Cả Nhà Pháo Hôi Đi Theo Tiếng Lòng Ăn Dưa

Chương 13: Cùng nghe thấy tiếng lòng

Mẹ Quý liền nói: "Làm giống như ông không nuông chiều con bé vậy. Lúc tôi gả vào nhà, con bé mới có mười tuổi. Tôi nuôi dạy nó từ một cô bé nhỏ xíu thành một tiểu thư đoan trang, nên tự nhiên tình cảm của bọn tôi tốt nha."

Quý Dư Tích đột nhiên giật mình hỏi: "Ai vậy ạ?"

Mẹ Quý vỗ nhẹ lên vai cậu: "Còn ai khác ngoài cô của con nữa chứ"

【Àaa~ Là người cô hảo tâm giúp đỡ em họ, kết quả lại thành ra em họ trèo lên giường giúp đỡ anh rể mình luôn á hả】

Quý Dư Tích như bừng tỉnh đại ngộ.

Ba Quý và mẹ Quý lại vô cùng hoảng hốt: Cái gì cơ?!

Ba Quý tên đầy đủ là Quý Mặc Bạch. Ông có một em gái tên là Quý Thanh Bạch. Hai anh em ông hơn kém nhau mười mấy tuổi nhưng tình cảm lại rất tốt. Sau khi trưởng bối trong nhà qua đời, ông cùng mẹ Quý đã xem em gái như con gái mà nuôi dưỡng.

Vừa nghe được câu nói trong lòng của Quý Dư Tích, cả hai đều sững sờ. "Trèo lên giường giúp đỡ anh rể" là có ý gì?

Mẹ Quý trừng mắt liếc ba Quý một cái, ý muốn giục ông nói thêm gì đó. Ba Quý gãi đầu suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Hai hôm nữa sinh nhật Tích Bảo, Hồng Bạch có đến không?"

Mẹ Quý bực bội nói: "Sao nó đến nhà mình được? Ông quên ông chưa sắp xếp việc làm cho nó, làm nó phật ý rồi sao? Nó nói rồi, sau này không bước chân vào nhà chúng ta nữa."

Quý Hồng Bạch chính là em họ của ông.

Ba của Quý Mặc Bạch ngày xưa cũng chỉ có một người em gái – chính là cô ruột của Quý Mặc Bạch và Quý Thanh Bạch. Người cô này không xuất giá mà để người chồng ở rể, sinh một con gái là Quý Hồng Bạch. Đáng tiếc sức khỏe bà không tốt, khi Quý Hồng Bạch mới mười mấy tuổi thì bà qua đời.

Không bao lâu sau, Quý Hồng Bạch lại bỏ trốn theo người ta, nghe nói là một tên lưu manh vô lại chẳng làm ăn đàng hoàng. Từ đó không ai còn nghe thấy tin tức về Quý Hồng Bạch nữa.

Quý Hồng Bạch đi chưa bao lâu, người ba ở rể cũng rời nhà, lập một gia đình riêng.

Hai năm trước, Quý Hồng Bạch đột nhiên trở về, nói tên khốn khiếp lừa cô ta bỏ trốn năm đó nhờ vận may cứt chó mà giàu lên, rồi lại chê cô ta già, đuổi cô ta ra khỏi nhà. Đứa con cô ta sinh với hắn cũng không nhận cô ta mà lại gọi người phụ nữ kia là mẹ ngọt xớt.

(Vì Quý Thanh Bạch và Quý Hồng Bạch tuy là em gái và em họ của ba Quý nhưng lại nhỏ tuổi hơn rất nhiều. Mình cảm thấy để ngôi xưng 'bà/bà ta' có hơi không hợp lý, nên vẫn để là 'cô/cô ta' nha mọi người)

Người thân bạn bè ai cũng thương, giúp đỡ cô ta một thời gian. Họ còn giúp cô ta tìm được tin tức về ba ruột.

Kết quả là khi đến tìm ba, Quý Hồng Bạch mới phát hiện ba cô ta lập gia đình mới... với một người đàn ông.

Người đàn ông kia cũng không chịu nổi tính tình cô ta. Quý Hồng Bạch ở lại vài hôm, cãi vã với ba cô ta một trận rồi bỏ về.

Về tới nơi, cô ta liền rêu rao khắp nơi rằng ba cô ta là kẻ lừa đảo, mẹ cô ta bị lừa cưới, tội nghiệp bà cả đời không biết chồng mình trước khi ở rể vốn đã có bạn trai – chính là người đàn ông đang sống chung với ông hiện tại.

