Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa

Chương 19: Trợ lý Mạnh Long

"Thận tổng, đây là cháu trai tôi, Tuân Hạc, cũng là đạo diễn điều hành của bộ phim này, lần trước cậu đến chắc chưa gặp qua." Đạo diễn Vương tiến lên hai bước, giới thiệu thân phận của thanh niên với Quý Dư Thận.

Quý Dư Thận nhìn Tuân Hạc, gật đầu chào hỏi và mỉm cười nói: "Đạo diễn Vương quá khiêm tốn rồi, tôi đã sớm nghe nói ông có một người cháu là người kế nghiệp của ông."

Tuân Hạc, ngoại hình đủ sức nghiền nát hàng loạt tiểu thịt tươi, nhưng lại chọn hướng đi khác biệt là không đi theo con đường diễn xuất mà tập trung vào công việc hậu trường.

Ngay cả Quý Dư Thận cũng từng nghe kể rằng khi Tuân Hạc còn học đại học, có rất nhiều công ty quản lý đến trường họ tìm tân binh, tất cả đều để mắt đến anh. Nhưng anh đều từ chối hết. Khi hỏi lý do, anh nói anh đến đây để học cách làm phim, chứ không phải học cách diễn xuất.

Sau đó, tác phẩm điện ảnh đầu tay do anh đạo diễn thời sinh viên đã đoạt giải, anh nhận được giải Đạo diễn mới xuất sắc nhất năm. Bộ phim đó do chính cậu của anh đầu tư, là một bộ phim tâm lý xã hội về đời sống sinh viên, diễn viên chính là các bạn học của anh. Đó là một tác phẩm kinh phí thấp nhưng vô cùng thành công, không chỉ mở ra con đường sự nghiệp cho một số diễn viên mới mà còn giúp cậu anh kiếm được một khoản tiền lớn.

Từ đó, anh đã có được một chỗ đứng trong ngành giải trí. Tuy nhiên, đánh giá của cậu anh về anh là: tài năng thì có, nhưng cũng chỉ có tài năng mà thôi. Sau khi anh tốt nghiệp, ông liền giữ anh bên cạnh, tận tay chỉ dạy.

Vì vậy, việc đạo diễn Vương có một người cháu làm đạo diễn thực sự không phải là chuyện bí mật gì.

"Thận tổng khách sáo quá, không biết vị này là...?" Ánh mắt Tuân Hạc dán chặt trên người Quý Dư Tích.

Quý Dư Thận thuận theo ánh mắt của Tuân Hạc, cũng nhìn về phía em trai mình, giới thiệu: "Là em trai tôi, Tiểu Tích chào đạo diễn Tuân một tiếng đi."

Quý Dư Tích đang nghiêng người xem poster của đoàn phim, nghe vậy quay đầu nhìn người tới, sau đó liền ngẩn ra. "Chào đạo diễn Tuân ạ."

Người này đẹp trai đến mức khó tin, cao hơn cậu hẳn một cái đầu, eo thon chân dài, đúng nghĩa là một móc treo quần áo di động.

【Đạo diễn Tuân còn đẹp trai hơn anh cả nha.】

Quý Dư Thận nhướng mày, liếc nhìn Tuân Hạc một cái, lại thấy Tuân Hạc đang nhìn chằm chằm em trai mình.

Ánh mắt này là ý gì đây?

Quý Dư Thận khẽ hắng giọng, nói: "Đạo diễn Tuân vừa rồi tìm đạo diễn Vương là có chuyện gì sao?"

Tuân Hạc khựng lại một chút, rồi đột nhiên nhớ ra, vội nói: "Là mẹ cháu gọi tới ạ." Anh đưa điện thoại cho đạo diễn Vương.

Đạo diễn Vương nhận lấy điện thoại, thuận tay nhét vào túi, nói: "Chắc lại là càm ràm chuyện Tết nhất không về nhà đây mà. Thận tổng, vào trong ngồi một lát nhé."

Ông làm động tác mời, cùng Quý Dư Thận sóng vai đi phía trước, Quý Dư Tích và Tuân Hạc đi theo sau hai người họ.

Phía trước Quý Dư Thận và đạo diễn Vương trò chuyện rôm rả, hai người phía sau có lẽ vì lần đầu gặp mặt nên gượng gạo hơn nhiều. Một lát sau, Tuân Hạc cẩn thận hỏi: "Bạn học này, cậu đang học cấp ba hay đại học vậy?"

