“Gần đây có người nói ngươi và Fenita bí mật giam giữ Kael, rốt cuộc là thế nào?”
Otis ngồi trong phòng hội nghị, xoa xoa huyệt Thái Dương đang trướng đau.
“Ta biết sự việc nhất định có nguyên nhân, vì sao không nói với ta trước?”
Quy Vân trầm mặc rất lâu, hai người lặng lẽ giằng co.
“Nếu để ngài đứng ra bảo đảm, như vậy sự tín phục của mọi người đối với ngài sẽ giảm đi.”
Ngữ khí hắn bình thản, từ tốn kể lại toàn bộ chân tướng Kael bị bắt giữ.
Mặt Otis đầy kinh ngạc, trong chốc lát thế nhưng không nói nên lời.
“Đã đến mức này rồi sao?”
Quy Vân nhấp một ngụm trà, “Ngay cả ngài cũng thấy ngoài ý muốn, vậy càng không thể thông báo cho thiên hạ.”
Otis nắm chặt tay, mấy lần định mở miệng, rồi lại chỉ thở dài.
Tất nhiên Quy Vân hiểu rõ ý nghĩ của ông, bình tĩnh nói: “Giống như ta đã nói từ ban đầu, ngài không cần phải ra mặt giải thích cho ta.”
Ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết đang nhìn gì.
“Đế quốc cần nhân dân trung thành với ngài, hy vọng ngài có thể tự mình suy xét.”
Nói xong, Quy Vân hành lễ quân lễ, trực tiếp rời đi.
Otis cũng không giữ lại, trầm ngâm thật lâu.
“Nguyên soái, lại có mấy thuộc hạ của Kael cầu kiến.”
Quy Vân sửa sang văn kiện, tay không hề dừng, thản nhiên nói: “Không gặp.”
044 muốn mở miệng, nhưng cuối cùng vẫn đi ra ngoài, đuổi người đi.
“Cứ tiếp tục thế này không ổn.”
Trên mặt y đầy lo lắng, “Người tìm tới càng lúc càng nhiều, vạn nhất sự tình ầm ĩ lên…”
“Ta không cần phải giải thích cho từng người.”
Quy Vân ngước mắt, nhìn thẳng vào mắt 044.
“Ta sớm đã công bố rồi, bọn họ muốn thế nào thì cứ thế ấy.”
044 chỉ biết thở dài, làm sao y không rõ chứ?
“So với việc khiến cả đế quốc hoảng loạn, chút nhiễu loạn trong quân bộ này chẳng đáng gì.”
Quy Vân cười lạnh, trong mắt chỉ còn sự lãnh đạm.
“Một vài mâu thuẫn vốn dĩ đã tồn tại, lần này chẳng qua chỉ là cho bọn họ một cái cớ để phát tiết.”
044 không tìm ra lời an ủi, mà thực ra Quy Vân cũng chẳng cần ai an ủi.
Giao tiếp của nguyên soái vốn là huyết vũ tinh phong, hoặc ủng hộ, hoặc phản đối. Người tụ tập nơi nào cũng có, mâu thuẫn sớm muộn gì cũng nổ ra.
“Tuy rằng đây không phải thời cơ tốt, nhưng không thể phủ nhận, lại chính là một cơ hội tốt.”
044 sa vào đôi mắt tím kia, thần phục ý chí của hắn.
“Ta sẽ khiến tất cả thanh âm bình ổn.”
Fenita vắt hai chân lên bàn, lắc lư nhè nhẹ. Hắn nhìn chăm chú vào quang não trong tay, thỉnh thoảng liếc về phía sau vách ngăn pha lê, nơi Kael bị trói chặt.
“Ta nói này, Kael, ngươi vẫn không tính toán mở miệng sao?”
Dường như Kael không nghe thấy, chỉ có thân thể run nhẹ chứng tỏ còn sống.
Để tách vật thể trong không gian tinh thần của gã ra, Fenita đã thử đủ mọi biện pháp, kết quả đều thất bại.
Bọn họ biết rõ “Ma thuật sư” này tuyệt đối không giống loại trước kia, nhưng không thu hoạch được gì vẫn khiến Fenita thấy bực bội.
Quy Vân bên kia không thể chống đỡ được lâu, bên ngoài dư luận gần như muốn nhấn chìm bọn họ.
Fenita thần sắc lạnh nhạt, như đang nhìn một kẻ chết.
“Ngươi không phải thích Quy Vân sao? Nhìn đi, hiện tại tất cả đều bởi vì ngươi, Quy Vân mới luôn bị người nhằm vào.”
Thân thể Kael kịch liệt run rẩy, Fenita liếc qua số liệu, tiếp tục k*ch th*ch:
“Nếu ngươi ngoan ngoãn cung cấp tình báo, ít nhất Quy Vân còn có thể lấy được một cái báo cáo công tác.”
Ý thức Kael vô cùng hỗn loạn.
Gã không biết mình là tỉnh hay mơ, từ khi bị nhốt vào khoang cách ly, lực lượng ngoại lai kia đã bị áp chế không ít.
Nhưng thứ lực lượng ấy đã gần như dung hợp với tinh thần lực của gã, khiến bản thân Kael cũng không còn tỉnh táo mấy.
Lời Fenita gã nghe rõ đại khái, biết giờ Quy Vân đang rất khó khăn.
Nhưng gã vẫn không phản ứng, bởi vì bản thân gã cxung căn bản không biết cách tróc “Ma thuật sư” ra.
Cho dù biết, Kael cũng chẳng muốn làm vậy.
“Ma thuật sư” dung hợp khiến gã trở nên cực đoan và chấp nhất.
Kael tuyệt đối không muốn chết, gã muốn sống. Bất kể bằng cách nào, chỉ cần tồn tại, một ngày nào đó Quy Vân sẽ là của gã.
Trong lòng gã thầm cầu nguyện, chỉ cần Quy Vân chịu đựng qua khoảng thời gian này, chờ gãchuẩn bị kinh hỉ, tất cả sẽ tốt đẹp.
“Thí nghiệm k*ch th*ch ngôn ngữ lần thứ 57 thất bại.”
Fenita không nhịn được, hất ngã chiếc cốc.
“Dứt khoát giết gã đi, khỏi để đêm dài lắm mộng!”
Bên kia màn hình là Quy Vân, toàn bộ quá trình hắn đều nghe rõ tiếng động.
“Cho dù không thể bắt ‘Ma thuật sư’, thì cũng phải thu được đủ tình báo từ Kae , đó mới là mục đích của chúng ta.”
Fenita nóng nảy vò đầu: “Ta đương nhiên biết, nhưng căn bản không có tiến triển!”
Quy Vân từ chối yêu cầu gặp mặt lần thứ năm trong hôm nay, nhàn nhạt nói: “Ngươi không cần lo bên ta, vừa lúc ta đang giải quyết một ít chuyện.”
Ngữ khí ấy khiến Fenita toát mồ hôi lạnh toàn thân. “Đúng là một kẻ đáng sợ.”
Tín hiệu bị cắt đứt.
Fenita thở dài, điều chỉnh lại thiết bị, chuẩn bị giám sát sóng não lần thứ 62.
“ Phó quan Lăng Tứ, nếu nguyên soái không chịu gặp chúng ta, vậy ngài có thể giải thích với chúng ta một chút không?”
044 bị ba bốn người chặn lại, trong đó có mấy gương mặt y còn gặp qua gần đây.
Y định vòng qua, lại bị bọn họ chắn kín mít.
“Xin lỗi, ta không thể nói thay.”
“Ngươi vẫn luôn đi theo nguyên soái, nhất định biết nội tình gì đó!”
“Đúng vậy, lừa gạt người cũng phải có giới hạn, đã hơn một tháng rồi, sao vẫn là cái lý do thoái thác đó?”
044 thực sự phiền, mỗi ngày Quy Vân đều bị người ta nhằm vào, y đều nhìn hết trong mắt.
Tính tình y vốn không tốt, chỉ là vì Quy Vân, vẫn luôn nhẫn nhịn.
044 chỉ không muốn bởi vì mình mà khiến Quy Vân mang tiếng xấu.
Y nắm tay, buông lỏng lại, nhẫn nhịn giải thích: “Không có nội tình gì, báo cho các ngươi trước đó chính là toàn bộ.”
“Ngươi coi chúng ta là ngốc sao?”
“Má, rốt cuộc ngươi có nói hay không?”
Bình tĩnh, bình tĩnh.
044 không ngừng lẩm nhẩm trong lòng.
“Hoàng đế cũng bị lừa, xem ra nguyên soái giỏi leo lên giường quả thật có bản lĩnh riêng a…”
Người kia còn chưa nói hết, đầu đột nhiên ăn một cú đánh nặng nề.
“Ta thao, ngươi dám đánh người ở đây!”
044 tuyệt đối không chịu được loại lời này, Quy Vân không thể bị đám người này vũ nhục.
Một quyền lại một quyền, y không dừng lại được.
“Mau giữ y lại, y muốn đánh chết người rồi!”
Đám người ép hỏi ban nãy vốn hung hăng, nay đã mất khí thế, từng người lao lên định khống chế hành động của 044.
Nhưng chỉ bằng bọn họ, còn xa mới là đối thủ của y.
“Trời ạ, nhiều máu quá!”
Người tụ tập càng ngày càng nhiều, ban đầu còn có người xông vào can ngăn, nhưng đều bị 044 đấm bay.
Sau đó không ai dám lại gần để bị đánh nữa, chỉ dám đứng vòng ngoài nhìn.
“Đủ rồi.”
Cánh tay 044 bỗng khựng lại.
Y bị một cỗ tinh thần lực áp chế, chính là lực lượng quen thuộc nhất.
Quy Vân dò xét xung quanh, liếc nhìn mọi người.
“Còn thở, đưa tới phòng y tế trước đi.”
Đám người như được đại xá, vội vàng động thân.
“Rõ, nguyên soái.”
Họ vừa định rời đi, thì thấy vị lính gác đứng thẳng kia đột nhiên quỳ xuống đất, “bùm” một tiếng, gạch men nứt thành khe.
Phanh, phanh, phanh.
Đầu 044 toàn máu, thoạt nhìn còn thảm hơn cả người vừa bị đánh.
Quy Vân một tay nhấc y lên khỏi mặt đất, đối diện những ánh mắt kinh hãi của mọi người.
“Lăng phó quan đang ở kỳ xao động, không thể kiểm soát tốt hành vi của bản thân, là trưởng quan của y, ta quản lý sơ sẩy.”
“Ta đã thay những người bị thương giáo huấn y, mong mọi người thông cảm.”
Không ai dám mở miệng.
Mọi người tự giác nhường đường cho Quy Vân, nhìn theo hai người rời đi.
“Má nó, chẳng lẽ Lăng Tứ bị đánh chết rồi?”
“Một chút cũng không lưu tình, thời buổi này, dẫn đường đều đáng sợ vậy sao?”
“Cho nên bảo các ngươi đừng nói lung tung, người ta có thể làm nguyên soái, tất nhiên thực lực phi phàm.”
“Cuối cùng ta tin rồi.”
Quy Vân vác người trên vai mang về phòng nghỉ, mở vòi sen.
“Chuyện hẳn là đã khép lại không sai biệt lắm, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
044 không giả chết nữa, vội xả sạch vết máu trên tóc.
“Bọn họ nói những lời rất khó nghe. Về ngài.”
Đúng như Quy Vân đoán, hắn chỉ biết thở dài.
“Bị khua môi múa mép thì làm gì được, coi như không nghe thấy là được.”
044 bắt lấy tay Quy Vân, nước trên người nhỏ xuống ướt cả hắn.
“Chỉ là ta nhịn không nổi, dựa vào cái gì bọn họ dám nói ngài như vậy! Rõ ràng, rõ ràng…”
Lời còn lại bị chặn lại, Quy Vân chủ động ghé tới, hôn lên đôi môi lạnh lẽo của y.
“Ta biết, ngươi là vì ta.”
Hắn khẽ vuốt mái tóc mềm của 044, “Nhưng chính vì vậy, ta không thể để ngươi bị thương.”
044 hoàn toàn không để ý, trải qua Fenita điều chỉnh nhiều lần, y khôi phục cực nhanh.
“Không sao, căn bản chẳng tính là thương.”
044 nắm chặt tay, trong lòng vẫn còn tức giận.
“Ngài đối với ta thế nào cũng được, nhưng ta không cho phép bất cứ ai đối với ngài như vậy.”
Quy Vân ôn nhu nhìn y, đem cả người ôm vào ngực.
“Cảm ơn ngươi.”