Vì lý do này, cô ta càng kiên quyết tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ với ba mình.

Sau đó, Quý Hồng Bạch lại tìm đến ba Quý, xin ông sắp xếp cho cô ta một vị trí ở công ty để cô ta có thể tự kiếm tiền nuôi sống bản thân. Nhưng sau vài ngảy thử việc, cô ta hoàn toàn không theo nổi, gây ra nhiều rắc rối cho nhân viên khác, làm cả công ty rối tung rối mù.

Vì thế, ba Quý đành uyển chuyển nói cô ta không phù hợp làm việc ở công ty.

Ban đầu, ông vốn định hỏi cô ta có hứng thú làm việc gì hay không để ông giúp đỡ một tay. Ai dè vừa nghe nói không phù hợp với công ty, Quý Hồng Bạch liền nổi giận, nói ba Quý xem thường mình, sau này sẽ không bao giờ đến thăm ông nữa.

Sau đó, Quý Thanh Bạch thấy chuyện này đã nháo đến mức khó coi, lại đúng lúc bị ngã gãy xương phải nằm ở nhà dưỡng thương. Cô liền bảo Quý Hồng Bạch tới nhà mình giúp làm việc nhà và chăm sóc con trai.

Thế là Quý Hồng Bạch chuyển đến ở nhà Quý Thanh Bạch.

Quý Hồng Bạch chỉ nhỏ hơn Quý Thanh Bạch một tuổi, nhưng năm tháng tàn nhẫn khiến cô ta trông như già hơn mười tuổi.

Chồng của Quý Thanh Bạch, Đan Tĩnh Viễn - là người ba Quý tự tay chọn, là thành viên nòng cốt trong tập đoàn, có trách nhiệm, có bản lĩnh, mà lại đẹp trai. Quý Thanh Bạch vừa gặp lần đầu đã cực kỳ hài lòng, lấy danh phận đại tiểu thư ra theo đuổi Đan Tĩnh Viễn nửa năm trời, cuối cùng mới tóm được. Sau khi kết hôn, vợ chồng hai người hoà thuận, chẳng có gì để chê.

Vậy nên chuyện Quý Hồng Bạch leo lên giường anh rể, quả thực quá khó tin. Nghĩ kiểu gì thì Đan Tĩnh Viễn cũng không đời nào để mắt tới Quý Hồng Bạch.

Ba Quý với mẹ Quý suy nghĩ nửa ngày, chờ mãi vẫn không moi thêm được thông tin gì từ Quý Dư Tích, cứ nghĩ không ra nổi lý do nào, hai ông bà đành bỏ qua.

Sáng hôm sau, Quý Thanh Bạch đến, tay xách theo cả đống túi lớn túi nhỏ.

Chưa vào cửa đã cô đã đứng ngoài sân gọi vọng vào: "Chị dâu! Chị dâu!"

Khi mẹ Quý vừa xuống lầu thì Quý Thanh Bạch đã vào đến, lao tới ôm bà một cái thật chặt, kêu lên: "Chị dâu, chị có nhớ em không?!"

Mẹ Quý bị ôm xoay nửa vòng mới được buông ra.

Mẹ Quý mắng yêu: "Người lớn tướng rồi, còn như con nít."

Quý Thanh Bạch cười: "Không phải chỉ có khi ở cạnh chị dâu em mới có thể cư xử như trẻ con sao."

Sau đó cô bắt đầu đi khắp nhà tìm người: "Anh em đâu? Tích Bảo đâu? Dư Thận đi làm hả? Dư Khang chưa nghỉ tết về sao?"

Mẹ Quý dặn người hầu đem hành lý về phòng, rồi trả lời từng câu:
"Anh em với Dư Thận đi làm rồi. Dư Khang vẫn còn ở trường, ngày mai mới về. Tích Bảo thì ở trên lầu, còn chưa dậy."

"Giờ này rồi mà còn chưa dậy." Quý Thanh Bạch hấp tấp định chạy lên lầu lật chăn kéo cậu dậy.

Mẹ Quý vội kéo cô lại: "Tối qua Tích Bảo thức khuya, để nó ngủ thêm chút."

Tối qua Quý Dư Tích ôm theo cái hộp vẽ của mình, hình như thức đêm vẽ vời mấy bức tranh linh tinh.

Nhà họ Quý thỉnh thoảng lại nghe cậu lẩm bẩm trong lòng. Nào là 【cái hộp này quá tuyệt vời, màu gì cũng có】 rồi thì 【mình vẽ cái này nhìn như một đống phân chó】,... đúng là muôn màu muôn vẻ.

Sáng nay ba Quý và Quý Dư Thận đi làm còn đeo nguyên quầng thâm to bự dưới mắt, đến cả mẹ Quý cũng phải đánh thêm hai lớp phấn.

Nghe vậy, Quý Thanh Bạch mới chịu dừng lại, nhưng lại tiện mồm mắng Quý Dư Khang: "Trường học cũng nghỉ lâu rồi, cái thằng nhóc chết bầm này gần tết mà còn chưa chịu ló mặt về. Nó tính thành tinh luôn chắc?"

Mẹ Quý giải thích: "Nó có dự án nghiên cứu gì đấy, ngày nào cũng ở trong phòng thí nghiệm. Dù sao cũng bận lắm, hai tuần trước bọn chị kêu nó về nó còn không có thời gian."

Lúc đó Quý Dư Tích vừa mới thức tỉnh năng lực biết trước tương lai, cả nhà định gọi Quý Dư Khang về để thử xem anh có nghe được tiếng lòng của cậu hay không, ai ngờ Quý Dư Khang cứ nhất quyết không chịu về.

Quý Thanh Bạch và mẹ Quý ngồi xuống tám chuyện.

Khi Quý Thanh Bạch nhắc chuyện Quý Dư Thận và Nguyên Tử Tịch ly hôn, cô tỏ ra vô cùng hài lòng: "Hồi đó em đã nói rồi, không nên để Dư Thận cưới cô ta. Không thì mấy năm nay nó cũng đâu tới mức như vậy."

Mẹ Quý gật đầu đồng ý: "Đúng vậy. Lúc đó Dư Thận chỉ nghĩ lỡ xảy ra chuyện rồi thì phải có trách nhiệm, ai mà biết là do cô ta bày kế. Hôm nghe Nguyên Tử Tịch bảo Dư Thận ba năm không chung phòng với cô ta, chị còn giật cả mình."

"Ba năm?" Quý Thanh Bạch che miệng, "Dư Thận đúng là hòa thượng chuyển kiếp. Không trách Nguyên Tử Tịch càng lúc càng kỳ quái, ba năm này cô ta cũng đâu dễ chịu."

Mẹ Quý bật cười: "Em nói chuyện kiểu gì vậy, chẳng ra dáng trưởng bối chút nào."

Quý Thanh Bạch thoải mái, chẳng hề ngại: "Nói thật mà. Tĩnh Viễn xa nhà nửa tháng là em đã nhớ muốn chết. Nghe bảo sang năm anh em còn định phân anh ấy đi công tác ở phía Nam, thằng nhóc Dư An còn đang chuẩn bị lên cấp ba, em cũng đâu đi theo được. Không biết sống sao luôn."

Mẹ Quý: "... Hai người kết hôn hơn mười năm rồi mà còn tình tứ, dính nhau như vậy."

Quý Thanh Bạch nhướn mày trêu bà: "Chị dâu, có phải anh em không được hay không? Hay là nhờ bác sĩ Ngụy kê vài đơn thuốc bồi bổ cho anh ấy nhá."

Mẹ Quý sững người một lúc, rồi giơ nắm tay đấm đấm lên người cô: "Em gan quá ha, dám chọc anh trai với chị dâu của em."

Quý Thanh Bạch kêu ai da vài tiếng rồi cười hì hì, nắm lấy tay mẹ Quý: "Em chỉ có chị là chị dâu duy nhất. Không lo cho chị thì còn lo cho ai?"

Khi Quý Dư Tích từ trên lầu đi xuống vừa lúc nhìn thấy cảnh này.

Cậu dụi dụi mắt, thầm nghĩ: 【Cô mình hoạt bát dữ ta?】

Quý Thanh Bạch quay đầu lại, lập tức thu lại bộ dạng phóng khoáng vừa rồi, cười nói: "Tích Bảo dậy rồi à, cô có mang quà cho con nè."

Cô nhỏ giọng thì thầm với mẹ Quý: "Đứa nhỏ này xuống lầu sao không có tiếng chân gì hết vậy."

Mẹ Quý lại thấy có gì đó sai sai. Chẳng lẽ vừa rồi Quý Thanh Bạch nghe thấy tiếng lòng của Tích Bảo sao?

Quý Dư Tích lễ phép nói: "Con cảm ơn cô."

【Cô thế mà còn cười được, cô mà không ở nhà thì em họ cô mới là người vui vẻ đó.】

Quý Thanh Bạch há hốc miệng nhìn chằm chằm cậu. Vừa rồi Tích Bảo có mở miệng đâu? Chẳng lẽ cô nghe nhầm? Sao cô lại nghe được giọng của Tích Bảo?

Mẹ Quý nhanh tay che miệng cô lại, nói với Quý Dư Tích: "Tích Bảo, trong bếp có đồ ăn sáng. Con xem còn muốn ăn gì thì bảo dì Phương làm nhé. Cô con với mẹ còn có chuyện muốn nói."

Quý Dư Tích khó hiểu nhìn mẹ bịt miệng cô mình, nhưng cậu chỉ ừm một tiếng rồi đi về phía bếp.

Chờ cậu đi xa, mẹ Quý mới buông tay ra, thở phào nhẹ nhõm.

Quý Thanh Bạch vẫn chưa kịp hoàn hồn, mờ mịt hỏi bà: "Chị dâu, hồi nãy... có phải..."

Mẹ Quý nhìn theo hướng Quý Dư Tích rời đi, khẽ gật đầu nói: "Đúng vậy. Em nghe được là tiếng lòng của Tích Bảo đấy. Tích Bảo đột nhiên thức tỉnh năng lực tiên tri. Anh chị và Dư Thận đều nghe được tiếng lòng của nó, nhưng không cho nó biết. Bọn chị cũng không rõ vì sao lại thế. Tính từ lúc nó có năng lực đó đến giờ, trong số tất cả những người nó tiếp xúc, có lẽ chỉ người Quý gia mới nghe được."

Quý Thanh Bạch choáng váng, một hồi lâu mới nói: "Trời đất... Tích Bảo có năng lực tiên tri sao?"

Mẹ Quý gật đầu: "Nó từng tiên đoán được nhiều chuyện, và tất cả đều đúng hết. Nó nói bạn gái của Nguyên Tử Thần lăng nhăng, cùng lúc quen cả ba người. Nó cũng nói cho bọn chị biết Nguyên Tử Tịch sửa kết quả khám sức khỏe tiền hôn nhân, đổ chuyện không có con lên đầu Dư Thận. Còn vụ tên chồng cũ có ý định sát hại Chu Doanh Đình, cũng là nhờ nó báo trước cho bọn chị, nên tên đó mới bị bắt trước khi Doanh Đình thực sự xảy ra chuyện."

"Chị dâu", mắt Quý Thanh Bạch sáng rực lên, "Không trách sao nhà chị dạo này náo nhiệt ghê gớm. Em đi vắng có một tháng mà xảy ra cả đống chuyện. Quả là đặc sắc."

Mẹ Quý cười khổ: "Đặc sắc thì có, nhưng chẳng chuyện nào tốt. Nếu không có Tích Bảo thì mấy chuyện đó đều thành tai họa. Nói đi nói lại thì cũng nhờ nó cả."

Nghĩ kỹ lại, cả Nguyên gia và cả nhà Viện trưởng Chu đều liên quan rất sâu với Quý gia. Có lẽ việc Quý gia suy vong hay gặp nạn xảy ra trong tương lai cũng vì ảnh hưởng từ hai nhà đó.

Giờ cắt được quan hệ thông gia với Nguyên gia, lại còn cứu được gia đình Viện trưởng Chu, đúng là quá may mắn.

Quý Thanh Bạch hào hứng gật đầu: "Đúng rồi, Tích Bảo là phúc tinh* của nhà mình. Nó còn nói chuyện gì nữa không? Chị dâu kể em nghe với, cho em ăn thêm vài quả dưa mới."

*Phúc tinh: người (ngôi sao) mang lại may mắn, điềm lành, phúc lộc

Nụ cười trên mặt mẹ Quý chợt tắt. Bà nhìn chằm chằm Quý Thanh Bạch hồi lâu mà không nói được lời nào.

Quý Thanh Bạch vẫn chưa biết gì, cô hớn hở hỏi: "Nói nhanh đi mà chị dâu, còn tin hot nào mà em chưa biết nữa không?"

Vừa hỏi cô vừa tính toán, sang năm Đan Tĩnh Viễn đi công tác, hay là cô đưa Dư An dọn về đây ở luôn nhỉ? Chị dâu chắc chắn sẽ không thấy phiền. Như vậy là ngày nào cô cũng có thể theo Tích Bảo ăn dưa.

Mẹ Quý nhìn cô bằng ánh mắt thương cảm rồi nói: "Tích Bảo nói... Hồng Bạch sắp trèo lên giường anh rể nó."

Quý Thanh Bạch sững lại một nhịp, rồi nhảy dựng lên, toàn thân tỏa ra sát khí ngút trời: "Cái gì!"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn