Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa

Chương 70: Bụi lắng xuống

Sáng ngày hôm sau, Ngụy Hổ mang theo khuôn mặt đầy vết cào xước từ trong phòng bước ra. Phùng Như Cầm vừa nhìn thấy liền bất mãn lên tiếng mỉa mai: "Dù có thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể cào rách mặt người ta ra như thế chứ?"

Hiểu Thanh lập tức ghé sát mặt mình lại cho Phùng Như Cầm xem: "Mẹ, mẹ nhìn xem anh ấy đánh con thành cái dạng gì rồi này."

Trên mặt Hiểu Thanh cũng có một mảng đỏ bầm sưng tấy, nếu không nhìn kỹ thì thực ra không dễ phát hiện ra, có điều Phùng Như Cầm cũng không thể vờ như không thấy, đành phải làm bộ làm tịch mắng Ngụy Hổ vài câu.

Ngụy Hổ nhe răng trợn mắt tự bôi thuốc lên mặt mình. Đêm qua sau khi đánh nhau xong, hắn tức giận đến mức lăn ra ngủ thẳng cẳng, căn bản chẳng nghĩ đến chuyện bôi thuốc. Sáng sớm hôm nay thức dậy mới cảm thấy mặt mũi đau rát, soi gương thì thấy vết thương đã rớm máu, hắn mới cuống cuồng đi tìm cồn để sát trùng.

"Sơn móng tay có độc không nhỉ? Liệu con có phải đi tiêm phòng dại không?"

Hiểu Thanh lườm hắn một cái cháy mặt, không thèm mở miệng đôi co, lẳng lặng chuẩn bị đưa con gái đến trường mẫu giáo.

Chờ sau khi cô ta rời đi, Phùng Như Cầm mới quay sang nói với Ngụy Hổ: "Cái con vợ này của mày so với Lâu Lệ còn hung dữ hơn nhiều, Lâu Lệ có thế nào cũng chẳng bao giờ dám giơ móng vuốt ra cào mày. Mày nhìn cái mặt mày xem, giờ còn mặt mũi nào mà ra cửa nữa."

Ngụy Hổ cũng vô cùng sầu não: "Mẹ, mẹ bảo chúng ta có nên đi gặp ông ta lần nữa không?"

Phùng Như Cầm: "Gặp chứ! Tám phần mười ông ta chính là ba ruột của mày rồi, nhưng cái bộ dạng này của mày thì gặp kiểu gì? Cứ đợi hôm nay ông ta làm thủ tục nhận người thân với ông bố giàu có kia xong xuôi, chúng ta sẽ tìm ông ta sau."

Thế nhưng người đàn ông này lại bắt đầu chơi trò mất tích trên mạng. Rất nhiều người vào để lại bình luận dưới tài khoản của ông ta để hỏi cho ra lẽ xem có đúng là ông ta đã tìm được ông bố đại gia thật hay không, đáng tiếc là ông ta tuyệt nhiên không hé răng nửa lời.

Mãi về sau, có một cư dân mạng để lại bình luận phía dưới: [Hình như tôi vừa nhìn thấy ông ta ở thành phố D.]

Bức ảnh đi kèm chính là cảnh người đàn ông này đang ôm chầm lấy một cụ già tóc bạc trắng, trên tay người đàn ông còn cầm một bó hoa, xung quanh có vài người đang giơ điện thoại lên quay chụp bọn họ.

[Đây là hiện trường nhận người thân à?]

[Không thể nào, sao mà nhận thân nhanh thế được?]

[Cái loại lưu lượng tốt như thế này mà ông ta cũng không thèm kiếm chác, xem ra ba ruột là người có tiền thật rồi.]

[Chỉ có mỗi một tấm ảnh mà còn chụp mờ tịt ra, nhìn thì thấy được cái gì chứ? Tôi bảo vị cư dân mạng phía trên đừng có mà nghiêm trọng hóa vấn đề quá lên.]

[Tôi còn có cả video đây này, lúc đó thấy nhiều người bu lại quay chụp, không biết là đang quay cái gì nên tôi cũng tiện tay quay một đoạn. Nhưng có người không cho quay, cứ bắt tôi phải xóa video đi. Tôi đăng lên trang cá nhân rồi đấy, mọi người qua đó mà xem.]

Cư dân mạng lập tức lũ lượt tràn vào trang cá nhân của tài khoản này, quả thực nhìn thấy một đoạn video ngắn. Trong video, người đàn ông bước chân thoăn thoắt đi về phía cụ già tóc bạc trắng, cụ già trên tay cầm bó hoa, vừa gặp mặt là liền trao bó hoa cho người đàn ông, hai người ôm chầm lấy nhau khóc lóc thảm thiết.

[Đúng là hiện trường nhận người thân rồi còn gì nữa! Tôi đã xem qua không biết bao nhiêu cái video nhận thân kiểu này rồi, riêng cái khoản cảm động khóc theo thì tôi thuộc hàng chuyên nghiệp luôn.]

[Mọi người nhìn quần áo với giày dép của cụ già kia mà xem, cả cái đồng hồ trên cổ tay nữa.]

[Toàn là đồ hiệu cao cấp cả đấy, xem ra ông bố già của ông ta giàu nứt đố đổ vách thật rồi.]

Cư dân mạng ở dưới tài khoản này bàn tán xôn xao vài câu, sau đó lại quay trở về trang cá nhân của người đàn ông kia, bắt đầu ráo riết giục ông ta mau chóng đăng video, mở livestream. Bảo rằng ông ta đã tìm được ba ruột rồi, dù thế nào cũng phải cho người hâm mộ được diện kiến một phen chứ.

Phùng Như Cầm nhìn thấy tình cảnh này thì trong lòng hối hận khôn nguôi. Biết thế này thì ngay từ đầu bà ta đã kiên quyết bắt Ngụy Hổ đi xét nghiệm ADN với ông ta rồi, như vậy thì giờ nhìn lại cũng bớt vẻ rắp tâm vụ lợi. Bây giờ biết rõ người ta đã tìm được ông bố tỷ phú rồi mới để Ngụy Hổ chủ động liên lạc, chẳng khác nào tự bộc lộ mình có tâm địa bất chính cả.

Bà ta có thể làm ra chuyện đó, nhưng tuyệt đối không thể để người ta đàm tiếu, chỉ trích mình như vậy được.

Phùng Như Cầm kiểm tra lại nhóm người hâm mộ của mình một chút. Kể từ sau khi bà ta đăng tải video tìm người thân đầu tiên, số lượng người theo dõi đã tăng lên đáng kể. Thế là bà ta nghe theo lời khuyên của những người có chuyên môn, lập ra một nhóm chat giao lưu với người hâm mộ.

Trong nhóm cũng có một số người đang đổ dồn sự chú ý vào động thái tìm người thân của người đàn ông kia, liên tục tag tên bà ta vào trong nhóm, ai nấy đều bày tỏ sự tiếc nuối khi Ngụy Hổ không trùng khớp DNA với ông ta.

Họ càng nói thì Phùng Như Cầm lại càng cảm thấy tiếc hùi hụi, ai mà ngờ được ông ta lại có thể gặp được loại kỳ ngộ đổi đời lớn đến nhường này chứ.

Rất nhanh sau đó, có một người hâm mộ chuyển tiếp một đoạn video nhận thân của người đàn ông đang lan truyền trên mạng, kèm theo lời nhắn: [Nghe nói ông ta tên thật là Quan Khải Vũ, trên thực tế cũng không phải bị thất lạc đâu, ông ta là con riêng của Quan gia, không thể để lộ ra ánh sáng nên đã bị đưa đi từ sớm. Ai mà dè được vị lão gia tử này cả đời lại chẳng có thêm mụn con nào khác, cho nên bây giờ mới chuẩn bị đón ông ta trở về.]

Phùng Như Cầm chưa từng nghe qua cái tên Quan gia bao giờ, bà ta vội vàng lên mạng tìm kiếm thông tin về nhà họ Quan, quả thực đó là một danh môn thế gia vô cùng hiển hách.

Phùng Như Cầm suy nghĩ một lát, rồi hạ quyết tâm nhắn một câu vào trong nhóm người hâm mộ: [Thực ra, Ngụy Hổ rất có khả năng chính là con ruột của Quan Khải Vũ.]

[???]

[?? Chẳng phải bảo là kết quả xét nghiệm không trùng khớp sao?]

[Phát ngôn lú luôn.]

[Tự mình nói không khớp giờ lại đi nghi ngờ. Toàn lời dối trá, hủy theo dõi đây.]

Ngay sau đó, quả thực có không ít người bắt đầu rời khỏi nhóm chat.

Phùng Như Cầm vừa nhìn thấy tình cảnh này liền vội vàng lên tiếng giải thích: [Thực ra Ngụy Hổ và Quan Khải Vũ chưa từng làm xét nghiệm. Ngụy Hổ vẫn luôn không muốn đi tìm ba ruột, là tôi kiên trì nải nỉ thì nó mới phối hợp. Đến khi Quan Khải Vũ xuất hiện, nó lại sợ ba nuôi đau lòng nên lại bắt đầu chùn bước. Tôi không còn cách nào khác mới phải nói dối là DNA của họ không trùng khớp.]

[Thế nhưng bà lừa gạt chúng tôi về kết quả xét nghiệm như vậy cũng không đúng chút nào đúng không?]

[Kể cả bà cứ nói thật ra thì đã sao?]

[Có phải bà thực sự chê người ta nghèo nên không thèm nhận, bây giờ thấy người ta có ông bố giàu có nên lại hối hận rồi đúng không?]

[Lầu trên nói trúng tim đen rồi. Bà đừng có mà cư xử rẻ tiền như thế chứ.]

Phùng Như Cầm thực sự tức nghẹn một cục ở trong lòng, cái đám người này đúng là khó hầu hạ, vừa mới nói lệch đi một câu là lập tức lật mặt ngay được.

Bà ta đành phải xuống nước xin lỗi ở trong nhóm: [Xin lỗi mọi người, tôi biết làm như vậy là rất không đúng. Chủ yếu là do bầu không khí lúc đó ai nấy đều thúc giục đòi xem kết quả xét nghiệm ADN, nhưng Ngụy Hổ lại không chịu đi làm. Trong lúc bất đắc dĩ tôi mới phải dùng hạ sách này, trong lòng tôi cũng hối hận lắm, hai ngày nay đều ngủ không ngon giấc.]

Bà ta gửi kèm một bức ảnh tự sướng, quả thực có thể nhìn thấy quầng thâm mắt khá đậm.

Thế là có vài người có lòng tốt lại đứng ra nói đỡ cho bà ta:

[Mọi người cũng đừng quá khắt khe nữa, bà ấy không thạo dùng mạng xã hội, đột nhiên bị dư luận bủa vây chắc chắn là hoảng loạn rồi. Nhưng bà Phùng ơi, thành thật mà nói cách làm này của bà rất không thỏa đáng, trách sao được người khác nghĩ xiên nghĩ vẹo.]

Phùng Như Cầm thầm gật đầu tán thành, mòn mỏi chờ đợi có thêm nhiều người nữa vào an ủi mình.

Kết quả là nhóm chat liền rơi vào cảnh lạnh ngắt như tờ, Phùng Như Cầm cũng không dám nói gì thêm, ngược lại bắt đầu vạch kế hoạch làm sao để Ngụy Hổ và "Quan Khải Vũ" kia đi làm xét nghiệm ADN.

Suy nghĩ một lát, bà ta liền gửi cho "Quan Khải Vũ" một tin nhắn, hẹn ông ta đến nhà dùng bữa cơm.

Quý Dư Tích nhìn Tuân Hạc bấm điện thoại trò chuyện một lúc, tò mò hỏi: "Cá đã cắn câu chưa anh?"

Tuân Hạc gật đầu: "Không thèm đắn đo một giây nào luôn."

Quý Dư Tích vẫn có chút không yên tâm: "Vạn nhất Quan gia đứng ra vạch trần thì sao? Thân phận của 'Quan Khải Vũ' dù sao cũng là do chúng ta tự biên tự diễn ra mà."

"Em yên tâm đi, Quan gia sẽ không đứng ra lên tiếng đâu. Chúng ta chưa từng tuyên bố chữ 'Quan' của 'Quan Khải Vũ' là gia tộc họ Quan kia. Quan gia cũng chẳng rảnh hơi đâu mà để ý cái loại chuyện vặt vãnh này. Hơn nữa chúng ta cũng không hề rầm rộ tuyên truyền chuyện nhận thân. Sau này nếu có bị người ta chất vấn thì cứ bảo đó là hiện trường quay phim, chúng ta chỉ đang diễn một đoạn kịch nhận người thân mà thôi." Tuân Hạc hoàn toàn không hề nao núng.

Quý Dư Tích lại hỏi: "Thế còn phía 'Quan Khải Vũ' cũng đã thương lượng xong xuôi rồi chứ?"

Tuân Hạc: "Đều đã bàn bạc ổn thỏa cả rồi, sau khi mọi chuyện giải quyết xong, cứ để tự ông ta đứng ra thừa nhận bản thân chỉ bốc phét cho vui mồm. Ông ta cũng chỉ nói khoác đúng một câu là tìm được ông bố đại gia, còn lại toàn là do cư dân mạng tự đoán mò, không thể đổ hết lỗi lên đầu ông ta được."

Quý Dư Tích thấy anh đã suy tính chu toàn mọi phương diện thì cũng thả lỏng tinh thần tiếp tục hóng dưa xem kịch. "Phùng Như Cầm bây giờ phản ứng như nào?"

Tuân Hạc: "Bà ta đã thừa nhận ở trong nhóm người hâm mộ là Ngụy Hổ và 'Quan Khải Vũ' chưa từng làm xét nghiệm ADN. Bước tiếp theo của bà ta chính là thuyết phục 'Quan Khải Vũ' và Ngụy Hổ đi xét nghiệm, sau đó công bố kết quả lên mạng."

"Anh đúng là siêu thật đấy, còn cài cả điệp viên nằm vùng vào nhóm chat của bà ta cơ đấy." Quý Dư Tích giơ ngón tay cái lên tán thưởng anh.

Tuân Hạc có chút thẹn thùng nhận lời khen: "Nếu không phải nhờ có em, anh cũng chẳng nghĩ ra được ý tưởng này."

Hai người ríu rít đùa nghịch nửa ngày trời, lại bàn nhau buổi tối nên đi đâu dạo chơi. Tuân Hạc sắp sửa chính thức bước vào guồng quay công việc rồi, Quý Dư Tích nhìn vào trạng thái của anh cả nhà mình là biết thừa sau này Tuân Hạc sẽ bận rộn đến nhường nào, cho nên cậu cũng muốn cùng Tuân Hạc đi chơi một chuyến cho thật vui trước khi anh bước vào giai đoạn bận túi bụi.

Nghĩ đến đây, Quý Dư Tích khẽ thở dài một tiếng, nói: "Sau này anh cũng sẽ giống như anh cả của em thôi, bận đến mức ngay cả thời gian đi ăn cơm với chị Mộ Đồng cũng chẳng có. May mà chị Mộ Đồng cũng là người bận rộn, không thuộc kiểu quá bám người, nếu không thì em hoài nghi anh cả của em có khi chẳng rước nổi chị Mộ Đồng về dinh đâu."

Ba Quý thực ra chỉ nghiêm túc làm việc một thời gian ngắn vào đúng cái đợt Quý Dự Thận và Mộ Đồng vừa mới làm hòa với nhau. Đợi sau khi mối quan hệ của hai người bọn họ đi vào quỹ đạo ổn định, ông lại tiếp tục ném hết những công việc quan trọng cho Quý Dự Thận, còn bản thân thì vui vẻ hưởng lạc an nhàn. Quý Dư Tích nhìn cái bộ dạng đầu tắt mặt tối của anh cả mà không khỏi dâng lên niềm đồng cảm sâu sắc. Có điều, bảo cậu đứng ra gánh vác công ty giúp Quý Dự Thận thì đó là chuyện hoàn toàn bất khả thi.

Nhắc tới chuyện này, Tuân Hạc đột nhiên quay sang hỏi cậu: "Em cũng đã lâu rồi không vào đoàn phim, không muốn tiếp tục đóng phim nữa sao?"

Lần gần đây nhất cậu vào đoàn phim chính là bộ phim ngắn 《Quyền Hoạn》, nghe nói cũng sắp sửa được lên sóng rồi, Quý Dư Tích cũng đã từng tuyên truyền qua trên tài khoản cá nhân của mình.

Đề cập đến chuyện của đoàn phim, Quý Dư Tích lại lập tức nhớ đến việc hồi đó cậu còn từng nung nấu ý định đóng một bộ phim do chính tay Tuân Hạc làm đạo diễn cơ đấy, ai mà ngờ được Tuân Hạc lại trực tiếp bỏ nghề. Cậu bất chợt cảm thấy có chút sầu muộn, khẽ thở dài: "Làm diễn viên cũng chẳng có gì thú vị cả, không đóng nữa cũng được."

Quý Dư Tích thuộc kiểu nghệ sĩ mà người hâm mộ quanh năm suốt tháng chẳng biết cậu đang bận bịu cái gì, thế nhưng lượng fan hoạt động của cậu vẫn không hề ít. Điều này tất thảy đều nhờ vào việc Quý Dự Thận đã sắp xếp cho cậu một đội ngũ chuyên nghiệp, thỉnh thoảng lại giúp cậu xoay xở để duy trì hiện diện trước công chúng.

Tuân Hạc trước đây từng đặc biệt lưu ý đến tình hình quản lý tài khoản cũng như trạng thái các nhóm fan của Quý Dư Tích. Cộng thêm việc Quý Dư Tích thực sự có thiên phú trong lĩnh vực diễn xuất, nếu không đóng phim thì quả thực có chút đáng tiếc, bèn lên tiếng khuyên nhủ cậu: "Nếu như em không muốn đến các đoàn phim khác, thì cậu của anh đang chuẩn bị khai máy một bộ phim mới đấy, em đến đoàn phim của ông ấy cũng được."

Quý Dư Tích suy nghĩ một lát, rốt cuộc vẫn không thể kéo dậy nổi chút hứng thú nào. "Để sau đi anh, trước mắt em cứ làm một con cá mặn hưởng thụ cuộc sống an nhàn một thời gian đã."

Cậu dường như đột ngột đánh mất đi niềm đam mê với việc đóng phim. Rõ ràng là vào năm ngoái, khi anh cả đề xuất cậu tiến thân vào giới giải trí, cậu còn tỏ ra vô cùng hưng phấn, thế mà mới chỉ đóng xong một bộ phim có độ dài bình thường là đã tuột hết cả năng lượng rồi.

Tuân Hạc lại kiên trì khuyên thêm một câu: "Thiên phú của em rất tốt, không đóng phim thì thật sự quá đáng tiếc."

Quý Dư Tích lập tức tìm được chỗ để trút bầu tâm sự: "Thiên phú của anh còn tốt hơn, không làm đạo diễn thì cũng vô cùng đáng tiếc đấy thôi."

Tuân Hạc liền im lặng không nói gì nữa.

Anh biết rõ nút thắt này ở trong lòng Tiểu Tích vẫn chưa hề được tháo gỡ, cậu không chủ động nhắc tới là đang tôn trọng anh. Thế nhưng Tuân Hạc thực sự rất khó để có thể giãi bày cho cậu hiểu, rốt cuộc là vì nguyên nhân gì mà anh lại đưa ra quyết định từ bỏ ước mơ nghệ thuật để chuyển sang kinh doanh.

Sau một hồi lâu, anh mới lên tiếng: "Anh sẽ không từ bỏ việc quay phim đâu, một ngày nào đó trong tương lai anh sẽ lại cầm máy quay lên." Chỉ là đến lúc đó, có lẽ chỉ có thể xem quay phim như là một sở thích, anh cũng chỉ là một đạo diễn nghiệp dư mà thôi.

"Thật sao? Sao không nói sớm cơ chứ." Quý Dư Tích trở nên vui vẻ hẳn lên, "Đi đi đi! Em có lưu hẳn mấy bộ phim liền, đang đợi anh cùng xem đây này."

Tuân Hạc hơi ngẩn người.

Một lời nói dối mà cũng có thể khiến Tiểu Tích vui vẻ đến vậy sao?

Không lâu sau, "Quan Khải Vũ" gọi điện thoại cho Tuân Hạc, nói rằng ông ta và Phùng Như Cầm đã trao đổi xong, và hẹn sẽ cùng Ngụy Hổ đi xét nghiệm ADN càng sớm càng tốt.

"Thế thì tốt rồi. Phùng Như Cầm có hỏi han gì về chuyện của Quan gia không?" Tuân Hạc hỏi.

Quan Khải Vũ đáp: "Không có, lúc bà ta hỏi nên xưng hô thế nào thì tôi bảo tôi họ Quan. Bà ta trông có vẻ rất mãn nguyện, suốt cả buổi đều không hỏi tôi về chuyện nhận thân của Quan gia."

"Không hỏi cũng là bình thường, bà ta sợ nếu mình lên tiếng thì việc bất ngờ đòi xét nghiệm ADN lần nữa sẽ lộ rõ ý đồ. Nếu bà ta đã không hỏi, sau này có nhắc lại thì ông cũng dễ nói chuyện hơn." Tuân Hạc nói.

Quan Khải Vũ đồng ý, lại hỏi: "Vạn nhất kết quả xét nghiệm không khớp thì sao?"

Tuân Hạc: "Không phải thì ông cũng chẳng có tổn thất gì đúng không? Chẳng phải ngay từ đầu ông đã muốn tìm một phiếu ăn dài hạn để dưỡng già cho mình sao?" Ngừng một chút, anh lại hỏi, "Ông có chắc chắn người đàn ông bị hỏng xe năm đó chính là ông không?"

Quan Khải Vũ khẳng định chắc nịch: "Trừ phi vào khoảng thời gian đó, tại địa điểm đó, còn có một chiếc xe khác cũng bị hỏng suốt cả đêm."

Tuân Hạc: "Vậy sao ông lại sa sút đến nông nỗi này? Ngụy Hổ năm nay cũng tầm ngoài bốn mươi, bốn mươi năm trước ông đã có xe hơi riêng lại có cả tài xế, không lý nào bây giờ lại nghèo túng thế này?"

Anh suýt chút nữa đã muốn lấy ông chủ Triệu ra làm ví dụ. Bốn mươi năm trước, ông chủ Triệu có điểm xuất phát thấp hơn vị này nhiều, thế mà giờ người ta đã thành ông chủ công ty lớn, dù nói cho cùng thì công lao lớn nhất thuộc về người vợ cả của ông ta. Chẳng lẽ chỉ vì Quan Khải Vũ không tìm được một người vợ đảm đang tháo vát sao?

Quan Khải Vũ cay đắng cười nói: "Bố mẹ tôi liên tiếp lâm bệnh nặng, không chữa khỏi được, chỉ có dùng thuốc mới có thể kéo dài mạng sống. Tiền tích góp của gia đình tôi đều đổ hết vào để cứu mạng họ, sau này tiền tiêu hết, họ cũng đi luôn"

Quý Dư Tích: 【Hả? Sao lại như thế được?】

Trong lòng Tuân Hạc cũng dâng lên một cảm giác khó tả, suy nghĩ một lát, đành nói: "Quan tiên sinh là một người con có hiếu."

Quan Khải Vũ cười lạnh một tiếng, nói: "Là hai ông bà già cứ khăng khăng đòi chữa bằng được, chẳng liên quan gì đến tôi cả."

Lời này Tuân Hạc căn bản không cách nào tiếp được. May mà"Quan Khải Vũ cũng chẳng trông mong gì anh sẽ đàm đạo nhân sinh với mình, liền nói tiếp: "Nếu Tuân tổng đã đồng ý, vậy tôi sẽ cùng Ngụy Hổ đi làm giám định ADN, chờ có kết quả tôi sẽ liên lạc lại với anh."

"Được." Tuân Hạc nhận lời, "Phía Quan gia ông không cần phải lo lắng, trừ khi có phóng viên cố tình đi hỏi họ, nếu không họ sẽ không chủ động đứng ra vạch trần đâu."

"Vậy thì tôi yên tâm rồi." Quan Khải Vũ nói.

Vì Phùng Như Cầm lựa chọn làm xét nghiệm ADN khẩn cấp, nên trước ngày thứ Hai, bà ta đã nhận được kết quả giám định ADN của Ngụy Hổ và "Quan Khải Vũ". Kết quả giám định quan hệ huyết thống giữa hai người trùng khớp, họ là cha con ruột.

Phùng Như Cầm nhìn thấy kết quả này thì rất kích động. Bà ta lập tức chụp một bức ảnh gửi cho Ngụy Hổ. Hiểu Thanh không biết đã sai Ngụy Hổ đi làm việc gì rồi, kết quả là một mình bà ta đi lấy.

Sau khi gửi cho Ngụy Hổ, bà ta lại chuyển tiếp bức ảnh cho Quan Khải Vũ, rồi chờ Quan Khải Vũ phản hồi.

Thực ra lần đầu tiên nhìn thấy "Quan Khải Vũ", Phùng Như Cầm hoàn toàn không nhận ra ông ta. Một phần vì năm xưa hai người chung đụng vào lúc đêm muộn, vốn dĩ nhìn không rõ mặt, cộng thêm thời gian trôi qua quá lâu, ký ức của bà ta cũng mờ nhạt dần, thế nên thật sự rất khó nhận định ông ta có phải người đàn ông đêm hôm đó hay không.

Thế nhưng sau khi có kết quả, bà ta ngẫm lại dáng vẻ của "Quan Khải Vũ", không biết có phải do có màng lọc tâm lý hay không mà lại cảm thấy những cử chỉ của ông ta mang lại cảm giác rất quen thuộc.

Quan Khải Vũ hình như vẫn luôn độc thân, nếu như là vì mình, vậy... cùng ông ta bắt đầu lại từ đầu cũng không phải là không thể.

Lúc chờ ông ta trả lời, Phùng Như Cầm đã thầm nghĩ như vậy trong lòng.

Một lát sau, "Quan Khải Vũ" nhắn lại cho bà ta ba chữ: [Tốt quá rồi.]

Phùng Như Cầm cảm thấy ông ta có chút lạnh nhạt, nhưng đàn ông quá nhiệt tình cũng không phải chuyện tốt. Ông ta có thể nhiệt tình với mình thì cũng có thể nhiệt tình với người khác y như thế. Vì vậy, bà ta liền thăm dò hỏi: [Quan tiên sinh, nhà ông còn có những ai nữa không? Tôi muốn tổ chức một bữa tiệc đoàn tụ gia đình cho Ngụy Hổ, đến lúc đó sẽ mời mọi người trong nhà qua luôn.]

Bà ta đã tính toán sẵn xem bên họ hàng của mình nên mời những ai. Năm đó vì ba mẹ mất sớm, anh trai chị dâu vội gả bà ta đi, nên bà ta đã cắt đứt liên lạc với họ, thành ra họ hàng bên ngoại thực sự rất ít. Nhưng không đến nhiều người cũng tốt, Quan gia là nhà giàu sang quyền quý, cái cảnh họ ngồi chung mâm với đám người chân lấm tay bùn bên nhà mình đúng là không tưởng tượng nổi.

Ngụy Hổ muốn bấu víu vào phía Quan gia, nên tuyệt đối không thể để bị mất điểm trong lần gặp đầu tiên được.

Phùng Như Cầm âm thầm toan tính trong lòng.

Kết quả, "Quan Khải Vũ" lại nhắn: [Nhà tôi chẳng còn ai nữa rồi, cứ mời họ hàng bên nhà bà là được.]

Phùng Như Cầm ngẩn người ra, bỗng cảm thấy lạnh sống lưng, chẳng lẽ Quan Khải Vũ không muốn cho Ngụy Hổ nhận tổ quy tông?

Sở dĩ bà ta nghĩ như vậy là vì nếu đổi lại đặt bản thân vào vị trí đó, chưa chắc bà ta đã bằng lòng nâng đỡ một đứa con trai vừa mới nhận lại. Quan gia là nhà giàu nứt đố đổ vách, bản thân mình còn chưa xơ múi được gì đã phải đem chia cho đứa con trai chẳng có mấy tình cảm, không tình nguyện mới là phản ứng bình thường.

Nghĩ đến đây, tâm trạng Phùng Như Cầm ngược lại lại bình ổn xuống. Người càng ích kỷ thì bà ta lại càng có cách đối phó. Cứ để ông ta nhìn thấy sự giúp đỡ của Ngụy Hổ dành cho ông ta, ông ta tự khắc sẽ muốn giữ Ngụy Hổ ở bên cạnh mình.

Thế là Phùng Như Cầm trả lời: [Vâng, thực ra bên tôi cũng chẳng còn mấy họ hàng nữa, vậy đến lúc đó cả nhà chúng ta đơn giản ăn một bữa cơm đoàn viên là được rồi.]

Tin nhắn bên này của bà ta vừa gửi đi, phía Tuân Hạc đã lập tức nhận được ảnh chụp màn hình.

"Quan Khải Vũ" gửi trực tiếp tình hình theo thời gian thực cho anh.

Tuân Hạc và Quý Dư Tích ghé đầu vào nhau cùng nghiên cứu mạch suy nghĩ của Phùng Như Cầm.

Quý Dư Tích nói: "Có phải Phùng Như Cầm muốn mượn cớ lấy lòng ông ta trước, sau đó mới từ từ khiến ông ta đồng ý cho Ngụy Hổ nhận tổ quy tông không anh?"

Tuân Hạc: "Tám chín phần mười là vậy."

Quý Dư Tích: "Thế tiếp theo có cần chúng ta nhúng tay vào nữa không?"

Thực ra cái bẫy này gài đến mức độ này thì đã có thể thu lưới được rồi. Nếu muốn hiệu quả bùng nổ hơn một chút, chính là để Phùng Như Cầm lên mạng tuyên bố quan hệ ba con giữa Ngụy Hổ và "Quan Khải Vũ", rồi ngay vào lúc bà ta đang đắc ý nhất, dội cho bà ta một gáo nước lạnh, để bà ta biết tất cả những điều này đều là giả.

Tuân Hạc gõ gõ ngón tay lên màn hình điện thoại: "Không vội, cứ để bà ta diễn thêm hai ngày nữa."

Anh nhắn tin trả lời "Quan Khải Vũ": [Hỏi thăm tình hình của Ngụy Hổ xem.]

Rất nhanh sau đó, "Quan Khải Vũ" lại gửi về một bức ảnh chụp màn hình, Phùng Như Cầm nhắn: [Ngụy Hổ đi đón Tiểu Bảo rồi. Ông thấy Ngụy Hổ có cần phải đổi sang họ của ông không?]

Quý Dư Tích nhìn thấy câu này thì không nhịn được cười lớn: "Bà ta đúng là cứ chớp được cơ hội là lại muốn tẩy não 'Quan Khải Vũ' ngay lập tức."

Tuân Hạc cũng mỉm cười, chỉ đạo "Quan Khải Vũ" trả lời: [Bảo bà ta là không cần vội, bây giờ vẫn chưa phải lúc thích hợp.]

Sau khi "Quan Khải Vũ" làm theo, Phùng Như Cầm quả nhiên cũng không thúc ép ông ta nữa, xoay người chuyển sang bàn bạc chi tiết về bữa tiệc đoàn viên.

Quý Dư Tích hỏi Tuân Hạc: "Tại sao anh lại bảo 'Quan Khải Vũ' cứ lấp lửng khiến Phùng Như Cầm gấp gáp thế?"

Mặc dù cậu cũng biết cái chữ "Quan" này của "Quan Khải Vũ" là giả, nhưng trước khi sự việc vỡ lở, có đồng ý với Phùng Như Cầm cũng chẳng sao. Đổi họ đâu phải chuyện dễ dàng gì, đặc biệt là với một người trưởng thành, có biết bao nhiêu thông tin danh tính ràng buộc kèm theo, muốn đổi một cái tên là phải đi sửa lại toàn bộ các loại giấy tờ tùy thân, không phải chuyện ngày một ngày hai là xong ngay được.

Tuân Hạc thấy cậu ngơ ngác như vậy, không nhịn được lại giơ tay xoa xoa đầu cậu, khiến Quý Dư Tích nhảy dựng lên cáu kỉnh.

Tuân Hạc bèn trêu: "Nhiều khi bảo em ngốc thì em lại thông minh ra phết. Mà nhiều lúc vừa mới khen em thông minh xong, em lại ngờ nghệch ra rồi."

Quý Dư Tích có chút không phục câu nói này của anh, nhưng cậu vừa định mở miệng cãi lại thì bỗng nhiên vỡ lẽ: "Anh muốn mượn chuyện này để khích Phùng Như Cầm tự mình cong khai kết quả lên mạng xã hội?"

Tuân Hạc gật đầu: "Xem ra vẫn chưa đến nỗi ngốc lắm."

Quý Dư Tích bĩu môi biểu thị sự bất mãn: "Có gì khó đoán đâu, chúng ta vốn dĩ đã biết trước là Phùng Như Cầm sẽ công khai quan hệ cha con của hai người họ lên mạng rồi mà."

Chẳng qua là "Quan Khải Vũ" hiện tại không chịu dứt khoát nhận thân, khiến bà ta dấy lên cảm giác khủng hoảng, cho nên bà ta nhất định sẽ nhanh chóng vạch trần chuyện này trên mạng để tạo áp lực dư luận, bắt buộc "Quan Khải Vũ" phải đưa con trai mình về nhận tổ quy tông.

Mà việc Tuân Hạc bảo "Quan Khải Vũ" ép ngược lại Phùng Như Cầm cũng là vì muốn sự việc cần phải nhanh chóng lên men, có như vậy mới thu hút được sự chú ý của Quan gia.

__________

Đúng như những gì Quý Dư Tích dự đoán, Phùng Như Cầm quả thực đang cân nhắc xem nên công khai quan hệ cha con của Ngụy Hổ và "Quan Khải Vũ" trên mạng thế nào cho đỡ có vẻ đường đột. Kịch bản là "Quan Khải Vũ" không muốn công khai thừa nhận thân phận của Ngụy Hổ, vậy thì bà ta cần phải mượn tay dư luận tác động đến ông ta.

Thế nhưng Phùng Như Cầm vẫn còn nhớ rõ chuyện trước đây chính bản thân bà ta đã từng lên tiếng phủ nhận việc hai người họ có quan hệ huyết thống. Mặc dù bà ta đã giải thích ở trong nhóm chat, nhưng nhóm đó chỉ có lèo tèo vài mống người, đồng nghĩa với việc đại đa số cư dân mạng ngoài kia căn bản chưa từng nghe qua cái lý do bào chữa đó của bà ta. Thành ra, bà ta không thể trực tiếp đăng thẳng bản báo cáo xét nghiệm ADN thật sự lên tài khoản cá nhân của mình.

Bởi vì sẽ chẳng có ai thèm tin cái bản này là thật cả, bọn họ sẽ chỉ nghĩ cả hai bản này đều là đồ giả, và việc kết quả của hai bản báo cáo khác nhau chắc chắn là có âm mưu mờ ám ở giữa.

Vì vậy, Phùng Như Cầm đã chọn cách nói vòng vo Tam quốc để đạt được mục đích, chiêu này bà ta học lỏm được từ ông chủ Triệu.

Đầu tiên, bà ta đăng lên tài khoản của mình những dòng trạng thái lấp lửng, mập mờ kiểu như trong nhà sắp sửa có hỷ sự lớn. Người ta vừa nhảy vào hỏi một câu, bà ta lập tức rep lại bằng một cái emoji "suỵt", điều này càng k*ch th*ch tính tò mò của mọi người hơn.

Có người liền bình luận đoán mò: [Tôi biết rồi, chắc chắn là con trai của bà Phùng đã tìm được ba ruột rồi chứ gì.]

Phùng Như Cầm lập tức ấn thích bình luận của người này. Kết quả là dưới dòng bình luận đó xuất hiện dòng chữ "Tác giả đã thích" nổi bần bật khiến cho tất cả mọi người trong khu vực bình luận đều có thể nhìn thấy. Thế là cư dân mạng lại bắt đầu rôm rả bàn tán:

[Chẳng phải trước đó bảo xét nghiệm ADN không trùng khớp sao?]

[Chắc gì đã là người đàn ông họ Quan kia, biết đâu là một người khác thì sao.]

[Mấy ngày nay bà ta căn bản có nhắc tới ai khác đâu, cho nên khẳng định vẫn là người đàn ông vừa mới tìm được ông bố già giàu có kia thôi.]

[Chuyện này cũng ly kỳ thật đấy. Cái ông họ Quan kia sao mà số đỏ thế không biết, vừa tìm được ba ruột lại vừa tìm được con trai luôn.]

[Tôi thấy hơi sai sai à nha. Bộ mấy người quên hết rồi à, chính miệng bà ta từng phủ nhận con trai bà ta và ông họ Quan kia có quan hệ huyết thống mà.]

[Lầu trên ơi qua check lại đi, cái video đính chính đó bà ta xóa sạch sành sanh từ đời nào rồi, thế còn chưa đủ rõ ràng à?]

[Cứ như đang quay mọi người như quay chong chóng vậy.]

[Dù sao thì bà ta cũng bảo rồi, trước đó vì cư dân mạng thúc giục gắt quá, con trai bà ta lại kháng cự nên mới chưa đi xét nghiệm ADN, đành lấy một cái báo cáo giả ra để đối phó.]

[Thế lần này là thật chắc? Biết đâu lại là một cú lừa khác, tiếp tục dắt mũi người xem thì sao.]

Phùng Như Cầm vẫn luôn theo dõi sát sao khu vực bình luận. Mỗi khi thấy cư dân mạng dấy lên sự nghi ngờ, bà ta lại tung ra một vài câu nói nước đôi, để mặc cho họ tha hồ suy diễn đủ kiểu. Đến cuối cùng, cư dân mạng bị bà ta làm cho phát phiền, trực tiếp yêu cầu bà ta có gì thì nói thẳng ra luôn đi, bọn họ lười đoán lắm rồi.

Lúc này Phùng Như Cầm mới chụp lại bản báo cáo xét nghiệm rồi đăng lên, kèm theo lời nhắn: "Lần này là thật nhé, mọi người nhìn cho kỹ vào, chỗ này là kết quả giám định."

Bà ta kéo camera lại gần, để mọi người có thể nhìn rõ những dòng chữ nhỏ trong khung hình. Đối tượng xét nghiệm là Quan Khải Vũ và Ngụy Hổ, hai người xác thực có quan hệ cha con ruột thịt.

Rất nhanh sau đó, từ khóa về việc xác nhận quan hệ cha con giữa Ngụy Hổ và "Quan Khải Vũ" đã leo thẳng lên vị trí top 1 bạo hồng của bảng tìm kiếm nóng.

Có rất nhiều người qua đường ngơ ngác không biết hai nhân vật này là ai, sau khi được các cư dân mạng phổ cập kiến thức thì mới vỡ lẽ ra. Hóa ra "Quan Khải Vũ" chính là con riêng vừa mới được Quan gia đón về, còn Ngụy Hổ lại là con riêng của "Quan Khải Vũ". Cả hai cha con đều là con riêng, chuyện này quả thực có chút kịch tính, số phận đúng là vận hành theo một quỹ đạo vô cùng vi diệu.

Vừa vặn đúng vào ngày hôm đó, Quan gia có một sự kiện lớn phải tham gia, trong sự kiện đó có một phần là phóng viên.

Thế là có một phóng viên biết tin liền nhanh nhảu đặt câu hỏi cho vị phu nhân của Quan gia: "Nghe nói gia đình phu nhân vừa mới đón được một người con trai trở về, lại còn được khuyến mãi tặng kèm thêm một đứa cháu nội nữa. Các bậc trưởng bối trong nhà chắc hẳn là đang vui mừng lắm đúng không ạ?"

Vị phu nhân Quan gia kia nghe xong liền mỉm cười lịch sự, thong thả đáp: "Tôi còn chẳng biết cái tin đồn thất thiệt này từ đâu chui ra nữa, gia đình chúng tôi tuyệt đối không có đứa con riêng nào lưu lạc ở bên ngoài cả. Bác cả của tôi cả đời thanh bạch, có con trai con gái đàng hoàng, sao có thể có con riêng bên ngoài được chứ? Làm phiền các bạn phóng viên khi trở về viết bài thì giúp gia đình chúng tôi đính chính, làm rõ thông tin này nhé."

Phóng viên lập tức hiểu ngay ý của bà, liền thuận nước đẩy thuyền đáp ứng, chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi đã đăng cả bài báo lẫn video phỏng vấn.

Ngay sau khi từ khóa Ngụy Hổ và "Quan Khải Vũ" nhận thân thành công hạ nhiệt, thì từ khóa lên top tìm kiếm nóng tiếp theo chính là việc Quan gia căn bản không hề có con riêng, "Quan Khải Vũ" không phải là con riêng của nhà họ Quan, rất có thể là một kẻ lừa đảo nào đó dựng chuyện mà thôi.

Chưa nói đến những người khác, Phùng Như Cầm vừa nhìn thấy tin tức này thì hai mắt liền tối sầm lại, suýt chút nữa là ngất xỉu tại chỗ.

"Quan Khải Vũ" sao có thể không phải là con cháu Quan gia được? Rõ ràng video nhận thân rành rành ra đấy, còn có thể là giả sao? Hơn nữa chính ông ta cũng nói mình họ Quan, chẳng lẽ con người ta có thể tùy tiện thay tên đổi họ hay sao?

Trong lòng Phùng Như Cầm vô cùng hoảng loạn, bà ta lập tức gọi điện thoại cho Ngụy Hổ, nhưng đầu dây bên kia không có người bắt máy. Suốt một khoảng thời gian gần đây, Ngụy Hổ cứ thoắt ẩn như thần long thấy đầu không thấy đuôi, bà ta đã mấy lần không tìm thấy hắn đâu. Cứ gặng hỏi thì hắn lại bảo Hiểu Thanh tìm hắn có việc, rốt cuộc là có việc gì hắn cũng chẳng chịu nói chi tiết. Phùng Như Cầm thực sự cảm thấy Hiểu Thanh này không ổn chút nào, vừa hung dữ lại vừa không có hiếu, đã vậy còn suốt ngày quyến rũ đàn ông ra ngoài đàn đ**m vui chơi, cũng may là Ngụy Hổ chưa cùng cô ta đi lĩnh chứng.

Không gọi được cho Ngụy Hổ, Phùng Như Cầm cũng không dám mạo muội gọi điện cho "Quan Khải Vũ", chỉ sợ giữa chừng có hiểu lầm gì đó lại khiến "Quan Khải Vũ" nảy sinh bất mãn.

Thế là bà ta do dự một lát, bấm mở nhóm chat người hâm mộ của mình ra, phát hiện mọi người cũng đang xôn xao bàn tán về chuyện này:

[Tôi đọc mà lú luôn rồi, rốt cuộc ai là thật ai là giả vậy?]

[Đây là cái quả dưa dính răng nhất mà tôi từng hóng, chốc lát thì người này lừa đảo, chốc lát thì người kia nói dối.]

[Quan gia chắc chắn là không nói dối rồi, người phụ nữ Quan gia xuất hiện trong tin tức ngày hôm nay chính là cháu dâu của Quan lão gia đấy. Bác cả trong miệng cô ta chính là người ba của "Quan Khải Vũ" trong lời đồn. Tôi check thông tin trên mạng rồi, ông bác đó có con cái đàng hoàng, lại còn tận mấy đứa cơ, tại sao trước đó có người lại đồn ông ta cả đời không có mụn con nào, thế nên mới phải tìm kiếm con riêng?]

[Ai mà biết được chứ, lúc đó ai nấy đều hùa theo nói thế, cũng có thấy ai đi xác thực đâu.]

[Cho nên bây giờ xác nhận "Quan Khải Vũ" không phải con riêng của Quan gia rồi chứ gì? Thế chẳng phải ông ta vừa mới xác thực quan hệ cha con với Ngụy Hổ sao? Cái này chắc không phải giả đâu nhỉ?]

[Tất nhiên là không rồi, Phùng Như Cầm còn quay rõ mồn một bản báo cáo giám định của hai người họ cơ mà."

[Mọi người đoán xem, lần này Phùng Như Cầm có lại nhảy ra bảo bản báo cáo kia là giả nữa không?]

[Chắc chắn là có rồi chứ còn gì nữa. Quan Khải Vũ đã không phải người của Quan gia thì còn cần phải bám lấy ông ta làm gì? Phùng tỷ của chúng ta lại sắp sửa tìm lý do thoái thác là báo cáo không chuẩn xác cho mà xem!]

[Hahahaha chị em lầu trên nắm bắt được trọng điểm rồi đấy.]

[Dì Phùng hám giàu chê nghèo thì đúng là có vấn đề thật, nhưng mấu chốt không phải nằm ở chỗ Quan Khải Vũ sao? Sao mọi người cứ xúm lại chế giễu một người phụ nữ bị lừa thế nhỉ? Có chế giễu thì cũng nên đi chế giễu cái lão Quan Khải Vũ giả làm phú nhị đại đi lừa người kia kìa?]

[Ơ kìa có ai bảo Quan Khải Vũ không có vấn đề đâu?]

[Bản thân thím muốn đi chế giễu thì cứ việc tự nhiên. Tụi tôi muốn nói ai thì kệ tụi tôi, nhà thím ở biển à sao mà quản nhiều thế?]

Càng lướt xuống dưới bọn họ lại càng cãi cọ om sòm, Phùng Như Cầm nhìn mà nhức hết cả đầu. Bà ta cũng không biết là mình bị làm phiền vì bình luận ồn ào hay là do tức giận nữa. Giờ đây đến ngay cả người hâm mộ của bà ta cũng biết "Quan Khải Vũ" là giả rồi, bà ta còn việc gì phải nhẫn nhịn nữa?

Phùng Như Cầm lập tức gọi một cuộc điện thoại sang, xối xả mắng nhiếc "Quan Khải Vũ" một trận lôi đình.

"Quan Khải Vũ" ở đầu dây bên kia thản nhiên nói: "Tôi cũng đã bao giờ tự nhận mình là con cháu Quan gia đâu, tự bà hiểu lầm cơ mà, sao bây giờ lại quay sang trách móc tôi?"

Phùng Như Cầm sững sờ, cẩn thận hồi tưởng lại một chút, dường như "Quan Khải Vũ" quả thật chưa từng mở miệng thừa nhận với bà ta rằng ông ta là người của Quan gia. Hết thảy đều do tự bản thân bà ta đinh ninh rằng ông ta không muốn cho Ngụy Hổ nhận tổ quy tông nên mới cố ý che giấu thân phận của mình, dẫn đến việc bà ta hoàn toàn ngó lơ cái điểm nghi vấn to đùng này.

"Ông quá đê tiện rồi! Chính miệng ông nói ông đã tìm được ông bố già thất lạc nhiều năm của mình, cư dân mạng mới tin lời ông đấy chứ! Ông đã lừa gạt tất cả mọi người!" Phùng Như Cầm căm phẫn.

"Quan Khải Vũ" lại đáp: "Tôi nói thế chỉ là bốc phét cho vui mồm thôi, tôi chưa từng đăng cái video nhận thân nào, cũng chưa từng nói mình là người của Quan gia, hay nói gì về tình hình của Quan gia cả. Đâu phải tôi bảo cư dân mạng hiểu lầm đâu chứ."

Phùng Như Cầm bị chọc cho tức đến bật cười: "Ông cứ chống mắt lên mà đợi đấy, ông dẫn dắt dư luận khiến người ta hiểu lầm, gây náo động dư luận, bây giờ định dùng một câu nhẹ tựa lông hồng là bốc phét cho vui mồm để phủi sạch quan hệ sao à? Ông mơ đi! Tôi sẽ đi tố cáo ông ngay bây giờ."

Bà ta đùng đùng nổi giận cúp điện thoại, thế mà lại thật sự chuẩn bị đi báo án, muốn để cảnh sát đến bắt "Quan Khải Vũ" đi.

Mặc dù bà ta không biết hành vi này của "Quan Khải Vũ" thì khép vào tội danh gì, nhưng trên mạng đâu phải là không có tiền lệ. Trước đây có những người cố tình dàn dựng các sự kiện giả tạo để câu view, sau đó đã bị tạm giam hành chính cộng thêm phạt tiền đấy thôi. Kẻ như "Quan Khải Vũ", ít nhất cũng phải giam giữ ông ta một tuần.

Kết quả là khi bà ta hớt hải chạy đến đồn cảnh sát, ra sức giải thích rõ ngọn ngành đầu đuôi câu chuyện với đồng chí cảnh sát, đối phương lại mỉm cười bất lực nói với bà ta: "Chuyện này chúng tôi đã tìm hiểu qua rồi, quả thực là không có liên quan gì đến ông ấy cả. Ông ấy không hề chủ động lên kế hoạch cho sự kiện tìm thấy ông bố đại gia nào hết, mà là vì ông ấy nhận đóng một vai diễn trong đoàn phim, cần phải diễn một phân đoạn như vậy nên mới nói như thế. Các phiên bản thêu dệt lan truyền trên mạng đều là do cư dân mạng tự ý thêm mắm dặm muối vào, không liên quan mấy đến ông ấy. Hiện tại ông ấy đã đăng video đính chính trên trang cá nhân rồi."

Phùng Như Cầm bán tín bán nghi mở điện thoại ra, quả nhiên nhìn thấy video đính chính của "Quan Khải Vũ". Ông ta giải thích rằng bản thân vừa nhận một vai diễn trong một bộ phim ngắn, đoạn video nhận thân kia thực chất chỉ là một buổi casting, không ngờ lại bị cư dân mạng hiểu lầm tai hại như vậy. Vì dạo này lịch trình quá bận rộn, ông ta cũng không có thời gian lên mạng, mãi đến hôm nay nghe nói mình bị lên top tìm kiếm nóng mới biết sự việc đã phát triển đến mức độ này. Ông ta cảm thấy vô cùng có lỗi, nên mới đứng ra làm rõ mọi chuyện. Còn về mối quan hệ cha con giữa ông ta và Ngụy Hổ, cái này hoàn toàn là thật, đích thân ông ta đã đi xét nghiệm ADN, mọi người không cần phải hoài nghi.

Phùng Như Cầm vừa xem xong cái video này, một ngọn lửa giận bốc lên liền trực tiếp tức đến ngất xỉu ngay tại chỗ.

Cũng may là bà ta đang ở ngay trong đồn cảnh sát, một nhóm các chiến sĩ cảnh sát liền nhanh chóng đỡ lấy bà ta đưa vào bệnh viện cấp cứu, đồng thời gọi điện thông báo cho người nhà.

Đến khi Phùng Như Cầm tỉnh lại trên giường bệnh, đập vào mắt bà ta chỉ có duy nhất bóng dáng của Lâu Lệ đang đứng bên cạnh. Lâu Lệ đợi bà ta hoàn toàn tỉnh táo lại mới thong thả lên tiếng: "Hôm nay tôi đến đây là để làm thủ tục xuất viện cho ba, nghe nói bà cũng đang nằm ở đây nên tiện đường ghé qua xem thử chút thôi."

Phùng Như Cầm đầu óc choáng váng quay cuồng không thôi, thều thào hỏi cô: "Ngụy Hổ đâu rồi?"

Lâu Lệ nhún vai đáp: "Nghe nói hắn ta đi đuổi theo con tiểu tam kia rồi. Con tiểu tam kia đã ôm sạch sành sanh toàn bộ tiền bạc của hắn chạy trốn mất dép rồi."

"Cái gì cơ!" Phùng Như Cầm mạnh mẽ bật dậy khỏi giường, nhưng ngay sau đó đầu óc lại một trận ong ong choáng váng khiến bà ta lại ngã oạch xuống gối.

Lâu Lệ lắc đầu nói: "Bà cứ cẩn thận một chút đi, bác sĩ bảo bà bị huyết áp cao đấy."

Phùng Như Cầm lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà quản nhiều đến thế, vội vàng hỏi dồn: "Hiểu Thanh ôm tiền của Ngụy Hổ chạy rồi sao? Lây đi bao nhiêu?"

Lâu Lệ đáp: "Cô ta lấy danh nghĩa đầu tư, bảo Ngụy Hổ chuyển hết toàn bộ vốn khả dụng của công ty sang cho mình, sau đó dắt theo con gái biến mất tăm mất tích, còn tuyên bố thẳng thừng đó là tiền cấp dưỡng nuôi con. Tôi nghĩ lại mà thật sự hối hận, trách bản thân ngày trước ly hôn không đòi Ngụy Hổ nhiều thêm một chút."

Lâu Lệ thật lòng hối hận. Cô tự trách mình quá nương tay, nghĩ bụng dẫu sao cũng là tình nghĩa vợ chồng, lại có với nhau hai mặt con, lúc ly hôn cô chỉ nhận lấy những gì xứng đáng thuộc về mình. Cô còn đinh ninh rằng đợi khi các con khôn lớn, Ngụy Hổ làm cha thì không đời nào để các con phải chịu thiệt thòi. Sớm biết hắn là loại người sống không ra gì, không đáng tin cậy như thế này, ngay từ đầu cô nên đòi luôn cả phần của hai đứa nhỏ, còn hơn là để bây giờ tất cả đều đổ sông đổ biển.

Nhìn bộ dạng này của Phùng Như Cầm, bà ta hoàn toàn mù tịt về những chuyện Ngụy Hổ đang làm, chỉ e là Ngụy Hổ cũng phải trầy da tróc vảy mới đuổi kịp con tiểu tam kia.

Lâu Lệ thở dài một tiếng rồi đứng dậy. Khi chuẩn bị bước ra khỏi cửa, cô quay đầu lại nói thêm: "Bà cũng đừng có tơ tưởng đến chuyện quay về tìm ba tôi nữa. Ba tôi sau trận sóng gió này đã suy yếu lắm rồi, sau này tôi và các con sẽ phụng dưỡng cho ông. Bà và Ngụy Hổ tốt nhất đừng đến quấy rầy cuộc sống của chúng tôi, bằng không thì đừng trách tôi không khách khí."

Phùng Như Cầm lại một lần nữa sững sờ. Lúc này bà ta mới nhận ra làm thủ tục xuất viện cho ba mà Lâu Lệ nói ban nãy là đang chỉ ông Ngụy. Chẳng lẽ suốt những ngày qua, luôn là một tay Lâu Lệ chăm sóc cho ông Ngụy sao?

Chuyện này làm sao có thể xảy ra được?

Lâu Lệ gả vào nhà họ Ngụy mười mấy hai mươi năm nay, ngày thường chỉ biết đóng cửa sống cuộc đời của riêng mình, có bao giờ xem bà ta và ông Ngụy là bậc bề trên đâu. Chẳng lẽ ông Ngụy vẫn còn giấu một khoản của cải nào đó, định bụng để lại hết cho cô ta và hai đứa nhỏ sao? Nếu thực sự có khoản tiền đó, bà ta cũng phải được chia một nửa chứ, khi ly hôn bà ta ra đi tay trắng, chẳng cầm theo một xu một cắc nào.

Lâu Lệ vừa nhìn biểu cảm trên mặt bà ta là biết ngay bà ta đang nghĩ gì trong đầu, bèn hừ lạnh một tiếng rồi nói: "Đừng có suy bụng ta ra bụng người. Cái hồi hai đứa nhỏ còn bồng bế trên tay, tôi ngày nào cũng đi làm từ tờ mờ sáng đến tối mịt mới về, đều là một tay ông nội tụi nhỏ đưa đón chúng nó đi học. Mỗi ngày tôi bước chân vào nhà là cơm dẻo canh ngọt đã dọn sẵn trên bàn, ông ấy còn chẳng thèm ở lại ăn cùng mà bảo là bà đang đợi ở nhà, phải lật đật chạy về nấu cơm cho bà ăn. Cái phần ân tình này bà có thể phủi sạch vứt đi, chứ tôi thì không quên được, và các con tôi cũng không bao giờ quên."

