Mẹ Quý vội kéo Quý Thanh Bạch lại, bảo cô ngồi xuống. "Em nói nhỏ thôi, đừng để Tích Bảo sinh nghi."
Quý Thanh Bạch vội vàng đưa tay lên miệng, cẩn thận liếc nhìn về phía Tích Bảo, hạ thấp giọng hỏi: "Tích Bảo nói gì vậy?"
Mẹ Quý nói: "Thằng bé nói em giúp đỡ em họ, giúp đỡ cho nó leo đến tận trên giường anh rể nó luôn rồi."
Vừa rồi Quý Dư Tích còn nói một câu 'Cô mà không ở nhà thì em họ cô mới là người vui vẻ', lúc này Quý Thanh Bạch mới hiểu ra ý tứ trong lời nói ấy.
Cô suy nghĩ một chút, chém đinh chặt sắt mà nói: "Không thể nào, Đan Tĩnh Viễn tuyệt đối không bao giờ phản bội em. Chồng của mình mà em còn không có chút lòng tin đó sao? Chưa nói cái khác, chị dâu, chị cũng thấy Hồng Bạch rồi đó, nó là người th* t*c, lại không nội hàm, thậm chí còn không xinh đẹp bằng em, Đan Tĩnh Viễn có mù mới nhìn trúng nó."
Mẹ Quý: "Đương nhiên là chị tin em rồi, nhưng Tích Bảo tiên tri mấy lần đều chưa từng sai bao giờ. Hơn nữa, chị thấy Hồng Bạch là hoàn toàn lạc lối rồi. Em đừng nghĩ nó không có chút tâm tư nào với Đan Tĩnh Viễn."
Quý Thanh Bạch trầm tư một hồi, mới hừ lạnh: "Có tâm tư khác hay không em không biết. Nhưng trang sức em để ở nhà cứ hay biến mất không thấy tăm hơi, em còn đang nghi ngờ là người giúp việc nào lấy trộm. Giờ nghĩ lại, có vẻ là nó làm. Có thể thấy mười mấy năm ở bên ngoài nó thật sự chịu không ít khổ, nên mới trở nên tham lam, thiển cận như vậy."
Dù sao đi nữa thì vẫn là con cháu Quý gia.
Lúc cô của Quý Thanh Bạch còn sống, tuy không vào tập đoàn làm việc nhưng mỗi năm đều nhận được cổ tức, còn giàu hơn hầu hết các gia đình giàu có khác. Sau khi bà qua đời, phần tài sản đó đáng lẽ do Quý Hồng Bạch kế thừa, kết quả Quý Hồng Bạch vì bỏ trốn theo trai, lén bán sạch di sản của mẹ rồi mất tích nhiều năm. Những năm qua, cô ta cầm số tiền đó cùng chồng tiêu sài phung phí, cuối cùng tiêu hết tiền, trắng tay rồi thì bị chồng đuổi ra khỏi nhà. Đúng là vừa đáng giận vừa đáng thương.
Quý Thanh Bạch giúp đỡ cô ta chỉ vì nghĩ dù gì cũng là người Quý gia, không muốn để người khác chế giễu cô ta. Để tiện cho Quý Hồng Bạch ra ngoài, Quý Thanh Bạch còn sắm sửa không ít quần áo trang sức, đương nhiên phần lớn trong đó là dùng tiền ba mẹ Quý đưa.
Hai anh em họ thật sự đối đãi rất tử tế với con gái của người cô đã mất từ sớm.
Mẹ Quý hỏi: "Em chưa bắt được lần nào sao?"
Quý Thanh Bạch nói: "Trong phòng không lắp camera, gần đây em mới thay khóa mật mã, trộm chưa bắt được nhưng đồ đạc cũng không mất nữa. Trước đó em thật sự không nghĩ tới có thể là Hồng Bạch, nó dù sao cũng là tiểu thư Quý gia, lúc nhỏ cũng lớn lên trong cành vàng lá ngọc."
Mẹ Quý cũng cảm thán một hồi.
Thực ra bất kể là con trai hay con gái, sợ nhất là lầm đường lạc lối. Giống như Quý Hồng Bạch, tiểu thư nhà giàu trong sáng và ngây thơ, đang ở độ tuổi đôi mươi, khao khát một tình yêu đơn thuần. Trong nhà xảy ra chuyện là rất dễ bị đàn ông tâm cơ dụ dỗ lừa đi. Từ đó Quý Hồng Bạch phải vật lộn trong xã hội tàn khốc, bất kể cô ta biến thành bộ dạng gì, nói thật mẹ Quý đều không cảm thấy bất ngờ.
