Hiện tại không phải lúc để nghĩ nhiều, Quy Vân rửa mặt, cố gắng ép mình bình tĩnh lại.
Kael làm như vậy, đơn giản là muốn khiến 044 lộ diện vẻ điên cuồng trước mặt mọi người, mượn tay người khác trừ khử y. Đồng thời còn vì sự bao che của Quy Vân, mà làm hắn mất đi tín nhiệm của đế quốc.
Đúng là một nước cờ hiểm.
Trên người Quy Vân còn in dấu ấn rất sâu, hắn dễ dàng cảm nhận tình trạng hiện tại của 044. Ban đêm trong rừng rậm, đối với một thể thực nghiệm sống cảnh giác quanh năm mà nói, chẳng khác gì thiên đường vui chơi tự nhiên.
044 quả thật chơi rất vui vẻ, dù vẫn là một bóng dáng chạy loạn.
Xác nhận không có vấn đề, Quy Vân lập tức liên hệ Fenita.
Nói cũng lạ, rõ ràng là Kael chạy thoát từ chỗ hắn, vậy mà sau sự việc, Fenita chẳng hề gửi cho Quy Vân bất kỳ tin tức nào.
Quang não kết nối gần hai phút, vẫn không ai bắt máy.
Quy Vân không khỏi nảy sinh nghi ngờ, hắn không dám trì hoãn, lập tức chạy tới viện nghiên cứu.
Vì thân phận đặc thù, hắn chưa từng đi từ cửa chính vào. Fenita từng để lại cho hắn một mật đạo, không ai biết tới.
Mật đạo nối thẳng đến văn phòng Fenita, Quy Vân sẵn sàng công kích, đẩy cửa tiến vào.
Nhưng cảnh tượng bên trong lại ngoài ý muốn yên tĩnh. Fenita nằm gục trên bàn thí nghiệm, ngủ khò khè.
Nếu không phải tường pha lê bị phá thủng một lỗ lớn, Quy Vân thật sự không tin Kael có thể thoát ra từ nơi này.
Thấy Fenita không có dấu hiệu tỉnh dậy, Quy Vân trực tiếp nắm vai hắn, lắc mạnh.
“A… Ưm? Quy Vân, sao ngươi lại đến đây?”
Hắn tỉnh rất nhanh, thấy Quy Vân thì tràn ngập nghi hoặc.
Quy Vân chẳng nói gì, nắm đầu Fenita, ấn về phía lỗ hổng trên tường.
“Kael chạy rồi, ngươi một chút cũng không biết sao?”
Fenita lập tức cứng đờ, đầu vang ong ong, từng đợt đau nhức dội tới.
“Chết tiệt… Ta thật sự… mẹ kiếp!”
Fenita liên tiếp chửi thề, ảo não gãi đầu.
“Ta bị hạ dược, hoàn toàn không biết gì.”
Quy Vân nhìn chiếc cốc cà phê bỏ lại trên bàn thí nghiệm.
“Chuyện Kael bị giam ở đây chỉ vài người biết, hơn nữa chẳng ai có thể tiến vào văn phòng ta, vậy sẽ là ai làm?”
Trong lòng Quy Vân đã có đáp án. Ngoài hắn ra, còn có thể là ai?
“Kael.”
Fenita trừng to mắt, “Cái gì?”
Quy Vân liếc hắn một cái, không lặp lại.
“Ngươi xem Tinh Võng đi, sẽ hiểu.”
Cho dù đã trấn tĩnh không ít, lòng Quy Vân vẫn rối bời, hắn vẫn không biết phải giải thích thế nào.
Chuyện liên quan đến “ma thuật sư” quá nhạy cảm, sơ sẩy một chút là khiến quần chúng hoảng loạn. Vậy nên bất kể là 044 hay Kael, chuyện bị ký sinh tuyệt đối không thể nói.
Ý nghĩ của Otis không khó đoán, trong lòng ông ta chắc chắn vẫn còn nghi ngờ, không cách nào tin tưởng hắn hoàn toàn.
Mà về phần Quy Vân, hắn thật sự giấu một điều gì đó. Nếu có thể, hắn sẽ tiếp tục giấu mãi.
“Trời ạ, sao 044 lại thành ra thế này? Điên nặng quá.”
Quy Vân nhìn về phía quang não của Fenita, lần đầu tiên từ góc độ này thấy cảnh 044 mất khống chế.
“Vài ngày trước, ta phái y đi Lạc Hà tinh làm nhiệm vụ. Trong quá trình, 044 vô tình tiếp xúc với một loại thực vật có tác dụng thôi miên ảo giác. Phát hiện y trúng chiêu, ta lập tức phái người đi tìm thuốc giải, nhưng chưa kịp thì đã xảy ra chuyện này.”
Fenita vỗ vai hắn, an ủi: “Ngươi nên tới tìm ta sớm, mấy loại độc từ thực vật với ta chẳng khác nào bữa sáng.”
Quy Vân thở dài, hối hận: “Ngươi không phải đang canh chừng Kael sao? Ta không muốn quấy rầy.”
“Nhưng mà…” Fenita gãi đầu, nghi hoặc, “Vì sao ngươi lại để 044 chạy? Có bệnh thì chữa, chạy thì làm sao trị?”
Quy Vân sớm đã nghĩ kỹ lời nói, thản nhiên đáp: “Nếu y không đi, quân bộ nhất định sẽ bắt về, mà cách đối xử tuyệt đối không phải bình thường. Hiện tại bọn họ cực kỳ nhạy cảm với ‘ma thuật sư’, nhưng chưa thật sự hiểu rõ bệnh trạng bị ký sinh. Chắc chắn Kael sẽ cắn chết rằng 044 đã bị ký sinh, dù dụng cụ kiểm tra không ra, họ cũng không đảm bảo giữ mạng y. Hiện tại để y tạm lánh vẫn là lựa chọn tốt nhất.”
Fenita nghe xong, lập tức cảm thấy có lý.
“Nhưng như vậy, chẳng phải mọi mũi nhọn đều chĩa vào ngươi sao?”
Fenita nuốt nước miếng, lẩm bẩm: “Thật ra, chỉ nhìn hành động của ngươi, nếu ngươi không giải thích, ta cũng sẽ tin lời Kael.”
Quy Vân liếc hắn, không tỏ ý kiến.
Fenita ho nhẹ, bổ sung: “Ta nghĩ, tình huống này cho dù ngươi giải thích thế nào, cũng sẽ có người không tin.”
Quy Vân gật đầu, điều đó là hiển nhiên.
“Ta vốn không tính làm mọi người tin phục.” Dù sao đó cũng là giả, “Chỉ cần khống chế dư luận là đủ.”
Fenita rót hai ly cà phê, đưa một ly cho hắn.
“Vậy cứ nói thẳng sự thật đại khái, còn chi tiết thì không cần giải thích.”
Quy Vân im lặng một hồi, nhấp một ngụm.
“Ừ.”
Rất nhanh, thời gian đã sang sáng hôm sau.
Quy Vân trắng đêm chưa ngủ, cuối cùng cùng Fenita biên tập tin tức, đăng lên Tinh Võng.
Bình luận phía dưới tốt xấu lẫn lộn, kết quả đúng như dự đoán. Đa số người căn bản không tin, lời nói khó nghe vô cùng.
Fenita nhìn quầng thâm đen sì dưới mắt bạn mình, vỗ vai:
“Đừng quá để tâm, chờ xử lý xong Kael, mọi thứ sẽ quay lại như cũ.”
Quy Vân không nói, chẳng rõ có nghe vào không.
“Ta đi gặp bệ hạ.”
Fenita khoát tay: “Cố lên.”
Otis cũng chẳng ngủ được bao lâu, ông đang chờ Quy Vân giải thích.
Thấy hắn đăng tin tức trên Tinh Võng, Otis nửa tin nửa ngờ. Hiện tại chuyện Kael bị ký sinh đã là sự thật rõ ràng, biến số duy nhất chính là 044.
“Bệ hạ, nguyên soái Quy Vân cầu kiến.”
“Cho hắn vào.”
Không biết đã bao nhiêu lần bước vào cung điện xa hoa dát vàng, Quy Vân vẫn không quen nổi sự lãng phí này.
“Bệ hạ, thần an.”
Otis gật đầu, đi thẳng vào chủ đề.
“Ta muốn biết hết thảy, Quy Vân.”
Quy Vân vẫn cúi người, thản nhiên nói: “Ngài hẳn đã xem Tinh Võng, đó chính là toàn bộ chân tướng.”
Trong lòng Otis chấn động, sao ông ta lại không mong đây là sự thật chứ?
Nhưng bệnh trạng của 044 hôm đó hoàn toàn không giống chỉ là bị độc tố xâm nhập, khiến ông ta chẳng thể yên tâm.
Hôm qua mới biết Quy Vân và 044 có quan hệ, hôm nay liền xảy ra chuyện như vậy, bảo sao ông ta yên lòng cho được?
Otis khẽ thở dài, tránh sang câu chuyện khác.
