“Tiến độ thế nào?”
Thần sắc Fenita uể oải, lắc đầu.
“Căn bản không thể moi được bất cứ thứ gì từ miệng gã, càng đừng nói đến việc cứu gã.”
Quy Vân khẽ lắc ly pha lê, khối băng chạm vào vách trong phát ra tiếng vang giòn.
“Bảy ngày. Nếu vẫn không thu hoạch được gì, thì trực tiếp giết gã.”
Fenita sặc một ngụm nước, điên cuồng ho khan.
“Ngươi nghiêm túc? Không sợ đám người ủng hộ gã tìm tới cửa sao?”
“Bọn họ gây chuyện còn thiếu sao?”
Quy Vân như không để bụng, ngón tay hơi cuộn lại.
“Cứ vậy đi. Ngươi biết đây là phương án giải quyết tốt nhất.”
Hắn đứng dậy, như không có gì lưu lại một câu.
“Tránh cho đêm dài lắm mộng.”
Chỉ còn lại một mình Fenita, hắn ôm đầu, thấp giọng mắng một câu.
Từ sau lần 044 nổ ra xung đột với người nọ, những kẻ giỏi khua môi múa mép ít đi rất nhiều.
Dù còn có, chỉ cần ánh mắt y quét qua, những người đó cũng lập tức tản ra.
Thật phiền toái, thật muốn giết sạch bọn họ.
044 ghét nhẫn nhịn, nhưng lại có thể vì ai đó mà đè nén.
Nhưng gần đây không hiểu sao, một loại d*c v*ng nào đó luôn thăm dò, trỗi dậy từ tận đáy lòng.
“Quy Vân…”
Vừa về đến nhà, 044 liền cởi áo khoác, nhào tới ôm chặt.
Quy Vân cũng nhận ra y dính người hơn thường ngày, bất quá hắn không để ý, chỉ cho rằng vì những chuyện xảy ra gần đây nên tâm tình không tốt.
“Không được.”
Ngón tay thon dài khẽ đẩy trán 044, lực không mạnh, nhưng y vẫn ngoan ngoãn lùi lại.
Không vui, muốn.
Nhìn vẻ mặt người yêu ủy khuất, Quy Vân không nhịn được khẽ cười.
“Đi tắm trước.” Hắn xoa xoa mái tóc mềm rối của lính gác, “Sau đó chúng ta sẽ làm chút chuyện vui vẻ.”
Tắm rửa, nhưng vẫn không thể nào xua đi hoàn toàn.
Thấy không ngăn được y, Quy Vân đành ỡm ờ cùng 044 vào phòng tắm.
Vừa c** q**n áo, thân thể nóng bỏng đã lập tức dán sát.
Hắn miễn cưỡng đưa tay mở vòi sen.
Nước ấm dội xuống đầu, làm thân thể Quy Vân run rẩy theo bản năng.
“Không cần, đừng… đã nói phải tắm trước…”
044 ngậm vành tai hắn, đầu lưỡi nghịch ngợm vẽ vòng.
“Ta đã tắm rồi. Không sao đâu, Quy Vân, để ta giúp ngài tắm.”
Hơi thở nóng hổi phả vào tai, cơ thể Quy Vân mềm nhũn, hoàn toàn rơi vào lòng ngực lính gác.
Nước ấm khiến làn da hắn ửng hồng, mái tóc ướt mềm xõa xuống.
044 tắt vòi sen, bế hắn sang chỗ khác.
“Hôm nay dùng bồn tắm được không, hửm?”
Van nước mở ra, thứ đồ lâu ngày không dùng lại phát huy tác dụng.
Quy Vân bị ôm gọn, thấy nước trong bồn dần đầy lên, thầm mắng trong lòng.
Căn bản ngươi không muốn nghe ta!
“A! Ngươi…”
Ý nghĩ vụt tắt, mắt Quy Vân mở to, đột ngột bị k*ch th*ch đến quân lính tan rã.
Động tác 044 không ngừng, một tay vẫn giam chặt eo hắn, như sợ hắn trốn thoát.
“Xin lỗi, ta không nhịn nổi.”
Nước trong bồn tràn ra, chảy loang dưới chân.
Quy Vân ngửa đầu, cổ trắng nõn lộ ra đường cong.
044 th* d*c, ôm chặt như thợ săn giữ mồi.
Cổ truyền đến đau nhức, nhưng phía dưới càng thêm mãnh liệt.
Rõ ràng là hai cảm thụ hoàn toàn trái ngược, nhưng khi tinh thần lực lính gác ùa vào, tất cả lại hóa thành kh*** c*m chồng chất.
044 hạ dấu ấn bên ngoài hung hãn nhất lên cổ Quy Vân
Tinh thần lực ôn nhu của dẫn đường cũng không làm y thoả mãn, 044 ôm chặt hắn, cả hai cơ hồ cùng ngã vào bồn tắm.
Cả thân thể chìm trong nước ấm, hai mắt Quy Vân mê ly cuối cùng cũng lấy lại chút tiêu cự.
“Thì thầm đi.”
Bàn tay 044 không thành thật, gấp gáp bắt đầu hưởng thụ bữa tiệc lớn này.
Nước ấm tràn vào, đại não Quy Vân phút chốc trống rỗng, kế đó là giãy giụa kịch liệt.
Nói đùa, cứ như vậy nữa, bụng hắn cũng nổ tung mất!
Nhưng chênh lệch sức mạnh giữa lính gác và dẫn đường quá lớn, không dùng tinh thần lực, căn bản Quy Vân không chống đỡ nổi.
Dường như 044 bất mãn với sự chống đỡ này, càng gia tăng lực ép.
“Đừng ở đây, chúng ta về phòng lại…”
Lời còn chưa dứt, đã bị hành động của 044 thô bạo cắt ngang, như một sự cự tuyệt vô thanh.
“Chỉ thử một lần thôi, ta cầu xin ngài.”
Quy Vân không thể thốt lên câu hoàn chỉnh, thân thể và tinh thần đều rách nát.
Hắn đã hoàn toàn rơi vào tay người đàn ông này.
Đã thật lâu 044 không quay về phòng mình. Tuy rằng phần lớn thời gian y đều ở Vân gia, nhưng lâu đến vậy mới là lần đầu tiên.
Quy Vân vốn dĩ vô cùng hoan nghênh việc người yêu đều ở bên mình mỗi ngày, nhưng chẳng hiểu sao, từ sau lần làm bậy trong phòng tắm hôm đó, 044 như thể mở ra một cái chốt quái lạ.
Y không còn là chó con ngượng ngùng thẹn thùng như ban đầu nữa, tuy không đến mức ngày nào cũng vậy, nhưng một tuần ít nhất năm ngày, y đều điên cuồng quấn lấy Quy Vân, muốn cái này muốn cái kia.
Là dẫn đường của 044, Quy Vân không thể nói lời cự tuyệt, mỗi lần đều mập mờ đồng ý.
Nhưng thể lực hai người căn bản không cùng cấp bậc, đến cuối cùng, Quy Vân thường xuyên hôn mê bất tỉnh.
Nếu chỉ như vậy thì thôi, vấn đề là, đôi khi Quy Vân tỉnh lại, còn phát hiện 044 vẫn còn đang rong ruổi trên thân mình.
Trời ạ, cho dù là thân thể bằng sắt cũng chịu không nổi bị giày vò thế này.
Toàn thân hắn rã rời, đã rất lâu rồi không ngủ được một giấc ngon. Hắn buộc phải cứng rắn lên, cùng 044 nói chuyện thật tốt.
Hắn ngẩng mắt, thấy 044 mang tạp dề dâu tây, vui vẻ nấu cơm trong bếp.
Khóe môi Quy Vân cong lên, thật đáng yêu.
Nếu buổi tối cũng có thể đáng yêu thế này thì tốt biết bao.
Hai món một canh, sắc hương vị đủ đầy.
Quy Vân đặt đũa xuống, chống má, nghiêng đầu nhìn người yêu ở đối diện.
“Chúng ta bàn bạc một chút.”
044 nuốt ngụm cuối cùng, ngồi thẳng tắp.
Dáng vẻ nghiêm túc ấy khiến Quy Vân bật cười: “Thả lỏng đi, không phải chuyện lớn.”
044 lặng lẽ thở ra.
“Làm * đúng là rất vui, nhưng chuyện gì cũng phải có tiết chế.”
Quy Vân nói thẳng, không đỏ mặt, quan hệ hai người thế này, nói trắng ra cũng chẳng sao.
“Thể lực ta không bằng ngươi, một tuần ba lần, được không?”
044 không ngờ lại là chuyện này, đến khi phản ứng được thì mặt đã đỏ bừng.
Thú vị thật, Quy Vân nghĩ. Rõ ràng ban đêm đã quá phóng túng, vậy mà nhắc tới thì vẫn còn thẹn thùng.
“Được, được.”
044 biết mình quá đáng, dù trong lòng muôn vàn không nỡ, nhưng nhìn thấy nhu hòa dưới đáy mắt Quy Vân, cuối cùng vẫn kiềm chế lại.
“Ừ, vậy ta đi ngủ trước.”
Quy Vân thở phào, may mà y đồng ý.
044 tay chân nhẹ nhàng thu dọn bát đũa bỏ vào máy, cứ như đang lạc vào cõi thần tiên.
Y biết rõ không thể tiếp tục như vậy, nhưng chính là không khống chế nổi.
Chỉ cần nhìn thấy Quy Vân, thần kinh y bắt đầu run rẩy. Ý nghĩ hoang đường nhanh chóng chiếm hết đầu óc, hành vi kế tiếp thuận lý thành chương.
Thật quá đáng, 044 hung hăng mắng chính mình.
Rõ ràng yêu hắn đến vậy, sao có thể cứ miễn cưỡng hắn mãi?
Sau khi định ra quy củ, tinh thần Quy Vân khá hơn nhiều. Trong không khí vẫn lưu động tinh thần lực thuộc về 044, ổn định mà vững vàng, không hề có xu hướng xao động.
Nhưng Quy Vân vẫn cảm thấy có chỗ nào không đúng, mà loại cảm giác ấy từ lần đầu 044 quấn lấy hắn đã xuất hiện.
Vốn định dẫn y đi viện nghiên cứu kiểm tra, nhưng trực giác nói với hắn, không nên làm vậy.
Mấy ngày gần đây cũng không phát hiện điều gì bất thường, Quy Vân thở ra, tự nhủ có lẽ mình quá đa tâm.
Nhưng dự cảm của hắn chưa từng sai, chuyện xấu chung quy vẫn tới.
Đáng lẽ là một ngày bình thường, Quy Vân đúng giờ tỉnh dậy, phát hiện 044 vẫn ngủ say bên cạnh.
Hắn không nỡ đánh thức, còn sớm.
Quy Vân đi vào bếp, định làm chút bữa sáng cho 044.
Xuống bếp đối với hắn không dễ, một trận gà bay chó sủa, sốt đậu nành không ngon, trứng chiên vỡ nát, cuối cùng vẫn miễn cưỡng thành công.
Quy Vân trở lại phòng ngủ, vỗ nhẹ tay 044.
“Buổi sáng rồi, dậy thôi.”
044 không động tĩnh.
Quy Vân cảm thấy không ổn, lập tức thả ra xúc tua tinh thần.
Nhưng lần này, lá chắn tinh thần của 044 lại ngăn hắn ở ngoài.
Bất chấp tất cả, Quy Vân hạ quyết tâm, mạnh mẽ phá một khe hở.
Cảnh tượng kế tiếp khiến trái tim hắn rơi thẳng xuống đáy vực.
Vài bóng đen lăn lộn trên tuyết, không khác gì từng thấy trên người Kael.
Quy Vân vô cùng ảo não, sao mình lại không nghĩ tới?
Vì sao chỉ khi đến giai đoạn cuối Kael mới bị phát hiện, mà 044 cũng thế?
Nếu muốn đoán lúc y trúng chiêu, nhất định có liên quan tới lần chiến đấu đó.
Tim Quy Vân lạnh nửa phần, hắn gắng gượng bình tĩnh.
Giờ không phải lúc tự trách, hắn cần nghĩ cách cứu y.
Bên Fenita kia chưa nghiên cứu được gì, nhưng giờ người bệnh lại là 044.
Quy Vân thở dài, mặc kệ thế nào, bằng mọi giá cũng phải dẫn y trở về.
044 còn đang hôn mê, không biết khi nào tỉnh lại.
Mà hắn, thân là nguyên soái, không thể cùng phó quan đồng thời vắng mặt.
Quy Vân tiêm cho 044 một liều dinh dưỡng, bọc y trong chăn.
Màn kéo chặt, cửa khóa kỹ. Xúc tua tinh thần phủ đầy khắp phòng, chỉ cần 044 có động tĩnh, hắn lập tức nhận ra.
Hắn nhìn một lần cuối cùng, rồi mới đóng cửa rời đi.
Quy Vân thật sự mâu thuẫn.
Hắn là nguyên soái của đế quốc, nhưng cũng là người yêu của 044.
Cả hai bên đều cần hắn, Quy Vân không biết làm thế nào mới là lựa chọn đúng đắn nhất.
Nếu đổi lại là 044, Quy Vân tin chắc y sẽ bỏ lại hết thảy, đến chăm sóc mình.
Xin lỗi, ta quá ích kỷ.
Quy Vân không bỏ được bất kỳ điều gì, hắn tham lam đến đáng sợ.
Nhiều năm qua, một lần nữa hắn cô độc trong văn phòng.
Không nghỉ ngơi, hắn liều mạng thúc ép tiến độ, chỉ hy vọng có thể sớm về nhà.
Năm giờ chiều, hắn xuất hiện trước cửa.
Quang não trong túi điên cuồng rung, Quy Vân liếc nhìn, không chút do dự tắt đi.
Trong phòng tối om, giống như không có ai khác.
044 vẫn như buổi sáng, an tường nằm trên giường.
Y như chỉ đang ngủ, có lẽ còn đang mơ một giấc đẹp.
Quy Vân xâm nhập giấc mơ ấy, nhưng thứ chào đón hắn là hiện thực lạnh băng.
Hắn cố gắng đuổi theo mấy bóng đen, nhưng tàn dư lại ẩn sâu, hắn không tìm thấy.
Nguyên soái kiêu ngạo quỳ rạp trên đất, đôi tay run rẩy, nắm chặt bàn tay lạnh buốt của người yêu.
Quy Vân nằm sấp bên cạnh, chôn đầu vào cánh tay y.
Rất nhanh, vải gối đã biến sắc.
Nước mắt—thứ xa lạ ấy—lúc này vỡ òa.
“Làm sao đây, rõ ràng chưa tới một ngày, ta đã muốn hỏng mất rồi.”
Quy Vân nức nở khe khẽ, mà người duy nhất có thể an ủi hắn lại chẳng hay biết gì.