Chỉ là thấy cô ta hỏng bét đến mức này thật sự có hơi đáng tiếc.
Mẹ Quý: "Em nên xem camera thường xuyên hơn, tổng thể sẽ quay được cái gì đó thôi, bất kể là trộm đồ hay là chuyện khác."
Bà ám chỉ cái gì đã quá rõ ràng, chính là việc Tích Bảo nói Quý Hồng Bạch leo giường.
Vừa nhắc tới cái này, Quý Thanh Bạch vừa rối rắm vừa hoảng loạn: "Chị dâu, chị nói xem nếu Đan Tĩnh Viễn thực sự làm chuyện có lỗi với em, em phải làm sao bây giờ?"
Mẹ Quý chỉ hận rèn sắt không thành thép: "Xem cái vẻ không tiền đồ của em kìa! Em có anh chị, có con cái, có tiền có sắc, còn sợ cái gì chứ! Nếu như em mà còn sợ vạch trần loại chuyện này, thì những người phụ nữ không có điều kiện bằng em biết sống thế nào!"
Quý Thanh Bạch bị chị dâu mắng cho một trận, tức khắc thần thanh khí sảng*, thân thiết ôm lấy cánh tay mẹ Quý, làm nũng nói: "Chỉ cần chị dâu chịu thu lưu em, em không do dự một giây mà ly hôn ngay, quãng đời còn lại chỉ sống với chị dâu."
(Thần thanh khí sảng: cảm giác tâm trạng nhẹ nhàng, dễ chịu hẳn đi, đầu óc minh mẫn, thông suốt, không còn u uất)
Mẹ Quý điểm nhẹ lên đầu cô: "Thế thì chị có việc để bận rồi."
Quý Dư Tích ăn xong bữa sáng, đi tới bên cạnh hai người, hiếu kỳ hỏi Quý Thanh Bạch: "Cô mang quà gì cho con thế?"
Quý Thanh Bạch chỉ tay vào cái thùng bên cạnh, nói: "Trong thùng kia đều là của con, tự mở ra mà xem. Thích thì giữ lại, không thích thì cô mang đi, đem về cho em họ con."
Mẹ Quý trách cô: "Làm mẹ kiểu gì thế, Dư An nghe thấy sẽ nghĩ sao."
Đan Dư An mười lăm tuổi rồi, từ nhỏ cậu đã toàn chơi mấy món đồ chơi Quý Dư Tích không cần hoặc bỏ đi. Quý Thanh Bạch toàn coi Quý Dư Tích là bảo bối, coi con trai mình như cỏ rác.
Quý Thanh Bạch: "Nó là học sinh trung học, chuẩn bị lên cao trung rồi, lấy đâu ra thời gian để chơi? Từ chỗ Tích Bảo lấy cho nó vài món đã là tốt lắm rồi, nó còn muốn thế nào nữa."
Mẹ Quý lắc đầu: "Cũng may tính cách Dư An phóng khoáng, tâm lý lại vững. Đổi lại là Hồng Bạch thì chắc đã sớm làm loạn với em rồi."
Quý Dư Tích đang mở quà được một nửa, nghe thấy tên Quý Hồng Bạch, không nhịn được lẩm bẩm:
【Chú có ở nhà không nhỉ? Cô đến đây nửa ngày rồi mà còn chưa gọi điện thoại kiểm tra chú một chút.】
Quý Thanh Bạch một lần nữa nghe được tiếng lòng của Quý Dư Tích, kích động nhìn mẹ Quý, dùng khẩu hình nói với mẹ Quý rằng mình nghe thấy được.
Mẹ Quý cuống quýt muốn bịt miệng cô lại.
Quý Thanh Bạch tránh né rồi nói: "Em gọi cho Tĩnh Viễn chút. Hôm nay anh ấy nghỉ ở nhà, lúc em đi anh ấy vẫn chưa ngủ dậy, không biết giờ đã dậy chưa. Con trai em hôm nay còn có lớp học thêm, mong là anh ấy không ngủ quên."
Nói xong, Quý Thanh Bạch liền lấy điện thoại ra.
Quý Dư Tích: 【Mình vừa nói sao cô không gọi mà giờ cô đã gọi rồi nè.】
Nhưng cuộc gọi đến Đan Tĩnh Viễn không kết nối được. Quý Thanh Bạch nghe tiếng "tút tút" phát ra từ điện thoại, sắc mặt càng lúc càng khó coi. Cô mới vừa ra khỏi cửa, không lẽ bị Tích Bảo nói trúng rồi?
Quý Thanh Bạch không màng cái khác, lập tức mở phần mềm camera trong điện thoại ra, chuyển đổi từng camera một.
Chỉ thấy Quý Hồng Bạch lén lén lút lút đi quanh quẩn bên ngoài phòng cô, còn nhìn ngó xung quanh một cách khả nghi.
Nhìn cái là biết rõ ràng có vấn đề, Quý Thanh Bạch nghiến răng kèn kẹt.
Mẹ Quý nhỏ giọng hỏi: "Em rể đâu?"
Quý Thanh Bạch nói: "Không thấy người, không biết có phải vẫn đang ngủ hay không."
Cô hiện tại vô cùng hối hận vì không lắp camera trong phòng ngủ, nếu lắp rồi thì không cần ở đây đoán già đoán non Quý Hồng Bạch rốt cuộc muốn trộm đồ hay trộm người.
Tiếp đó, cô thấy Quý Hồng Bạch đưa tay vặn vặn tay nắm cửa, nhưng không mở được. Quý Hồng Bạch đợi vài giây rồi rời đi.
Quý Thanh Bạch may mắn nói: "Cũng may em đã thay khóa phòng ngủ thành khóa vân tay."
Quý Dư Tích: 【Khóa vân tay có tác dụng gì chứ, cái gì cần leo thì cũng sẽ leo thôi.】
Mẹ Quý và Quý Thanh Bạch giật mình, đồng loạt quay đầu mới thấy Quý Dư Tích đang tì cằm lên lưng ghế sofa sau lưng bọn họ, vươn đầu nhìn chằm chằm vào video giám sát.
Quý Thanh Bạch cạn lời, hỏi: "Con không đi mở quà, lén lút trốn sau lưng bọn cô làm gì?"
"Con có phát ra tiếng động mà." Quý Dư Tích rất vô tội nói: "Quà mở xong rồi, cô mang về cho em họ đi. Con mười tám tuổi rồi, không chơi mấy thứ của con nít nữa. Em họ mới mười lăm, còn có thể chơi được thêm hai năm."
Quý Thanh Bạch quay đầu nhìn, tất cả quà đều chỉ mới xé giấy gói, đến cái hộp cũng chưa mở, còn được xếp ngay ngắn bên cạnh thùng.
"Mấy món này con đều không thích sao?" Quý Thanh Bạch hơi thất vọng.
Tích Bảo từ nhỏ đã thích bám lấy cô đòi quà, mỗi lần sinh nhật cô đều tặng một thùng quà to thế này, mọi năm cậu đều rất vui. Năm nay là lần đầu tiên trả lại hết, còn bảo là không thích cái nào.
Quý Dư Tích nghĩ một lúc rồi nói: "Con thích bức tranh sơn thủy tả thực trong thư phòng nhà cô, cô tặng con bức tranh đó có được không ạ?"
Quý Thanh Bạch chưa kịp nói gì, mẹ Quý đã mắng: "Đừng có nháo! Bức họa đó là chân tích* của họa sĩ Trần, chồng cô con phải bỏ ra hàng triệu tệ mới đấu giá được, con cũng dám mở miệng đòi."
(Chân tích: là dấu ấn cá nhân như bút tích, thủ bút,... hoặc thành tựu, kiệt tác mà một người để lại trong cuộc đời mình, mang ý nghĩa sâu sắc, có giá trị và đáng để hậu thế học hỏi, noi theo)
Quý Dư Tích âm thầm lè lưỡi, hàng triệu tệ, thật không dám nghĩ.
Quý Thanh Bạch lại nói: "Chị dâu, Tích Bảo thích thì cứ cho nó thôi. Nó từ nhỏ đã thích vẽ, nên đưa bức tranh cho người biết thưởng thức. Tuy đó là kiệt tác nghệ thuật, nhưng Đan Tĩnh Viễn cũng là làm từ thiện mới đấu giá về, tiền đều quyên góp rồi, ai còn quan tâm bức tranh nữa? Dù sao hai tụi em cũng không hiểu mấy cái này."
Cô cười nói với Quý Dư Tích: "Con chờ nhé, cô bảo tài xế về nhà lấy cho con ngay."
Quý Dư Tích muốn nói lại thôi, hồi lâu sau mới thầm phun tào* trong lòng: 【Con không phải thật sự muốn tranh, con là muốn theo cô về nhà xem náo nhiệt cơ. Biết đâu Quý Hồng Bạch lại có thao tác thần kỳ gì đó. Chậc, sao cô mình ngây thơ thế không biết.】
(Phun tào: chê bai, mỉa mai, cà khịa, bóc phốt hoặc châm chọc đôi khi mang ý nghĩa than vãn hoặc phàn nàn)
Mẹ Quý lập tức chộp lấy cánh tay Quý Thanh Bạch: "Hay là, chúng ta cùng nhau về nhà em một chuyến. Nếu Quý Hồng Bạch thật sự trộm đồ, chị sẽ giúp em xử lý."
"Thật sao?!" Quý Thanh Bạch mừng rỡ: "Chị dâu nói rồi không được đổi ý đâu đó. Chúng ta đi thôi."
Mẹ Quý: "..."
Bà lỡ tự đào hố rồi.
Quý Dư Tích bên cạnh nóng lòng muốn được đi cùng, giơ tay nói: "Cô ơi, con có được đi cùng không ạ?"
Mẹ Quý vốn định đưa cậu theo, nhưng vẫn xấu tính trêu chọc: "Con đi làm gì? Vạn nhất người lớn có việc cần giải quyết, sao con nỡ đứng xem náo nhiệt của người lớn?"
【Con chính là vì xem náo nhiệt của người lớn nên mới muốn đi mà!】
Quý Dư Tích gào thét trong lòng, ôm lấy cánh tay Quý Thanh Bạch: "Mọi người không được bỏ con ở nhà một mình. Cô mang con theo đi mà. Cứ coi con như người tàng hình, làm phông nền thôi, con hứa sẽ không nói một lời nào."
Quý Thanh Bạch buồn cười nhìn chị dâu một cái, xoa đầu Quý Dư Tích: "Đừng nghe mẹ con, cô nhất định sẽ mang con theo."
"Cô là nhất!" Quý Dư Tích hớn hở chạy đi thay đồ đổi giày.
___________
Biệt thự Đan gia không xa lắm, lái xe chỉ hơn nửa tiếng là tới.
Sau khi ba người họ đến Đan gia, Quý Thanh Bạch tự mình lặng lẽ mở cửa bước vào trước, đi đứng khẽ khàng không một tiếng động. Kết quả vừa bước vào cửa chính tầng một, đã thấy Đan Tĩnh Viễn chỉ mặc mỗi cái quần đùi, ôm quần áo từ cầu thang chạy xuống.
Quý Thanh Bạch lập tức nổi trận lôi đình, quát: "Đan Tĩnh Viễn, anh dám lén lút nuôi bồ nhí sau lưng tôi!"
Đơn Tĩnh Viễn lúc này mới thấy nhóm ba người Quý Thanh Bạch, sắc mặt lập tức đại biến, vội vàng chạy tót vào căn phòng bên cạnh.
Quý Thanh Bạch lửa giận ngút trời, định đuổi theo chất vấn ngay.
Cô vừa đau lòng vừa phẫn nộ, uổng công cô còn bảo vệ hắn trước mặt chị dâu, nói hắn không thể làm chuyện có lỗi với mình, kết quả hắn lại vả mặt cô thế này. Giữa thanh thiên bạch nhật mà gần như tr*n tr**ng chạy từ trên lầu xuống, thật quá mất mặt!
Nhưng mẹ Quý lại cảm thấy có gì đó bất thường, lập tức giữ chặt Quý Thanh Bạch: "Em đợi em rể thay đồ ra rồi hãy nói."
Quý Dư Tích đứng bên cạnh giả vờ tàng hình, chỉ có thể thầm lẩm bẩm trong lòng: 【Nên lên lầu xem Quý Hồng Bạch trước chứ nhỉ, cô ta không chừng đang nằm trên giường chú ấy chứ.】
Quý Thanh Bạch vừa bị mẹ Quý giữ lại lập tức vùng ra, đi thẳng lên lầu.
Mẹ Quý lần này không ngăn cản mà bám sát theo sau cô.