“Ngươi thật sự muốn giết Kael sao?”
Quy Vân đứng thẳng, đối diện với ánh mắt dò xét vòng vo của Otis, hắn cũng không lấy làm ngạc nhiên.
“Đúng vậy, bệ hạ.”
Otis rõ ràng có chút do dự. Kael khẳng định biết điều gì đó, nhưng ông cũng không chắc gã có chịu nói thật hay không. Nếu tùy tiện tra hỏi, thông tin nhận được nhất định sẽ ảnh hưởng đến phán đoán.
“Gã trông không giống những người bị ký sinh khác, Kael nhìn như một người bình thường.”
Nhưng Quy Vân tuyệt đối không thể buông tha, Kael không thể sống sót.
“Nhưng gã thật sự đã bị ký sinh, bệ hạ. Bên Fenita có chứng cứ rõ ràng, ngài có thể xem bất cứ lúc nào.”
Otis nhíu mày, “Chỉ là…”
Lần đầu tiên Quy Vân cắt ngang lời ông: “Bệ hạ, xử tử Kael vốn là quyết định của ngài.”
Nhận ra mình thất lễ, hắn lập tức cúi đầu xin lỗi.
“Ta biết, chuyện ngày hôm qua khiến ngài bất an, đó đúng là sai lầm của ta. Nhưng bất luận thế nào, mong ngài giữ nguyên quan điểm, đừng ôm hy vọng may mắn với một kẻ bị quái vật ký sinh.”
Otis không giận, nhưng hiếm khi rơi vào trạng thái do dự thế này. Bình tĩnh mà nói, một kẻ nguy hiểm như vậy tồn tại thêm một ngày, đế quốc thêm một phần uy h**p.
“Ta cần ba ngày để suy xét.”
Rõ ràng là muốn thẩm vấn Kael. Quy Vân nghĩ, bất kể rút được lời nào từ miệng gã, phiền toái đều là của Otis.
“Hy vọng ngài sẽ đưa ra quyết định sáng suốt.”
Quy Vân không khuyên thêm, xoay người rời đi.
Tuyệt đối không thể lưu Kael lại ba ngày, ai biết gã sẽ tiến hóa ra bản lĩnh gì mới.
Người này chết càng sớm càng tốt.
“Ngươi xem buổi phát sóng hôm qua chưa? Nguyên soái thật sự có quan hệ với thể thực nghiệm kia kìa.”
“Đừng nhắc nữa, mẹ nó.”
“Sao? Ngươi cũng bị sốc vì nguyên soái bị đánh dấu à?”
“Cút đi, ai quan tâm dẫn đường đó. Ta đau lòng cho Kael! Một trái tim chân thành, cuối cùng đều bị chó gặm!”
“Nhỏ giọng thôi, bên kia có người của Quân Đoàn số 1.”
“Mặc kệ, lời này ta không nói ra thì nghẹn chết mất!”
Đây đã là lần thứ năm trong ngày An Kỳ nghe người ta công khai bàn tán về Quy Vân, lửa giận trong lòng cậu càng lúc càng bốc cao.
Cậu không hiểu nổi, rõ ràng đã có giải thích rồi, sao mọi người vẫn không tin.
“Một lũ ngu xuẩn.”
Hai người kia ngẩng đầu, chạm ngay ánh mắt An Kỳ đang bưng khay thức ăn. Thấy cậu là dẫn đường, bọn họ càng chẳng sợ.
“Ngươi chửi ai?”
“Bốp!” khay thức ăn bị ném xuống bàn trước mặt hai người, nước canh bắn tung tóe lên đầy mặt.
“Tai điếc à? Mắng chính là hai ngươi đó, ngu xuẩn!”
Một người lau mặt, lập tức đứng bật dậy, vươn tay chụp cổ áo An Kỳ.
An Kỳ đã đoán trước, cậu nghiêng người sang một bên, chộp lấy bát canh còn lại trên bàn, dốc thẳng lên đầu đối phương.
“Đệt! Ta tuyệt đối phải phế ngươi!”
Người kia thấy bạn mình bị tấn công, liền giơ nắm đấm lao vào mặt An Kỳ.
Nhưng An Kỳ không cho gã cơ hội, bắt lấy cánh tay, hung hăng bẻ quặt ra sau.
Người nọ đau đến hét lớn, giây tiếp theo lại bị ném mạnh ra ngoài, rơi trúng ngay đồng bạn đang cuống cuồng lau mặt.
“Trước khi muốn nói xấu ai thì xem mình có xứng không. Loại ngu xuẩn như các ngươi, ta thấy một lần, đánh một lần.”