Quý Dư Tích: "..."

Cậu chưa từng thấy người đàn ông nào không biết trò chuyện như vậy.

Quý Dư Tích mím môi, nặn ra một nụ cười: "Ngại quá, em đang thất nghiệp ở nhà."

Tuân Hạc ngẩn người, câu trả lời này dường như khiến anh rất bất ngờ. Nhưng là người nhà họ Quý, sinh ra đã sống trong phú quý, dù không đi học cũng chẳng sao. Anh nhanh chóng nghĩ thông suốt, lại hỏi: "Anh trai cậu muốn cho cậu vào giới giải trí à?"

Quý Dư Tích kiệm lời như vàng: "Cái đó thì phải hỏi anh trai em."

Trong lòng cậu lại thầm nghĩ: 【Hai cậu cháu nhà này đúng là làm đạo diễn có khác, hỏi câu giống hệt nhau.】

Tuân Hạc lại ngẩn ra, quay đầu nhìn Quý Dư Tích, muốn nói rồi lại thôi.

Lúc này trên mặt anh tuy không lộ ra, nhưng trong lòng lại dậy sóng, vô cùng bối rối.

Lần đầu tiên nghe thấy tiếng lòng của Quý Dư Tích, anh còn có thể lừa mình dối người đó là ảo giác. Bây giờ là lần thứ hai nghe thấy, anh cảm thấy giọng nói ấy giống như được nói ngay bên tai mình vậy. Anh xác định rằng đây không phải ảo giác, mà là sự thật.

Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Chẳng lẽ anh có thuật đọc tâm?

Không đúng. Tuân Hạc lập tức phủ định ý nghĩ này.

Anh không thể nghe thấy tiếng lòng của những người khác. Ví dụ như ngay lúc này, anh biết cậu mình đang tính toán làm sao để thuyết phục Thận tổng cũng đầu tư một chút cho đoàn phim, nhưng anh không thể nghe thấy tiếng lòng của cậu mình.

Nếu không phải vấn đề ở bản thân, vậy thì là do thiếu niên này có vấn đề.

Trong lòng Tuân Hạc đầy rẫy những câu hỏi.

Đúng lúc này, đột nhiên có một người từ phía sau chạy tới, miệng hét lên "Xin nhường đường!", sau đó vô tình va vào cánh tay Tuân Hạc rồi chạy đi mất.

Đạo diễn Vương dừng bước phía trước, bất lực thở dài: "Thận tổng đừng trách, thằng nhóc bộp chộp này tên là Lam Nam, là nam chính của đoàn phim chúng ta. Hấp tấp như vậy là vì hôm nay cậu ta đến muộn, cả đoàn phim đang đợi cậu ta đấy. Chúng ta cũng vào xem sao."

Trong lúc họ nói chuyện, cả nhóm đi theo Lam Nam bước vào phòng nghỉ lớn nhất.

Quý Dư Tích lập tức nhận thấy lưng anh cả đột nhiên thẳng lên.

Trong phòng nghỉ, Mộ Đồng đang mỉm cười nói chuyện với Lam Nam: "Cuối cùng anh cũng đến rồi, đọc kịch bản mà thiếu nam chính thì chẳng còn gì thú vị nữa."

"Xin lỗi, xin lỗi. Trợ lý của tôi nghỉ Tết rồi, tôi thì quên đặt báo thức." Lam Nam đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô một cách rất tự nhiên, "Đến đoạn nào rồi, chúng ta tiếp tục thôi nhỉ?"

Mộ Đồng mỉm cười gật đầu, khóe mắt cuối cùng cũng nhìn thấy có người vừa đến. Cô quay đầu chào đạo diễn Vương một tiếng, đợi đến khi nhìn rõ người bên cạnh đạo diễn Vương là Quý Dư Thận, sắc mặt cô lập tức sa sầm xuống, rồi cúi đầu bắt đầu lật kịch bản.

Lam Nam hoàn toàn không nhận ra điều gì khác thường, cũng cười chào hỏi mọi người: "Vương đạo có khách à? Vậy hôm nay khi nào thì khai máy ạ?"

Đạo diễn Vương: "Mọi người cứ quay theo kế hoạch ban đầu, đến lúc đó để Tuân Hạc quay."

Ông nói xong, lại mời Quý Dư Thận vào văn phòng của mình.

Quý Dư Thận có chút thất vọng, nói: "Chúng tôi chỉ đến tham quan một chút, làm phiền Vương đạo làm việc thì thật ngại quá. Vương đạo cứ tự nhiên, tôi và em trai về trước."

"Không phiền, không phiền. Thận tổng mới tới đã muốn đi, có phải chê tôi tiếp đãi không chu đáo không?" Vương đạo cản anh lại, vừa đùa vừa cười.

Quý Dư Thận là 'Thần Tài', anh đã đến đây rồi thì Vương đạo nào có thể để anh dễ dàng rời đi. Ông liền nói với Tuân Hạc ở phía sau: "Cháu dẫn em trai Thận tổng đi chơi đi, xem bạn nhỏ thích ăn gì chơi gì, đều sắp xếp chu đáo vào."

Quý Dư Tích: "..."

Tuân Hạc nhìn Quý Dư Tích, đương nhiên là không có gì phải từ chối. Anh dẫn Quý Dư Tích ra ngoài, tới một căn phòng khác ngồi, còn rót cho cậu một ly nước. Nhưng Quý Dư Tích dù sao cũng không phải trẻ con, anh không thể thật sự hỏi Quý Dư Tích thích ăn gì chơi gì. Suy nghĩ một lát, anh hỏi cậu: "Cậu có diễn viên nào yêu thích không? Tôi giúp cậu xin một tấm ảnh có chữ ký."

Tuân Hạc nghĩ giới trẻ bây giờ đa phần đều theo đuổi thần tượng. Các diễn viên trong đoàn đều rất dễ gần. Mộ Đồng và Lam Nam đã hợp tác bộ phim thứ hai rồi, đều là những người có tính cách ôn hòa, xin một tấm ảnh có chữ ký không phải chuyện khó. Còn về tích cách những diễn viên kỳ cựu khác thì hầu hết đều rất thoải mái.

Quý Dư Tích nói: "Em có thể xin ảnh ký tên của chị Mộ Đồng được không?"

Tuân Hạc gật đầu: "Chờ chút, tôi đi hỏi xem."

Quý Dư Tích đáp một tiếng "vâng", trong lòng thầm nghĩ: 【Chị Mộ Đồng là người suýt chút nữa trở thành chị dâu mình, mình xin một tấm ảnh có chữ ký của chị ấy chắc không vô lý đâu nhỉ?】

Bước chân đang đi ra ngoài của Tuân Hạc chợt khựng lại.

Đây là lần thứ ba anh nghe thấy tiếng lòng của cậu, Tuân Hạc thấy mình dường như đã dần quen với việc này rồi.

Hóa ra Mộ Đồng và Quý Dư Thận còn có mối quan hệ như vậy. Nhưng gần đây Lam Nam lại khá quan tâm đến Mộ Đồng, hai người bọn họ lại là nam nữ chính, tình cảm rất dễ nóng lên. Cơ hội của Quý Dư Thận chắc là không lớn lắm.

Tất nhiên anh không dám biểu lộ ra ngoài, chỉ mỉm cười với Quý Dư Tích, nói mình sẽ quay lại ngay, sau đó đóng cửa lại.

Mà Quý Dư Tích sau khi anh đi cũng thả lỏng hơn, cậu vừa rồi rất muốn tra xem Lam Nam này là ai. Một phần là vì cảm thấy cái tên này có chút quen thuộc, chắc là có bát quái gì đó liên quan đến anh ta. Một phần đơn giản là vì anh cả. Biểu hiện của anh cả cho thấy anh ấy rất để ý đến mối quan hệ giữa Lam Nam và Mộ Đồng. Cho nên cậu cũng muốn biết, chị Mộ Đồng và Lam Nam có đang ở bên nhau hay không.

Sau khi kiểm tra xong, Quý Dư Tích nhẹ nhõm thở phào một hơi. 【Tốt quá rồi, chị Mộ Đồng và Lam Nam không ở bên nhau.】

Trong một phòng khác, Quý Dư Thận đang thất thần lập tức lên tinh thần ngay.

Quý Dư Tích tiếp tục xem xét các cốt truyện liên quan trong bản sao lưu của hệ thống. Vừa nhìn, cậu liền sững người.

【Đêm Giao thừa đi cấp cứu khẩn cấp... đó chẳng phải chính là hôm nay sao?】

Cậu không thể ngồi yên thêm nữa, liền đứng dậy đuổi theo Tuân Hạc.

Lúc này Tuân Hạc đã đi tới phòng nghỉ lớn, anh vừa bước vào liền nhận thấy có gì đó không ổn. Rất nhiều người túm tụm lại một chỗ, không biết đã xảy ra chuyện gì. Đoàn phim sợ nhất là chuyện ngoài ý muốn, dù sao đôi khi quay phim quả thật rất nguy hiểm, phòng hộ không đến nơi đến chốn rất dễ bị thương. Nhưng hôm nay còn chưa bắt đầu quay, có thể có vấn đề gì?

Tuân Hạc thấy lạnh cả sống lưng, vội gạt đám đông ra, chen vào trong để xem xét.

Vây ở chính giữa là ba người, trong đó hai người chính là nam nữ chính, Mộ Đồng và Lam Nam. Còn một người nữa, Tuân Hạc nhìn thấy khá quen mắt, nhưng không phải người trong đoàn làm phim. Nhìn thái độ của người kia, trông cứ giống như đang tới bắt gian, thật là kỳ quái.

"Có chuyện gì xảy ra vậy?" Tuân Hạc lập tức tiến lên hỏi.

"Không có việc gì đâu, đây là trợ lý của tôi." Lam Nam giải thích một câu, rồi hỏi người kia với vẻ nghi ngờ "Mạnh Long, không phải anh về nhà rồi sao? Có chuyện gì không ổn à?"

Mạnh Long vừa nãy chạy có chút gấp, hắn hì hục th* d*c, đứt quãng hỏi: "Cậu... cậu đi ra đây sao không nói với tôi một tiếng?"

Lam Nam có chút mịt mờ: "Tôi là tới phim trường, còn cần phải nói gì nữa?"

Mạnh Long đột nhiên ngẩng đầu nhìn anh ta một cái, rồi lại cúi đầu xuống, đứng thẳng người dậy, bình tĩnh nói: "Tôi không có ý gì khác. Tuy nói là ở trong phim trường, nhưng cậu dù sao cũng là minh tinh, cậu một mình đi ra ngoài rồi bị người ta đuổi theo chặn lại thì phải làm sao. Ít nhất cũng phải nói với tôi một tiếng chứ."

Mạnh Long dù sao cũng là trợ lý của mình nên Lam Nam liền coi như hắn đang quan tâm, lo lắng cho mình, bèn giải thích nói: "Hôm nay đã là đêm Giao thừa rồi, phim trường vắng tanh như ma ám, làm gì còn fan cuồng nào. Hơn nữa tôi cũng không đi nơi khác, rời khách sạn là tới phim trường luôn, có thể có vấn đề gì."

Nghe vậy, Mạnh Long tỏ vẻ không hài lòng. Hắn nhìn về phía Mộ Đồng đứng bên cạnh, rồi hạ thấp giọng hỏi Lam Nam: "Chẳng phải tôi đã nói với cậu đừng có lại gần cô ta trừ phi đóng phim rồi mà?"

Lời này nói ra có hơi quá đáng rồi.

Hơn nữa giọng của Mạnh Long cũng không hề nhỏ, không chỉ Mộ Đồng, ngay cả Quý Dư Thận và Vương đạo vừa theo sau tới cũng có thể nghe thấy.

Mặt Lam Nam đỏ bừng lên, anh ta tức giận nói: "Mạnh Long, chuyện của tôi còn chưa tới lượt anh quản."

Chỉ trong chốc lát, ba người bọn họ đã bị nhân viên công tác của đoàn phim vây quanh. Lam Nam có lẽ cảm thấy hơi mất mặt, vì vậy anh ta kìm nén lại mà khách khí nói: "Hiện tại anh đang trong thời gian nghỉ phép, đừng theo tôi nữa, tôi có thể tự chăm sóc bản thân."

Mạnh Long thấy Lam Nam tức giận, liền xin lỗi: "Tôi xin lỗi. Lần trước sau khi bị fan bao vây chặn đường, tôi luôn sợ tình huống tương tự lại xảy ra. Bên cạnh cậu không mang theo nhân viên công tác, tôi có chút không yên tâm."

Lời này nói ra nghe còn được.

Sắc mặt Lam Nam vừa mới tốt lên một chút, liền nghe hắn nói tiếp: "Đặc biệt là trong đoàn làm phim có người phụ nữ này, cậu không biết cô ta đang lợi dụng cậu sao?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn