúc anh ta thậm chí còn có cảm giác đối phó với mấy trò hoạnh họe của Quý tiểu thiếu gia mới chính là trọng tâm công việc của mình.
Bởi vì lịch trình hàng tuần của Tuân Hạc phần lớn thời gian đều ở lại tập đoàn Quý thị, thỉnh thoảng mới về Chiêu Nhiên họp hành. Còn về những lời mời tiệc tùng, sự kiện bên ngoài, anh vốn không thích tham gia nên đa phần đều từ chối, những việc không thể đẩy được thì giao cho Triệu Kiều đi thay. Ngay cả việc đàm phán kinh doanh anh cũng không đụng vào, người nhà họ Triệu nhìn chằm chằm khối bánh béo bở này không chịu buông tay, Tuân Hạc hình như cũng vui vẻ chấp nhận điều đó, thậm chí còn chủ động kết nối quan hệ giúp họ.
Dù là vậy, nhóm người nhà họ Triệu đứng đầu là Triệu Kiều lại vô cùng nể phục anh, chưa từng có ý định đẩy anh ra rìa để độc chiếm công ty.
Tuân Hạc ở vị trí người phụ trách phân bộ thành phố D này xem ra còn sống thảnh thơi hơn nhiều so với Từ Văn Tuân ở tổng bộ.
Trần Húc thở dài một tiếng, không biết quyết định đến thành phố D lần này của mình là đúng hay sai. Sau khi anh ta đến đây, ông chủ Ngô đã gọi điện tới mắng anh ta một trận.
Thế nhưng, anh ta không muốn tiếp tục làm những việc lén lút, mờ ám cho ông ta nữa.
___________
Nói về phần Quý Dư Tích.
Cậu và Tuân Hạc sau khi diễn một màn trước mặt Trần Húc và Đinh Thành thì không đi đâu xa. Mãi cho đến khi nhìn thấy hai người họ đường ai nấy đi, Tuân Hạc mới lên tiếng tán thưởng: "Em diễn tốt lắm."
Quý Dư Tích cũng là lần đầu tiên diễn kịch ngoài đời thực nên có chút phấn khích: "Đinh Thành chắc là tin sái cổ rồi nhỉ?"
Tuân Hạc gật đầu: "Hắn vốn định đi ăn tối với Trần Húc, giờ lại tách ra đi riêng, chắc chắn là đàm phán thất bại rồi. Nhưng em thật sự định để Đinh Thành làm trợ lý cho em sao? Tâm cơ tên này xảo quyệt, đặt hắn bên cạnh em anh không yên tâm chút nào."
Quý Dư Tích "úi chà" một tiếng: "Làm sao em có thể để Đinh Thành làm trợ lý cho mình được chứ? Em còn chê hắn bẩn ấy, chẳng biết hắn có mang mầm bệnh gì trong người không."
Tuân Hạc ngẩn ra, lúc này mới phản ứng kịp: "Anh cứ tưởng em muốn găm một cái gai vào giữa Đinh Thành và Trần Húc."
Quý Dư Tích nói: "Gai thì phải găm, và cũng đã găm xong rồi. Nhưng không chỉ dừng lại ở đó, Đinh Thành đang nắm giữ tử huyệt của Trần Húc, Trần Húc dù có chán ghét hắn đến mấy cũng sẽ không dễ dàng vạch mặt với hắn đâu. Mức độ của ngày hôm nay cùng lắm là khiến Trần Húc tạm thời không ăn lại cỏ cũ mà thôi."
"Tích Bảo thật thông minh." Tuân Hạc khen ngợi cậu trước, sau đó mới hỏi: "Vậy tiếp theo em định làm thế nào?"
Quý Dư Tích khoác lấy tay anh: "Tiếp theo đến lượt anh ra sân rồi."
Tuân Hạc: "?"
Quý Dư Tích: "Ngày mai Đinh Thành đến báo danh, anh cứ việc biểu diễn một màn ghen tuông lồng lộn tại chỗ rồi đuổi hắn đi cho em."
Tuân Hạc: "...... Anh cũng phải diễn à?"
Quý Dư Tích cười khúc khích: "Có thể không diễn."
Câu nói này của cậu nghe như thể vẫn chưa nói hết, Tuân Hạc không dám tiếp lời. Quả nhiên Quý Dư Tích dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Thế thì đành phải làm thật thôi, dù sao hôm nay em cũng đã khen Đinh Thành bảnh bao phong độ rồi, cùng lắm thì ngày mai trước mặt anh, em khen hắn thêm vài câu nữa."
"Không được!" Mồ hôi trên trán Tuân Hạc lập tức tuôn ra, "Diễn chứ, anh cũng thích diễn kịch lắm."
__________
Đến ngày hôm sau, Đinh Thành đặc biệt chải chuốt ăn diện vô cùng bảnh bao để đến Tập đoàn Quý thị.
Hắn đi thẳng đến quầy lễ tân, mỉm cười nói với nhân viên tiếp tân: "Xin chào, cho hỏi thủ tục nhậm chức thì làm ở bộ phận nào vậy?"
Một cậu chàng ở quầy lễ tân vẫn giữ nụ cười tiêu chuẩn đáp: "Chào anh, phiền anh xuất trình thông báo trúng tuyển nhân sự."
Đinh Thành: "...... Tôi không có thông báo trúng tuyển."
Cậu chàng lễ tân sắc mặt không đổi, vẫn mỉm cười nói: "Vậy có lẽ phiền anh liên hệ với bộ phận nhân sự để bổ sung thông báo trúng tuyển, nếu không chúng tôi không thể cho anh vào trong được đâu ạ."
Đinh Thành vốn dĩ đâu có qua vòng phỏng vấn của bộ phận nhân sự, làm sao có cách thức liên lạc.
Hắn hơi ngớ người, đành phải giải thích tiếp: "...... Là Tích tổng trực tiếp thông báo cho tôi, không thông qua bộ phận nhân sự."
Cậu chàng lễ tân tiếp tục mỉm cười: "Anh đang đùa tôi đấy à? Nếu đã như vậy, phiền anh tự gọi điện cho Tích tổng để cấp trên thông báo xuống cho chúng tôi nhé."
Đinh Thành cũng chẳng có số điện thoại của Quý Dư Tích.
Hắn đứng đực mặt ra đó, đột nhiên hiểu ra tại sao hôm qua vị thiếu gia kia lại bảo Trần Húc dẫn hắn đi làm thủ tục nhậm chức, không có Trần Húc thì hắn căn bản không qua nổi cái cửa lớn này. Hắn cũng thầm may mắn vì hôm qua không trở mặt với Trần Húc, chẳng phải bây giờ là lúc cần dùng đến người rồi sao?
Đinh Thành đi ra một góc, gọi điện thoại cho Trần Húc.
Hắn gọi liền tù tì mấy cuộc, Trần Húc mới chịu bắt máy. Đinh Thành có chút mất kiên nhẫn: "Sếp của em gọi điện thoại cho em thì có gọi được ngay không hả?"
Trần Húc: "Được."
Đinh Thành bị nghẹn họng, muốn nổi cáu nhưng lại không dám đắc tội anh ta vào lúc này, đành phải nghiến răng nói: "Anh đang ở quầy lễ tân, em ra đón anh vào đi."
Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, Đinh Thành còn tưởng cuộc gọi đã bị ngắt kết nối thì mới nghe thấy Trần Húc nói: "Hôm nay tôi cùng Tuân tổng qua Chiêu Nhiên rồi, anh tự đi vào đi, bằng không thì đợi tôi và Tuân tổng quay lại."
Đinh Thành chính vì bản thân không vào được nên mới tìm Trần Húc, dĩ nhiên hắn sẽ không thừa nhận điều này trước mặt anh ta, chỉ hỏi: "Vậy bao giờ hai người mới về?"
Trần Húc trả lời rất vội vã: "Nhanh thôi, bên tôi đang có việc, không nói nữa nhé."
Ngay sau đó điện thoại bị cúp cái rụp, Đinh Thành chằm chằm nhìn vào màn hình, cảm thấy vô cùng bực bội. Tuy nhiên hắn vẫn nhớ phải giữ hình tượng của mình, liền hỏi nhân viên lễ tân: "Tôi có thể ngồi đây đợi một lát được không?"
Cậu chàng lễ tân kia vẫn mỉm cười lịch sự: "Dĩ nhiên là được rồi ạ, xin anh cứ tự nhiên."
Đinh Thành liền đi đến chiếc sofa ở một bên ngồi xuống.
Nhân viên lễ tân còn mang trà nước và bánh ngọt đến cho hắn.
Thời gian trôi qua rất lâu, mãi vẫn chưa thấy Trần Húc về. Đinh Thành cứ chốc chốc lại nhìn điện thoại, chốc chốc lại gọi cho Trần Húc, nhưng Trần Húc không thèm bắt máy, chỉ nhắn lại cho hắn hai chữ ngắn gọn: [Đợi chút.]
Đinh Thành thực sự không thể kiên nhẫn nổi nữa, hắn bực bội tiến lại quầy lễ tân hỏi tiếp: "Cho hỏi hôm nay Tích tổng có đi làm không? Các người có thể cho tôi xin số điện thoại của cậu ấy được không?"
Cậu chàng lễ tân vốn luôn giữ nụ cười chuyên nghiệp nãy giờ bỗng tắt ngấm nụ cười, chỉ buông một câu "Xin lỗi" rồi ngó lơ hắn luôn.
Đinh Thành không cam lòng từ bỏ như vậy, đành phải tiếp tục đứng đợi, đồng thời dùng ánh mắt tràn ngập ác ý lườm huýt cậu chàng lễ tân kia. Hắn thầm thề, đợi đến khi mình đứng vững gót chân ở đây rồi, người đầu tiên hắn sa thải chính là tên lễ tân này.
Hắn hậm hực giậm chân đi về chỗ cũ ngồi xuống.
Cuối cùng thì Trần Húc và Tuân Hạc cũng quay trở lại.
Tuân Hạc vừa vào cửa đã liếc thấy Đinh Thành, thế nhưng anh chẳng thèm nói lời nào, ngay cả một biểu cảm cũng lười bố thí, thẳng tay quẹt thẻ qua cổng kiểm soát rồi lên lầu. Trần Húc đi chậm hơn một bước, Đinh Thành thấy vậy vội vàng lao tới cằn nhằn: "Sao mà lâu thế, tôi đã đợi ở đây cả buổi rồi đấy."
Lớp trang điểm được hắn dày công tô vẽ từ sáng sớm lúc này đã lem nhem chảy ra, khiến cả khuôn mặt trông vô cùng khó tả.
Trần Húc im lặng một thoáng, phải cố gắng lắm mới giữ cho cơ mặt không vặn vẹo, nhàn nhạt nói: "Đi thôi, tôi dẫn anh lên gặp Tích tổng."
Lần này lễ tân không ngăn cản nữa, nhưng vẫn yêu cầu Trần Húc làm thủ tục đăng ký, chứng minh người là do anh ta dẫn vào.
Đinh Thành bất mãn lầm bầm: "Đúng là lắm quy củ rườm rà."
Trần Húc khẽ liếc hắn một cái rồi im lặng không đáp.
Đinh Thành còn nơm nớp lo sợ Trần Húc sẽ giở trò ngáng chân mình giữa chừng, thế nhưng Trần Húc có lẽ vì ôm lòng kiêng dè nên đã dẫn thẳng hắn đến trước cửa văn phòng của Quý Dư Tích. Anh ta giơ tay gõ cửa, sau khi nghe thấy tiếng "Mời vào" bên trong vang lên, Trần Húc vặn tay nắm cửa bước vào, và rồi hắn thấy Tuân Hạc cũng đang ở đó.
Tất nhiên, việc Tuân Hạc có mặt ở văn phòng của Quý Dư Tích chẳng có gì là lạ, văn phòng của hai người vốn dĩ sát vách nhau, ngày thường việc sang chơi lượn lờ là chuyện như cơm bữa.
Trần Húc gật đầu chào Tuân Hạc, rồi mới báo cáo: "Tích tổng, Đinh Thành đến rồi ạ."
Quý Dư Tích nhìn lướt qua Đinh Thành, nét mặt lập tức đờ ra: "Anh ta là ai thế?"
Trong lòng Đinh Thành bỗng chốc cuống cuồng lên, mới có một đêm thôi mà vị thiếu gia này đã quên sạch hắn rồi à? Hắn vội vàng vớt vát: "Tích tổng, tôi chính là người đứng ở cửa chiều hôm qua đây, ngài đã bảo hôm nay tôi đến nhận chức trợ lý của ngài mà."
Quý Dư Tích "Ồ~" lên một tiếng: "Hình như là có chuyện này thật."
Cậu nhìn nhìn Đinh Thành, rồi lại nhìn nhìn Trần Húc, bật cười trêu chọc: "Vị bạn học cũ này của anh hôm nay có trang điểm à, tôi suýt chút nữa là không nhận ra đấy."
Gương mặt vốn luôn bình thản như mặt hồ phẳng lặng của Trần Húc thoáng chốc có một vết nứt nhẹ.
Quý Dư Tích cũng không nói gì thêm, liền phân phó: "Trợ lý Trần dẫn hắn đi làm thủ tục nhậm chức đi."
Trái tim đang treo ngược của Đinh Thành vừa mới hạ xuống được một nửa, còn chưa kịp cùng Trần Húc xoay người rời đi thì đã nghe thấy người đàn ông bên cạnh lạnh giọng hỏi đầy khó chịu: "Trợ lý Trần, hắn ta là ai?"
Quý Dư Tích ngẩng đầu lên, tiếp tục dùng vẻ mặt kiêu ngạo, hống hách nhìn Trần Húc. Trần Húc lập tức hiểu ngay đây chính là cái bẫy mà vị thiếu gia này đào sẵn cho mình, anh ta đẩy đẩy gọng kính, đáp: "Tuân tổng, anh ta tên là Đinh Thành, là bạn học cũ của tôi. Ngày hôm qua ở cổng công ty anh ta và Tích tổng vừa gặp đã quen, nên Tích tổng muốn nhận anh ta vào làm trợ lý từ hôm nay."
"Vừa gặp đã quen?" Tuân Hạc giận quá hóa cười, "Cái loại như hắn mà cũng xứng?"
Anh không vui liếc nhìn Đinh Thành một cái, rồi xoay người nhìn sang Quý Dư Tích.
Quý Dư Tích cười hì hì nắm lấy tay anh lay lay: "Đừng tức giận mà, anh chẳng phải cũng có Trần Húc làm trợ lý đó sao, em muốn tuyển một người trợ lý thì có gì là không được chứ?"
"Em muốn tìm trợ lý sao không bảo với anh? Sao không bảo với anh cả? Em đào đâu ra cái loại dưa vẹo táo nứt này thế, đặt ở trong văn phòng chỉ tổ làm ảnh hưởng đến tâm trạng người khác." Tuân Hạc hiếm khi có một lần độc mồm độc miệng đến vậy.
Quý Dư Tích ở bên cạnh nghe mà sướng rơn cả người, cậu lại quay sang nhìn Đinh Thành.
Sắc mặt Đinh Thành lúc này đã khó coi đến cực điểm. Suốt hơn hai mươi năm cuộc đời, hắn dù sao cũng từng là nhân vật phong vân có tiếng tăm ở trường học, chưa từng có ai dám mở miệng chê hắn là "dưa vẹo táo nứt".
"Làm gì đến mức tệ như anh nói chứ, chẳng qua là do lớp trang điểm trên mặt anh ta bị lem thôi, tẩy trang xong trông vẫn khá tuấn tú mà, so với trợ lý Trần cũng chẳng kém cạnh là bao, gọi một tiếng soái ca cũng không quá đáng đâu. Hôm qua anh chẳng phải cũng nhìn thấy rồi sao?" Quý Dư Tích tiếp tục thêm dầu vào lửa.
"Trợ lý Trần vào được công ty này đâu phải dựa vào nhan sắc, em đừng có mà quấy phá vô lý nữa." Tuân Hạc nhíu chặt mày, lại đưa mắt nhìn Đinh Thành, ánh mắt càng lúc càng lộ rõ vẻ chán ghét.
Quý Dư Tích kéo kéo vạt áo anh, dùng giọng điệu nũng nịu nói: "Em không quan tâm, anh có trợ lý Trần rồi thì tại sao em lại không thể tìm một người làm trợ lý? Em có thể không nhận hắn, trừ khi anh cũng sa thải trợ lý Trần đi, hoặc là chuyển trợ lý Trần sang bộ phận khác."
"Chuyện đó sao mà giống nhau được." Tuân Hạc tỏ vẻ không vui, "Trợ lý Trần có năng lực làm việc tốt, còn cái gối thêu hoa mà em tìm về này nhìn là biết chẳng làm nên trò trống gì. Cho dù hai người bọn họ là bạn học cũ, anh thấy năng lực và tố chất của họ cũng là một trời một vực."
Trần Húc đứng một bên im lặng nghe. Anh ta đã quá quen với cái tính khí ngang ngược, hay làm mình làm mẩy của vị tiểu thiếu gia này rồi, lúc này tốt nhất là không nên mở miệng. Một khi anh ta lên tiếng, ngọn lửa chiến tranh sẽ ngay lập tức lan sang người anh ta. Mà thậm chí ngay cả khi anh ta im lặng, khói thuốc súng vẫn ập vào người như thường.
Thế nhưng Đinh Thành chưa từng chứng kiến cảnh tượng này bao giờ, hơn nữa Tuân Hạc lại hạ thấp hắn đến mức không đáng một xu, đã vậy còn dùng Trần Húc ra làm bàn cân để đối chiếu. Hắn từ nhỏ đến lớn chưa từng phải chịu nỗi nhục nhã nào lớn đến thế, đặc biệt là lại ở ngay trước mặt Trần Húc. Đinh Thành không nhịn được nữa liền lên tiếng biện bạch cho bản thân: "Vị tiên sinh này, Tích tổng là một người trưởng thành độc lập, thứ lỗi cho tôi không hiểu nổi, anh ra sức ngăn cản không muốn cậu ấy có trợ lý riêng như vậy, là đang muốn thử thao túng tâm lý (Gaslighting) cậu ấy đấy à?"
Tuân Hạc nghe thấy câu này thì lửa giận lại chực chờ bùng lên.
Quý Dư Tích vội vàng nắm chặt lấy tay anh trấn an, cậu thực sự không ngờ Đinh Thành lại có thể thốt ra được cả cụm từ "thao túng tâm lý" cơ đấy.
Cậu lại đưa mắt nhìn Trần Húc, Trần Húc có vẻ như nghe không hiểu lắm.
Quý Dư Tích buồn cười nhìn Đinh Thành nói: "Anh làm ơn đi vào nhà vệ sinh soi lại cái mặt mình rồi hẵng nói chuyện tiếp nhé. Xin lỗi nha, nhìn vào cái mặt này của anh, tôi thực sự không thể nghe nổi anh đang sủa cái gì đâu."
Sắc mặt Đinh Thành bỗng chốc trắng bệch, phối hợp với cái lớp trang điểm lem nhem như tên hề trên mặt hắn, trông lại càng thêm phần đặc sắc.
Trần Húc bấy giờ mới im lặng dẫn hắn đi về phía nhà vệ sinh.
Hai người vừa mới bước chân ra khỏi cửa, trong văn phòng của Quý Dư Tích liền truyền ra một tràng cười phá lên giòn giã. Ngay sau đó, Đinh Thành nghe thấy tiếng Quý Dư Tích vừa cười vừa nói: "Tuân Hạc, anh có nhìn thấy cái bản mặt của anh ta lúc nãy không, thực sự là buồn cười chết đi được, tâm trạng em tốt lên hẳn luôn rồi này."
Đinh Thành không biết hiện tại bộ dạng của mình trông thê thảm đến mức nào, thế nhưng câu chế giễu đầy khinh miệt kia của Quý Dư Tích vẫn khiến lòng tự trọng của hắn bị chà đạp dữ dội, cảm thấy nhục nhã vô cùng. Hắn thầm nghiến răng nguyền rủa. Chẳng qua cũng chỉ là một tên thiếu gia ăn chơi phá phách thôi, một kẻ bất tài vô dụng, suốt ngày phải nhìn sắc mặt người khác mà sống thì có cái gì mà kiêu ngạo? Cứ đợi đến khi hắn thuận lợi vào làm đi, với thủ đoạn của hắn, không tin là không dắt mũi được cái loại ngu ngốc như thế.
Trần Húc lên tiếng: "Nể tình bạn học cũ, tôi phải nhắc nhở anh một câu, vị cấp trên trực tiếp này của anh tính khí bất thường, rất khó nắm bắt. Nếu anh nghĩ cậu ấy yếu đuối dễ bắt nạt thì anh lầm to rồi."
Đinh Thành hừ một tiếng, mỉa mai: "Xem ra em ở trước mặt cậu ta cũng chẳng ra làm sao."
Trần Húc vốn có ý tốt nhắc nhở, thấy hắn không biết điều thì cũng lười nói thêm. Ngược lại, Đinh Thành khi bước vào nhà vệ sinh, vừa đứng trước gương là lập tức muốn sụp đổ. Cái tên xấu xí quái dị trong gương này là hắn sao?!
Sao lại thành ra thế này?
Rõ ràng lúc sáng sớm ra khỏi nhà, hắn đã trang điểm vô cùng kỹ lưỡng rồi cơ mà.
Hắn vội vàng rút khăn giấy ra lau lia lịa, rồi quay sang oán trách Trần Húc: "Lúc nãy sao em không nhắc anh hả? Để anh làm trò hề trước mặt người khác, em đắc ý lắm đúng không?"
Trần Húc đáp: "Là tự anh cứ một mực hối thúc, giờ lại thành lỗi của tôi à?"
Đinh Thành không ngờ Trần Húc bây giờ lại biết cãi lại như vậy. Trước đây khi hai người còn bên nhau, Đinh Thành nói cái gì thì là cái đó, Trần Húc chưa bao giờ phản kháng, giờ đây đúng là đã khác xưa rồi. Trong lòng Đinh Thành càng lúc càng chán ghét Trần Húc, nếu không phải vì hiện tại Trần Húc còn có giá trị lợi dụng, hắn đã lập tức lật mặt từ lâu. Tiếp theo đây hắn phải ra sức nịnh bợ vị thiếu gia kia mới được. Vị thiếu gia này có vẻ là một kẻ cuồng nhan sắc, hắn tự tin ngoại hình của mình chẳng thua kém gì Tuân Hạc, biết đâu chừng có ngày hắn còn có thể thay thế vị trí đó ấy chứ.
Sau khi Đinh Thành thu dọn, chỉnh sửa tươm tất, Trần Húc lại dẫn hắn quay trở về văn phòng của Quý Dư Tích.
Lần này Quý Dư Tích và Tuân Hạc dường như đã bàn bạc xong xuôi, lúc hai người họ bước vào, nụ cười trên gương mặt Tuân Hạc vẫn chưa kịp tắt hẳn.
Quý Dư Tích liền lên tiếng: "Đinh Thành đúng không, anh cứ về trước đi, chuyện nhậm chức cứ để vài ngày nữa rồi tính."
Đinh Thành nghe vậy lập tức cuống cuồng lên. Nói là vài ngày nữa, thực chất chỉ là lời khách sáo thoái thác mà thôi. Mới có một đêm mà vị thiếu gia này đã không nhớ nổi hắn rồi, để vài ngày nữa thì làm sao còn nhớ đến sự tồn tại của hắn chứ?
"Tích tổng, vài ngày nữa cụ thể là mấy ngày ạ? Ngài xem hôm nay tôi cũng đã lặn lội đến đây rồi, hay là cứ để tôi làm xong thủ tục nhậm chức rồi về nhà đợi tin có được không?" Đinh Thành nghĩ mà ham.
Quý Dư Tích mỉm cười nói: "Biết làm sao được đây, bạn trai tôi không thích bên cạnh tôi có người đàn ông khác, đành phải chịu thiệt cho anh về trước vậy, cho tôi xin mấy ngày để lựa lời thuyết phục anh ấy đã nha."
Cậu vừa nói vừa đưa mắt nhìn Tuân Hạc, vẻ mặt còn lộ rõ nét đắc ý, giống như đang làm nũng đòi khen thưởng vậy.
"Tích tổng, nếu bên ngài không chắc chắn, tôi có lẽ sẽ đi phỏng vấn những công việc khác. Ngài cũng biết đấy, thời gian của những người làm công ăn lương như chúng tôi không thể lãng phí vô ích được." Đinh Thành cắn răng nói, giọng điệu mang theo ý hăm dọa.
Tuân Hạc cười nhạt đầy mỉa mai: "Anh tốt nhất là thực sự có buổi phỏng vấn khác đi."
Quý Dư Tích giơ tay ấn nhẹ lên cánh tay Tuân Hạc, lại cười nói với Đinh Thành: "Anh có thể nhờ trợ lý Trần nói đỡ vài câu mà. Lời của trợ lý Trần thì Tuân Hạc lúc nào cũng chịu nghe theo hết á, hai người lại là bạn học cũ, cứ để trợ lý Trần thổi chút gió bên gối, biết đâu Tuân tổng nhà chúng ta lại đồng ý thì sao."
"Lại nói bậy rồi." Tuân Hạc nắm lấy cánh tay Quý Dư Tích, khẽ kéo một phát đã đem người ôm gọn vào lòng.
Quý Dư Tích khẽ kêu lên một tiếng khe khẽ.
Trần Húc thấy vậy liền thức thời dẫn Đinh Thành lui ra ngoài. Đinh Thành thực ra vẫn chưa muốn đi, nhưng hành động tiếp theo của hai vị kia có chút không hợp hoàn cảnh cho lắm, hắn cũng chẳng mặt dày đến mức đứng trơ mắt ra nhìn tiếp.
Sau khi hai người đi ra ngoài, Trần Húc liền nói: "Anh cũng thấy rồi đấy, không phải là tôi không muốn giúp anh. Giờ thì tin tức đó có thể nói cho tôi biết được chưa?"
Đinh Thành nhìn anh ta, cười lạnh nói: "Trợ lý Trần việc gì phải vội vàng thế, đã giao hẹn trước là đợi anh thuận lợi vào làm rồi mới nói cho em biết, hiện tại anh đã được vào làm chưa?"
Sắc mặt Trần Húc cũng trở nên vô cùng khó coi: "Anh không vào làm được là trách nhiệm của tôi sao? Anh lấy chuyện đó ra để uy h**p tôi có phần hơi vô lý rồi đấy."
Đinh Thành đang lúc bực dọc trong người, không nhịn được liền buông lời châm chọc: "Vị thiếu gia kia chẳng phải đã nói rồi sao, bảo em thổi chút gió bên gối đi kìa. Anh vẫn giữ nguyên câu nói cũ, bao giờ anh chính thức đi làm thì sẽ nói cho em biết. Trợ lý Trần muốn sớm nghe được tin tức thì cứ việc bỏ thêm chút công sức ra mà hầu hạ đi nhé."
Hắn nói xong liền bỏ mặc Trần Húc ở lại, một thân một mình đi theo lối cũ xuống lầu.
Trần Húc ở phía sau lưng hắn tức đến mức nghiến răng nghiến lợi.
__________
Sau khi hai người kia ra ngoài, Tuân Hạc và Quý Dư Tích bắt đầu tiến hành tổng kết lại màn biểu diễn vừa rồi. Ngày hôm nay họ liên tục đặt Đinh Thành và Trần Húc vào thế đối đầu gay gắt, vừa tâng bốc Trần Húc lên, lại vừa hạ thấp Đinh Thành xuống.
Cộng thêm sự dẫn dắt đầy chủ ý của họ, Đinh Thành sẽ tin sái cổ rằng việc hắn có thể vào làm được hay không hoàn toàn phụ thuộc vào việc Trần Húc có chịu mở miệng nói đỡ cho hắn hay không.
Qua chuyện này, mối bất hòa giữa Trần Húc và Đinh Thành e rằng sẽ càng sâu sắc hơn nữa. Trần Húc có lẽ vì muốn có được tin tức giả kia mà tiếp tục bằng mặt không bằng lòng với Đinh Thành, nhưng Đinh Thành đối với Trần Húc thì tuyệt đối chỉ có đố kỵ hận mà thôi.
Tuân Hạc vừa vân vê những ngón tay của Quý Dư Tích, vừa hỏi tiếp: "Ngăn cản Đinh Thành không thể nhận việc, rồi tiếp theo chúng ta làm gì nữa?"
Quý Dư Tích nói: "Tiếp theo chính là vạch trần bộ mặt thật của hắn, khiến hắn phải tự miệng thừa nhận trước mặt Trần Húc rằng hắn chẳng nắm giữ cái chân tướng năm xưa nào cả. Rồi ngay trong lúc Trần Húc hoang mang tuyệt vọng nhất, chúng ta sẽ cung cấp tin tức thật sự cho anh ta. Biết đâu vì chân tướng, anh ta sẽ bằng lòng khai ra tất cả về ông chủ Ngô."
Lúc trước bọn họ cứ ngỡ Từ Văn Tuân điều tra gián điệp thì sẽ sớm có manh mối thôi, không ngờ ông ta tra ròng rã suốt một tuần trời mà chẳng thu hoạch được gì.
Điều này khiến Tuân Hạc bắt đầu hoài nghi năng lực làm việc của ông ta rồi.
Tuân Hạc: "Đều nghe theo em hết."
Đúng lúc này, lại có tiếng gõ cửa vang lên.
Cả hai người đều nghĩ là Trần Húc tiễn người xong quay lại, không ngờ người bước vào lại là Quý Dư Thận và Quý Dư Khang.
Quý Dư Thận vừa vào cửa đã nhíu chặt lông mày, hỏi: "Hai đứa đang làm cái trò gì thế hả? Sao trong công ty ai ai cũng đang bàn tán chuyện hai đứa vì một tên trợ lý mà trở mặt với nhau vậy?"
Quý Dư Tích nghe thấy tin này thì ngẩn người ra một lúc. 【Ngày nào cũng đi hóng hớt ăn dưa của người ta, hôm nay mình lại tự biến thành quả dưa cho thiên hạ hóng rồi à?】
Tuân Hạc âm thầm gật đầu, hơn nữa lại còn là quả dưa do chính hai người họ chủ động diễn cho người ta xem nữa cơ.
Quý Dư Thận nói tiếp: "Tuân Hạc, cái cậu trợ lý Trần đó nếu Tích Bảo đã không thích thì cứ việc điều cậu ta về lại thành phố C đi, cậu ta dù sao cũng là một nhân tài, ở đâu cũng được việc, cứ khuất mắt cho yên nhà yên cửa."
Quý Dư Tích vội vàng giải thích: "Anh cả, em không có không thích anh ta đâu, không cần phải đuổi anh ta về đâu ạ."
Quý Dư Thận: "Mấy ngày nay em cứ liên tục kiếm chuyện làm khó dễ cậu ta, chuyện này đã đồn ầm lên khắp trụ sở chính rồi đấy."
Quý Dư Khang ở bên cạnh khẽ giật giật vạt áo của anh cả.
Hắn biết nhiều thông tin hơn anh cả một chút, thầm đoán có lẽ cái cậu Trần Húc này thực sự có vấn đề. Vì đây là chuyện riêng của Tuân Hạc nên họ không tiện can thiệp sâu, thế nên cũng chưa từng hỏi han ngọn ngành. Giờ nhìn bộ dạng này của Quý Dư Tích là biết ngay anh cả đã hiểu lầm rồi, hai cái người này không biết lại đang ủ mưu tính kế trò quái quỷ gì nữa đây.
Quý Dư Tích mỉm cười nói: "Mấy cái đó đều là diễn thôi ạ."
Quý Dư Thận bất lực ra mặt: "Mấy đứa thật là lắm trò."
Quý Dư Tích: "......"
Quý Dư Thận dặn dò: "Chú ý ảnh hưởng một chút, chúng ta là công ty làm ăn đàng hoàng, không thích hợp để diễn mấy cái kịch bản tổng tài bá đạo ghen tuông đâu."
Quý Dư Tích: "......"
Quý Dư Thận nói xong liền bỏ đi, nhưng Quý Dư Khang lại ở lại. Tuân Hạc thấy vậy thì thức thời quay về văn phòng của mình để xử lý công việc. Hôm nay để phục vụ màn kịch kia, anh chẳng làm được chút việc nào ra hồn.
Sau khi chỉ còn lại hai anh em, Quý Dư Khang mới lên tiếng: "Tích Bảo, chuyện về Đinh Thành lần trước em nhờ anh tra, anh tra ra rồi đây."
Quý Dư Tích nghe vậy suýt chút nữa đã quên bẵng mất chuyện này. Bởi vì luật sư Chu trước đó đã tra ra tư liệu của Đinh Thành rất đầy đủ, cậu và Tuân Hạc dựa vào kết quả điều tra của luật sư Chu đã bắt tay vào thực hiện kế hoạch rồi. Bây giờ nghe anh hai nhắc tới, trong lòng cậu bỗng áy náy, vội vàng nói: "Vất vả cho anh hai quá, là tại em không tốt, để anh hai phải bận rộn lâu như vậy."
Quý Dư Khang lắc đầu: "Chắc luật sư Chu cũng đã tra được một số thứ rồi, tư liệu chỗ anh chưa chắc đã nhiều bằng bên luật sư Chu đâu, em cứ xem thử xem có dùng được gì không."
Anh mở tập tài liệu đang cầm trên tay, rút từ bên trong ra hai tờ giấy rồi đưa cho Quý Dư Tích.
Quý Dư Tích đón lấy rồi chăm chú đọc. Phần trang đầu tiên hầu như giống hệt với những gì luật sư Chu đã tra được, đều là hồ sơ cá nhân của Đinh Thành. Nhưng khi lật sang trang thứ hai, cuối cùng đã có điểm khác biệt xuất hiện.
Đinh Thành về nước không đơn thuần là vì một người bạn trai cũ nào đó của hắn bị phát hiện mắc bệnh truyền nhiễm khiến hắn hoảng sợ chạy về, mà là vì có người đã chủ động liên lạc với hắn.
Ngay cả bản thân Đinh Thành cũng không hề biết gì về danh tính của kẻ bí ẩn liên lạc với mình. Hắn chỉ từng kể với người bạn trai cuối cùng của mình rằng có một kẻ gửi cho hắn tin nhắn ẩn danh, nói là sẽ dẫn dắt hắn đổi đời, giúp hắn giàu lên chỉ sau một đêm.
Lúc đó Đinh Thành không hề tin vào tin nhắn này, nhưng không lâu sau, hắn đã lẳng lặng bỏ đi không một lời từ biệt để về nước.
Cậu bạn trai nhỏ kia nghĩ rằng hắn nhất định đã đi tìm kẻ bí ẩn kia để thực hiện giấc mộng giàu sang sau một đêm rồi.
"Kẻ bí ẩn này không tra được là ai sao anh?" Trong lòng Quý Dư Tích thoáng dấy lên một nỗi bất an mơ hồ.
Quý Dư Khang đáp: "Đúng vậy, sau khi Đinh Thành về nước thì người đó cũng hoàn toàn mất liên lạc."
Có thể dụ được Đinh Thành về nước thì chắc chắn miếng mồi nhử không chỉ là cám dỗ tầm thường. Quý Dư Tích không hiểu sao lại nghĩ ngay đến tin tức giả mà Đinh Thành dùng để lừa gạt Trần Húc, liệu có phải cũng là do kẻ kia tiết lộ cho hắn hay không?
"Em cảm ơn anh hai, tin tức này rất có ích." Quý Dư Tích gập hai tờ giấy lại, quyết định sẽ bàn bạc kỹ lưỡng với Tuân Hạc sau.
Quý Dư Khang cũng không hỏi cậu định làm thế nào, chỉ gật đầu: "Giúp được cho em là tốt rồi. Nếu có chỗ nào cần đến anh, cứ việc lên tiếng."
"Dạ." Quý Dư Tích cười toe toét.
Sau khi Quý Dư Khang rời đi, Quý Dư Tích đứng dậy sang phòng bên cạnh xem thử Tuân Hạc thế nào. Tuân Hạc đang bận rộn gọi điện thoại cho ai đó, Quý Dư Tích đứng đợi bên cạnh anh năm phút đồng hồ vẫn chưa thấy anh buông máy. Cậu liền lấy một tờ giấy ghi chú viết lên dòng chữ: [Em ra ngoài một lát], rồi dán ngay trước mặt Tuân Hạc.
Tuân Hạc khẽ gật đầu với cậu, Quý Dư Tích bấy giờ mới xoay người rời đi.
Hôm nay cậu tự lái xe đi làm. Sau khi bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, cậu đi xuống hầm lấy xe rồi lái thẳng theo định vị hướng về phía khách sạn nơi Đinh Thành đang ở. Đinh Thành sau khi về nước vẫn chưa tìm được nhà thuê ổn định, khách sạn hắn đang trú chân hiện tại chính là khách sạn Quý Bồng, một công ty con trực thuộc Tập đoàn Quý thị.
Quý Dư Tích đỗ xe ngay ngắn ở bên ngoài khách sạn, sau đó ngồi canh ở cửa, gọi điện thoại yêu cầu người phụ trách khách sạn này gửi thông tin khách vãng lai của Đinh Thành cho mình.
Từ sau khi danh tính "Tích tổng" của cậu được kích hoạt, các công ty trực thuộc này đều đã mở quyền hạn cho cậu. Cậu muốn làm cái gì thì không cần phải thông qua anh cả nữa mà có thể trực tiếp hạ lệnh xuống dưới. Tất nhiên, người phụ trách chắc chắn vẫn sẽ chủ động báo cáo lại với anh cả, nhưng Quý Dư Tích cảm thấy không sao cả, báo cáo một tiếng có khi lại càng an toàn hơn.
Thực ra cái cảm giác tự mình làm chủ, thao túng mọi chuyện này cũng khá là sướng, có điều nếu bảo cậu vào công ty để quản lý một mảng kinh doanh nào đó thì cậu vẫn nhất quyết từ chối.
Chưa đầy mười phút sau, tư liệu về khách vãng lai của Đinh Thành đã được gửi đến điện thoại của cậu.
Trong suốt khoảng thời gian Đinh Thành lưu trú tại đây, hắn chỉ có duy nhất một vị khách đến thăm. Vị khách này khi đăng ký thông tin dùng một cái tên tiếng Anh, gọi là Chris. Tần suất viếng thăm của người này cơ bản là cứ hai ngày một lần, tính theo tần suất này thì hôm nay hắn ta sẽ lại đến gặp Đinh Thành.
Quý Dư Tích vẫn theo thói quen cũ tra cứu cái tên Chris trong dữ liệu hệ thống của mình nhưng hoàn toàn không có kết quả.
Chuyện này cũng không thể trách cậu được, những thế giới cậu từng trải qua trước đây toàn là thế giới phương Đông, lại còn thuộc kiểu vô cùng an toàn và bình yên, trong thế giới của nam nữ chính hay nhân vật phụ rất hiếm khi xuất hiện người nước ngoài nào có tên có tuổi hay có đất diễn cả.
Cái tên Chris này, liệu có phải là kẻ bí ẩn mà anh hai đã nhắc tới không?
Quý Dư Tích quyết định tiếp tục ngồi phục kích ở bên ngoài khách sạn. Thực ra cậu không cần phải làm vậy, nếu muốn có thông tin của người kia thì chỉ cần trích xuất camera giám sát của khách sạn là xong.
Thế nhưng Quý Dư Tích hôm nay lại muốn tự mình trải nghiệm cảm giác ôm cây đợi thỏ một lần.
Đến giờ cơm trưa, Tuân Hạc và anh cả đều gọi điện thoại cho cậu, Quý Dư Tích chỉ bảo mình ăn ở bên ngoài rồi, dặn họ đừng đợi cơm cậu. Ngay cả khi Tuân Hạc đòi đến tìm, cậu cũng thẳng thừng từ chối, còn bảo Tuân Hạc lát nữa mình bận việc xong sẽ tự về nhà trước, nhắc anh tan làm thì cứ việc đi thẳng về nhà luôn.
Cuối cùng, vào lúc ba giờ chiều, Quý Dư Tích đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc xuất hiện.
Là Tô Vân, người đáng lẽ ra hiện tại phải ở nước ngoài.
Khoảnh khắc nhìn thấy người đó, cậu còn có chút không dám tin vào mắt mình. Vào khoảng thời gian gần Tết Nguyên Đán, Tô Vân đã xuất ngoại rồi, trước khi đi anh ta còn gọi điện thoại cho Tuân Hạc, nhờ Tuân Hạc hỗ trợ chăm nom mấy con ngựa của mình, còn khẳng định chắc nịch rằng trong vòng một năm rưỡi sẽ không về nước.
Vậy thì tại sao anh ta lại đột ngột xuất hiện ở nơi này?
Quý Dư Tích đợi sau khi anh ta bước chân vào khách sạn liền lập tức gọi điện thoại cho người phụ trách khách sạn, hỏi xem hôm nay ngài Chris có đến thăm khách hàng Đinh Thành hay không, nếu có thì đến vào lúc mấy giờ.
Vị phụ trách kia đáp: "Vâng thưa Tích tổng, ngài Chris hiện đang ở trong phòng khách hàng Đinh Thành ạ, vừa mới đến cách đây ba phút."
Trái tim của Quý Dư Tích bỗng chốc chùng xuống.
Tô Vân chính là Chris. Anh ta là kẻ thường xuyên đến thăm Đinh Thành, và rất có thể cũng chính là kẻ bí ẩn đã liên lạc dụ dỗ Đinh Thành về nước. Tin tức này khiến Quý Dư Tích ngửi thấy một mùi vị nguy hiểm vô cùng bất thường.
Tô Vân không nên xuất hiện ở đây, không nên có bất kỳ mối liên hệ nào với Đinh Thành, và lại càng không nên có năng lực để chỉ điểm cho Đinh Thành đổi đời giàu lên sau một đêm (điểm này vẫn còn nghi vấn).
Quý Dư Tích im lặng khởi động xe, theo hướng dẫn của bản đồ để lái xe về nhà.
Chuyện này xảy ra quá đỗi bất ngờ, khiến đầu óc cậu rối như tơ vò, mãi vẫn không thể tìm ra manh mối.
Thế nhưng cậu nhanh chóng nghĩ ra một cách để kiểm chứng. Quý Dư Tích tấp xe vào lề đường, thay đổi định vị trên bản đồ hướng về phía trường đua ngựa. Tô Vân yêu ngựa như mạng sống, nếu anh ta chưa ra nước ngoài, chắc chắn sẽ không yên tâm bỏ mặc những chú ngựa của mình.
Tuy nhiên, sau khi Quý Dư Tích đến trường đua và hỏi han nhân viên tại đây, cậu mới biết Tô Vân chưa từng quay lại đây một lần nào.
Kết luận này càng khiến Quý Dư Tích thêm hoang mang.
Tô Vân nhất định phải có một mục đích quan trọng hơn rất nhiều thì mới có thể đẩy những chú ngựa yêu quý của mình xuống vị trí thứ yếu như vậy.
Quý Dư Tích dặn dò nhân viên không được nói với ai về việc mình từng đến đây, sau đó bước ra khỏi trường đua, gọi một cuộc điện thoại cho Tuân Hạc.
Giọng điệu Tuân Hạc vô cùng nhẹ nhàng: "Tích Bảo, em về nhà chưa? Anh sắp xong việc rồi, chắc tầm nửa tiếng nữa thôi, xong là anh về ngay."
Quý Dư Tích lại hỏi: "Anh có biết Tô Vân ra nước ngoài rồi không?"
Tuân Hạc bất thình lình nghe thấy cái tên Tô Vân thì ngẩn ra một thoáng, rồi mới đáp: "Đi rồi mà, trước khi đi cậu ta còn gọi điện cho anh nữa."
Quý Dư Tích: "Bây giờ anh gọi cho anh ta đi, bảo là ngựa của anh ta chết rồi."
"Cái gì?!" Tuân Hạc giật nảy mình, "Ngựa của Tô Vân chết rồi á? Con nào cơ?"
Quý Dư Tích: "Không phải chết thật đâu, em chỉ muốn xác minh một chuyện thôi, anh cứ gọi cho anh ta theo lời em nói đi."
Tuân Hạc khựng lại một chút: "Được."
Vài phút sau, Tuân Hạc gọi lại: "Tô Vân vừa mắng anh một trận vuốt mặt không kịp, bảo là cậu ta sẽ bắt chuyến bay gần nhất để về nước. Rốt cuộc là có chuyện gì thế em?"
Quý Dư Tích: "Đợi em về đến nhà rồi sẽ nói cho anh biết."
Cậu lái xe vào một con đường nhỏ khuất tầm nhìn rồi bắt đầu kiên nhẫn đợi. Cậu vừa không hy vọng Tô Vân xuất hiện, nhưng trong tiềm thức lại cảm thấy anh ta chắc chắn sẽ tới. Từ khách sạn đến trường đua ngựa, Quý Dư Tích tự lái xe mất bốn mươi phút, cậu dự định sẽ đợi ở đây trong vòng một tiếng. Đến lúc đó dù Tô Vân có xuất hiện hay không thì cậu cũng phải đi.
Kết quả là cậu mới chỉ đợi được ba mươi phút, Tô Vân đã vội vội vàng vàng chạy tới.
Quý Dư Tích nhìn theo bóng dáng hoảng hốt chạy vào trường đua của anh ta, liền dứt khoát khởi động xe đi thẳng về nhà.
Khi cậu về đến nhà thì Tuân Hạc đã có mặt từ trước. Vì không thấy cậu đâu nên Tuân Hạc trông có vẻ khá sốt ruột, đang định bấm máy gọi cho cậu. Quý Dư Tích tiến tới ôm lấy anh để trấn an, nói: "Em chỉ ra ngoài đi dạo một chút thôi."
Tuân Hạc có chút hoang mang: "Tô Vân vừa mới gọi lại cho anh, bảo là cậu ta hỏi bên trường đua rồi, ngựa của cậu ta chẳng sao cả, lại còn mắng anh một trận nữa."
Quý Dư Tích: "Thế anh ta không nói gì về chuyện về nước nữa à?"
Tuân Hạc: "Cậu ta bảo không về nữa, đi đi về về tốn công tốn sức, cậu ta khó khăn lắm mới thích nghi được với cuộc sống bên kia."
Anh chăm chú nhìn Quý Dư Tích, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế? Ngay cả anh mà cũng không thể nói sao?"
"Không phải đâu," Quý Dư Tích ngẩng đầu lên, "Em đã nhìn thấy Tô Vân rồi, anh ta căn bản không hề ra nước ngoài."
Vẻ mặt Tuân Hạc lập tức đờ ra vì kinh ngạc: "Không ra nước ngoài? Vậy tại sao cậu ta phải lừa anh?"
Quý Dư Tích lắc đầu: "Em không biết tại sao anh ta phải lừa anh, nhưng em biết chắc chắn anh ta có mục đích riêng."
Tiếp đó, Quý Dư Tích đem chuyện Tô Vân lấy tên là Chris thường xuyên đến thăm Đinh Thành kể lại một lượt. Tuân Hạc nghe xong chuyện Quý Dư Tích hai lần liều lĩnh đi điều tra thì sợ tới mức toát mồ hôi hột, liền nghiêm giọng giáo huấn cậu: "Em cũng gan quá rồi đấy, chuyện như thế này sao có thể một mình đi tra chứ? Vạn nhất Tô Vân bắt gặp em, nếu cậu ta thực sự có âm mưu gì đó, chẳng phải sẽ giết người diệt khẩu sao?"
Trong lòng Tuân Hạc lúc này, một Tô Vân hành tung lén lút, mờ ám như vậy đã không còn là người tốt nữa rồi.
"Em rất cẩn thận mà, anh ta không phát hiện ra đâu." Quý Dư Tích lý nhí đáp.
Tuân Hạc vẫn không vui: "Sau này không được phép làm những chuyện như vậy nữa, nếu muốn làm thì ít nhất phải dẫn anh đi cùng."
"Em biết rồi mà." Quý Dư Tích lập tức nhận sai, tỏ vẻ ngoan ngoãn.