Nói đi cũng phải nói lại, An Thuật Thanh và Quách Ninh dường như chưa bao giờ xuất hiện cùng một lúc.
Trước khi dì Hoa tổ chức đám cưới, cả đám tình cờ chạm mặt An Thuật Thanh nhưng chưa từng gặp Quách Ninh. Đến khi Quách Ninh lộ diện tại hôn lễ thì An Thuật Thanh lại vừa khéo bay ra nước ngoài. Theo lời người nhà họ An, ngày anh ta về nước vẫn còn là một ẩn số.
Nhưng chi tiết khiến Quý Dư Tích thấy lấn cấn nhất chính là hôm gặp An Thuật Thanh, bên cạnh anh ta là một người phụ nữ mang thai. Dựa theo lời bà vú cũ, anh ta đã kết hôn từ năm ngoái, nên người đó chắc chắn là vợ anh ta. Vậy thì câu hỏi đặt ra là, trong hoàn cảnh nào thì một người đàn ông lại nỡ bỏ mặc người vợ bụng mang dạ chửa ở nhà để ra nước ngoài vô thời hạn như thế?
Quý Dư Tích càng ngẫm càng thấy mùi drama nồng nặc.
Ban đầu, mọi người nghi ngờ vị hôn phu của dì Hoa ngoại tình chẳng phải vì Tuân Hạc nhìn thấy An Thuật Thanh có gương mặt giống hệt Quách Ninh sao? Sau đó, tất cả mọi người lại chấp nhận giả thuyết song sinh nên giống nhau là lẽ thường. Nhưng dù là song sinh, lớn lên trong hai môi trường hoàn toàn khác biệt, làm sao lúc trưởng thành lại có thể giống nhau đến từng sợi tóc, từ khí chất đến thần thái như vậy được?
【 Chẳng lẽ An Thuật Thanh và Quách Ninh thực chất đã hoán đổi thân phận cho nhau? 】
Tiếng lòng đột ngột của Quý Dư Tích suýt chút nữa làm Tuân Hạc mất bình tĩnh mà để lộ sơ hở. Tiểu Tích lại đoán trước được điều gì rồi sao? Anh khẽ quay đầu, âm thầm quan sát biểu cảm của cậu.
Quý Dư Tích lúc này đang trưng ra bộ mặt đăm chiêu suy nghĩ, hoàn toàn không hay biết mình đang bị nhìn chằm chằm.
Cả nhóm bốn người bước vào nhà hàng tư nhân mà Vương An Hoa hết lời ngợi khen. Nơi này đông nghịt khách, chứng tỏ danh bất hư truyền. May nhờ dì Hoa đã nhanh tay đặt chỗ trước nên cả hội không phải chờ đợi, cứ thế hiên ngang tiến thẳng lên lầu.
Suốt quãng đường đi, Tuân Hạc cứ mải mê phân tích suy đoán động trời của Quý Dư Tích nên nhìn mặt đầy tâm sự. Quý Dư Tích cũng chẳng khá khẩm hơn, cậu đang bận rộn xâu chuỗi các tình tiết trong đầu nên cũng im hơi lặng tiếng hẳn.
Cái không khí im lìm này trong mắt đạo diễn Vương và Vương An Hoa chẳng khác nào một đôi tình nhân trẻ vừa mới cãi nhau xong.
Đạo diễn Vương gõ gõ lên mặt bàn, hất hàm gọi Tuân Hạc. Khi Tuân Hạc ngẩng lên với vẻ ngơ ngác, ông liền hỏi thẳng: "Cháu lại chọc gì thằng bé à?"
Tuân Hạc đứng hình mất vài giây mới hiểu ý của cậu mình. Anh quay sang nhìn Quý Dư Tích rồi bật cười bất lực: "Cháu nào dám, chắc là Tiểu Tích mệt thôi."
Quý Dư Tích cũng bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, vội vàng gật đầu chữa cháy: "Dạ đúng ạ, cháu chỉ là hơi mệt với cả... bụng cũng đang réo rồi."
Vương An Hoa nghe vậy liền đứng dậy: "Thế để dì ra ngoài giục bếp lên món nhanh một chút, không thể để cục cưng của dì nhịn đói được."
Sau khi dì Hoa rời phòng, Tuân Hạc liền tranh thủ hỏi đạo diễn Vương: "Cậu ơi, dì Hoa và dượng quen nhau thế nào vậy ạ?"
Đạo diễn Vương hồi tưởng: "Nghe bảo là quen nhau trong một buổi tụ tập bạn bè, sau đó kết bạn WeChat, trò chuyện qua lại vài ngày là chốt đơn xác định quan hệ luôn."
Nói đến đây, chân mày đạo diễn Vương khẽ nhíu lại. Ông luôn cảm thấy đoạn tình cảm này tiến triển nhanh đến mức phi thực tế. Vương An Hoa vốn dĩ là người phóng khoáng, bao năm qua dì không kết hôn không có nghĩa là dì thiếu hơi đàn ông. Dì thích đổi vị liên tục từ "tiểu nãi cẩu" ngoan hiền đến "tiểu lang cẩu" mạnh mẽ, danh sách bạn trai cũ kém tuổi dài dằng dặc. Nhưng đây là lần đầu tiên dì đòi cưới, lại còn quyết định chớp nhoáng khi chưa kịp tìm hiểu kỹ càng.
Nhìn lại biểu hiện của Quách Ninh trong đám cưới vừa qua, đạo diễn Vương lại càng thấy lo ngại. Hai người họ ở cạnh nhau mà chẳng có lấy một chút phản ứng hóa học nào, thậm chí còn nhạt nhẽo hơn cả mấy cặp đôi xào nấu đường hóa học trong giới giải trí.
Tuân Hạc lại bồi thêm một câu: "Cháu thấy hơi lạ, dì Hoa có nói tại sao đột nhiên muốn kết hôn không ạ?"
Đạo diễn Vương nhớ lại cái đêm ông bị ba mình gọi về gấp từ đoàn phim. Vì mẹ Vương An Hoa mất sớm, người ba kia thì có cũng như không, nên chuyện trọng đại của dì đều do bác cả (ba của đạo diễn Vương và mẹ Tuân Hạc) đứng ra làm chủ. Đêm đó, nghe tin dì đòi cưới, ba của ông suýt thì tăng xông ngất xỉu.
Đạo diễn Vương vẫn nhớ như in cảnh Vương An Hoa đòi cưới bằng được, nhưng khi hỏi đến gia thế, quá khứ hay nghề nghiệp của đối phương thì dì lại mù tịt. Đúng là mỗi lần dì Hoa định làm một vố lớn là cả gia tộc lại phải chuẩn bị tinh thần thép để chịu đựng một phen sang chấn tâm lý.
Sau này sở dĩ ba ông đồng ý là vì hai lý do: Một là Vương An Hoa quá bướng bỉnh, sống chết đòi cưới. Hai là Quách Ninh đã đích thân đến tận nhà, thành khẩn khai báo lý lịch, đưa ra lời hứa hẹn vàng ngọc, thậm chí còn chủ động yêu cầu ký thỏa thuận trước hôn nhân để chứng minh mình không đào mỏ. Ba của đạo diễn Vương thấy hắn tuy trẻ tuổi nhưng thái độ chân thành, cộng thêm kết quả điều tra từ văn phòng luật sư Chu không có vấn đề gì nên mới gật đầu đồng ý.
Còn chưa kịp nói hết câu Vương An Hoa đã thong thả bước vào: "Anh lại lén lút nói xấu gì em đúng không?"
Đạo diễn Vương lập tức phản bác: "Sao lại gọi là nói xấu? Hai đứa nhỏ tò mò về quá trình yêu đương của em và em rể, anh kể một chút thì có sao? Hay là em tự kể cho chúng nó nghe đi."
"Cái này có gì mà kể chứ." Vương An Hoa kín tiếng như bưng, tuyệt nhiên không nhắc lại chuyện cũ: "Tiểu Tích ăn chút đồ ngọt lót dạ trước đi, đồ ăn sẽ được dọn lên ngay thôi."
Trên tay dì bưng một chiếc đĩa nhỏ, bên trên bày biện vài món điểm tâm tinh tế. Quý Dư Tích nhận lấy rồi cảm ơn, cậu nếm một miếng bánh nhỏ, sau đó cũng tự nhiên đưa Tuân Hạc nếm thử.
Tuân Hạc ăn một miếng, rồi quay sang hỏi Vương An Hoa: "Dì Hoa, dượng làm nghề gì vậy ạ?"
Vương An Hoa không nhịn được mà lắc đầu cười khổ: "Hôm nay các người nhất định không buông tha cho tôi mà, cứ phải hỏi cho ra lẽ mới chịu thôi."
Quý Dư Tích cũng góp thêm một câu: "Dì là cô dâu mà, tụi cháu không hỏi thì dì cũng phải giới thiệu chứ. Giờ tụi cháu chủ động hỏi là để dì đỡ ngại khi nhắc về chú rể đấy thôi."
Đạo diễn Vương cũng bị cậu chọc cười: "Đúng là đạo lý này, mau khai đi, tôi cũng tò mò chết đi được."
Thật là vô lý, ngay cả em rể làm nghề gì mà ông anh họ như ông cũng mù tịt.
Vương An Hoa có chút không tự nhiên, khẽ nói: "Anh ấy chỉ đi làm thuê cho người ta thôi, nhân viên văn phòng bình thường ấy mà."
Đạo diễn Vương cứ ngỡ dì vì công việc của đối phương không đủ vẻ vang nên mới có thần sắc đó, liền giáo huấn: "Em nói vậy là sai rồi, nghề nghiệp không phân biệt cao thấp sang hèn. Người ta dù sao cũng có công ăn việc làm đàng hoàng, không giống em, cứ nằm dài ở nhà làm kẻ ăn bám."
"Em biết ngay là nói ra thì anh sẽ bắt đàu giảng đạo lý mà, em có chê nghề nghiệp của anh ấy bao giờ đâu?" Vương An Hoa hứ một tiếng, tỏ vẻ không vui.
Quý Dư Tích liền xoa dịu: "Ăn bám có gì không tốt chứ, thế gian này có những người tài giỏi như đạo diễn Vương, thì cũng phải có những ăn bám như cháu tồn tại để cân bằng hệ sinh thái chứ ạ."
Trước khi đi đóng phim, cậu đã ăn bám ở nhà suốt nửa năm. Mặc dù trước khi xuyên vào đây, cậu chỉ là một hệ thống NPC sống nhờ người khác nhưng cũng chẳng khác ăn bám là mấy. Nếu không có gợi ý của anh trai, cậu còn chẳng nghĩ đến việc diễn xuất.
Đạo diễn Vương bật cười: "Cháu thì không tính, trước đây cũng chẳng ai dám thuê cháu đâu, thuê lao động trẻ em là phạm pháp đấy. Giờ vừa mới đủ tuổi trưởng thành đã ra ngoài làm việc rồi, phải gọi là lao động kiểu mẫu mới đúng."
Vương An Hoa: ".....Thôi đừng nói nữa, tôi biết tôi là kẻ ăn bám duy nhất ở đây rồi."
Mọi người ăn ý lướt qua chủ đề này.
Sau bữa tối, Tuân Hạc đưa Quý Dư Tích về nhà, trên đường đi cả hai đều khá im lặng. Vì giả thuyết chấn động của Quý Dư Tích, trong lòng hai người đều đang chất chứa tâm sự.
Tuân Hạc rẽ một khúc cua, quyết định dùng một câu chuyện để dẫn dắt giả thuyết này: "Nhắc mới nhớ, hồi anh học cấp ba, cũng có một cặp chị em song sinh."
Quý Dư Tích lập tức bị thu hút, đôi mắt sáng rực: "Sao thế anh? Có chuyện gì ly kỳ à?"
Tuân Hạc kể: "Hồi đó là năm lớp mười, cặp chị em này học ở hai trường khác nhau nhưng hai trường này ở rất gần nhau. Một ngày nọ họ đột nhiên nảy ra ý tưởng kỳ quái, quyết định hoán đổi thân phận để đi học thay nhau."
"Sau đó thì sao?"
Tuân Hạc tiếp tục: "Bọn họ hoán đổi suốt một tháng trời mà giáo viên không hề phát hiện ra."
Trường trung học Tuân Hạc học là trường nội trú, mỗi tuần được nghỉ nửa ngày, cứ mỗi bốn tuần sẽ có một kỳ nghỉ cuối tuần, nghỉ từ trưa thứ Sáu và quay lại trường vào tối Chủ nhật để học tiết tự học. Trường trung học bên cạnh thì cứ hai tuần lại nghỉ một lần, sở dĩ Tuân Hạc nắm rõ như vậy là vì trong một lần nghỉ cuối tuần, anh đã vô tình bắt gặp cặp song sinh này gặp nhau ở bên ngoài trường, chủ đề họ tán gẫu đều là những chuyện xảy ra ở trường của đối phương.
Tuân Hạc cảm thấy kỳ lạ, sau khi về hỏi bạn học mới phát hiện ra những người chơi thân với cặp song sinh đều biết chuyện, còn giúp đỡ che giấu, vậy nên giáo viên mới hoàn toàn không phát hiện ra.
Mặc dù nghe có vẻ hoang đường, nhưng những thiếu niên mười mấy tuổi luôn có những ý tưởng khác lạ, có lẽ họ thấy việc hoán đổi như vậy rất ngầu, giống như đang thực hiện một nhiệm vụ mật vậy.
Lúc đó Tuân Hạc nghe xong cũng chỉ để ngoài tai, không mấy để tâm.
Nhưng hôm nay, khi tiếng lòng của Quý Dư Tích tiết lộ việc song sinh có thể hoán đổi thân phận, anh lập tức nhớ đến việc này. Nếu ngay cả những đứa trẻ mười mấy tuổi còn thành công, thì những người trưởng thành ngoài ba mươi tuổi nếu muốn hoán đổi chỉ cần lập kế hoạch tỉ mỉ, tinh vi hơn là được.
Quý Dư Tích không hiểu lắm: "Giáo viên cả hai bên đều không phát hiện ra sao? Dù là sinh đôi thì chắc chắn vẫn có điểm khác biệt về tính cách hay thói quen chứ?"
Hoán đổi thân phận thực chất là một màn nhập vai, đóng giả làm một người khác trong một môi trường hoàn toàn xa lạ, rốt cuộc họ muốn đạt được mục đích gì từ việc này?
Tuân Hạc đáp: "Nghe nói cuối cùng là giáo viên trường bên kia phát hiện ra nên mới đổi lại."
Anh khéo léo dẫn dắt chủ đề về phía Quách Ninh: "Dượng và An Thuật Thanh giống nhau như đúc như vậy, nếu thực sự hoán đổi thân phận, chắc chẳng ai nhận ra nổi đâu nhỉ?"
【 Không ngờ Tuân Hạc cũng có suy đoán này, tâm linh tương thông thật! 】 Quý Dư Tích thầm nghĩ.
Cậu nói: "Nhưng hai người họ vốn dĩ hoàn toàn không quen biết nhau, vậy thì có lý do gì để làm chuyện này cơ chứ? Rủi ro lớn thế kia mà."
Bạn học của Tuân Hạc, ít nhất là dựa trên tâm lý muốn làm việc tày đình ngay dưới mí mắt giáo viên nên mới hoán đổi thân phận. Nhưng hai người đàn ông trưởng thành tại sao lại phải làm thế?
Tuân Hạc suy nghĩ một chút: "Nếu thực sự họ đang âm mưu làm gì đó, chẳng phải nó hoàn toàn trùng khớp với mấy lời dì Hoa bật mí sao?"
Nói xong, cả hai không hẹn mà cùng ngẩn người.
Quý Dư Tích hỏi: "Luật sư Chu còn ở trong nước không? Hay là giao thêm cho ông ấy một ủy thác đặc biệt nữa?"
Tuân Hạc lắc đầu tiếc nuối: "Nếu anh nhớ không nhầm, giờ này chắc ông ấy đang ở trên máy bay bay sang nước ngoài mất rồi."
Quý Dư Tích thở dài: "... Vậy thì hết cách, đành phải đợi phản hồi từ phía luật sư Chu xem ông ấy điều tra được gì thêm về An Thuật Thanh ở bên đó vậy."
"Cũng chỉ đành vậy thôi."
Trong điều kiện không có bằng chứng, mọi suy đoán của họ đều là vô căn cứ. Huống chi, giả thuyết hoán đổi thân phận nghe hoang đường đến mức nếu nói ra, chắc chắn người ta sẽ bảo họ xem phim truyền hình quá nhiều rồi sinh ảo giác.
Bây giờ, hy vọng duy nhất đặt cả vào luật sư Chu ở phương xa. Chỉ cần ông ấy tìm thấy một kẽ hở nhỏ, ví dụ như chứng minh được kẻ đang vi vu ở nước ngoài thực chất là Quách Ninh chứ không phải An Thuật Thanh thì họ đã có thể đối chất trực tiếp với "An Thuật Thanh" đang ở trong nước rồi.
Nhưng một câu hỏi hóc búa khác lại hiện lên trong đầu Quý Dư Tích: Nếu hai anh em nhà này thực sự đang ủ mưu một kế hoạch chấn động, tại sao nhất định phải khổ công hoán đổi thân phận? Chẳng lẽ cái mác "An Thuật Thanh" hay "Quách Ninh" vốn có không đủ để họ thực hiện mục đích của mình sao?
Quý Dư Tích trở về nhà với lòng nặng trĩu suy tư.
Mẹ Quý đã nghe Quý Dư Thận kể lại chuyện cậu đến nhà họ An vào buổi chiều. Vì vụ việc có liên quan đến Vương An Hoa nên bà vẫn luôn chờ đợi tin tức. Thấy con trai út đã về, bà liền tiến lại gần hỏi han: "Mọi chuyện có thuận lợi không con?"
Quý Dư Tích kể lại vắn tắt sự việc: "Nhìn chung cũng khá suôn sẻ ạ. Tuy bà cụ An không bằng lòng, nhưng cha nuôi của An Thuật Thanh là người hiểu lý lẽ nên vấn đề đã được giải quyết ổn thỏa."
Nghe chuyện bà cụ An bấy lâu nay vẫn cắt xén phần di sản của An Bình, mẹ Quý cũng cảm thấy khó tin: "Bà cụ này sao lại đối xử với cháu trai mình như thế chứ? Mẹ cứ tưởng bà ta chỉ không thích An Hoa thôi."
Quý Dư Tích đáp: "Dạ, chiều nay dì Hoa chỉ nói đỡ cho An Bình vài câu mà anh ấy đã khóc rồi, không biết những năm qua anh ấy đã phải chịu bao nhiêu uất ức dưới tay bà nội mình nữa."
Mẹ Quý thở dài. Vương An Hoa và An Bình từ nhỏ đã không thân thiết, một người lớn lên ở Vương gia, một người ở An gia, chẳng có mấy cơ hội bồi đắp tình cảm, không ngờ lúc hoạn nạn Vương An Hoa lại đứng ra bênh vực em trai. Bà cũng từng gặp An Bình vài lần, ấn tượng về anh ta là một người trầm tính, hoàn toàn trái ngược với vẻ phóng khoáng, rực rỡ của Vương An Hoa.
Quý Dư Tích ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: "Mẹ, mẹ từng gặp An Thuật Thanh chưa? Anh ta là người thế nào ạ?"
Mẹ Quý suy nghĩ kỹ rồi nói: "Anh cả con chắc gặp nhiều hơn đấy, thỉnh thoảng dịp Tết vẫn phải đến nhà cậu của Nguyên Tử Tịch chúc thọ mà, con cứ hỏi nó xem."
Nhắc đến Nguyên Tử Tịch, Quý Dư Tích chợt nhớ ra mình còn một chuyện chưa báo cáo. Cậu vội vàng bảo: "Mẹ, chiều nay con có gặp Nguyên Tử Tịch ở đó."
"Hửm?" Mẹ Quý cực kỳ ngạc nhiên, "Sao cô ta cũng ở đó?"
"Chị ta đi cùng cậu của mình ạ. Hình như bộ trang sức tạ lỗi cho dì Hoa là do Nguyên Tử Tịch chọn, lúc đó cũng chính là chị ta mang ra tặng." Quý Dư Tích hồi tưởng lại.
Mẹ Quý trầm ngâm: "Cậu của cô ta xưa nay vốn thương cháu gái. Nhà họ Nguyên giờ khó khăn, họ lại chỉ quan tâm đến đứa em trai Nguyên Tử Thần, chắc chẳng đối xử tốt gì với cô ta đâu. Có lẽ cậu Nguyên Tử Tịch đã đón cô ta về ở cùng, cũng là chuyện bình thường."
Hai người đang nói chuyện thì Quý Dư Thận từ trên lầu đi xuống, vừa mở miệng đã hỏi: "Sao em về muộn thế?"
Quý Dư Tích không nhịn được nhìn đồng hồ, chưa đến tám giờ, muộn chỗ nào chứ?
Mẹ Quý giải thích: "An Hoa đưa tụi nhỏ đi ăn. Con xuống đúng lúc lắm, Tích Bảo có chuyện muốn hỏi con này."
Quý Dư Thận nhìn về phía Quý Dư Tích. Cậu buột miệng: "Chiều nay em gặp Nguyên Tử Tịch."
Nói xong cậu mới thấy hối hận. Chuyện gặp Nguyên Tử Tịch nói với mẹ là được rồi, kể với anh cả làm gì không biết.
Nhưng Quý Dư Thận lại rất bình thản: "Cô ta hiện đang làm việc cho cậu mình, em gặp cô ta cũng không có gì lạ."
"Con/ Anh biết sao?" Mẹ Quý và Quý Dư Tích đồng thanh hỏi.
Quý Dư Thận thản nhiên: "Anh tình cờ gặp một lần rồi, lúc đó cô ta đi cùng cậu. Nghe nói thái tử gia nhà họ An tên là An Thuật Lãng gần đây làm hỏng việc nên bị giáng chức, cậu của Nguyên Tử Tịch mới định bồi dưỡng cô ta. Hy vọng lần này cô ta đừng phạm sai lầm nữa."
Cả mẹ Quý và Quý Dư Tích đều nhìn anh chằm chằm.
Quý Dư Thận bối rối: "Sao mọi người lại nhìn con như vậy?"
Quý Dư Tích hỏi: "Anh không còn chút khúc mắc nào với chị ta sao?"
Quý Dư Thận thật sự suy nghĩ một lúc mới trả lời: "Có lẽ vì hiện tại anh đang hạnh phúc nên không muốn tính toán quá nhiều chăng? Nếu Mộ Đồng không tha thứ cho anh, chắc anh sẽ hận cô ta cả đời. Nhưng bây giờ thì ổn rồi, anh và Mộ Đồng không bỏ lỡ nhau, nên anh cũng mong cô ta sống tốt."
【 Anh cả thật hào phóng, mình đúng là không sánh được. Nếu có ai hãm hại mình, hủy hoại nửa đời hạnh phúc của mình, rồi lại cuỗm hết tài sản bỏ rơi mình lúc sa cơ lỡ vận, mình nhất định sẽ hận người đó cả đời.】 Quý Dư Tích thầm nghĩ.
Vẻ mặt Quý Dư Thận hơi mất tự nhiên. Anh cũng không phải thánh nhân gì, chỉ là những chuyện Tích Bảo nói vẫn chưa thực sự xảy ra, anh không thể dùng chuyện chưa xảy ra để kết tội Nguyên Tử Tịch của hiện tại. Còn lại thì như anh đã nói, Nguyên Tử Tịch cũng chịu không ít khổ sở trong cuộc hôn nhân sai lầm này, mà anh giờ đang rất viên mãn nên anh sẵn lòng tha thứ cho cô ta.
"Tích Bảo, không phải con còn muốn hỏi anh cả chuyện về An Thuật Thanh sao?" Mẹ Quý nhắc nhở.
Quý Dư Tích sực nhớ ra, vội hỏi: "Anh cả, anh từng gặp An Thuật Thanh rồi đúng không, anh ta là người thế nào ạ?"
Quý Dư Thận cẩn thận nhớ lại rồi đáp: "Anh ta trông có vẻ bất cần đời, nhưng tuyệt đối không phải hạng công tử đào hoa vô dụng. Nhà họ An không muốn con nuôi quá nổi trội, anh ta làm vậy cũng là để tự bảo vệ mình. Anh thấy anh ta giỏi hơn cả An Thuật Lãng và Nguyên Tử Tịch. Nếu người kế nghiệp đời sau là An Thuật Thanh, nhà họ An chắc chắn sẽ phát triển ổn định, thậm chí còn tiến xa hơn."
Đã không chỉ một người nhận xét như vậy về người con nuôi này của An gia.
Quý Dư Tích tin vào phán đoán của anh trai mình, nếu anh cả bảo là thông minh thì chắc chắn là An Thuật Thanh rất thông minh. Vấn đề là, một người thông minh như vậy nếu muốn bày mưu tính kế điều gì, đa phần sẽ thành công mỹ mãn.
【 Hy vọng phía luật sư Chu sớm có tin tức! 】
Quý Dư Tích xoa xoa thái dương, tự hỏi liệu hôm nay mình có dùng não quá độ không.
"Đúng rồi, Tích Bảo." Mẹ Quý gọi với theo khi thấy cậu định lên lầu
Quý Dư Tích quay lại, nghe thấy mẹ Quý nói: "Anh hai con hôm nay báo là cuối tuần sau sẽ dẫn bạn học về nhà chơi và ở lại hai ngày nhé."
"Vâng." Quý Dư Tích đáp một tiếng. Trước cuối tuần sau chắc luật sư Chu sẽ có tin thôi. Hy vọng có thể làm sáng tỏ chuyện của dì Hoa càng sớm càng tốt.
____________
Ngày hôm sau, Quý Dư Tích đóng cảnh trong nhà tại phim trường. Ngày thứ hai, Quý Dư Tích đi quay ngoại cảnh. Ngày thứ ba, Quý Dư Tích vẫn đang quay ở bên ngoài.
Tóm lại, ngoài việc đóng phim ra thì không có thêm bất cứ tin tức gì. Đừng nói là "một vố lớn" mà dì Hoa nhắc tới, ngay cả luật sư Chu cũng như bốc hơi khỏi thế gian, cứ như thể đêm đó dì Hoa chỉ tùy tiện bịa chuyện để dỗ trẻ con vậy.
【 Aaaa, bao giờ mới có tin đây?! 】
Quý Dư Tích đợi đến sốt ruột. Cậu dám khẳng định, sự bình lặng hiện tại chỉ là khoảng lặng trước cơn bão. Vấn đề là sự bình lặng này còn kéo dài bao lâu nữa đây?
Tuân Hạc đứng bên cạnh lặng lẽ quạt cho cậu. Nói cũng lạ, mới là tiết tháng Ba mà không khí buổi trưa đã nóng đến mức có thể mặc áo cộc tay được rồi. Khổ nỗi họ phải mặc những bộ trường bào dày cộp, quay ngoại cảnh đúng là nóng đến hụt hơi.
"Tuân Hạc, luật sư Chu có tin gì chưa?" Quý Dư Tích hỏi câu này đến lần thứ n trong ngày.
Câu trả lời của Tuân Hạc vẫn như cũ: "Sáng nay ông ấy nhắn là tìm được người rồi nhưng phải đi ngủ bù đã. Có gì thì cũng phải đợi đến tối nay mới biết được, dù sao cũng lệch múi giờ mà."
Quý Dư Tích thở dài thườn thượt.
Buổi tối cậu không ở lại đoàn phim, dù có tin tức gì thì e là cũng phải đến sáng mai mới biết. Ngày mai lại là thứ tư, cái ngày tẻ nhạt nhất trong tuần.
"Được rồi, anh hứa với em, nếu luật sư Chu có tin tức gì thì dù có muộn thế nào anh cũng báo cho em đầu tiên, chịu không?" Tuân Hạc khẽ mỉm cười dỗ dành.
"Được nha!" Quý Dư Tích cũng chẳng còn cách nào khác.
Thế nhưng không biết có phải phía luật sư Chu xảy ra vấn đề gì không mà sáng hôm sau tỉnh dậy, Quý Dư Tích phát hiện điện thoại trống trơn, chẳng có lấy một mẩu tin nhắn nào. Cậu vừa mở mắt đã không nhịn được mà lại thở dài thườn thượt.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cậu lững thững đi xuống lầu. Nào ngờ, cả nhà họ Quý đã tề tựu đông đủ ở phòng khách, vẻ mặt ai nấy đều vô cùng nặng nề. Ba Quý và mẹ Quý trông nghiêm trọng đến mức cứ như thể nhà họ Quý sắp phá sản đến nơi, ngay cả anh cả cũng cau mày, trông đầy vẻ ưu tư.
Bước chân của Quý Dư Tích khựng lại giữa cầu thang: "Đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?"
"Tích Bảo, con chưa xem tin tức sao?" Ba Quý lên tiếng hỏi trước.
Quý Dư Tích rút điện thoại ra kiểm tra. Hôm qua vì mải đợi tin của Tuân Hạc nên cậu đã chặn hết thông báo của các ứng dụng khác, thành ra điện thoại sạch bách, chẳng có tin tức nóng hổi nào nhảy ra cả.
"Có chuyện gì thế ạ?" Quý Dư Tích hoang mang đi tới.
Quý Dư Thận thở dài một tiếng rồi bật tivi lên.
"Một doanh nhân nổi tiếng họ An vì tình nghi liên quan đến nhiều hành vi phạm tội, đã bị bắt giữ tại nhà riêng vào sáng sớm nay."
"Theo nguồn tin trực tuyến, việc ông An sa lưới thực chất là do có người tố cáo."
"Các thân nhân khác của nhà họ An cho biết hiện không tiện tiếp nhận phỏng vấn và không có gì để tiết lộ về tiến trình vụ án."
"Cái gì cơ?!" Quý Dư Tích hoàn toàn chấn động! Cậu chỉ mới offline có một đêm thôi mà sao lại có tin động trời thế này rồi!
Quý Dư Thận lại thở dài, chuyển sang kênh khác.
"Phóng viên đã túc trực bên ngoài biệt thự nhà họ An từ lâu, nhưng nhà họ An đóng cửa cài then, từ chối tiếp nhận phỏng vấn. Thông tin hiện tại cho biết sau khi ông An bị bắt, không có thành viên nào khác trong gia đình họ An bị liên lụy, vì vậy có thể các thành viên trong An gia vẫn đang ở trong căn biệt thự này."
Nói đoạn, màn hình chuyển cảnh, trong ống kính xuất hiện bóng dáng một người phụ nữ. Cô ta đeo khẩu trang, kính râm và đội mũ bucket, hoàn toàn không thấy rõ mặt. Nhưng người nhà họ Quý đều nhận ra ngay lập tức, đó chính là Nguyên Tử Tịch.
Phóng viên lập tức lao đến vây quanh cô ta để phỏng vấn: "Thưa cô, cô có quan hệ gì với nhà họ An? Cô biết tin ông An bị bắt từ khi nào? Ông ta có thực sự phạm các tội danh bị cáo buộc không?"
Nguyên Tử Tịch mím chặt môi không đáp. Càng lúc càng có nhiều phóng viên ùa tới, bóng dáng nhỏ bé của cô ta gần như bị nhấn chìm trong đám đông. Quý Dư Tích xem mà nơm nớp lo sợ cô ta sẽ gặp phải tai nạn trong vòng vây đó.
Đột nhiên, Nguyên Tử Tịch ở giữa đám đông giơ một bàn tay hướng lên không trung, đám phóng viên đang huyên náo bỗng im bặt. Chỉ nghe Nguyên Tử Tịch nói: "Những gì các bạn hỏi tôi đều không thể tiết lộ. Điều tôi có thể nói là nhà họ An nhất định sẽ phối hợp điều tra, chúng ta cứ đợi thông báo chính thức là được. Phiền các bạn nhường đường cho."
"Thưa cô, có lẽ cô chưa xem toàn bộ tài liệu tố cáo, trong đó có rất nhiều bằng chứng, nhân chứng, vật chứng thép cho các tội danh của ông An, cô giải thích sao về việc này?"
Nguyên Tử Tịch không đáp, nỗ lực chen qua đám đông, nhanh chóng quẹt thẻ mở cổng biệt thự rồi lách người vào trong. Đám phóng viên ùa tới cửa nhưng không ai dám xông vào bên trong.
Quý Dư Thận tắt tivi, nhìn Quý Dư Tích: "Tin tức cơ bản là như vậy."
"Chuyện này là sao ạ? Ai tố cáo thế?" Quý Dư Tích mặt đầy mờ mịt. Ông An trong bản tin chính là cậu của Nguyên Tử Tịch, cũng là ba nuôi của An Thuật Thanh. Mấy hôm trước Quý Dư Tích vừa mới gặp, còn thấy ông ta khá hiểu lý lẽ, giúp dì Hoa đòi lại di sản, sao đùng một cái lại bị bắt?
Quý Dư Thận nói: "Em xem tài liệu tố cáo là đoán ra được là ai ngay thôi."
Anh đưa chiếc máy tính bảng cho Quý Dư Tích, bảo cậu xem từ trang thứ ba. Quý Dư Tích nhận lấy, tìm đến đúng chỗ anh cả chỉ, không khỏi sững người.
[Ba mươi hai năm trước, ông An vì tin lời của kẻ gọi là "cao nhân" chỉ điểm, để con trai mình có thể "mượn vận", đã lên kế hoạch mưu hại một cặp vợ chồng ở làng Khang Lạc, khu phố cũ, chiếm đoạt một trong hai đứa con sinh đôi làm con của mình. Nhiều năm qua, ông An tin chắc việc mượn vận đã thành công nên thường xuyên qua lại với vị "cao nhân" đó. Dưới đây là bằng chứng: hình ảnh.jpg]
"Là An Thuật Thanh sao?" Giọng Quý Dư Tích lạc đi.
Thực ra cậu và Tuân Hạc cũng từng có suy đoán về chuyện cũ này, lúc đó còn bảo nhà họ An muốn có con nuôi hợp bát tự mà sao lại trùng hợp có cặp song sinh mồ côi vì cha mẹ gặp tai nạn như thế, không ngờ bây giờ thực sự đã tìm thấy bằng chứng.
Quý Dư Thận: "Chắc chắn rồi. Ngoài chuyện này ra, trong tài liệu tố cáo còn có rất nhiều thông tin mật liên quan đến tập đoàn An thị, những chuyện này nếu không phải người cực kỳ thân cận thì người ngoài không thể nào biết được."
Nhưng tim Quý Dư Tích lại đánh trống liên hồi. Là An Thuật Thanh, hay là... Quách Ninh? Nếu An Thuật Thanh dùng thân phận của Quách Ninh để kết hôn với dì Hoa, chẳng phải sẽ kéo cả nhà họ Vương vào cuộc chiến này sao? Đây chính là "đại sự" khiến mọi người rớt cằm mà dì Hoa đã nhắc tới sao?
Đúng lúc này, chiếc điện thoại cậu đang cầm trên tay rung lên, là Tuân Hạc gọi tới. Quý Dư Tích lập tức bắt máy, chỉ nghe thấy giọng Tuân Hạc gấp gáp: "Luật sư Chu có tin rồi, người ở bên đó không phải An Thuật Thanh."
"Cái gì cơ?" Quý Dư Tích vẫn chưa kịp phản ứng.
Tuân Hạc nhắc lại: "Kẻ ở nước ngoài không phải An Thuật Thanh."
"Là Quách Ninh sao?" Chẳng lẽ họ đoán đúng rồi?
Tuân Hạc: "Cũng không phải, là một người lạ mặt cầm thẻ của An Thuật Thanh để tiêu xài bên đó thôi. An Thuật Thanh căn bản chưa hề ra nước ngoài."
Quý Dư Tích ngớ người: "An Thuật Thanh không ra nước ngoài, vậy còn Quách Ninh thì sao?"
Tuân Hạc: "Từ đầu đến cuối, thực chất không hề có người nào tên là Quách Ninh cả."
"Cái gì?"
Tuân Hạc tiếp tục: "Em còn nhớ báo cáo điều tra của luật sư Chu từng nói, Quách Ninh ở cô nhi viện nửa năm thì được nhận nuôi không? Sau đó cha mẹ nuôi qua đời, anh ta lại quay về cô nhi viện sống vài năm cho đến khi trưởng thành và bắt đầu đi làm."
"Người được nhận nuôi đúng là Quách Ninh, nhưng anh ta đã chết cùng cha mẹ nuôi trong một vụ tai nạn xe hơi rồi. Người quay trở lại chính là An Thuật Thanh. Anh ta đã dùng thân phận của Quách Ninh, thêu dệt nên câu chuyện cha mẹ nuôi qua đời để khiến 'Quách Ninh' được sống lại lần nữa. An Thuật Thanh ở nhà họ An giả vờ không làm nên trò trống gì, phần lớn thời gian là đi chơi bời lêu lổng, nhưng thực tế, những ngày anh ta không về nhà, anh ta đều đang sống dưới thân phận Quách Ninh."
"Chuyện này sao có thể chứ?" Quý Dư Tích cảm thấy quá đỗi hoang đường.
"Hôm qua luật sư Chu nói ông ấy đã tìm thấy tung tích của An Thuật Thanh. Ban đầu ông định về ngủ bù, hôm sau mới tìm cơ hội điều tra tiếp. Nhưng thật không khéo, sau khi ông ấy xong việc thì lại bắt gặp kẻ đang quẹt thẻ của An Thuật Thanh, nhận ra kẻ đó không phải là anh ta. Luật sư Chu đã đuổi theo mấy con phố mới bắt được người. Kẻ đó khai rằng chính An Thuật Thanh đã sắp xếp cho hắn ra nước ngoài, còn đưa thẻ cho hắn quẹt thoải mái."
"Luật sư Chu lập tức cảm thấy có điềm chẳng lành. Ông ấy yêu cầu đồng nghiệp ở văn phòng trong nước kiểm tra lại toàn bộ tư liệu của An Thuật Thanh và Quách Ninh. Ngoại trừ việc chưa có mẫu để xét nghiệm DNA, thì các thông tin khác đều rất trùng khớp. Đến lúc này luật sư Chu mới bắt đầu nghi ngờ: An Thuật Thanh và Quách Ninh thực chất là cùng một người."
"Sau đó, ông ấy tìm cách tra cứu thông tin về việc nhận nuôi Quách Ninh năm đó, phát hiện cha mẹ nuôi của Quách Ninh đúng là qua đời vì tai nạn giao thông, trong báo cáo sự cố có nhắc đến một đứa trẻ. Lúc này luật sư Chu mới đoán rằng Quách Ninh có lẽ đã không còn nữa, chỉ có một mình An Thuật Thanh đóng cả hai vai, mượn thân phận đó để sống."
Quý Dư Tích lặng lẽ lắng nghe. Tuy rất hoang đường, nhưng cậu dường như đang dần chấp nhận kết luận này. So với việc hai anh em hoán đổi thân phận, thì việc một người phân thân đóng hai vai... hình như cũng không khó chấp nhận đến thế.
"Nhưng An Thuật Thanh không phải đã kết hôn rồi sao? Vậy dì Hoa..."
Tuân Hạc im lặng một lát, rồi tiếp tục: "Luật sư Chu đã mua vé chuẩn bị về nước. Anh và cậu bây giờ phải về nhà ông ngoại. Đoàn phim hôm nay lại cho nghỉ rồi, em... em có muốn cùng anh đến nhà họ Vương xem sao không?"
Quý Dư Tích thực sự rất muốn đi, nhưng cậu biết mình không tiện đi theo. Dù sao đây cũng là chuyện riêng của nhà họ Vương, cậu là người ngoài sao có thể tự tiện can thiệp? Chuyện này không giống với việc đến nhà họ An hóng hớt.
Vì vậy, cậu chủ động nói: "Thôi chắc em không đi đâu. Nếu có tiến triển gì, phần nào tiện nói thì anh nhất định phải kể cho em nghe nhé!"
Tuân Hạc không biết nên cảm thấy nhẹ nhõm hay có chút thất vọng. Anh ngẩn người một lát mới đáp: "Tất nhiên rồi. Đêm qua chắc em ngủ không ngon, ngủ bù đi nhé, khi nào xong việc anh sẽ tìm em."
"Được ạ." Quý Dư Tích đáp.