Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 99: Phát sóng trực tiếp

Buổi chiều hai giờ, trên Tinh Võng xuất hiện một phòng live stream nặc danh. Ban đầu chẳng ai dừng lại xem, mãi đến khi trong màn hình xuất hiện ra một vị đại nhân vật của đế quốc.

“Trời ạ, người kia là… Nguyên soái?”

“Xảy ra chuyện gì? Hắn chảy nhiều máu quá.”

“Ta thao, người phía sau nguyên soái chẳng lẽ là Lăng phó quan?”

Quy Vân vừa xuất hiện chưa đầy một phút, số người trong phòng live stream đã vượt 1 triệu 5.

Lúc này, hai người đang ở trong rừng rậm, màn hình theo nhịp run rẩy của người ghi hình mà chao đảo.

“Từ từ, giọng này nghe quen lắm.”

“Kael! Nhất định là ngài ấy! A a a a, thượng tướng của ta, ngài mất tích bao lâu nay, rốt cuộc đã đi đâu?”

“Không, ta không dám nhìn. Lăng Tứ điên nặng quá rồi, các ngươi nhìn kỹ xem, y đang cắn cổ nguyên soái đó! Là cổ!!”

“Ách, cho ta nói thẳng, nguyên soái có thể chịu đựng đến mức này, thật sự không ở bên Lăng phó quan sao? Ta vẫn nhớ video hôm qua, chính phủ bao giờ mới đưa ra lời giải thích?”

“Không phải, rõ ràng là Kael đang quan tâm hắn, hắn nói cái gì vậy kìa!”

Kael tiến thêm vài bước, hình dáng trong màn hình càng rõ ràng hơn.

Ngay lập tức, làn đạn bình luận nổ tung, lý trí lẫn cảm tính, fans và người qua đường, tất cả hỗn loạn thành một đoàn.

“Các ngươi tự xem đi, người này suốt ngày được các ngươi nhắc miệng gọi nguyên soái, thật sự đáng để thích sao?”

“Đáng thương cho một mảnh chân tình của Kael, sao lại rơi vào tay một kẻ như vậy?”

“Mọi người bình tĩnh, chắc chắn có hiểu lầm gì đó. Nguyên soái tuyệt đối không phải loại người như các ngươi nghĩ.”

“Không thể nào là vấn đề của Quy Vân đại nhân! Ta tin hắn.”

“Trời ạ, Lăng Tứ điên đến mức này, ta thật sự không muốn y trở thành lính gác của đại nhân.”

“Ta cứ thấy Lăng Tứ không giống chỉ là kỳ xao động, mà giống như bị cái gì khống chế.”

“Ôi, chỉ tiện tay đi mò cá thôi, mà lại đụng phải vụ phát sóng kinh thiên động địa thế này.”

Cuộc tranh luận bằng lời biến thành cuộc xung đột tay chân, số người trong phòng live stream đạt mức đỉnh điểm. Đa số đều là lần đầu được thấy cảnh quân nhân đối chiến trực diện, vừa trầm trồ kinh hãi, vừa sợ giây sau sẽ thấy xác người.

Otis vẫn luôn ẩn mình trong phòng live stream. Biết rõ nội tình, ông vẫn giữ được bình tĩnh. Nhưng khi thấy Lăng Tứ hành động điên cuồng, ông liên tục nhíu mày.

Ông vốn là một lính gác cấp cao, hiểu rõ tư vị mất khống chế trong kỳ xao động, nhưng dù thế cũng không đến mức tệ hại như thế này.

Otis cẩn thận so sánh, cảm thấy tình trạng này so với bản năng sinh lý thì giống bị “ma thuật sư” ký sinh hơn.

Nhưng Quy Vân chẳng phải vẫn luôn ở cạnh y sao? Sao lại xảy ra chuyện này?

Otis tạm thời vẫn tin tưởng Quy Vân, rất muốn gặp mặt nói chuyện trực tiếp, để biết “chân tướng” từ miệng hắn.

Thế nhưng, nhiều năm kinh nghiệm chinh chiến lẫn chính trị không ngừng nhắc nhở ông: tuyệt đối không nên mù quáng đặt trọn niềm tin vào một người nào, cho dù người đó luôn đứng bên mình.

Kael rõ ràng biết nội tình gì đó, tuyệt đối không thể để gã chết. Nhưng nhìn tư thế của Quy Vân, hắn thật sự sẽ giết gã.

Buổi live stream này vốn đã rất kỳ lạ, để ngăn tình thế trầm trọng thêm, Otis lập tức thông báo cho và quân đoàn số 4 do Kael dẫn dắt và quân Đoàn số 1, ra lệnh phái người tới khống chế cục diện.

Người của bọn họ đến vẫn kịp thời, Quy Vân chưa kịp giết Kael.

Nhưng điều đó cũng không khiến Otis yên tâm hơn, ngược lại hành động sau cùng của Quy Vân càng làm ông nghi ngờ.

Tại sao hắn lại muốn cho Lăng Tứ rời đi? Nếu thật sự y có bệnh, đế quốc chắc chắn sẽ dùng tài nguyên tốt nhất dốc toàn lực để chữa trị.

Lòng Otis chùng xuống, nhưng ông cũng rõ: đây tuyệt đối không phải thời cơ tốt để đối chất với Quy Vân, ông chưa muốn lập tức mất đi lòng trung thành và tín nhiệm của vị nguyên soái này.

“Trước tiên đưa nguyên soái đi chữa trị, sau đó giam Kael vào đại lao, phái thêm nhiều người canh giữ.”

Người của quân đoàn số 4 nhận mệnh lệnh mà không hiểu nguyên do, cho dù vô cùng bất mãn, cũng chỉ có thể mang Kael đi.

An Kỳ đang bị đánh đến thê thảm ở sân huấn luyện, nghe tin Quy Vân gặp chuyện, liền vội vã cà nhắc lao đến rừng rậm.

Cậu ta chẳng buồn nghĩ nhiều, một bước dài xông lên, liền đau đến nhe răng trợn mắt.

Chết tiệt, quên mất mình còn đang bị thương.

Lâm Cửu nhìn cái đầu tóc vàng rối bời, khẽ thở dài.

An Kỳ thì trừng mắt nhìn chằm chằm người đang đỡ Quy Vân, hai mắt mở to, không dám chớp, chỉ sợ hắn có gì sơ suất.

Lần đầu tiên Quy Vân không thể nhanh chóng cảm nhận rõ tình huống xung quanh. Thể xác và tinh thần hắn đều mỏi mệt, trong đầu một mớ hỗn loạn, căn bản không thể suy nghĩ.

Dù vết thương ở cổ đã bắt đầu khép miệng, nhưng lượng máu mất đi trong chốc lát chưa kịp bù lại. Thêm vào đó là cảm xúc phập phồng quá lớn, toàn thân hắn đều run rẩy.

Hắn không từ chối sự giúp đỡ của Lâm Cửu, lặng lẽ bước lên phi thuyền.

An Kỳ lập tức chui vào bên cạnh Quy Vân, không cẩn thận động chạm tới vết thương khiến cậu đau đến rên khẽ một tiếng.

Lâm Cửu nhìn không nổi, ném qua cho một ống thuốc mỡ.

An Kỳ thuận tay nhét thuốc vào túi quần, lại còn cọ đầu vào vai Quy Vân.

“Nguyên soái, để ta giúp ngài xử lý vết thương ở cổ trước đi.”

Quy Vân chẳng có phản ứng gì, chỉ nhìn thẳng xuống mặt đất, đôi mắt tím đã chẳng còn sáng như xưa.

Không nói lời nào tức là mặc nhiên đồng ý — An Kỳ nghĩ vậy. Cậu lấy nước thuốc khử trùng và bông gòn, nhẹ nhàng chấm lên làn da rách nát kia.

Quan sát kỹ, cậu không khỏi khâm phục tốc độ hồi phục thần kỳ của Quy Vân. Vết thương ban đầu rất lớn, mà giờ phần nặng nề đã bắt đầu đóng vảy.

Suốt quá trình Quy Vân không thốt một lời. Không ai biết hắn đang nghĩ gì, mấy lần An Kỳ định dò hỏi, nhưng vẫn không nhận được hồi đáp.

Khi phi thuyền hạ xuống, An Kỳ liền kéo hắn đi phòng y tế, nhưng rốt cuộc lần này Quy Vân cũng mở miệng.

“Ta muốn về nhà trước.”

An Kỳ lập tức phản đối, siết chặt cánh tay hắn, dùng nhiều sức hơn.

“Không được, phải kiểm tra toàn thân mới yên tâm!”

“Không sao, ta không bị thương nặng.”

Quy Vân giống như đã hoàn toàn bình tĩnh, trở lại với tác phong ngày thường.

“Chuyện hôm nay, ta cần sắp xếp lại. Nhờ ngươi chuyển lời tới bệ hạ, ngày mai ta sẽ đưa ra hồi đáp.”

An Kỳ mặc kệ mấy lời đó, cậu chỉ mong anh họ chú trọng thân thể hơn.

“Được rồi, ta sẽ chuyển lời. Nhưng ngài nhất định phải đến phòng y tế.”

Một xúc tua tinh thần khẽ lóe, An Kỳ còn đang níu kéo thì đã bị hất bay ra.

“Đây là mệnh lệnh.”

Quy Vân buông xuống một câu lạnh nhạt, rồi rời đi.

Đây là quân bộ, An Kỳ không thể làm nũng với anh họ trước mặt bao người, cậu vẫn còn muốn giữ thể diện.

“Ai!”

Vai bỗng bị người đặt lên, An Kỳ bất mãn bĩu môi.

“Làm gì đứng gần thế, phiền chết đi được.”

Lâm Cửu vốn cả ngày cười cười, giờ hiếm khi nghiêm túc.

“Nguyên soái đi còn vững vàng, so với hắn, ngươi mới cần đi phòng y tế hơn.”

An Kỳ nhìn y vài giây, chớp mắt vô tội. Mãi mới hiểu y đang ám chỉ cái gì.

“À, chuyện đó hả, không cần xen vào. Tự ta nghỉ ngơi là ổn.” An Kỳ lắc lắc chân trái, cảm thấy đã đỡ đau hơn lúc đầu, “Tiếc thật, không thể là người đầu tiên xông vào nhà ăn… A! Ngươi làm gì vậy, thả ta xuống!!!”

Lâm Cửu chẳng buồn nghe cậu nói linh tinh, y thích dùng cách trực tiếp hơn.

“Đương nhiên là mang ngươi đi phòng y tế.”

Từ nhỏ đến lớn, An Kỳ chưa từng bị người ta bế như vậy. Cậu vừa xấu hổ vừa tức, hai chân đạp loạn trong không trung. Kết quả lại động trúng vết thương, đau đến kêu lên.

Nghe thấy thế, Lâm Cửu liền một tay ôm gọn cậu, tiện tay vỗ “bốp” một cái lên mông.

An Kỳ lập tức ngây người, lửa nóng lan khắp người, hai tai đỏ bừng.

“Còn lộn xộn nữa thì ta đánh tiếp.”

Trong lòng ngực, cậu liền ngoan ngoãn như chim cút, không dám nhúc nhích.

Lâm Cửu rất hài lòng, ngang nhiên ôm người bước vào phòng y tế.

  •  

Quy Vân khó mà nói rõ mình đang cảm thấy thế nào. Từ sáng hắn đã nhận ra có một luồng tần sóng vô tuyến luôn lượn quanh mình, nhưng vì tâm trí rối loạn, hắn không tìm ra chân tướng.

Đến khi người của quân bộ xuất hiện, hắn còn có gì không rõ.

Quy Vân cười lạnh một tiếng. Không ngờ Kael còn giấu được một nước cờ như thế. Hắn buộc phải thừa nhận, màn đổi trắng thay đen này quả thật quá cao tay.

Dù cuối cùng người bị tống vào đại lao là gã, nhưng với gã mà nói, ít nhất cũng được yên tĩnh. Còn hăn thì phải suy nghĩ đưa ra lời giải thích với nhân dân đế quốc, với quân bộ, với Otis.

Và cả… một người yêu không biết phải làm sao để mang về.

Kết cục này, thật sự bi thảm.

Quy Vân thở dài một hơi, trở về căn nhà rách nát.

Hắn tỏa chút tinh thần lực, vá víu đơn giản từng góc. Làm xong lại tự giễu, những việc này có ích gì chứ?

044… liệu còn có thể trở về căn nhà này nữa không?