Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa

Chương 34: Làm một vố lớn

Nguyên Tử Tịch cũng không ngờ sẽ gặp lại Quý Dư Tích ở nơi này. Cô ta ngẩn ngơ nhìn người em chồng cũ, cánh môi mấp máy hồi lâu nhưng cũng chẳng thốt nên lời.

Ngược lại, người đàn ông bên cạnh Nguyên Tử Tịch khẽ gật đầu chào Tuân Hạc và Quý Dư Tích, sau đó bước vào nhà họ An.

Nguyên Tử Tịch nhìn Quý Dư Tích một lần cuối trước khi lẳng lặng đi theo người đàn ông vào trong.

Tuân Hạc nhỏ giọng hỏi: "Đây chính là chị dâu cũ của em à?"

Quý Dư Tích gật đầu. Trông Nguyên Tử Tịch gầy hơn hẳn so với lúc rời khỏi nhà họ Quý, cũng không còn cái vẻ kiêu ngạo lúc nào cũng hất cằm nhìn người khác như trước kia nữa.

Quý Dư Tích từng nghe mẹ Quý nhắc qua một lần, nhà họ Nguyên vốn làm ăn với nhà họ Quý, hơn một nửa đơn hàng đều phụ thuộc vào Quý gia. Có lẽ chuyện Nguyên Tử Tịch hạ thuốc anh cả năm xưa cũng không hoàn toàn chỉ là ý muốn của một mình cô ta. Nếu không phải hai nhà Quý - Nguyên kết thông gia, thì từ ba năm trước hơn phân nửa dây chuyền sản xuất của nhà họ Nguyên đã phải đóng cửa rồi. Sau này khi Nguyên Tử Tịch gả cho anh cả, nhà họ Nguyên có được đơn hàng từ Quý gia mới dần dần hồi phục nguyên khí.

Chỉ là hiện tại sau khi hai người ly hôn, những mối quan hệ hợp tác đó tự nhiên cũng dừng lại. Nhìn dáng vẻ của Nguyên Tử Tịch bây giờ, có lẽ những ngày tháng sau khi cô ta trở về nhà cũng không dễ dàng gì!

Quý Dư Tích cảm thấy khá cảm khái, nhưng bảo là đồng cảm thì không có. Cậu sẽ không quên rằng, nếu nhà họ Quý sa sút, lúc anh cả cậu bị tàn tật nửa người, Nguyên Tử Tịch sẽ bỏ rơi anh, thậm chí còn là một con bạch nhãn lang chiếm đoạt sản nghiệp vốn thuộc về nhà họ Quý.

Tuân Hạc nhẹ nhàng vỗ vỗ vai cậu. Quý Dư Tích hoàn hồn, nghe thấy âm thanh trong phòng đã nhỏ đi rất nhiều.

Tuân Hạc nói: "Chúng ta cũng vào đi."

Anh dẫn Quý Dư Tích vào trong, đứng ở góc khuất nhất. Ai ngờ bà cụ An liếc mắt một cái đã thấy hai người, lập tức xông về phía họ mà mắng: "Đi đi đi, ở đây có việc gì của mấy người? Các người là ai của nhà họ An chúng tôi hả, nói vào là vào, có tin bà già này cũng báo cảnh sát kiện các người tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp không?

Vương An Hoa quay đầu lại thấy là hai người họ, trực tiếp vẫy tay bảo họ lại gần: "Một đứa là cháu ngoại tôi, một đứa là con nuôi tôi, sao lại không được đến? Bà giỏi thì báo cảnh sát bắt luôn cả tôi đi này!"

Đạo diễn Vương thản nhiên liếc nhìn thằng cháu ngoại một cái. Thằng nhóc này lúc trước bảo có việc, hóa ra là đi đón người. Còn có cậu con út nhà họ Quý này nữa, sao mà ham hóng chuyện thế không biết, lần nào có dưa là lần đó có mặt cậu.

"Bác gái, đừng nói mấy lời nhảm nhí này nữa, nói chính sự đi." Một người đàn ông trung niên ngoài năm mươi tuổi thuộc nhánh chính nhà họ An nói thẳng. Ông ta vừa giới thiệu mình là cha nuôi của An Thuật Thanh, chắc hẳn là người có tiếng nói trong nhà họ An.

Mấy người trong phòng đồng loạt nhìn về phía ông ta. Ông ta cũng không vòng vo, trực tiếp nói với đạo diễn Vương: "Vương đạo, chuyện này tôi đã rõ rồi. Là nhà họ An chúng tôi làm sai, suýt chút nữa đã phá hỏng hôn lễ của cháu gái. Ở đây tôi xin bồi tội với mọi người. Tử Tịch."

Ông ta liếc nhìn Nguyên Tử Tịch một cái. Nguyên Tử Tịch liền lấy từ trong túi ra một hộp trang sức, mở ra rồi đưa đến trước mặt Vương An Hoa: "Chị An Hoa, đây là quà tạ lỗi của cậu và nhà họ An, mong chị đừng chê cười."

Trong hộp là một cặp vòng tay vàng Long Phụng Trình Tường*, một chiếc trâm vàng đuôi phượng cùng những món trang sức vàng nhỏ nhắn khác.

(Long Phụng Trình Tường là biểu tượng rất linh nghiệm trong việc tăng cường điều kiện phong thủy về hạnh phúc hôn nhân, đặc biệt đối với những cặp vợ chồng mới cưới, với những người độc thân muốn lập gia đình, biểu tượng rồng phượng kích hoạt cho hôn nhân sớm thành hiện thực.)

Bà cụ An nhìn đến mức mắt thẳng đơ: "Sao lại tặng nó đồ tốt thế này?"

"Bác gái!" Ba nuôi của An Thuật Thanh cao giọng, "Chuyện này vốn dĩ là nhà họ An làm sai, cháu gái đã phải chịu uất ức lớn như vậy trong đám cưới, bác làm bà nội cũng nên thể hiện chút thái độ mới đúng."

"Bà già này thì lấy đâu ra đồ mà cho nó?" Bà cụ An mím môi im bặt không nói nữa.

Vương An Hoa không nhận đồ, chỉ nhìn về phía đạo diễn Vương. Đạo diễn Vương khẽ gật đầu, Vương An Hoa lúc này mới đưa tay ra: "Vậy thì đa tạ bác trai."

Có chuyện quà tạ lỗi mở đường, những lời tiếp theo cũng dễ nói hơn.

Ba nuôi của An Thuật Thanh nói: "Sự việc lần này tôi đã tìm hiểu kỹ rồi, là do chú út nhà tôi và cháu trai của bác gái đây quá nông nổi. Thấy cháu rể trông giống con nuôi tôi quá nên muốn bày trò đùa dai, hai đứa nó không biết chừng mực, để chúng bị giáo dục vài ngày cũng là đáng đời. Chỉ là chuyện này không liên quan đến con nuôi tôi, nó gần đây đang ở nước ngoài, hoàn toàn không biết gì cả. Hôm qua lúc tôi gọi điện cho nó nó cũng rất ngạc nhiên, hy vọng cháu và nhà họ Vương nể tình nó không biết chuyện mà trách cứ nó."

Nguyên Tử Tịch cũng tiếp lời: "Anh họ Thuật Thanh đúng là đã ra nước ngoài rồi, vì lệch múi giờ nên chúng tôi liên lạc được với anh ấy hơi muộn một chút. Tôi có thể làm chứng, anh Thuật Thanh hoàn toàn không biết chuyện này. Nghe nói có người trông giống hệt mình, anh ấy cũng ngạc nhiên lắm, còn bảo tôi gửi ảnh qua cho anh ấy xem nữa."

Quý Dư Tích lén nhìn sang Tuân Hạc.

【 Người này nói chuyện thú vị thật đấy. Ý ông ta là trò đùa trong đám cưới là chủ mưu của chú út và bên nhà họ An này, không liên quan đến nhà họ. Nhà họ Vương nếu muốn tính sổ thì hãy tìm đúng kẻ thù, đừng có đánh nhầm sang nhánh của họ đúng không? 】

Tuân Hạc cũng âm thầm trao đổi ánh mắt với cậu, khẽ gật đầu một cái gần như không thấy rõ.

Đạo diễn Vương suy nghĩ một chút rồi hỏi: "An Thuật Thanh và em rể tôi là anh em ruột sao?"

Ba nuôi của An Thuật Thanh trầm ngâm một lát rồi nói: "Có khả năng là vậy. Hồi tôi nhận nuôi Thuật Thanh, nhà họ vốn có một cặp song sinh, Thuật Thanh là anh cả. Đứa trẻ còn lại lúc đó đang ở chỗ chú ruột. Nghe nói cháu rể lớn lên ở cô nhi viện, có lẽ giữa chừng đã xảy ra sai sót gì đó. Nhưng chúng tôi chưa từng nói cho Thuật Thanh biết về thân thế của nó, nó không biết mình còn một người anh em ruột. Tôi thấy đợi Thuật Thanh về nước, cứ để nó và cháu rể gặp mặt một phen, hoặc là làm xét nghiệm DNA xem sao, nếu là anh em ruột thì lại có thêm người thân cũng tốt."

Lúc này, một ông chú khác của nhà họ An ngồi bên cạnh cũng nói: "Đến lúc đó lại càng thêm thân thiết. Nếu không phải lần này chuyện làm rùm beng lên, chúng tôi cũng không ngờ nhà họ An và họ Vương lại có duyên phận như vậy."

Đạo diễn Vương nhìn Vương An Hoa, hỏi ý kiến của dì. Vương An Hoa bèn nói: "Nếu bác đã đích thân đến tạ lỗi, chuyện trong đám cưới tôi sẽ không truy cứu nữa. Chỉ là di sản mẹ tôi để lại, đó là thứ tôi xứng đáng được hưởng, tôi muốn lấy lại."

Bà cụ An nghếch cổ lên, suýt chút nữa thì thốt ra câu tiền không có đâu mà đòi.

Ba nuôi của An Thuật Thanh lại nói: "Đây vốn là chuyện đương nhiên. Trước đây chúng tôi không biết mẹ cháu còn có di chúc như vậy, giờ đã biết rồi thì tự nhiên sẽ theo ý nguyện của mẹ cháu. Hơn nữa cháu cũng đã kết hôn, vậy ngày mai cứ để luật sư đến nhà cháu xử lý việc này, chúng tôi đều không có ý kiến gì."

"Sao lại không có?" Bà cụ An cuối cùng không nhịn được mà mở miệng, "An Bình dắt theo hai đứa nhỏ chen chúc với tao trong căn nhà nát này, các người không thấy nó đáng thương à? Dựa vào cái gì mà An Hoa được ở biệt thự năm tầng, còn Bình nhà tao chỉ được ở căn nhà tồi tàn này. Nó đã giàu có như thế rồi, sao còn cứ nhìn chằm chằm vào chút đồ mọn mẹ nó để lại làm gì?"

Mấy người nhánh chính nhà họ An không ngờ bà ta lại nói toạc móng heo ra một cách trắng trợn như vậy, nhất thời đều cạn lời.

"Bà nội!" An Bình, người vốn trốn trong phòng từ nãy đến giờ, cuối cùng không nhịn được mà lao ra. Mặt hắn tràn đầy vẻ khó xử, vội vàng gật đầu chào các bậc trưởng bối trong phòng rồi nói: "Con đã bảo phần đó là của chị rồi, con sẽ không lấy. Đồ mẹ để lại cho con, nếu bà chịu bỏ ra cho con dùng thì sao nhà mình có thể sống chật vật thế này được."

Lỗ tai Quý Dư Tích lập tức dựng đứng lên.

【 Bà cụ An chẳng lẽ còn cắt xén luôn tiền của đứa cháu nội đích tôn mà bà ta cưng chiều nhất sao? 】

Bà cụ An nghe hắn nói vậy, sắc mặt cũng sa sầm xuống: "Cái gì mà tao không nỡ bỏ ra? Một lũ tụi bây tiêu xài hoang phí, cái nhà này nếu không có tao quản xuyến thì cả đám đã sớm chết đói rồi. Lúc mày chưa lập gia đình sao không chê tao quản, giờ lại giở cái giọng đó với tao."

An Bình dường như cũng không muốn tranh cãi với bà nội trước mặt bao nhiêu người, mặt hắn đỏ bừng lên, kìm nén hồi lâu, cuối cùng thốt ra: "Dù sao phần của chị con, con sẽ không lấy, bà cũng đừng cản chị lấy. Hôm nay có bao nhiêu trưởng bối ở đây, bà cản cũng vô ích thôi."

Bà cụ An tức đến mức giơ tay đánh lên hắn: "Tao tranh giành là vì ai chứ? Cái đồ vô lương tâm này."

"Tranh vì ai thì chỉ có chính bà rõ nhất thôi." Vợ của An Bình đứng tựa ở cửa phòng ngủ, vừa nghịch móng tay vừa buông một câu bâng quơ nhưng đầy mỉa mai.

Ánh mắt Quý Dư Tích lập tức dời sang người cô ấy.

【 Cô ấy hình như đang ám chỉ gì đó? 】

Lần trước tại tiệc cưới của Vương An Hoa, Quý Dư Tích đã nhìn thấy cô ấy. Khi đó ấn tượng của cậu về cô cũng giống như An Bình, đều khá trầm mặc, ít nói. Không ngờ cô ấy cũng chất chứa đầy bụng oán hận như vậy.

"Chỗ này có phần cô nói không?" Bà cụ An lập tức quát lớn.

Vợ An Bình hừ lạnh một tiếng, xoay người đi vào phòng ngủ, còn mạnh tay đóng sầm cửa lại.

"Cô ấy là cháu dâu nhà này, cô ấy còn không có quyền lên tiếng, vậy ai mới có quyền?" Vương An Hoa nhìn bà cụ An đầy châm chọc.

Ngược lại, An Bình đột nhiên nhìn sang chị gái mình, hốc mắt đỏ hoe. Ánh mắt Vương An Hoa dời sang, bình thản hỏi: "Câu đó của em dâu là có ý gì?"

An Bình há miệng nhưng không nói nên lời.

Bà cụ An lập tức gắt lên: "Chuyện nhà tôi chưa đến lượt cô quản."

Vương An Hoa đáp: "Chuyện của mẹ tôi thì tôi quản được. An Bình, chị chỉ hỏi đúng một lần này thôi, nếu em không muốn chị quản, chị lập tức ngậm miệng."

An Bình mấp máy môi, cuối cùng nói: "Là vợ của ba... cứ luôn bảo ba đến hỏi xin tiền bà nội, nói là hai đứa em kia nuôi không nổi, bà nội đã đem tiền cho gần hết rồi..."

Hắn vừa nói vừa liên tục nhìn sắc mặt bà cụ An.

Quý Dư Tích suýt nữa thì quên mất chuyện người ba của hai chị em này tái hôn và có thêm hai đứa con. Tuân Hạc từng nói ông ta hầu như không qua lại với nhà họ An, không ngờ lúc phụng dưỡng thì chẳng thấy mặt, lúc cần tiền thì lại xuất hiện.

Vương An Hoa cười khẩy: "Thật khá khen, tiền của mẹ tôi lại có thể để cho ba tôi nuôi vợ kế và con riêng. Bác trai, chuyện nhà tôi vẫn phải nhờ bác làm chủ, bác thấy bà nội tôi làm vậy có hợp lý không?"

Vương An Hoa dời tiêu điểm chú ý sang ba nuôi của An Thuật Thanh.

Ba nuôi của An Thuật Thanh là gia trưởng nhà họ An đời này, bối phận tuy thấp hơn bà cụ An nhưng bà ta lại không dám làm trái ý ông. Thấy ông nhìn mình, bà cụ lập tức phân bua: "Tiền của thằng Bình tao chưa động vào một xu, tao phân biệt được nặng nhẹ mà."

Dù con trai luôn lấy cớ nuôi hai đứa cháu kia ra để xin tiền, nhưng bà cụ An thừa hiểu trong lòng, người lo cho bà lúc tuổi già chỉ có một mình An Bình, ngay cả con trai cũng không tin cậy được. Thế nên dù mỗi lần con trai đến xin tiền vẽ ra bao nhiêu viễn cảnh, hứa hẹn hấp dẫn đến đâu, bà cũng không dám đưa cho con mình phần tiền của An Bình. Dù vậy, tiền dưỡng già bà tích cóp cả đời cũng đã bị lừa đi hơn nửa rồi.

Nghĩ đến người nhà họ Vương đang đứng nhìn bên cạnh, ba nuôi của An Thuật Thanh cân nhắc rồi nói: "Bác gái à, tôi không có ý bất lịch sự nhưng bác đã già rồi, An Bình cũng bốn mươi tuổi rồi, bác cứ để đồ của nó cho nó giữ. Hai đứa nhỏ nhà nó cũng sắp trưởng thành, nơi cần dùng tiền nhiều lắm. An Bình là đứa trẻ hiếu thảo, bác đề phòng cháu ruột mình làm gì, chẳng lẽ bác còn trông chờ vào hai đứa cháu chưa từng về thăm bác lấy một lần kia dưỡng già cho bác sao?"

Mấy ông chú khác của nhà họ An cũng đồng ý với ý kiến này.

Bà cụ An tiếc của, đành cứng đầu nói: "Tôi không phải không nỡ đưa cho An Bình, mà là nó không biết quản tiền, cứ để vợ nó làm chủ."

"Vợ làm chủ thì đã sao, tụi nó cưới nhau gần hai mươi năm, sinh hai đứa con rồi, bác còn sợ cháu dâu ôm tiền bỏ trốn chắc?" Mấy người nhánh chính nhà họ An nghe vậy đều bật cười.

"Cái đó thì chưa biết được." Bà cụ An nhướng mày, định bắt đầu kể lể chuyện xưa.

Ba nuôi của An Thuật Thanh giơ tay ngắt lời: "Bác gái, hôm nay nhà họ Vương cũng ở đây, đừng để người ta chê cười. Nhà họ Vương đã đến để đòi công đạo, chỗ nào chúng ta làm không đúng thì phải sửa."

Ông dừng lại một chút, thấy bà cụ An vẫn mang bộ dạng không cam lòng, lại nói tiếp: "Hôm nay cả ba bên đều có mặt, hay là đem di chúc của mẹ hai đứa ra, chia di sản cho rõ ràng, để hai chị em tụi nó tự cầm phần của mình. Tôi sẽ gọi luật sư qua ngay bây giờ."

Nói đoạn, ông móc điện thoại ra định gọi.

Bà cụ An làm sao cam tâm, ngăn cản: "Phần của An Bình ở chỗ tôi, tôi đưa được. Còn phần của An Hoa vẫn chưa sang tên, gấp gáp cái gì?"

"Chuyện làm được hôm nay đừng để đến ngày mai, nhân lúc nhà họ Vương cũng ở đây, làm chứng luôn cho tiện." Ba nuôi của An Thuật Thanh trực tiếp quyết định.

Gương mặt già nua của bà cụ An hết xanh rồi lại trắng, bà ta nghĩ ngợi hồi lâu, cuối cùng trút giận lên người An Bình: "Mày cứ trơ mắt nhìn bọn họ cùng nhau ăn h**p bà nội mày thế à, tao đúng là uổng công thương mày!"

Bà ta giơ tay định đánh An Bình lần nữa, dù bà ta già rồi chẳng còn bao nhiêu sức lực, An Bình bị đánh vài cái cũng không đau lắm, nhưng Vương An Hoa đột nhiên bùng nổ: "Bà đừng đánh nó nữa! Từ nhỏ bà đã luôn đánh nó, nó có ngày hôm nay đều là do bà đánh mà ra đấy!"

Bà cụ An lại tức đến mức muốn đánh luôn cả Vương An Hoa. Nhưng Vương An Hoa không đứng yên, dì nắm chặt lấy cổ tay bà cụ, nói gằn từng chữ: "Tôi không còn là đứa trẻ ngày xưa nữa đâu!"

An Bình - một người đàn ông lớn xác - bỗng nức nở che mặt lại. Đạo diễn Vương khẽ thở dài một tiếng.

Quý Dư Tích cũng thấy không đành lòng:

【 Bà già này chắc chắn hồi nhỏ đã không ít lần đánh dì Hoa và em trai dì, đúng là đồ già mà không nên nết. 】

Cậu hiếm khi chửi người khác như vậy, lần này cũng chỉ nghĩ trong lòng nên không cho rằng sẽ có ai khác nghe thấy.

Tuân Hạc lặng lẽ nhìn cậu, trong mắt mang theo ý cười: Tiểu Tích đúng là một người căm ghét cái ác!

Ngày hôm đó Quý Dư Tích tiêu tốn cả nửa ngày ở nhà họ An, nhưng cậu không hề cảm thấy mệt mỏi. Mọi chuyện cuối cùng đã được giải quyết mỹ mãn. Bà cụ An dù không cam lòng đến mấy, nhưng trước mặt hai nhà An - Vương, bà ta cũng phải ngậm ngùi lấy ra phần tài sản thuộc về An Bình đưa cho hắn. An Bình vừa nhận tay trước tay sau đã lập tức giao cho vợ cất giữ, suýt chút nữa khiến bà cụ tức đến ngất xỉu.

Luật sư cũng đã đến nhà họ An để làm thủ tục bàn giao với Vương An Hoa, giúp dì thuận lợi nhận lại phần di sản của mình. Dì v**t v* chiếc hộp trang sức mà mẹ để lại, đôi mắt không kìm được mà đỏ hoe.

Có lẽ di vật của mẹ đã khơi dậy những ký ức tuổi thơ, lúc chuẩn bị ra về, Vương An Hoa hiếm khi chủ động nói với em dâu hai câu, bảo cô ấy lúc nào rảnh thì cứ sang chỗ dì chơi. Người em dâu kia thụ sủng nhược kinh, còn An Bình thì lại không kìm được mà rơi nước mắt.

Mọi người đều hài lòng với kết quả này, ngoại trừ bà cụ An. Bà ta hừ lạnh một tiếng, nhất quyết không mở miệng nói câu nào, hy vọng có ai đó sẽ đến hỏi ý kiến mình. Đáng tiếc là cho đến tận lúc mọi người rời khỏi nhà họ An, cũng chẳng có ai thèm để ý đến bà ta.

Tuân Hạc thấy Quý Dư Tích cứ ngoái đầu nhìn bà cụ mấy lần, bèn bảo cậu: "Cậu An Bình rất hiếu thảo, sau này chắc chắn sẽ không để bà ta thiếu ăn thiếu mặc. Chỉ cần bà ta an phận, không bày trò gì nữa thì tuổi già sẽ không phải chịu khổ đâu."

Quý Dư Tích gật đầu, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ:

【 Chỉ cần bà ta vẫn còn một đứa con trai không ra gì, thì tuổi già khó mà hạnh phúc viên mãn được. 】

Nhưng đó là chuyện nhà người ta, cậu chỉ là một kẻ ngoài cuộc thích hóng chuyện mà thôi.

Vừa ra khỏi cổng khu chung cư nhà họ An,  đạo diễn Vương chào tạm biệt rồi tách khỏi mấy người nhánh chính nhà họ An. Nguyên Tử Tịch dường như có lời muốn nói với Quý Dư Tích, cô ta nhìn cậu với vẻ muốn nói lại thôi. Tuân Hạc ngay lập tức như gà mẹ bảo vệ gà con, chắn ngang trước mặt Quý Dư Tích.

Cuối cùng Nguyên Tử Tịch chẳng nói gì, lặng lẽ theo sau cậu mình rời đi.

Quý Dư Tích có chút đoán không ra: "Chị ta muốn nói gì với em nhỉ?"

Tuân Hạc đáp: "Bất kể cô ta muốn nói gì thì cũng không đến lượt nói với em. Cô ta muốn tìm thì nên tìm anh cả em, hoặc là Quý phu nhân."

Nói không chừng vì thấy Tiểu Tích nhỏ tuổi, cô ta nghĩ cậu dễ lừa nên mới muốn tìm cậu để nói chuyện. May mà anh phản ứng nhanh, không để cô ta đạt được mục đích. Tuân Hạc thầm đắc ý trong lòng.

Đạo diễn Vương đi phía trước, chợt hỏi Vương An Hoa: "Em rể đâu rồi?"

Nhắc đến cũng lạ, tuy đây là chuyện riêng của Vương An Hoa, nhưng dì ấy mới kết hôn, theo lý mà nói thì chồng nên đi cùng để xử lý, dù sao thêm một người bên cạnh dù chỉ là để động viên tinh thần, cũng sẽ tốt hơn. Nhưng sau khi tiệc cưới kết thúc, Quách Ninh đã biến đâu mất tăm.

Lúc đó đạo diễn Vương có hỏi một câu, Vương An Hoa chỉ bảo đây là chuyện của mình, không muốn để Quách Ninh nhúng tay vào. Thế nhưng họ đã ở nhà họ An cả một buổi chiều, ngay cả Quý Dư Thận cũng gọi cho Quý Dư Tích hai ba cuộc điện thoại, vậy mà cậu em rể này lại không hỏi thăm Vương An Hoa lấy một lần.

Cũng giống như Tuân Hạc, làm đạo diễn thường có khả năng quan sát rất tỉ mỉ. Đạo diễn Vương theo bản năng cảm thấy chuyện này không hợp lẽ thường, làm gì có đôi vợ chồng mới cưới nào lại như vậy? Ông cảm thấy rất kỳ quái.

Vương An Hoa nhìn điện thoại, không thấy một tin nhắn nào nhưng dì cũng không giận, chỉ nói: "Chắc là có việc bận thôi, kệ anh ấy đi. Tuân Hạc và Tiểu Tích chắc là đói rồi nhỉ, chúng ta đi ăn thôi. Dì biết một nhà hàng cực kỳ ngon, hôm nay đưa hai đứa đi nếm thử nhé."

Đạo diễn Vương cau mày, chỉ nói: "Anh cũng không nói thêm gì nữa, bản thân em phải tự biết tính toán trong lòng."

Vương An Hoa cười hì hì gật đầu.

Tuân Hạc nhớ tới An Thuật Thanh, lại hỏi: "Dì Hoa, dượng và An Thuật Thanh trông giống nhau lắm ạ? Chắc trước đây dì cũng từng gặp An Thuật Thanh rồi chứ?"

Có lẽ vì Vương An Hoa mang họ Vương, lại sống ở Vương gia nhiều năm nên họ thường quên mất dì cũng là người nhà họ An. An Thuật Thanh với tư cách là con nuôi của nhánh chính nhà họ An, dù dì không thường xuyên gặp thì chắc chắn cũng đã từng thấy qua.

"Tất nhiên là gặp rồi, lúc nó còn nhỏ dì còn dắt nó đi chơi mà."

Vương An Hoa không mấy để tâm, dì quay đầu nhìn hai đứa cháu một cái rồi nói tiếp: "Bên ngoài đều đồn nó không lo làm ăn, con nuôi không có tiền đồ bằng con đẻ, thật ra toàn là giả cả đấy. Lúc nhỏ nó thông minh hơn An Thuật Lãng nhiều, vì thế mà An Thuật Lãng còn bị ba cậu ta phạt quỳ ở trong sân, chính mắt dì đã nhìn thấy. Lúc đó An Thuật Thanh trốn sau cái cây, dì hỏi có chuyện gì, nó bảo An Thuật Lãng thi kém hơn nó nên bị phạt."

Dì lại nhìn hai đứa nhỏ, kể tiếp: "Từ đó về sau, An Thuật Thanh bắt đầu quậy phá. Nào là không làm bài tập bị mời phụ huynh, đánh nhau với bạn cũng bị mời phụ huynh, yêu sớm cũng mời phụ huynh, rồi đến việc không thi đỗ vào trường đại học tốt. Ngược lại An Thuật Lãng, nhờ có nó làm nền mà dần dần trông cũng ra dáng hẳn, dát lên người vài lớp vàng rồi vào công ty nhà mình làm việc."

Vương An Hoa bĩu môi.

Đạo diễn Vương không nhịn được nói: "Em hiểu rõ gớm nhỉ. Thế sao còn yêu đương với Quách Ninh, đối diện với một gương mặt giống hệt An Thuật Thanh như thế, em không thấy khó xử à?"

"Anh ấy không khó xử là được mà, anh ấy còn kém em hơn mười tuổi cơ đấy. Kiểu gì em cũng không chịu thiệt, em khó xử cái gì." Vương An Hoa cực kỳ phóng khoáng.

Thái độ vô tư phóng khoáng này của dì khiến Vương đạo cũng phải cạn lời. Quý Dư Tích thầm cười điên cuồng trong lòng:

【 Ha ha ha ha dì Hoa nói chí lý thật, kiểu gì cũng không thiệt, chặn cho Vương đạo không thốt nên lời luôn. 】

【 Mà nhắc mới nhớ, Vương đạo cũng sắp bốn mươi rồi nhỉ, hình như vẫn còn độc thân đúng không ta? 】

Tuân Hạc khẽ ho một tiếng, nén lại ý cười nơi đầu môi.

"Hai đứa ngày mai đừng có mà đến muộn đấy!" Đạo diễn Vương thấy không nói lý được với cô em họ, bèn quay sang chĩa mũi dùi vào hai đứa nhỏ.

Quý Dư Tích đang thầm cười nhạo ông, đột ngột bị điểm danh, ngay lập tức như quả bóng bị xì hơi.

Tuân Hạc vội vàng giải vây: "Tụi cháu là hạng người hay đi muộn sao? Cậu thấy Tiểu Tích đi muộn bao giờ chưa?"

Đạo diễn Vương u ám nói: "Lần trước lúc Đỗ Bái Lan ở bệnh viện, cả hai đứa đều đi muộn."

Tuân Hạc: "... Cháu quên mất."

Vương đạo cũng không truy cứu sâu thêm, chỉ dặn: "Đoàn phim nghỉ hai ngày rồi, tuần sau phải tăng ca quay phim. Cả hai đứa đều phải xốc lại tinh thần, làm cho tốt vào."

Tuân Hạc và Quý Dư Tích cùng lúc gật đầu.

Đạo diễn Vương như tìm lại được chút uy nghiêm từ hai đứa nhỏ, lại quay sang giáo huấn Vương An Hoa: "Còn cả em nữa, sáng nay hỏi hai đứa định đi tuần trăng mật ở đâu mà còn chưa nghĩ ra. Chẳng phải đây là chuyện phải lên kế hoạch từ trước sao? Lớn tướng rồi mà làm việc chẳng có chút quy củ nào, cứ thích gì làm nấy thôi."

Vương đạo thực sự không hài lòng chút nào với biểu hiện của cậu em rể ngày hôm nay. Mới cưới xong đã thế này, đợi đến khi cảm giác mới mẻ qua đi, chẳng biết hắn ta còn lạnh nhạt với cô em họ của ông đến mức nào nữa. May mà Vương An Hoa đã khôn ngoan làm công chứng tài sản trước khi kết hôn, nên ít nhất cũng không phải lo lắng việc hắn có ý đồ đào mỏ.

Vương An Hoa vẫn giữ vẻ mặt phơi phới như không có chuyện gì, bênh vực: "Anh ấy có chính sự phải làm mà. Đợi sau này khi chuyện của anh ấy được xử lý xong, bọn em đảm bảo sẽ khiến mọi người phải rớt cằm cho xem."

"Lại định bày trò gì nữa đây?" Radar của đạo diễn Vương lập tức khởi động, "Lần nào cô bảo định làm một vố lớn là ba tôi lại lên cơn đau tim, khó chịu cả buổi. Cô tiêm cho ba tôi một mũi phòng ngừa trước đi, đừng để đến lúc đó khiến tôi không kịp trở tay."

Vương An Hoa cười hì hì, ra vẻ đầy huyền bí: "Bọn em thỏa thuận là không được tiết lộ rồi, nhưng em có thể bật mí một chút xíu, chuyện này có liên quan đến thân thế của anh ấy. Dù sao cũng chẳng mất mấy ngày đâu, mọi người sẽ biết ngay thôi."

"Thân thế? Là quan hệ huyết thống với An Thuật Thanh chứ gì?" Vương đạo chẳng mấy để tâm, "Cái đó thì có gì mà to tát. Nhưng thôi được rồi, đến mức đó là đủ, đừng có gây thêm rắc rối nào nữa."

Vương An Hoa nhịn cười gật đầu, rõ ràng là nghe tai này lọt tai kia, chẳng thèm để tâm đến lời giáo huấn.

Tuân Hạc cũng tiếp lời: "Mọi người đều đoán được hai người họ là song sinh rồi, còn bí mật gì có thể khiến bọn cháu phải rớt cằm được nữa chứ. Dì Hoa, chắc là dì đang trêu bọn cháu thôi đúng không!"

Mặc kệ họ suy đoán thế nào, Vương An Hoa đều ngậm chặt miệng, chỉ bảo cứ đợi thêm vài ngày, chân tướng sẽ tự phơi bày, lúc đó mọi người sẽ biết.

Quý Dư Tích cảm giác tò mò làm lòng như mèo cào, ngứa ngáy không chịu nổi. Cậu thầm suy nghĩ:

【 Thân thế song sinh thì rõ như ban ngày rồi, còn cái gì có thể khiến mọi người kinh ngạc đến mức rớt hàm nữa đây? 】

Cậu âm thầm mở "thần khí gian lận" ra, bắt đầu lọc từ khóa "song sinh" trong bộ nhớ đệm của hệ thống. Trước đây tìm theo tên riêng thì không thấy cốt truyện liên quan, nên lần này cậu quyết định đổi phương pháp.

【 Cặp song sinh thất lạc nhiều năm, khi tìm thấy lại chỉ cách nhau không đầy trăm mét... 】 

【 Anh trai song sinh mừng sinh nhật em trai, khung cảnh vô cùng cảm động... 】

 【 Cặp song sinh hoán đổi thân phận đi làm suốt nửa năm mà không ai phát hiện ra... 】

Quý Dư Tích dừng lại ở dòng cuối cùng, trong lòng bỗng nảy ra một dự đoán vô cùng táo bạo.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn