Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa

Chương 20: Tình yêu cố chấp

"Lợi dụng tôi cái gì cơ chứ!" Lam Nam vừa nghe xong là lại muốn nổ tung ngay lập tức, "Cái người này sao nói mãi mà không thông thế nhỉ? Tôi và Mộ Đồng là bạn bè, căn bản chẳng có chuyện lợi dụng hay không lợi dụng gì ở đây cả. Anh còn định cứng đầu như vậy tới bao giờ!"

Thấy Lam Nam ra sức bênh vực Mộ Đồng như vậy, sắc mặt Mạnh Long cũng trở nên cực kỳ khó coi: "Vụ bộ phim trước cô ta lợi dụng cậu để xào CP, chẳng lẽ cậu vẫn chưa biết hay sao? Cậu còn định u mê không tỉnh đến bao giờ nữa?"

Hắn tiến lên một bước, càng áp sát Lam Nam hơn, giọng nói đầy khẩn thiết: "Cậu vẫn chưa hiểu sao? Trên thế giới này chỉ có tôi là thật lòng với cậu thôi, những kẻ khác không xem thường cậu thì cũng là muốn lợi dụng cậu. Cậu bắt tôi phải nói bao nhiêu lần mới chịu tin đây?"

"Đủ rồi!" Mặt Lam Nam đỏ bừng lên. Thấy mọi người xung quanh đều nhìn mình bằng ánh mắt kỳ quái, anh ta lập tức cảm thấy càng thêm khó xử, ngữ khí cũng trở nên gay gắt: "Anh chỉ là trợ lý của tôi thôi, không có tư cách quản chuyện của tôi. Anh vượt quá giới hạn rồi đấy!"

Sắc mặt Mạnh Long biến đổi kịch liệt, hắn nhíu mày nhìn chằm chằm đối phương, lặng im hồi lâu.

Lam Nam thấy hắn như vậy thì không khỏi mủi lòng, cảm thấy bản thân nói có hơi nặng lời, thế là dịu giọng xuống, nói tiếp: 

"Anh đừng có như vậy. Cả năm nay anh chưa về nhà rồi, đã nói là năm nay cho anh nghỉ dài hạn mà. Mùng hai anh Lâm sẽ đến đoàn phim với tôi, anh cứ yên tâm đi, hai ngày ngắn ngủi không có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra đâu."

Mạnh Long cúi đầu suy nghĩ một lát, rồi ngẩng đầu lên kiên quyết nói: "Chuyện khác tôi có thể không quản, nhưng cô ta thì không được."

Hắn đưa ngón tay chỉ thẳng về phía Mộ Đồng.

Tim Lam Nam nảy lên một cái, vội vàng tiến tới kéo tay hắn xuống, khó chịu nói: "Đã bảo là không liên quan đến cô ấy rồi mà. Lần hợp tác trước xào CP là yêu cầu tuyên truyền của đoàn phim thôi. Sao anh cứ nhằm vào Mộ Đồng mãi thế?"

"Là cô ta nói với cậu như vậy à?" Mạnh Long nhìn Mộ Đồng, đột nhiên cười lạnh: "Tôi và cô ta đều là bạn của cậu, tại sao cậu tin cô ta mà không tin tôi!"

Một câu nói này khiến sắc mặt những người xung quanh đều trở nên vi diệu. Chẳng có trợ lý nào lại tự xem mình là bạn của nghệ sĩ cả, trừ phi là bạn bè từ trước khi trở thành trợ lý.

Lam Nam thấy nói lý với hắn không được, dứt khoát bảo: "Anh đừng có vô lý đùng đùng nữa, bao nhiêu người đang chờ quay phim kia kìa. Tôi cũng không rảnh nghe anh lải nhải mãi đâu, anh mau về trước đi. Có chuyện gì đợi qua năm mới anh đi mà nói với anh Lâm ấy."

Mạnh Long cúi đầu nghĩ ngợi một lát rồi hỏi: "Tôi hỏi cậu một câu cuối cùng. Cậu và cô ta có quan hệ gì? Hai người thật sự chỉ là bạn bè bình thường thôi sao?"

"Chứ còn gì nữa?" Giọng Lam Nam đột ngột cao vút, gương mặt lại hiện lên vẻ cáu kỉnh.

Nhưng Mạnh Long vẫn không chịu buông tha, khăng khăng nói: "Vậy cậu có thể đứng trước mặt mọi người nói với cô ta một câu: 'Chúng ta chỉ là bạn bình thường, xin đừng lợi dụng tôi xào CP nữa' được không?"

"Anh có bệnh à?"

Quý Dư Tích nghe không nổi nữa, đột ngột lách ra khỏi đám đông, xả cho Mạnh Long một tràng: "Hai người cãi nhau thì cứ cãi, lôi chị Mộ Đồng vào làm gì. Chị ấy từ đầu đến cuối chưa nói câu nào, vậy mà ông chú này cứ mở miệng ra là ngậm máu phun người. Anh còn không đi thì tôi báo cảnh sát đấy!"

Mạnh Long vốn chẳng lớn tuổi lắm, bị gọi một tiếng "ông chú", gân xanh trên trán lập tức giật giật.

Tuân Hạc thấy thế cũng chen vào đứng cạnh Quý Dư Tích: "Việc riêng thì phiền mọi người ra chỗ riêng tư mà giải quyết. Gây náo loạn ở nơi công cộng thế này chẳng phải là không nên sao?"

Anh không ngờ trợ lý bên cạnh nam chính lại có ác cảm với nữ chính đến vậy, thế thì sau này còn đóng phim kiểu gì?

Đến cả Quý Dư Thận vốn ít nói cũng tranh thủ diễn vai trà xanh một lần. Anh giả vờ tỏ ra thiện chí nói với Lam Nam: "Chuyện tình cảm giữa cậu và vị tiên sinh này thì đừng nên lôi kéo người thứ ba vào, Mộ Đồng đúng là nằm không cũng trúng đạn."

Anh lén nhìn Mộ Đồng một cái, thấy sắc mặt cô vô cùng khó coi nhưng vẫn không thèm đếm xỉa đến anh.

Lam Nam biện minh: "Anh hiểu lầm rồi, tôi và Mạnh Long làm gì có chuyện tình cảm gì."

Vừa dứt lời, anh ta vô tình liếc thấy vẻ mặt của đám đông đang vây xem thì sững sờ. Mọi người ai nấy đều nhìn anh ta và Mạnh Long bằng ánh mắt cực kỳ ám muội.

Ở cái vòng giải trí này, ai mà chẳng là cáo già nghìn năm, thấy nhiều biết rộng. Cái h*m m**n chiếm hữu của Mạnh Long đối với Lam Nam đã vượt xa mức bạn bè bình thường rồi, mắt ai cũng sáng như đèn pha cả.

Lam Nam thấy vậy thì tức đến méo cả mũi, vội vàng giải thích: "Tôi và anh ta thật sự không phải quan hệ đó!"

Mạnh Long thì im hơi lặng tiếng, chỉ chăm chăm nhìn chằm chằm Lam Nam.

【Trời, thế này mà bảo là trong sáng á! Mình không tin Lam Nam lại không nhận ra tình cảm của Mạnh Long.】 Quý Dư Tích vừa ăn dưa vừa thêm mắm dặm muối.

Tuân Hạc nghiêng mặt, âm thầm che miệng cười trộm.

"Đủ rồi!" Mộ Đồng nãy giờ im lặng đột nhiên quát lớn, "Giải tán hết đi!"

Thấy cô nổi giận, nhân viên xung quanh dần dần tản ra. Lam Nam tiến lại gần Mộ Đồng xin lỗi: "Tôi thực sự xin lỗi cô về chuyện hôm nay."

Mộ Đồng khẽ cau mày, lạnh lùng đáp lại: "Anh cũng tránh xa tôi chút."

Lam Nam khựng lại, sau đó xám xịt đi ra ngoài, Mạnh Long lẳng lặng bám theo sau lưng.

Quý Dư Thận nhìn cảnh này, khẽ nhướn mày, trong lòng sướng rơn.

【Hai người họ không phải định đi đánh nhau đấy chứ? Chính chuyện này khiến Lam Nam lại bị đưa đi cấp cứu ngay trong đêm giao thừa】 Quý Dư Tích sực nhớ tới tình tiết truyện vừa tra được, tim cậu thắt lại.

Tuy cậu thích hóng chuyện, thích mắng thầm người ta trong lòng nhưng dù sao cũng là Tết, chẳng ai muốn xảy ra chuyện cả.

Đang lúc cậu định bịa lý do để bám theo xem thử thì đã nghe Tuân Hạc nói với đạo diễn Vương: "Lúc nãy họ cãi nhau gắt quá. Cháu không yên tâm, để cháu qua xem sao."

Đạo diễn Vương gật đầu: "Chú ý an toàn."

Tuân Hạc liền đi theo hướng Lam Nam vừa rời đi.

Quý Dư Tích vội vàng tiếp lời: "Tôi cũng đi xem thử."

Cậu chẳng đợi anh cả kịp lên tiếng đã vội đuổi theo Tuân Hạc.

Thế là Quý Dư Thận cũng có lý do để bám theo, anh quẳng lại một câu: "Đạo diễn Vương, tôi phải đi trông chừng em trai mình", rồi cũng chạy mất hút.

Chớp mắt một cái, tiểu đội bốn người chỉ còn lại mình đạo diễn Vương. Ông ngẩn ra một hồi, rồi dứt khoát cũng đi theo luôn. Cả đám cứ như một xâu kẹo hồ lô, người này nối đuôi người kia.

Lam Nam và Mạnh Long đang đứng nói chuyện sau một hòn non bộ.

Nhóm bốn người đi theo còn chưa kịp đến gần đã nghe thấy tiếng tranh cãi. Đại ý là Lam Nam yêu cầu Mạnh Long đừng có lúc nào cũng bám lấy anh ta từng giây từng phút như thế, anh ta sắp nghẹt thở đến nơi rồi. Anh ta còn nói mình là một người bình thường, cần có mối quan hệ xã hội, bảo Mạnh Long đừng làm phiền bạn bè của anh ta nữa.

Mạnh Long lúc đầu không nói gì, mãi đến khi Lam Nam nói mình là một người bình thường, hắn mới đột ngột thốt lên một câu:

"Cho nên, cậu cảm thấy tôi không phải là người bình thường?"

Lam Nam cứng họng, hồi lâu sau mới lắp bắp: "Tôi không có nói anh không bình thường. Chúng ta chẳng phải đã nói rõ rồi sao? Đó chỉ là... hành động bộc phát lúc đó thôi, tôi đã bảo với anh là tôi vẫn chỉ thích con gái mà."

Nhóm người Tuân Hạc nghe xong mà ai nấy đều nhíu mày.

Mạnh Long nghe những lời Lam Nam nói, im lặng thêm một lúc lâu mới lên tiếng: "Tôi hiểu rồi."

Lam Nam lại tiếp lời: "Anh cũng đừng nghĩ quá nhiều. Giữa con trai với nhau, hành động có hơi quá giới hạn một chút cũng là bình thường thôi, thực ra chẳng có gì to tát đâu. Hồi đại học, trong ký túc xá nam còn có những chuyện còn phi lý hơn thế này nhiều, chỉ là anh không biết thôi. Tất nhiên là tôi không tham gia nhé, chỉ là nghe kể lại thôi."

Quý Dư Tích nghe xong liền hiểu ra, thầm mắng trong lòng: 【Ngủ với người ta xong giờ lại bảo vẫn chỉ thích con gái? Đúng là đồ tra nam không biết xấu hổ! Còn dám bảo con trai với nhau đi quá giới hạn chút là bình thường? Anh lừa quỷ chắc?】

Cậu cứ thắc mắc tại sao Mạnh Long lại đột nhiên muốn làm hại Lam Nam, rõ ràng sự tình cảm của Mạnh Long dành cho anh ta lộ rõ mồn một như thế. Hóa ra là do gặp phải tra nam, thế thì hiểu được rồi.

Quý Dư Thận liên tục liếc nhìn em trai mình. Tích Bảo mới mười tám tuổi thôi mà, nó biết có hơi bị nhiều quá rồi không?

Tuân Hạc thì lại nghĩ sinh viên đại học ai chẳng bù đầu vào học hành từ sáng sớm đến tối mịt, lấy đâu ra thời gian mà làm mấy chuyện không đứng đắn đó.

Ánh mắt anh khẽ liếc về phía sau, tự hỏi không biết cái người chưa từng học đại học đang đứng sau lưng mình kia có thật sự nghĩ ký túc xá nam là cái nơi ô hợp như thế không. Vì danh dự của đông đảo nam sinh viên đại học, sau này có cơ hội anh phải giải thích một chút mới được.

Sau hòn non bộ, Mạnh Long khẽ gật đầu một cái rồi nói tiếp: "Tôi hiểu rồi."

Lam Nam như trút được gánh nặng, nói: "Thực ra hôm nay anh không nên đến đây. Chúng ta chẳng phải đã thống nhất là lúc tôi quay phim ở phim trường thì anh không cần đi theo mà ở khách sạn chờ tôi, lo liệu sinh hoạt thường ngày của tôi là được rồi sao?."

Mạnh Long vốn dĩ vẫn luôn ít lời, nghe đến đây bỗng nhiên hỏi lại: "Cậu không muốn tôi đến, là vì trong đoàn có Mộ Đồng đúng không? Cậu thích cô ta."

Khi hắn nói câu 'Cậu thích cô ta', hắn dùng ngữ khí khẳng định chắc nịch.

Nhưng Lam Nam lại thẹn quá hóa giận không muốn thừa nhận, lập tức trách móc: "Đã bảo là không liên quan đến cô ấy rồi, sao anh lại nhắc đến cô ấy nữa?"

Mạnh Long: "Cậu nói cậu thích con gái, vậy chắc hẳn là cô ta rồi. Không sao, nếu cậu thật sự thích cô ta, tôi tuyệt đối sẽ không xuất hiện trước mặt cô ta để gây rắc rối cho cậu đâu."

Lam Nam vui mừng ra mặt, nhanh chóng hỏi lại: "Anh nói thật chứ? Thực ra tôi cũng chẳng có gì là hông dám thừa nhận, chỉ là cô ấy khó theo đuổi quá. Tôi nghe nói mấy nam minh tinh theo đuổi cô ấy đều không thành công. Thế nên tôi mới không muốn lộ tâm ý sớm như vậy, cứ tiếp xúc nhiều đã, đợi đến khi phim quay gần xong rồi tính tiếp."

Quý Dư Tích lập tức quay sang nhìn biểu cảm của anh cả mình. Nhưng mặt anh cả cậu vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng, chẳng nhìn ra được điều gì.

Phía sau hòn nam bộ, bàn tay Mạnh Long giấu trong ống tay áo khẽ động đậy, hắn nói: "Cậu quả nhiên thích cô ta."

Lam Nam nghe hắn nói vậy cũng không nghĩ ngợi nhiều, chỉ gật đầu nói: "Đúng thế."

Lời nói của Mạnh Long có gì đó không ổn, Quý Dư Tích vừa suy nghĩ một chút, tim lập tức treo ngược lên tận cổ họng.

【Hỏng bét! Có phải hắn định ra tay với Lam Nam không!】

Giây tiếp theo, Mạnh Long vung tay lên, dường như muốn tạt thứ gì đó ra ngoài. Tuân Hạc lúc này đang nấp ở phía sau liền nhanh như cắt lao vọt tới, vật ngã Mạnh Long xuống đất. Quý Dư Thận và đạo diễn Vương cũng nhanh chóng chạy đến giúp.

Đáng lẽ Quý Dư Tích là người lao ra đầu tiên, nhưng khi Tuân Hạc lao ra đã đẩy cậu lùi lại, đến lúc Quý Dư Thận lao ra lại kéo cậu về phía sau một cái, thế là cậu hoàn toàn mất hết đất diễn.

Sau đó là tiếng thét thảm thiết của Lam Nam, anh ta nắm chặt lấy bàn tay trái của mình.

Một mùi hắc nồng nặc sộc thẳng vào mũi họ, Quý Dư Tích lập tức hét lên: "Là axit sulfuric! Mọi người cẩn thận!"

Cũng may Tuân Hạc đã kịp thời vật ngã Mạnh Long, nếu không hắn đã tạt thẳng axit vào mặt Lam Nam, hiện giờ chỉ có một phần trúng vào tay trái của Lam Nam. Cũng coi như là trong cái rủi có cái may. Lam Nam cuống cuồng tìm nước, nhưng mọi người ra đây là để khuyên can nên chẳng ai mang theo nước cả.

Đạo diễn Vương cuống quýt bảo anh ta chạy vào nhà vệ sinh. Lam Nam vừa gào khóc vừa chạy thục mạng tìm nhà vệ sinh.

Trong suốt quá trình đó, Mạnh Long không nói một lời nào. Tuy nhiên, khi thấy Lam Nam chỉ bị thương ở tay, hắn hơi lộ ra vẻ tiếc nuối.

Tuân Hạc và Quý Dư Thận mỗi người một bên đè chặt hắn lại, kéo sang một bên. Cả hai tự kiểm tra xem trên người có bị dính tí axit nào không, may mà không có, ai nấy đều một phen hú vía.

Tuân Hạc hỏi: "Tại sao anh lại làm như vậy?"

Mạnh Long: "Tôi đã pha loãng rồi, sẽ không quá nghiêm trọng đâu. Đợi vết thương lành rồi đi làm phẫu thuật thẩm mỹ sẽ còn không nhìn ra dấu vết gì. Chỉ là không thể đóng bộ phim này được nữa thôi. Thật đáng tiếc."

Đáng tiếc là bị Tuân Hạc vật ngã nên đã đổ mất quá nửa. Hắn nhìn Tuân Hạc, ánh mắt như đang oán trách anh đã nhúng tay vào phá hỏng kế hoạch của mình. Nhưng rất nhanh, hắn lại nghĩ thông suốt, nói tiếp: "Nhưng mà chỉ dính vào tay cũng tốt, dù sao thì bộ phim này cậu ta cũng không quay được nữa rồi."

Đạo diễn Vương: "..."

Ông tức đến mức không thốt nên lời.

Quý Dư Tích: "Anh muốn anh ta hủy hợp đồng thì thiếu gì cách? Anh có thể tìm người đại diện, tìm đạo diễn Vương. Chỉ cần có lý do chính đáng, việc chấm dứt hợp đồng là không thành vấn đề. Tại sao nhất định phải khiến anh ta hủy dung?"

Mạnh Long: "Chờ đến khi cậu ta biến thành một con quái vật xấu xí rồi, sẽ không còn đứa con gái nào thèm thích cậu ta nữa."

Quý Dư Tích: "..."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn