Trong lúc bọn họ đang trao đổi, các quan khách dưới đài cũng bắt đầu dò hỏi lẫn nhau.
Cái tên Tuân gia thành phố C vốn dĩ không mấy nổi tiếng ở thành phố D này, rất nhiều người ở đây đều chưa từng nghe qua. Cảm giác như nhà họ Triệu thực sự có ý định nhường lại một nửa cổ phần và quyền điều hành, điều này khiến cho một số người bỗng dưng sốt ruột thay.
"Nhà họ Triệu điên rồi sao? Bảo chia một nửa mà cũng định làm thật à, thế này thì khác gì ăn cướp đâu?"
"Ông đừng có quên bốn mươi năm trước Tuân gia đã đầu tư tận mười vạn đấy nhé. Tính ra thì cái công ty này là Tuân gia xuất tiền, Triệu gia xuất lực, giờ chia đôi cũng là hợp tình hợp lý thôi mà. Nói đi cũng phải nói lại, tính ra Tuân gia vẫn là bên chịu thiệt đấy, bốn mươi năm qua người ta đã nhận được một cắc tiền lời nào của công ty đâu."
"Nhưng mà hồi đó mười vạn là tiền cho vay mượn, bây giờ cứ chiếu theo lãi suất ngân hàng mà tính, đem cả vốn lẫn lãi hoàn trả lại là xong chuyện mà Cho dù có dắt nhau ra tòa kiện cáo thì tòa cũng chỉ phán quyết đến thế là cùng, làm sao có chuyện bắt cắt nửa cái công ty đem cho được."
"Đúng là thế thật, năm đó Triệu gia quả thực đã dùng mười vạn kia để thành lập công ty, suốt bốn mươi năm qua mới phát triển lớn mạnh được như bây giờ. Chứ nếu như năm đó Triệu gia dùng mười vạn ấy khởi nghiệp thất bại, nợ nần ngập đầu ngập cổ, thì Tuân gia có cam tâm tình nguyện đứng ra gánh một nửa số nợ đó thay không?"
"Mấy người hình như không rõ thực lực của Tuân gia thì phải? Triệu Kiều cô ấy thông minh hơn mấy người nhiều đấy nhé. Công ty phân chia một nửa cho Tuân gia nghe qua thì có vẻ là chịu thiệt lớn, nhưng một khi đã được gắn cái tên Tuân gia lên rồi thì cái phần thua thiệt này chẳng mấy chốc mà kiếm lại được đâu? Tuân gia mà muốn một nửa cổ phần và quyền điều hành của công ty nhà tôi, tôi cũng sẵn sàng dâng hai tay dâng luôn ấy chứ, miễn là Tuân gia chịu xuống tiền đầu tư cho nhà tôi vài trăm triệu tệ."
"Nhà ông làm về mảng bất động sản, vài trăm triệu tệ mà đòi làm ăn được gì?"
"Mà có ai biết không, Tuân gia và Quý gia rốt cuộc là có mối quan hệ thế nào vậy? Vừa rồi chính Thận tổng đã tự mình đưa cậu ta vào đây đấy."
Câu hỏi cuối cùng này vừa được thốt ra, những vị quan khách vừa rồi còn đang tranh luận vô cùng hăng hái, sôi nổi bỗng chốc đồng loạt ngậm bồ hòn làm ngọt, im bặt không tiếng động. Một lúc sau, mới có một người khẽ khàng lên tiếng: "Nếu như có Quý gia đứng ra bảo kê và chống lưng cho cậu ta, vậy thì Triệu gia đúng là phải nhanh chóng mà bắt lấy cái cơ hội ngàn năm có một này."
Tuân Hạc nghe thấy những lời bàn tán này, ý cười nơi khóe môi không cách nào che giấu được nữa. Anh chu đáo rót một chén trà rồi bưng đến trước mặt Quý Dư Thận, mỉm cười nói: "Trước tiên xin được cảm tạ anh cả đã hết lòng chiếu cố."
Quý Dư Thận liếc nhìn đứa em trai ngốc nghếch nhà mình, thấy cậu cũng đang ngồi kia cười hớn hở, thật là cạn lời, chẳng biết nói gì cho phải. Anh đón lấy chén trà từ tay Tuân Hạc, nhướng mày một cái: "Không có gì."
Sau đó, bữa tiệc kết thúc, quan khách cũng lần lượt giải tán. Triệu Kiều vội vã đuổi theo để xin phương thức liên lạc của Tuân Hạc, rồi còn chu đáo tiễn Tuân Hạc lên tận xe của người nhà họ Quý. Lúc nhìn thấy Tuân Hạc tự nhiên như không bước lên xe của Quý gia, hai con mắt cô ấy suýt chút nữa thì rớt ra ngoài.
Tuân Hạc mỉm cười nói với Quý Dư Thận: "Lại được thơm lây từ anh cả rồi."
Quý Dư Thận khẽ gật đầu, không tỏ thái độ gì.
Ngược lại, mẹ Quý lại lên tiếng: "Tuân Hạc, hôm nay con cứ tới nhà chú dì ở đi? Tích Bảo nhà dì đã mong con quay về từ lâu rồi."
Dù biết thừa câu nói này của mẹ Quý chẳng có thâm ý gì sâu xa, nhưng trong lòng Tuân Hạc vẫn thấy ngọt ngào.
Quý Dư Tích bấy giờ mới sực phản ứng lại: "Cho nên anh tạm thời sẽ không quay về thành phố C nữa hả?"
"Đúng vậy." Tuân Hạc cười đáp, "Chiến trường của anh là ở thành phố D."
Khi cả nhà quay trở về Quý gia, ba Quý đã đi làm về từ sớm. Ông vừa thấy vợ là lập tức kéo lại hỏi han về chuyện ở tiệc cưới. Nghe ông bảo, có người còn mở cả livestream ngay tại hiện trường đám cưới, lượt xem đã lên tới mấy vạn người.
Mẹ Quý bèn thuật lại khái quát câu chuyện một lượt, dĩ nhiên trọng tâm vẫn là ở nửa phần sau, cái đoạn Triệu Kiều thẳng tay bóc sạch phốt đen của ông chủ Triệu.
Ba Quý tiếc hùi hụi: "Biết thế này thì hôm nay tôi cũng đi rồi, không ngờ hiện trường lại đặc sắc đến thế."
Mẹ Quý lườm ông một cái: "Chẳng phải lúc trước ông cứ cố kỵ cái này, dè chừng cái nọ sao. Thực ra căn bản chẳng có mấy ai thèm để ý xem chúng ta có đi dự đám cưới của ông chủ Triệu hay không đâu."
Ba Quý thở dài một tiếng, trong lòng vẫn thấy tiếc vì đã bỏ lỡ một hiện trường vạch mặt đỉnh cao như thế.
Trò chuyện một lúc, ông lại hỏi đến Phùng Như Cầm: "Bà bảo đến tận cuối cùng mà Phùng Như Cầm vẫn không lộ mặt à?"
Mẹ Quý gật đầu: "Đúng thế, không hề ra luôn. Ông chủ Triệu tuy mất hết mặt mũi, nhưng đến lúc mọi người hô hào thì ông ta vẫn phải cắn răng lộ diện một lần, còn Phùng Như Cầm thì lặn mất tăm mất tích. Chẳng biết cái đám cưới này của hai người họ có tổ chức tiếp được không nữa. Mà vốn dĩ họ cũng đã lĩnh chứng đâu, giờ đám cưới cũng toang, coi như là đường ai nấy đi rồi chứ nhỉ?"
"Còn có cả Ngụy Hổ với ông Ngụy nữa, đều lặng lẽ chuồn mất. Ông Ngụy không lẽ lại nghĩ Phùng Như Cầm với ông chủ Triệu không thành đôi được nữa, nên định quay lại ăn cỏ cũ đấy chứ?"
Trí tưởng tượng của mẹ Quý càng lúc càng bay xa. Ông Ngụy một mực không chịu ly hôn với Phùng Như Cầm, nghĩ đi nghĩ lại chắc chắn là vẫn còn tình cảm với bà ta. Tuy rằng bây giờ đã náo loạn thành cái dạng này, Phùng Như Cầm cũng mất sạch thể diện, nhưng vạn nhất bà ta chịu quay đầu, liệu ông Ngụy có lại mủi lòng tha thứ không? Tuy nói chuyện này là hai bên tự nguyện, người ngoài không có tư cách can thiệp, nhưng so sánh giữa ông Ngụy và Phùng Như Cầm, mẹ Quý vẫn thấy ông Ngụy tốt hơn bà ta vạn lần.
Mẹ Quý huých huých vai ba Quý: "Ông đi nghe ngóng xem ông Ngụy và Phùng Như Cầm có làm hòa với nhau hay không đi?"
Ba Quý: "?"
Ông ngơ ngác một hồi, dường như cũng hiểu ra: "Bà nghi ngờ Phùng Như Cầm lại quay về bám lấy ông Ngụy à? Nhưng tôi biết đi đâu mà nghe ngóng bây giờ, hay là bảo thằng cả đi hỏi thử đi, nó quen biết rộng."
Quý Dư Thận: "...Sao lại là con nữa rồi."
Thế nhưng lần này không cần đến Quý Dư Thận phải ra tay, Quý Dư Tích đã lên tiếng nhắc nhở: "Mẹ ơi, ông Ngụy vẫn đang nằm viện ở bệnh viện Quý Khang nhà mình mà, gọi điện hỏi người ở bệnh viện một phát là rõ ngay thôi? Nếu Phùng Như Cầm có quay lại tìm ông Ngụy, kiểu gì bà ta chẳng phải đến bệnh viện."
Mẹ Quý liền khen Tích Bảo thông minh, rồi lập tức giục Quý Dư Thận gọi điện cho bệnh viện.
Cái việc này so với việc bắt anh đi nghe ngóng mò mẫm khắp nơi thì dễ dàng hơn nhiều, thế là Quý Dư Thận bật loa ngoài rồi gọi cho bệnh viện. Phía bệnh viện vừa nghe thấy Quý Dư Thận hỏi thăm về ông Ngụy và Phùng Như Cầm thì liền đáp ngay: "Ông Ngụy đã quay lại phòng bệnh từ lâu rồi ạ, vợ cũ của ông ấy không đến, mà con trai ông ấy cũng chẳng thấy tăm hơi."
Quý Dư Thận bèn dặn dò: "Nếu hai người bọn họ có đến bệnh viện thăm ông Ngụy thì báo lại cho tôi một tiếng."
Sau khi cúp máy, mọi người mới chợt nhớ tới Ngụy Hổ. Quý Dư Thận sờ cằm suy đoán: "Ngụy Hổ cũng không đến bệnh viện, không lẽ hắn ta đang ở cùng một chỗ với mẹ hắn?"
_________
Quý Dư Thận quả thực đã đoán không sai, Ngụy Hổ và Phùng Như Cầm lúc này thực sự đang ở cùng nhau.
Mặc dù ở tiệc cưới đã xảy ra chuyện nhục nhã như vậy, ban đầu là Phùng Như Cầm bị mất mặt, nhưng may mắn là ông Ngụy không giống như Triệu Kiều, ông không hoàn toàn l*t tr*n sạch sẽ thể diện của bà ta. Bà ta chỉ cần cắn răng sống chết không thừa nhận chuyện mập mờ với những gã đàn ông khác thì kiểu gì cũng tẩy trắng được vài phần. Còn về chuyện Ngụy Hổ không phải con ruột của ông Ngụy, bà ta vẫn có thể tìm lý do để lấp l**m, tự dựng lên một hình tượng người mẹ hết lòng vì con cũng chẳng phải chuyện gì quá khó khăn.
Thế nhưng ông chủ Triệu thì lại là một chuyện hoàn toàn khác, cô con gái của ông ta nửa điểm thể diện cũng không chừa lại cho cha mình. Bảo ông ta vô ơn bạc nghĩa với người vợ cũ thì đã đành, dù sao người cũng đã khuất, chẳng ai rảnh rỗi đi đối chứng thật giả. Nhưng đến cái đoạn clip lão ta sàm sỡ, d* x*m với người giúp việc mà cũng bị tung lên cho bàn dân thiên hạ xem, thì một gã đàn ông như vậy, Phùng Như Cầm có cố gả cho ông ta thì cũng không đáng.
Bà ta có dã tâm, có tham vọng thật, nhưng cũng không thể tìm một gã còn tệ hại, rách nát hơn cả ông Ngụy được. Nếu không thì bà ta tốn bao công sức bày ra cái trò này để làm cái gì?
Phùng Như Cầm ở hậu trường đã nghĩ rõ ngọn ngành, bà ta lập tức cởi phăng bộ váy cưới ra, tẩy sạch lớp trang điểm đậm, thay vào một bộ quần áo hết sức bình thường rồi giả làm một vị khách qua đường, thản nhiên bước ra khỏi khách sạn.
Vừa bước ra ngoài, bà ta đã thấy Ngụy Hổ đang ở trên xe chờ sẵn.
Thế là hai mẹ con bắt đầu bàn bạc xem bước tiếp theo phải làm thế nào.
Dù sao thì cái nhà họ Triệu kia không thể nào ở lại được nữa rồi, Phùng Như Cầm dự định nhân lúc khách sạn còn đang hỗn loạn, tranh thủ quay về thu dọn sạch sẽ đống đồ đạc cá nhân của mình. Ngụy Hổ thấy kế hoạch này khả thi, liền đạp ga chở bà ta thẳng tiến về Triệu gia. Trên đường đi, Phùng Như Cầm còn tìm một tờ giấy ghi chú, viết cho ông chủ Triệu một bức thư tuyệt tình đầy đẫm lệ.
Ngụy Hổ nhìn qua gương chiếu hậu, cằn nhằn: "...Mẹ còn bày đặt làm cái trò hoa mỹ này làm gì nữa?"
Hắn hiện tại cũng chẳng thèm trông mong gì vào việc ông chủ Triệu sẽ giới thiệu hợp đồng làm ăn mới cho mình nữa. Quen biết lão Triệu cũng ngót nghét nửa năm trời, hắn rủ ông ta đi câu cá, ăn uống, vui chơi bên ngoài toàn là hắn tự móc tiền túi ra thanh toán, thế mà lão Triệu cứ hở ra một tí là lại làm bộ làm tịch như kiểu đang dò xét hắn. Ngụy Hổ đã sớm ngứa mắt với lão già này từ lâu rồi, chẳng qua vì muốn lợi dụng các mối quan hệ và kênh tài nguyên của ông ta nên mới cắn răng chịu đựng, nghĩ bụng đợi khi ông ta thành ba dượng của mình rồi thì chuyện gì cũng dễ nói.
Giờ thì hay rồi, danh tiếng của lão Triệu đã thối hoắc ra, đừng nói là giới thiệu khách hàng cho hắn, e là ngay cả đống tài nguyên khách hàng của chính ông ta cũng khó mà giữ nổi.
Phùng Như Cầm vừa viết vừa lạnh lùng đáp:
"Hợp thì tụ, không hợp thì tán, phải viết thế này để ông ta biết không phải mẹ không muốn ở bên ông ta, mà thực sự là vì miệng lưỡi thế gian quá tàn độc, có thể ăn tươi nuốt sống người ta. Như vậy, ông ta chỉ có thể đổ hết mọi tội lỗi lên đầu con gái ông ta, chứ tuyệt đối không thể oán hận hai mẹ con mình đã rũ áo bỏ rơi ông ta lúc hoạn nạn."
Ngụy Hổ không nói thêm gì nữa, đợi sau khi Phùng Như Cầm dọn dẹp xong xuôi đống đồ đạc cá nhân ở Triệu gia rồi quay trở lại xe, hắn mới lên tiếng: "Mẹ, trước tiên con cứ đưa mẹ qua chỗ Hiểu Thanh ở tạm nhé, sau đó con phải vào bệnh viện xem ông già thế nào."
"Mày còn đi xem ông ta làm cái gì? Người ta còn chẳng thèm nhận mày là con trai nữa rồi." Phùng Như Cầm bĩu môi.
Ngụy Hổ nói: "Dù sao thì con cũng gọi ông ấy là ba mấy chục năm trời rồi, ông ấy lại đang nằm viện, con mà bỏ mặc không quản thì ai quản. Hơn nữa, nếu con mà trốn biệt tăm, ngày mai ra đường kiểu gì cũng bị người ta chửi cho thối đầu."
Phùng Như Cầm nghe vậy thì cứng họng. Suy nghĩ một lát, bà ta hỏi: "Hiểu Thanh so với Lâu Lệ thì tính cách thế nào?"
Hiểu Thanh chính là cô nhân tình nhỏ mà Ngụy Hổ nuôi bấy lâu nay bên ngoài. Hai người bọn họ lén lén lút lút qua lại với nhau được vài năm, thậm chí còn có chung một đứa con gái nhỏ.
"Chắc chắn là dịu dàng hơn Lâu Lệ nhiều rồi, mẹ cứ yên tâm đi." Ngụy Hổ vừa đạp ga vừa đưa Phùng Như Cầm qua chỗ Hiểu Thanh.
Sở dĩ hắn nói như vậy là bởi vì mối quan hệ giữa Lâu Lệ và Phùng Như Cầm vốn dĩ chẳng mấy hòa thuận. Lâu Lệ tuy cũng là người phụ nữ không được học hành cao sang gì, nhưng ngay từ ngày đầu bước chân về làm dâu, cô đã cực kỳ chướng mắt cái thói điệu đà này của mẹ chồng, suốt bao nhiêu năm qua hai người họ luôn giữ nguyên tắc nước sông không phạm nước giếng. Cho nên, Ngụy Hổ mới nói Hiểu Thanh dịu dàng hơn.
Đợi sau khi Phùng Như Cầm gặp mặt Hiểu Thanh, bà ta liền lập tức phát huy sở trường của mình. Bà ta tuôn ra một tràng khen ngợi, bảo rằng Hiểu Thanh mới chính là đứa con dâu mà bà ta ưng ý, rồi hứa hẹn nếu có thời cơ thích hợp sẽ bảo Ngụy Hổ ly hôn với Lâu Lệ để rước cô ta về làm chính thất. Mấy lời dỗ ngon dỗ ngọt này khiến Hiểu Thanh sướng rơn cả người, cam tâm tình nguyện ra sức hầu hạ Phùng Như Cầm, từ miếng ăn đến giấc ngủ, không một chút oán thán.
Sau khi đã thu xếp ổn thỏa cho mẹ mình, Ngụy Hổ rốt cuộc cũng đến bệnh viện thăm ông Ngụy.
Ông Ngụy đã quay trở lại bệnh viện rồi. Ngụy Hổ đẩy cửa bước vào phòng bệnh, phát hiện hai đứa con trai của mình đều đang ở đó. Hắn lập tức lên giọng giáo huấn: "Hai đứa mày không lo ở trường mà học hành cho hẳn hoi, chạy đến đây làm cái gì?"
Cậu con trai lớn của Ngụy Hổ lập tức phản bác: "Hôm nay là thứ Sáu, trường con được nghỉ từ buổi chiều rồi."
Cậu con trai út cũng trừng mắt nhìn hắn đầy giận dữ. Ngụy Hổ có chút ngượng ngùng, cái này chẳng phải là đang tự vạch trần việc hắn chẳng thèm quan tâm gì đến con cái hay sao.
Tuần này vừa vặn là tuần có kỳ nghỉ cuối tuần dài, cho nên chiều thứ Sáu học sinh được nghỉ sớm. Hai đứa trẻ này lại là những đứa cháu hiếu thảo, vừa bước ra khỏi cổng trường là lập tức chạy thẳng tới bệnh viện thăm ông nội. Chúng nó đều đã biết rõ ngọn ngành nguyên nhân khiến ông nội đổ bệnh, bởi vậy trong lòng vô cùng bất mãn với cách hành xử của ba và bà nội.
Hơn nữa, cho dù trên danh nghĩa ba tụi nó không phải con ruột của ông nội đi chăng nữa, thì ông nội vẫn luôn yêu thương và công nhận hai đứa là cháu trai. Về điểm này, hai đứa con trai của Ngụy Hổ rõ ràng hơn hẳn ba nó.
Ông Ngụy vừa nhìn thấy cái bản mặt của Ngụy Hổ là đã thấy bực mình: "Mày đến đây làm cái gì? Đến để xem tao đã chết chưa, nếu chưa chết thì định chọc cho tao tức chết thêm lần nữa à?"
Ngụy Hổ có chút đứng ngồi không yên, nhất là trước mặt các con mà bị ba nuôi mắng mỏ như tát nước vào mặt thế này khiến hắn vô cùng mất thể diện, bèn cáu kỉnh bảo: "Ba, ba đừng có hở một tí là lại nhắc lại chuyện cũ có được không? Lúc đó con cũng đâu có biết mẹ con lại thốt ra mấy lời như vậy đâu. Chẳng phải ngay sau đó con đã lập tức bày tỏ thái độ rồi sao, ba vẫn luôn là ba của con, con tuyệt đối không đi tìm ba ruột nữa."
Ông Ngụy khẽ hừ lạnh một tiếng, nói: "Thế lỡ như ba ruột của mày là một đại tỷ phú, mày cũng không thèm đi tìm à?"
Ngụy Hổ lại một lần nữa nghệch mặt ra, hắn thực sự chưa bao giờ nghĩ tới khả năng này. Bây giờ ông Ngụy đột ngột nhắc tới, e rằng không phải là chuyện vô căn cứ, phải không?
Nhìn cái điệu bộ của Ngụy Hổ, ông Ngụy lại càng thêm phần khinh bỉ, ông quay mặt đi chỗ khác, không thèm nhìn hắn nữa.
Cậu con trai lớn của Ngụy Hổ không ngờ ba mình lại là kẻ thấy tiền liền sáng mắt như này. Ông nội mới chỉ đưa ra một giả thuyết bâng quơ, thế mà hắn đã bắt đầu đứng đấy mơ mộng hão huyền rồi. Cậu nhìn không nổi nữa, liền nói: "Ba ơi, những năm trước gia đình mình hoàn cảnh thế nào ba còn không rõ sao? Ba thực sự nghĩ một gia đình như chúng ta thì có cửa để quen biết với đại tỷ phú sao?"
Ngẫm lại thì cũng đúng thật.
Ngụy Hổ thầm nghĩ đến điều kiện gia đình của mẹ ruột năm xưa, cũng thấy việc ba ruột của mình là tỷ phú đúng là chuyện viển vông. Nếu quả thực là đại gia giàu có, không chừng mẹ hắn đã sớm dắt hắn đi nhận tổ quy tông rồi.
"Thì đấy, con trai cả của ba nói đúng lắm, ông nội tụi con chỉ đang đùa vui chút thôi." Ngụy Hổ ngượng ngùng hùa theo một câu để che giấu đi cảm xúc lẫn lộn của mình.
Ông Ngụy lại lạnh lùng cười khẩy: "Mày có giỏi thì cứ về mà hỏi thẳng mẹ mày đi. Mẹ mày là người có bản lĩnh lớn lắm đấy, năm xưa quả thực có quen biết một người đàn ông có gia thế cực kỳ tốt. Biết đâu chừng gã đó chính là cha ruột của mày, mày lo mà hỏi cho kỹ, kẻo lại bỏ lỡ cơ hội."
Nghe ông nói như vậy, đầu óc Ngụy Hổ lại bắt đầu bay bổng theo những viễn cảnh giàu sang. Hắn nôn nóng đến mức đứng ngồi không yên. Ông Ngụy nhìn mà thấy chướng mắt, liền phẩy phẩy tay đuổi hắn đi nhanh cho khuất mắt.
Ngụy Hổ bèn vội vã để lại một câu: "Vậy được rồi. Ngày mai con lại vào thăm ba nha." Trước khi bước ra ngoài, hắn còn dặn dò hai đứa con trai phải chăm sóc ông nội cho thật chu đáo.
Hắn vừa mới bước ra khỏi cửa phòng bệnh, cậu con trai lớn đã bĩu môi nói: "Ba mình sao mà ngây thơ thế không biết. Nếu ba mà có một người cha là tỷ phú, thì con đây chính là Tần Thủy Hoàng rồi."
Cậu út cũng gật đầu: "Bấy nhiêu năm qua không biết có gã lừa đảo nào tìm đến ba chưa nhỉ? Cái kiểu đầu óc này của ba chắc chắn là dính bẫy."
Ông Ngụy nghe hai đứa cháu nói chuyện thì liền trêu: "Ba các cháu mà có một người cha giàu có, thì hai đứa cũng có một ông nội là phú hào rồi, thế mà còn không vui à?"
Cậu cả liền đáp: "Cái đó thì có liên quan gì đến tụi con đâu ạ. Mẹ con đang tính làm thủ tục ly hôn với ba rồi, hai anh em con đã bàn kỹ với nhau là sẽ đi theo mẹ. Cho dù ba có tìm được người cha giàu sang đi chăng nữa, thì ba cũng chỉ dắt cái người đàn bà kia cùng đứa con kia về nhận tổ quy tông thôi, hai đứa con xin kiếu."
Cậu út cũng nói: "Đúng đấy ạ. Ông nội ơi, bất kể ba có ra sao đi chăng nữa thì trong lòng con và anh chỉ nhận duy nhất một người ông nội là ông thôi. Ông cứ lo dưỡng thương cho thật tốt đi ạ, đợi đến khi tụi con được nghỉ hè, hai anh em sẽ dắt ông đi du lịch một chuyến."
Gương mặt của ông Ngụy lúc này mới thực sự lộ ra một nụ cười: "Các cháu đều là những đứa trẻ ngoan, ông nội sẽ cố gắng dưỡng sức để sớm ngày xuất viện."
Cậu cả nhìn sắc mặt ông nội đã dịu lại, liền hạ thấp giọng hỏi: "Ông nội... là bà nội đã làm chuyện có lỗi với ông."
Ông Ngụy đưa bàn tay lên xoa đầu cháu trai, thở dài: "Bỏ đi. Nhìn thấy bà ta ở đám cưới ngày hôm nay bị như thế, trong lòng ông thực ra cũng chẳng dễ chịu gì, coi như không thèm chấp nhặt với bà ta nữa."
___________
Về phần Ngụy Hổ, sau khi nghe được những lời từ ông Ngụy, hắn thực sự quay về hỏi Phùng Như Cầm. Phùng Như Cầm vừa nghe hắn hỏi thì liền bật cười thành tiếng: "Mẹ làm gì mà quen biết được nhân vật tầm cỡ như vậy chứ."
Ngụy Hổ một mực không tin, gặng hỏi đến cùng: "Chính ba nuôi đã nói thế mà, mẹ cứ cố nhớ lại cho thật kỹ xem nào, ba ruột của con rốt cuộc là ai? Vạn nhất ông ấy thực sự là người giàu sang phú quý, thì nửa đời còn lại hai mẹ con mình cứ thế mà nằm hưởng thụ thôi, việc gì phải cực khổ làm gì cho mệt?"
Khác với những gì ông Ngụy nghĩ, không phải là Phùng Như Cầm cố tình giấu giếm không muốn cho Ngụy Hổ biết danh tính của ba ruột, mà sự thật là... chính bản thân bà ta cũng hoàn toàn không biết ba ruột của Ngụy Hổ rốt cuộc là ai. Bà ta cũng thẳng thừng đem câu trả lời này nói cho Ngụy Hổ nghe, có điều bà ta không hề kể cho gã nghe về những chuyện đã xảy ra vào thời điểm đó.
Thời điểm đó bà ta vẫn còn là một thiếu nữ, trong nhà anh trai chị dâu có sắp xếp cho bà ta một mối hôn sự nhưng trong lòng bà ta không tình nguyện. Thế là vào buổi tối, bà ta bước ra khỏi nhà, dọc theo đường cái cứ thế đi thẳng về phía trước.
Đi được rất xa, bà ta phát hiện bên lề đường có một chiếc xe bị hư. Phùng Như Cầm tò mò tiến lại gần xem, trên xe có hai người đàn ông, một trong hai người hình như là tài xế. Hai người họ không phải là người bản địa, do không tính toán kỹ lộ trình nên xe bị hết xăng, bị chết máy giữa đường. Đáng tiếc họ không quen thuộc với khu vực này, hai người lại nghe nói dân nơi này rất bạo lực nên cũng không dám mạo hiểm đi gõ cửa những hộ dân gần đó. Sự xuất hiện của Phùng Như Cầm vừa vặn là sự giúp đỡ lớn đối với họ.
Đợi đến khi tài xế hỏi rõ trạm xăng gần nhất ở đâu thì liền một mình đi tìm trạm xăng, còn người đàn ông kia thì ở lại trên xe chờ đợi.
Chuyện xảy ra sau đó liền thuận lý thành chương, Phùng Như Cầm và người đàn ông ở lại bắt đầu trò chuyện với nhau. Người đàn ông rất hiếu kỳ tại sao nửa đêm nửa hôm bà ta lại một mình đi lang thang ở bên ngoài, còn Phùng Như Cầm thì tò mò về thân phận của ông ta. Thế nhưng người đàn ông thực chất đã dùng một cái tên giả để lừa bà ta, dẫn đến việc sau này những bức thư bà ta gửi cho ông ta đều bị trả về với lý do không rõ thông tin người nhận.
Tuy nhiên, bầu không khí đêm hôm đó quả thực rất tốt, khi hai người càng tìm hiểu sâu thì hai trái tim cũng càng xích lại gần nhau, cuối cùng đã phát sinh chuyện không thể miêu tả. Lúc trời sắp sáng, khi tài xế quay trở lại thì Phùng Như Cầm mới lặng lẽ rời đi.
Người đàn ông đó là ai, Phùng Như Cầm căn bản không hề biết. Bà ta chỉ suy đoán rằng, ở thời đại đó, người có xe hơi riêng lại có cả tài xế thì chắc chắn không phải là một gia đình bình thường.
Vốn dĩ bí mật này bà ta luôn chôn giấu sâu trong lòng, hiện tại được Ngụy Hổ nhắc tới, trong lòng bà ta bỗng nhiên cũng có chút động lòng.
Thế nhưng bà ta cũng thật sự không biết người đàn ông năm đó là ai. Năm đó sau khi phát hiện mình mang thai, bà ta đã đi nghe ngóng xung quanh. Thời bấy giờ xe hơi vẫn là một thứ đồ quý hiếm, người từng nhìn thấy chắc chắn sẽ có ấn tượng. Thế nhưng bà ta chẳng nghe ngóng được gì, lại còn sợ bị đối tượng đính hôn phát hiện ra manh mối nên sau đó bà ta cũng không dám đi nghe ngóng nữa.
Hiểu Thanh đã biết thân thế của Ngụy Hổ rất ly kỳ, lúc này thấy hai mẹ con họ cùng ngồi một chỗ trầm ngâm suy nghĩ, liền không nhịn được nói: "Hay là, đăng bài tìm người thân trên mạng đi ạ? Rồi đi lấy máu lưu vào kho dữ liệu nữa, biết đâu lại tìm được thì sao."
Mắt Ngụy Hổ sáng lên: "Hiểu Thanh, em thật sự quá thông minh rồi, sao anh lại không nghĩ ra nhỉ."
Phùng Như Cầm cũng thấy ý kiến này không tồi, bà ta lập tức nói: "Mẹ có thể xuất hiện trên video, để mẹ nghĩ xem nên nói thế nào."
_________
Ngày hôm đó, Tuân Hạc thức dậy trong phòng khách của Quý gia. Anh nằm trên giường một lát, không nghe thấy tiếng lòng của Tiểu Tích liền biết cậu vẫn chưa tỉnh. Thế là anh cũng không vội vàng đứng dậy, cứ nằm trên giường lướt điện thoại một lúc.
Chỉ là mới lướt được vài tin, anh liền nhìn thấy một video tìm người thân, người phụ nữ trong màn hình hình như trông có chút quen mắt.
Tuân Hạc nhìn chằm chằm một lúc, bỗng nhiên nhận ra đây chính là cô dâu ngày hôm qua, tẩy trang đi một phát là anh suýt chút nữa không nhận ra.
Tuân Hạc lập tức xem đoạn video này từ đầu đến cuối, Phùng Như Cầm đang tìm ba cho Ngụy Hổ. Bà ta miêu tả chuyện tình một đêm mấy chục năm trước vô cùng thuần khiết, nói rằng sau chuyện đó bà ta luôn tìm kiếm người đàn ông ấy, nhưng bất đắc dĩ vì mang thai nên mới phải gả cho người khác. Những năm qua bà ta luôn không nhắc tới chuyện này và người này, nhưng tuổi tác càng lúc càng lớn, bà ta sợ có một ngày nhắm mắt lại rồi sẽ không thể mở ra được nữa, cho nên muốn trước khi già đi sẽ tìm được ba ruột cho con trai, để con trai và ba ruột được gặp nhau một lần.
Bà ta thật sự rất biết biên soạn câu chuyện, khoan hãy nói đoạn câu chuyện này có mấy phần thật, mấy phần giả, chỉ nói riêng cách kể của bà ta đã khiến rất nhiều người xem phải rơi nước mắt. Họ tự thúc đẩy lưu lượng cho bà ta, giúp bà ta lan truyền video.
Mãi cho đến khi trong phần bình luận có một cư dân mạng nhận ra bà ta: [Đây không phải là người vợ kiều diễm mà ông chủ Triệu muốn cưới, người đã lên hot search ngày hôm qua sao? Hôm qua còn nói với ông chủ Triệu là gả gà theo gà gả chó theo chó, hôm nay đã bắt đầu đi tìm ánh trăng sáng từ mấy chục năm trước rồi, lịch sử tình trường của bác quả thực là phong phú quá nha. Ngồi đợi xóa bình luận.]
Bởi vì lời miêu tả của người này không giống với những gì người khác nói trong khu vực bình luận, nên rất nhanh đã bị đẩy lên top đầu. Ở phần phản hồi, có người hôm qua vô tình tham gia hôn lễ đã đứng ra tiếp lời để ủng hộ người này, nhưng cũng có không ít người vào chửi bới loạn lên, nói người này có ý đồ xấu, bảo Phùng Như Cầm đừng bận tâm, nhìn thấy thì cứ xóa đi là được.
Thế nhưng Phùng Như Cầm thật sự không phải là người bình thường, bà ta không hề xóa bình luận này, ngược lại còn ấn thích và phản hồi: [Chuyện với họ Triệu kia là do tôi nhìn nhầm người, bạn đã biết chuyện ngày hôm qua, chẳng lẽ lại cảm thấy tôi nên nhảy vào hố lửa sao? Chính vì chuyện ngày hôm qua nên tôi mới cảm thấy mình đã quá có lỗi với con trai tôi. Bạn đừng nghĩ người khác một cách dơ bẩn như vậy, tôi là đang tìm ba ruột cho con trai mình.]
Rất nhiều cư dân mạng không biết rõ sự tình đều bị bà ta lừa gạt, ngay cả khi có người đứng ra ủng hộ vị cư dân mạng chỉ trích bà ta kia thì cũng nhanh chóng bị nhấn chìm.
Thậm chí còn có nhiều người hơn nói đỡ cho bà ta.
[Tổng cộng cũng chỉ có hai đoạn lịch sử tình cảm, sao lại gọi là phức tạp chứ. Thời trẻ dại dột mất thân cho gã đàn ông tồi tệ không chịu trách nhiệm, đây là bị lừa gạt. Gả cho người đàn ông xem mắt, cho dù bản thân không yêu thì cũng đã sống tốt cả đời rồi, bây giờ già rồi, bà ấy đi theo đuổi tình yêu một chút thì có gì là không được chứ? Nếu các bạn từng xem buổi phát sóng trực tiếp đám cưới của ông chủ Triệu ngày hôm qua thì sẽ biết bà ấy vô tội đến nhường nào.]
Tuân Hạc: "..." Anh hoài nghi buổi phát sóng trực tiếp kia căn bản không hề chiếu đoạn đằng trước của ông Ngụy. Nếu đã xem đoạn đó, chẳng ai có thể nói Phùng Như Cầm vô tội được.
Nói tóm lại, độ nóng của video tìm người thân này càng lúc càng cao, cứ như thể có bàn tay nào đó ở phía sau cố tình thao túng vậy. Tuân Hạc suy nghĩ một chút, liền đứng dậy đi gõ cửa phòng Quý Dư Tích.
Quý Dư Tích vẫn chưa ngủ dậy, mơ mơ màng màng nói một tiếng mời vào, lại lật người một cái rồi lại tiếp tục ngủ.
Tuân Hạc mở cửa, ngồi xuống bên giường của cậu, giơ tay lên xoa xoa đầu cậu. Quý Dư Tích không vui: "Đừng làm phiền em ngủ."
Tuân Hạc: "Có dưa để hóng rồi."
Quý Dư Tích mơ màng: "Không hóng."
Tuân Hạc: "Phùng Như Cầm đang tìm ba ruột của Ngụy Hổ trên mạng."
Quý Dư Tích: "Khò khò."
Tuân Hạc liền đứng lên, đi xuống lầu trước. Anh còn phải đem tin tức này nói cho những người khác của Quý gia, nghĩ bụng mọi người chắc chắn đều rất muốn hóng cái dưa này.
Sau khi anh rời đi chưa đầy năm phút, hai mắt Quý Dư Tích đột nhiên trợn tròn: "Cái gì? Có dưa?!"
Quý Dư Tích mặc đồ ngủ, vừa dụi mắt vừa chạy xuống lầu, Tuân Hạc liếc nhìn thấy cậu thì liền lập tức đỡ cậu một tay trên cầu thang: "Sao không ngủ nữa?"
Quý Dư Tích ngáp một cái dài, vặn hỏi ngược lại: "Không phải chính anh bảo có dưa để hóng sao?"
Không ngờ cậu lại vì hóng dưa mà liều mạng đến thế, ngay cả mẹ Quý và mọi người cũng bật cười thành tiếng. Mẹ Quý vội vẫy tay gọi cậu ngồi xuống ăn sáng, nhưng Quý Dư Tích không chịu: "Con còn chưa rửa mặt súc miệng nữa. Anh mau nói là dưa gì đi, nói xong em còn phải lên lầu ngủ tiếp."
Mẹ Quý bèn liếc nhìn Tuân Hạc một cái: "Tuân Hạc, con kể đi. Vừa rồi chỉ mới bắt đầu kể được một tí, dì cũng đang hiếu kỳ lắm đây."
Tuân Hạc bèn nói: "Tối hôm qua Phùng Như Cầm có đăng một video tìm người thân trên mạng, nói rằng ba ruột của Ngụy Hổ là một người qua đường. Mấy chục năm trước người đó lái một chiếc xe hơi, vì hết xăng nên xe bị chết máy, phải lưu lại bên lề đường, sau đó xảy ra tình một đêm với bà ta rồi có Ngụy Hổ."
Nghe thấy từ ngữ nhạy cảm, ba Quý khẽ ho một tiếng, ánh mắt chuyển sang nhìn Tích Bảo nhà mình đầy ẩn ý.
Quý Dư Tích lại chẳng hề ngạc nhiên hay ngượng ngùng: "Thế người đàn ông đó đã xuất hiện chưa?"
Tuân Hạc lắc đầu: "Vẫn chưa. Nhưng video tìm người thân này đang được lan truyền rất nhanh, chắc chắn là có người đứng sau đẩy bài."
Quý Dư Tích khẽ "ừm" một tiếng. Cậu âm thầm kiểm tra lại trong dữ liệu hệ thống một lượt, cốt truyện nguyên tác căn bản không hề đề cập đến việc ba ruột của Ngụy Hổ là ai. Bây giờ tình tiết đến bước này, ước chừng là do các nhân vật trong thế giới tự phát triển mà ra.
Tuân Hạc nói tiếp: "Ngụy Hổ bảo hôm nay hắn sẽ đi lấy máu lưu vào kho dữ liệu để xét nghiệm dò khớp ADN. Có khi sẽ sớm tìm được ba ruột thôi."
"Thế thì cứ để hắn tìm đi, em cũng rất hiếu kỳ xem ba ruột của hắn là hạng người thế nào." Quý Dư Tích lại ngáp thêm một cái, rồi hỏi Tuân Hạc: "Hôm nay anh chưa đi luôn đúng không?"
Tuân Hạc: "Triệu Kiều liên lạc với anh là anh sẽ đi ngay."
Quý Dư Tích bỗng chốc tỉnh táo hẳn lên, Tuân Hạc đến thành phố D là có nhiệm vụ riêng, e là sẽ sớm phải bận rộn rồi. Cậu lập tức nói: "Anh đợi em lên lầu thay bộ quần áo cái đã."
Nói xong, cậu liền co giò chạy vội lên lầu, mẹ Quý ở phía sau gọi với theo: "Không phải con bảo còn muốn ngủ thêm một lát nữa sao?"
"Không ngủ nữa ạ!" Quý Dư Tích đáp vọng lại.
___________
Ở một diễn biến khác, Ngụy Hổ rốt cuộc cũng đã hoàn tất thủ tục ly hôn với Lâu Lệ. Ban đầu hắn vốn dĩ chưa từng nghĩ tới chuyện ly hôn, dù sao thì Lâu Lệ có thế nào đi chăng nữa cũng đã sinh cho hắn hai đứa con trai. Nhưng chính Phùng Như Cầm đã nhắc nhở hắn, nếu như lần này nhận thân thành công, giả dụ ba ruột của Ngụy Hổ cực kỳ giàu có, đến lúc đó mới tính chuyện ly hôn với Lâu Lệ thì sẽ càng thêm khó khăn.
Chi bằng cứ thừa dịp chưa tìm được người thân mà làm thủ tục ly hôn trước, như vậy sẽ an toàn hơn nhiều.
Ngụy Hổ thấy ý kiến này vô cùng có lý, thế là bất chấp Lâu Lệ có đồng ý hay không, hắn vẫn đưa cô đến Cục Dân chính.
Lâu Lệ cũng chẳng thèm khách khí với hắn. Cô thẳng thắn đưa ra điều kiện: con trai lớn chuẩn bị tròn mười tám tuổi, không cần tiền cấp dưỡng nữa, nhưng chi phí học đại học năm sau Ngụy Hổ phải đứng ra gánh vác; con trai út mười lăm tuổi, Lâu Lệ muốn giành quyền nuôi dưỡng, cộng thêm quyền sở hữu hai cửa hàng. Nói cách khác, ngoại trừ cửa hàng đứng tên cô từ trước, cô còn đòi thêm hai cửa hàng nữa của hắn.
Ngụy Hổ vì muốn nhanh chóng ly hôn cho rảnh nợ, lại thấy cô đòi hỏi cũng không quá đáng nên liền gật đầu đồng ý. Hai người cứ thế thuận lợi làm xong thủ tục ly hôn, sau đó Ngụy Hổ thu dọn đồ đạc dọn ra khỏi nhà. Thực chất một năm hắn cũng chẳng về đây ở được mấy lần, cho nên hành lý của hắn ít ỏi đến đáng thương.
Lúc Ngụy Hổ xách một chiếc vali bước ra khỏi cửa lớn nhà Lâu Lệ, hắn đột nhiên nảy ra một ý tưởng, bèn quay một đoạn video ngắn rồi đăng lên mạng với dòng trạng thái đầy sầu não: [Cuộc hôn nhân hai mươi năm đến đây là kết thúc. Chỉ mang đi đúng ba bộ quần áo này, có phải là thất bại thảm hại quá rồi không?]
Ý đồ của hắn là muốn thông báo cho thiên hạ biết mình đã ly hôn, đồng thời làm bộ làm tịch đóng vai người bị hại, chịu ủy khuất trong cuộc hôn nhân này.
Thế nhưng cư dân mạng vốn sở hữu đôi mắt cú vọ, lập tức bắt đầu trổ tài phá án ngay dưới phần bình luận:
[Mọi người có phát hiện ra điều gì không? Gã này đến một chiếc quần dài cũng chẳng mang theo, không lẽ phong tục chỗ bọn họ là đàn ông không cần mặc quần à?]
[Ha ha ha ha, chứng tỏ gã ta còn có một tổ ấm khác ở bên ngoài chứ sao.]
[Chị em trên lầu phán chuẩn luôn, tôi cứ thấy có cái gì đó sai sai ấy chứ. Hồi tôi với chồng cũ ly hôn, dọn đống đồ nát vứt đi còn mất tận hai ngày trời. Tên này hay thật, một chiếc vali với ba bộ quần áo là xong chuyện.]
[Đã kết hôn tận hai mươi năm rồi, nếu không phải gã này ngoại tình cắm sừng người ta thì người phụ nữ nào lại cam tâm tình nguyện đòi ly hôn cơ chứ?]
Ngụy Hổ nhìn thấy xu hướng bàn tán trong khu vực bình luận đã hoàn toàn chệch hướng, liền vội vàng xóa ngay cái video đó đi, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Đến khi hắn xách vali quay trở về chỗ ở của Hiểu Thanh, Hiểu Thanh vừa thấy hắn ở cửa là đã quấn lấy, làm nũng gặng hỏi: "Khi nào thì anh mới cùng em đi lĩnh chứng đây?"
Ngụy Hổ dĩ nhiên không đời nào chịu đi đăng ký kết hôn với cô ta vào lúc này. Hắn chính là vì đề phòng việc vợ chia chác tài sản của mình nên mới chọn thời điểm này để ly hôn với Lâu Lệ cơ mà. Thế nhưng phụ nữ thì vẫn cần phải dỗ dành, thế là hắn liền quay sang vẽ chuyện qua mặt Hiểu Thanh: "Ly hôn rồi muốn kết hôn tiếp thì có thời hạn quy định ở giữa đấy em. Giống như em chơi game ấy, chiêu thức tối thượng cũng cần có thời gian hồi chiêu mà, đợi qua thời hạn quy định này là chúng ta đi lĩnh chứng ngay. Giữa anh và em bây giờ chỉ thiếu đúng một tờ giấy đăng ký kết hôn đó thôi, hiện tại anh cũng đã ly hôn với cô ta rồi, em còn cái gì mà không yên tâm nữa chứ?"
Hiểu Thanh bán tín bán nghi: "Sao em chưa từng nghe qua cái quy định này bao giờ nhỉ?"
Ngụy Hổ tiếp tục tung hỏa mù lừa bịp cô ta: "Anh mà thèm gạt em chắc? Hôm nay anh còn đặc biệt chạy đến quầy thủ tục hỏi han đàng hoàng rồi, nhân viên công chức ở đó bảo y chang như vậy đấy, cứ đợi thời hạn một năm vừa hết là có thể cấp giấy chứng nhận kết hôn mới ngay."
Hiểu Thanh: "Sao em cứ thấy sai sai thế nào ấy nhỉ?"
"Được rồi được rồi, mẹ đâu rồi em?" Ngụy Hổ lấy lệ hôn cô ta một cái, rồi dáo dác tìm Phùng Như Cầm.
Hiểu Thanh bèn đáp: "Có một phóng viên tìm đến mẹ, hình như là muốn làm một bài phỏng vấn hay sao ấy."
"Thế thì là chuyện tốt rồi!" Ngụy Hổ vui mừng, tin tức hắn đi tìm ba ruột càng được lan truyền rộng rãi bao nhiêu thì cơ hội tìm được lại càng lớn bấy nhiêu.
"Ừm." Hiểu Thanh cũng không nói thêm gì nữa, chợt nhớ ra chuyện khác liền hỏi: "Trường mẫu giáo của con gái có một buổi họp phụ huynh, anh đi dự hay là em đi đây?"
"Em đi đi, trước giờ chẳng phải toàn là em đi đó sao? Anh mà đi thì thầy cô giáo cũng có biết anh là ai đâu." Ngụy Hổ gạt đi.
Hiểu Thanh hờn dỗi: "Thế thì anh cũng nên đến lộ mặt một lần chứ, các cô giáo ở trường đều đang nghi ngờ con gái mình là đứa trẻ sinh ra trong gia đình đơn thân rồi kìa."
Trước đây vì Ngụy Hổ chưa ly hôn nên cô ta cũng không dám đòi hỏi hắn phải đến tham gia các hoạt động ở trường mẫu giáo của con. Bây giờ hắn đã ly hôn rồi, càng nên đứng ra làm chỗ dựa vững chắc cho con gái chứ.
"Tối qua anh với mẹ làm video đến tận nửa đêm, thực sự là mệt rã rời luôn rồi, thôi em cứ đi đi nha." Ngụy Hổ ngáp dài một cái, rồi lủi thẳng vào phòng ngủ nướng.
Hiểu Thanh đứng ở phía sau nhìn theo hắn, lòng đầy bất lực và ngao ngán.
Cứ như vậy trôi qua thêm vài ngày, Tuân Hạc và Triệu Kiều đã bàn bạc xong xuôi tất cả các điều khoản chi tiết liên quan đến công ty của Triệu gia. Ngay vào lúc anh chuẩn bị đi làm thủ tục cấp giấy phép kinh doanh mới, anh mới nghe thấy từ miệng Triệu Kiều một tin tức sốt dẻo: Ngụy Hổ hình như đã tìm thấy ba ruột rồi.
Triệu Kiều trước tiên kể cho anh nghe chuyện ông chủ Triệu hôm đó sau khi trở về nhà, phát hiện Phùng Như Cầm đã dọn sạch đồ đạc đi mất thì lập tức nổi trận lôi đình. Sau đó ông ta gọi điện thoại cho Phùng Như Cầm nhưng bà ta đã chặn số từ lâu, ông ta chỉ có thể phát điên ở nhà. Mãi đến sau này, khi nhìn thấy bức thư Phùng Như Cầm để lại, ông ta mới đem hết oán hận trút lên đầu Triệu Kiều và mấy đứa con khác.
Triệu Kiều bảo, ngày nào ông chủ Triệu cũng gọi cho cô mấy cuộc điện thoại, vừa thông máy là đã bắt đầu chửi bới. Cô toàn vứt điện thoại sang một bên, đợi ông ta chửi mệt tự cúp máy rồi mới cầm lại.
Tuân Hạc có chút kinh ngạc: "Cô cứ để ông ta chửi như vậy suốt à?"
Triệu Kiều: "Cũng chẳng đau chẳng ngứa, tùy ông ta thôi. Nhưng Phùng Như Cầm đúng là lợi hại thật, chẳng biết bà ta viết cái gì trong thư mà ba tôi không hề oán hận một câu, ngược lại còn trút sạch giận dữ lên đầu tôi."
Chưa đợi Tuân Hạc kịp lên tiếng, Triệu Kiều đã nói tiếp: "Đúng rồi, chuyện Phùng Như Cầm lên mạng tìm ba ruột cho Ngụy Hổ, anh biết rồi chứ? Nghe nói tìm thấy rồi đấy."
Tuân Hạc hơi giật mình: "Tin này mà cô cũng biết cơ à?"
Triệu Kiều: "Tất nhiên rồi, tôi sống ở trên mạng mà, có tin tức gì mới là tôi biết đầu tiên. Nghe nói có một người đàn ông đứng ra nhận thân, bảo mình chính là người từng cùng Phùng Như Cầm có một đêm ân ái năm xưa."
Vẻ mặt cô có chút khó nói, Tuân Hạc cảm giác chắc chắn có chuyện hay, liền hỏi ngay: "Có phải là ngoài dự liệu lắm không?"
Triệu Kiều không nhịn được nữa, ha ha cười lớn thành tiếng: "Chứ còn gì nữa! Phùng Như Cầm cứ đinh ninh người đàn ông bà ta cần tìm nếu không phú thì cũng quý, kết quả người đàn ông kia lại vô cùng sa sút, nghèo túng, quần áo mặc trên người toàn là kiểu dáng từ hai mươi năm trước. Phùng Như Cầm hiện tại không chịu tin, khăng khăng đòi phải làm xét nghiệm ADN trước rồi mới tính."
Chuyện này quả thực quá hài hước, nếu Tuân Hạc còn làm đạo diễn, nhất định sẽ biên đoạn tình tiết này vào trong kịch bản.
Nghĩ đến hai chữ "đạo diễn", Tuân Hạc nhất thời ngẩn ngơ mất một lúc, rồi lập tức lấy lại tinh thần.
Sau khi cùng Triệu Kiều hoàn tất các thủ tục, anh dự định đi tìm Quý Dư Tích. Triệu Kiều còn hỏi anh chuẩn bị khi nào thì đi làm, Tuân Hạc hiếm khi thấy chột dạ. Sau đó Triệu Kiều tự suy nghĩ rồi bảo, lần đầu tiên Tuân Hạc lộ diện cần phải long trọng một chút, cho nên cô cần chuẩn bị trước. Hai người lúc này mới hẹn nhau thứ Hai tuần sau Tuân Hạc sẽ chính thức đi làm.
Sau khi tách ra, Tuân Hạc lập tức đem tin tức của Phùng Như Cầm nói cho Quý Dư Tích, kết quả là Quý Dư Tích còn biết sớm hơn cả anh.
Quý Dư Tích nói: "Phùng Như Cầm dạo này suốt ngày livestream ở cái công viên nào đó, người đàn ông kia trực tiếp tìm tới tận nơi, lúc đó còn lên sóng luôn cơ. Ban đầu Phùng Như Cầm còn không chịu tin những lời ông ta nói, mãi đến khi người đàn ông nói ra mấy chi tiết chuẩn xác thì bà ta mới hoảng loạn, lập tức tắt livestream."
Tuân Hạc: "Sau đó thì sao?"
Quý Dư Tích nói: "Tin tức bà ta tìm người thân trên mạng có lưu lượng quá lớn, ngay cả buổi livestream đó cũng có rất nhiều người xem. Người đàn ông này vừa xuất hiện là lập tức có một đống video quay màn hình được tung ra, trên mạng chỗ nào cũng toàn là tin Ngụy Hổ đã tìm được ba ruột. Phùng Như Cầm lại phải nhảy ra đính chính là chưa làm xét nghiệm ADN, đợi khi có kết quả giám định, bà ta sẽ thông báo cho người hâm mộ sớm nhất có thể."
Tuân Hạc đang ở trên xe, vừa trò chuyện với Quý Dư Tích vừa lái xe. Quý Dư Tích nói xong nghe tiếng bên anh thấy có gì đó sai sai, bèn hỏi anh đang ở đâu, anh mới bảo vừa bận xong việc, đang chuẩn bị qua Quý gia tìm Quý Dư Tích.
Kể từ khi từ thành phố C trở về, anh động một tí là lại chạy đến Quý gia. Tuy rằng trước đây anh cũng đến thường xuyên, nhưng ít ra trước khi đến đều sẽ chào hỏi mẹ Quý hoặc Quý Dư Tích một tiếng, giờ thì hoàn toàn lược bỏ luôn bước này, bảo đến là đến, quả thực không thèm coi mình là người ngoài.
Quý Dư Tích cũng chẳng mảy may phát hiện ra có gì bất thường, còn khoe với Tuân Hạc là dì Phương đang làm món mì thịt bò, buổi trưa sẽ ăn món này.
Sau khi Tuân Hạc đến Quý gia, Phùng Như Cầm lại có động thái mới. Bà ta đăng một video thông báo với người hâm mộ rằng kết quả xét nghiệm ADN đã có, người đàn ông kia không phải là ba của Ngụy Hổ. Bà ta còn giơ trang cuối của bản báo cáo lên trước ống kính để chứng minh.
Còn về phần người đàn ông kia, thậm chí đến mặt cũng không lộ ra nữa.
Hai người xem xong video của Phùng Như Cầm, Tuân Hạc hỏi Quý Dư Tích: "Em tin không?"
Quý Dư Tích lắc đầu: "Không tin, người đàn ông kia và Ngụy Hổ trông rất giống nhau, đặc biệt là mấy phút ngắn ngủi ông ta xuất hiện trên livestream hôm đó, vì đã cạo râu nên nhìn khá trẻ. Đứng cạnh Ngụy Hổ thì cứ như một bản phóng to và một bản thu nhỏ vậy."
Tuân Hạc: "Anh cũng không tin, nhưng anh có một ý này, em nghe thử xem có hợp lý không."
Tuân Hạc tiếp sau đó ghé tai thì thầm với Quý Dư Tích một tràng dài, Quý Dư Tích nghe xong liền không cách nào giấu nổi nụ cười trên mặt. Cuối cùng cậu hài lòng lên tiếng: "Nên làm như vậy, cư dân mạng thì cũng có quyền được biết sự thật, không thể vì họ dễ lừa mà cứ để họ bị Phùng Như Cầm dắt mũi mãi được."
Tuân Hạc: Cư dân mạng có lẽ không tự thấy mình dễ lừa đâu.
Tối hôm đó, người đàn ông nhận thân thất bại kia cũng mở một buổi livestream. Nhờ có đội ngũ chuyên nghiệp đứng sau thao túng, phòng livestream của ông ta nhanh chóng được đẩy tương tác lên rất cao. Toàn bộ buổi phát sóng chỉ có một mục đích duy nhất: làm rõ thân phận của mình.
Ông ta đối diện với ống kính cảm thán: "Cuộc đời đúng là vô thường, vốn tưởng rằng mình sắp tìm được con trai, kết quả con trai không tìm thấy, lại tìm được ông bố già."
Ông ta giơ một bức ảnh chụp màn hình lên cho khán giả xem, giải thích: "Sau khi lấy máu lưu vào kho dữ liệu, tôi lại khớp được với ông bố già của mình, bấy giờ mới biết bản thân hóa ra là đứa con trai bị thất lạc năm xưa của một gia đình hào môn. Ba mẹ ruột của tôi sắp sửa đến gặp tôi rồi."
Nói xong ông ta vội vã tắt livestream, để lại một làn sóng chấn động dữ dội trên mạng xã hội.
Rất nhiều người không dám tin vào những gì tai mình vừa nghe thấy, lũ lượt vào để lại bình luận để xác nhận:
[Ý ông ta là sao? Bảo con trai ông ta là hào môn, hay là bảo ba ông ta là hào môn?]
[Lúc đi tìm con trai thì lấy máu lưu kho, kết quả đối chiếu ADN với đứa con trai hờ thì không khớp, nhưng lại tìm ra ba ruột của chính mình. Cái thế giới này đúng là ảo ma canada thật.]
[Rồi ba ông ta lại còn là hào môn nữa chứ?]
[Đây là kiểu cuộc đời thăng trầm gì thế này, drama còn đặc sắc hơn cả tiểu thuyết nữa.]
[Mà khoan, sao cả ba mẹ lẫn con cái ông ta đều thất lạc hết thế? Đây gọi là số mệnh bạc bẽo với người thân à?]
[Thế đứa con trai hờ của ông ta là ai?]
[Thì chính là Phùng Như Cầm đang nổi rần rần dạo gần đây đi tìm người thân đấy, không phải bà ta thay con trai tìm ba sao? Nghe nói không khớp được với người đàn ông này, nghĩ cũng tiếc thật, nếu mà khớp được thì có phải là có luôn cả ông nội không.]
Cư dân mạng đồng loạt bắt đầu tò mò xem gia đình hào môn mà ông ta nhắc tới là nhà nào, là hào môn thật hay hào môn rởm, thế nhưng người đàn ông này không bao giờ lộ mặt thêm lần nào nữa.
Ngược lại, Ngụy Hổ và Phùng Như Cầm lúc này mới là những người đứng ngồi không yên. Trên thực tế, Ngụy Hổ và người đàn ông kia căn bản chưa hề tiến hành xét nghiệm ADN. Kết quả ADN không trùng khớp mà Phùng Như Cầm công khai tuyên bố thực chất chỉ là một bản báo cáo giả do chính tay bà ta làm ra, bởi trong lòng bà ta vô cùng sợ hãi việc Ngụy Hổ và người đàn ông này thật sự có quan hệ huyết thống. Người đàn ông kia trông rách rưới, sa sút đến thế, chắc chắn chẳng giúp ích được gì cho Ngụy Hổ, bà ta không thể để con trai mình gánh thêm gánh nặng phụng dưỡng một ông già nghèo khổ.
Cho nên, sau khi bàn bạc với người đàn ông kia, hai mẹ con đã đưa cho ông ta một khoản tiền rồi đuổi đi cho rảnh nợ.
Kết quả hiện tại gió đổi hướng, người đàn ông này lại tuyên bố nhờ vào cơ hội này mà tìm được ba ruột của mình. Trên đời thực sự có chuyện trùng hợp đến thế sao? Người đàn ông này rốt cuộc có đi lấy máu lưu vào kho dữ liệu thật hay không?
Nếu ông ta đã lấy máu lưu kho, vậy ông ta có khớp được với Ngụy Hổ không?
Trong lòng Phùng Như Cầm hoảng loạn tột độ, đứng ngồi không yên. Vạn nhất người đàn ông này thật sự tìm được ông bố già hào môn của mình, chẳng phải bà ta và Ngụy Hổ đã tự tay đánh mất một cơ hội để thay đổi số phận hay sao. Biết đâu chừng ông ta chính là ba ruột của Ngụy Hổ thì sao.
Đêm khuya, Phùng Như Cầm ngủ không ngon giấc, liền lồm cồm bò dậy sang gõ cửa phòng của Ngụy Hổ và Hiểu Thanh, rồi nói vọng vào: "Hổ à, hay là chúng ta vẫn nên tìm người đàn ông kia để xét nghiệm ADN đi con? Bất kể có phải hay không, trong lòng chúng ta cũng phải tự biết rõ mới được."
Hiểu Thanh bị bà ta làm cho thức giấc, càu nhàu lẩm bẩm: "Chẳng phải đều tại bản thân bà không đứng đắn, đến cả ba ruột của con trai mình là ai mà cũng không biết sao."
Ngụy Hổ tặc lưỡi mắng cô ta một tiếng: "Em sao có thể nói mẹ anh như thế?"
Hiểu Thanh lại gắt lên: "Thì vốn dĩ là vậy mà! Cho dù lúc đó không biết, nhưng người đàn ông kia đã tự chạy tới nhận rồi, các chi tiết đều nói khớp mồn một, thế mà mẹ anh vẫn không biết ông ta có phải ba ruột anh không. Có khi nào hồi đó bà ấy không phải chỉ phát sinh quan hệ với một người đàn ông thôi, đúng chứ?"
Ngụy Hổ nghe xong, thầm nghĩ cũng có lý ra phết, nhưng giây tiếp theo hắn chợt nhận ra có gì đó không đúng, liền thẳng tay tát một phát vào mặt Hiểu Thanh: "Cô sao có thể sỉ nhục mẹ tôi như thế!"
Hiểu Thanh bị hắn tát cho bàng hoàng, đến khi phản ứng lại được, cô ta lập tức lao vào dùng móng tay cào cấu túi bụi lên mặt hắn.
Phùng Như Cầm đứng ngoài cửa một lát, nghe thấy động tĩnh bên trong thì liền quay lưng, lẳng lặng bỏ đi.