Những năm qua mối quan hệ giữa cô và ba mẹ chồng không hòa thuận, tất cả thảy đều do một tay Phùng Như Cầm gây nên. Nhưng cô biết rất rõ, ba chồng cũ của mình là một người vô cùng tốt tính. Ngụy Hổ không phải là con ruột của ông cũng chẳng có gì lạ, suy cho cùng thì cái loại như hắn cũng không xứng.

Lâu Lệ lại nhớ đến thời điểm biết chuyện Ngụy Hổ xúi giục ba mẹ chồng ly hôn để đem mẹ chồng gả cho một ông chủ lớn, cô thật lòng cảm thấy hai người họ ly hôn là chuyện tốt. Sau đó chính cô là người đã nói ra sự thật cho ông Ngụy biết, không ngờ ông lại tức giận đến mức đổ bệnh phải nhập viện. Nhưng dù sao thì hiện tại họ đều đã nhìn rõ bộ mặt thật của bà mẹ chồng này, ông Ngụy xem như cũng được tự do, giải thoát rồi.

Chỉ là ông Ngụy vẫn nhất quyết không chịu dọn hành lý về nhà Lâu Lệ ở. Ông cụ nghĩ con trai và con dâu đã ly hôn, mình giờ là ba chồng cũ, không thể mặt dày sang ở nhà con dâu cũ được. Huống hồ Ngụy Hổ còn chẳng phải con ruột của mình, mối quan hệ lại càng thêm xa cách.

Lâu Lệ thầm nghĩ lát nữa phải khuyên nhủ ông thêm một chút, nếu thật sự không được thì đành gửi ông vào viện dưỡng lão nào tốt một chút, định kỳ sẽ đón ông về nhà để ông cháu được gặp mặt quây quần bên nhau.

Sau khi cô rời đi, Phùng Như Cầm nhìn trân trân phía cửa một hồi lâu. Đến nước này bà ta mới hoàn toàn tỉnh ngộ, hóa ra chồng cũ và con dâu cũ của bà ta đều là những người lương thiện, tiếc thay thảy đều bị bà ta và đứa con trai quý hóa làm tổn thương.

Phùng Như Cầm đau khổ rúc đầu trên giường bệnh khóc lóc một hồi, mãi cho đến khi nghe thấy có tiếng động tĩnh bên cạnh mới chịu mở mắt ra.

Người đến lần này lại là "Quan Khải Vũ".

Phùng Như Cầm vừa nhìn thấy bản mặt của ông ta là đã hận đến nghiến răng nghiến lợi. Có điều bà ta tự biết rõ tình trạng sức khỏe hiện tại của mình nên không dám kích động quá mức, chỉ có thể trừng mắt tức giận quát: "Ông còn đến đây làm cái gì nữa?!"

"Quan Khải Vũ" thong dong đi quanh phòng bệnh hai vòng rồi mới tủm tỉm nói: "Tôi đến thăm bà chứ làm gì, tôi mà không đến thì e là bà ngay cả cơm cũng chẳng có mà bỏ vào mồm ấy chứ?"

Lúc này Phùng Như Cầm mới để ý thấy trên tay ông ta đang xách một túi cơm rang được đổ trực tiếp vào trong bao nilon, đến cả cái hộp xốp đựng cơm cũng không có, nhìn qua là biết ngay loại cơm mua vội ở mấy hàng quán lề đường.

"Tôi không ăn!" Phùng Như Cầm ngoảnh mặt đi chỗ khác.

"Không ăn thì càng tốt, tôi đem về làm bữa khuya." "Quan Khải Vũ" thế mà lại thật sự nhét cái túi cơm rang đầy dầu mỡ đó vào thẳng trong túi bên trong áo khoác.

Hành động này đập vào mắt khiến Phùng Như Cầm dâng lên một trận buồn nôn kịch liệt, cái áo đó dính biết bao nhiêu là dầu mỡ cơ chứ.

Người đàn ông rách rưới trước mặt này thực sự là người năm xưa từng cùng bà ta có một đêm mặn nồng sao? Rõ ràng khi đó ông ta phong độ ngời ngời, hào hoa phong nhã đến thế kia mà. Bà ta đã chôn giấu hình bóng ông ta sâu trong lòng suốt ngần ấy năm, ngay cả trong những giấc mơ lúc nửa đêm canh khuya cũng từng mơ thấy ông ta. Không ngờ được sau ngần ấy năm gặp lại ông ta lại biến thành cái bộ dạng thế này.

Phùng Như Cầm không kìm được mà chất vấn: "Rốt cuộc ông tên là gì? Cái tên 'Quan Khải Vũ' kia là do ông tự bịa ra đúng không? Đã bị người ta vạch trần rồi mà vẫn còn dùng, không biết xấu hổ à?"

"Quan Khải Vũ" gật đầu thừa nhận: "Không sai, đúng là tên giả thật. Nhưng tôi lại thấy khá là thích cái tên này, đâu có ai ra quy định là tôi không được phép dùng tên này đâu chứ."

"Đồ mặt dày vô sỉ." Phùng Như Cầm tức tối mắng một câu.

Có điều cơ thể bà ta đang rất yếu, lời mắng nhiếc thốt ra cũng chẳng có chút khí thế nào.

"Quan Khải Vũ" tò mò quan sát biểu cảm của bà ta, chậc lưỡi nói: "Không ngờ cái việc tôi không phải là con riêng của hào môn lại giáng một đòn tâm lý nặng nề cho bà đến thế đấy. Năm xưa bà đâu có thực dụng, hám tiền đến mức này đâu nhỉ!"

"Ông thì biết cái gì!" Phùng Như Cầm quay ngoắt đầu sang hướng khác, không thèm đoái hoài tới ông ta nữa.

"Quan Khải Vũ" tặc lưỡi: "Được rồi được rồi, tôi chỉ đến đây để thông báo trước cho bà một tiếng thôi. Ngụy Hổ đã là con trai ruột của tôi thì phải có nghĩa vụ phụng dưỡng ông già này. Yêu cầu của tôi cũng không cao đâu, mỗi tháng gửi hai nghìn tệ tiền sinh hoạt phí là được rồi. Hiện tại tôi không liên lạc được với nó, bà thấy nó thì chuyển lời hộ tôi."

"Ông!" Phùng Như Cầm tức đến mức suýt chút nữa lại bật dậy khỏi giường, "Trên đời này sao lại có loại người da mặt dày như ông cơ chứ!"

"Quan Khải Vũ" thản nhiên đáp: "Tôi đều đã già thế này rồi thì còn cần mặt mũi làm gì nữa. Nó là con trai tôi, đã được toàn mạng chứng thực rồi , nó lo dưỡng già cho tôi thì có gì là sai? Nếu nó dám quỵt, cứ coi chừng tôi nộp đơn kiện nó ra tòa đấy."

"Ông cứ việc đi mà kiện!" Phùng Như Cầm tức đến mức hai chân duỗi thẳng đờ, hận không thể tung một cước đạp bay cái bản mặt của "Quan Khải Vũ".

"Quan Khải Vũ" nhanh chân lùi lại phía sau hai bước, cười hì hì nói: "Đừng có nổi nóng thế chứ, tức giận là nhanh già lắm đấy. Bà tuổi tác cũng không còn nhỏ nhắn gì nữa đâu, được cái ưu điểm là nhìn không bị lộ tuổi, nhưng nếu bà cứ tiếp tục hành hạ bản thân như thế này thì chẳng có ông chủ đại gia nào thèm cắn câu nữa đâu. Đây đều là lời thật lòng của tôi đấy."

"Cút đi!" Phùng Như Cầm hét lên chói tai.

Vừa vặn lúc này có cô y tá từ bên ngoài bước vào phòng bệnh, liền giúp bà ta đuổi "Quan Khải Vũ" ra ngoài, sau đó quay sang tiến hành kiểm tra cho bà ta rồi nói: "Sao chẳng thấy người nhà của bà đến thế? Tình trạng này của bà bắt buộc phải có người ở bên cạnh túc trực chăm nom đấy nhé, nếu thực sự không có người thân thì cũng phải thuê hộ lý đi chứ."

Đau lòng đến tận tâm can, Phùng Như Cầm lại bắt đầu khóc rấm rứt không thôi. Bà ta thật sự không thể hiểu nổi, tại sao mình lại có thể rơi vào cảnh khốn cùng như ngày hôm nay.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn