Tạ Hoài vô cùng bất ngờ. Y nghĩ, nếu không phải Bạch Uyên uống nhiều như vậy, chắc cậu sẽ không nói ra loại lời này.
Tuy đánh dấu bên ngoài không nhất thiết phải đi kèm sự thân mật x*c th*t, nhưng y vẫn không muốn làm chuyện đánh dấu khi đầu óc đối phương không tỉnh táo.
Thấy lính gác cứ chậm chạp bất động, Bạch Uyên sốt ruột, gần như dán hẳn lên người y.
“Ngươi đang nghĩ gì, vì sao không đánh dấu ta?”
Tạ Hoài bất đắc dĩ, cố xua mớ hỗn loạn trong đầu, xoa đầu cậu: “Không được, Tròn Tròn, hiện tại em không tỉnh. Chuyện này để sau hãy nói, được không?”
Bạch Uyên thấy tủi thân vô cùng.
Cậu biết mình đang say, nhưng chuyện này thực ra cậu đã suy nghĩ rất lâu.
Từ sau lần xảy ra chuyện trước đó, Tạ Hoài vẫn luôn không để cậu khai thông cho y. Bề ngoài cậu tỏ ra thản nhiên, nhưng Bạch Uyên cảm nhận được trạng thái của y không tốt.
Tinh thần lực của cậu không mạnh, nhưng đánh dấu bên ngoài lại không liên quan đến chuyện đó, hiệu quả còn tốt hơn.
Trước đây cậu không có mặt mũi để chủ động mở lời, nhưng nếu Tạ Hoài thật sự không khống chế nổi, tiến hành đánh dấu, cậu cũng sẽ không giận.
Hôm nay vất vả lắm mới mượn hơi men để nói ra, vậy mà người này vẫn không chịu nghe.
“Có phải ngươi ghét bỏ ta là dẫn đường cấp thấp, không muốn đánh dấu ta không?”
Bạch Uyên biết Tạ Hoài sẽ không nghĩ thế, nhưng cậu đang say, liền đem nỗi sợ sâu nhất trong lòng nói ra.
Nhìn dáng vẻ tủi thân của người trước mắt, lòng Tạ Hoài mềm như rối bời. Nghe câu đó, y càng không kiềm được muốn hôn cậu.
Nghĩ sao làm vậy.
Khoảnh khắc tiếp theo, y hôn lên môi Bạch Uyên. Lần này tuyệt đối không như cái chạm khẽ trong hôn lễ, những k*ch th*ch từ trước khiến Tạ Hoài khó mà dừng lại.
Bạch Uyên cảm giác mình sắp bị ăn sạch.
Chiếc lưỡi nóng bỏng của nam nhân tùy ý xâm chiếm khoang miệng cậu, dưỡng khí bị cướp đoạt tàn nhẫn, hơi nóng xa lạ quấn trùm lấy cậu. Tựa như y muốn dùng cách này để “đánh dấu” cậu vậy.
Chỉ đến khi thấy dẫn đường nhỏ thở không nổi, y mới chịu buông ra.
Thiếu oxy khiến Bạch Uyên choáng váng, tựa vào người Tạ Hoài há miệng th* d*c.
“Giờ còn thấy ta ghét bỏ em không?”
Bạch Uyên ngẩng đầu, bắt gặp trong mắt y toàn là ôn nhu, rượu trong người cũng vì nụ hôn cường thế đó mà tỉnh quá nửa.
Cậu tựa đầu vào ngực Tạ Hoài, khẽ nói: “Câu vừa rồi ta nói là đã nghĩ kỹ, không phải vì uống say.”
Tạ Hoài khẽ thở dài, nắm lấy tay cậu: “Ta sợ em hối hận, không muốn bị một lính gác như ta đánh dấu.”
“Ta nguyện ý làm dẫn đường của ngươi, đương nhiên cũng có thể để ngươi đánh dấu.”
Môi Bạch Uyên vì nụ hôn mà đỏ ửng, đôi mắt vẫn sáng như cũ, linh động như một con tiểu hồ ly.
Cảm nhận được quyết tâm của cậu, Tạ Hoài không né tránh nữa.
Đến lượt Bạch Uyên căng thẳng. Cậu không biết phải làm thế nào, đành giữ nguyên tư thế bị ôm khi nãy, dịch lên trước một chút, tựa đầu vào vai Tạ Hoài, để lộ trọn sườn cổ trước mắt y.
Vị trí để lính gác và dẫn đường tiến hành đánh dấu bên ngoài có nhiều chỗ, nhưng vùng cổ hiệu quả tốt hơn.
Da Bạch Uyên rất trắng, chiếc cổ lại mảnh dài tinh tế.
Không có lính gác nào nhìn thấy dẫn đường của mình ngoan ngoãn như vậy mà còn nhịn được. Tạ Hoài chỉ liếc qua một cái, đã nhanh chóng cúi xuống.
Bị răng nanh xuyên qua da thịt vốn chẳng dễ chịu, nhất là ở n** m*n c*m như thế, càng khiến Bạch Uyên muốn trốn.
Nhưng Tạ Hoài không cho cậu cơ hội. Một tay ôm chặt eo, tay kia từ sau gáy vòng ra trước, đè nhẹ đầu cậu. Lực không mạnh, nhưng đủ khiến cậu không thể tránh.
Bạch Uyên cảm nhận tinh thần lực của Tạ Hoài dần dần bám lên người mình, một phần thậm chí còn kéo dài vào không gian tinh thần của cậu.
Qua cơn k*ch th*ch ban đầu, cậu dần quen với cảm giác ấy. Tê dại từ sườn cổ lan khắp toàn thân, Bạch Uyên dần thả lỏng.
Nhưng không hiểu sao cơ thể càng lúc càng nặng trĩu. Ngay khoảnh khắc trước khi hôn mê, Tạ Hoài mới lưu luyến buông ra, trong miệng còn mang theo một chuỗi chất lỏng lấp lánh.
Khi kết thúc đánh dấu, y phát hiện dẫn đường nhỏ đã ngủ say. Tạ Hoài dịu dàng xử lý vết thương trên cổ cho cậu, ngắm nhìn vài giây với vẻ hài lòng.
Quần áo che đi vị trí ấy, nhưng dấu ấn tinh thần thuộc về y đã in vào.
Không nhìn thấy… quả là hơi đáng tiếc.
Bất quá y không động vào quần áo của Bạch Uyên nữa, chỉ nhẹ nhàng nhét cậu vào trong chăn. Thu dọn sơ qua, ôm người mà ngủ.
Có lẽ vì tác dụng của đánh dấu, Bạch Uyên lại mơ. Trong mơ, cậu vẫn biến thành một khối bông phiêu phiêu, nhưng lần này không theo tiếng hát trôi dạt xa xăm, mà trực tiếp đến trước biển lửa.
Tiến gần ngọn lửa hừng hực ấy, cậu lại không thấy bỏng rát, tựa như chẳng sợ lửa cháy.
Cứ thế, Bạch Uyên xuyên qua bức tường ấm bên ngoài, thấy người đang đứng thẳng ở trung tâm. Hắn không có biến hóa gì, cúi đầu, để mặc mái tóc thật dài che kín khuôn mặt.
Lần này cậu không nói nhiều, sợ lời mình quấy nhiễu vị khách thần bí, chỉ lặng lẽ bay tới trước mặt, muốn nhìn rõ mặt hắn.
Đột biến xảy ra.
Kẻ thần bí vươn tay, trực tiếp bắt lấy Bạch Uyên. Đến lúc này cậu mới ý thức trạng thái hiện tại của mình lại có “thực thể”. Nhưng cú nắm đó không mang theo cảm giác đau, chỉ khiến cậu không thể động đậy.
“Ngươi là ai?”
Đó lại là câu hỏi của kẻ thần bí.
Bạch Uyên sững lại, rồi hỏi ngược: “Đây là nơi nào? Còn ngươi là ai?”
Người kia dừng vài giây, lẩm bẩm: “Đúng vậy, ta là ai…”
Dường như chuyện đó với hắn không quan trọng. Nghĩ mãi không ra, hắn buông tay, lẩm bẩm: “Ta muốn tìm chủ nhân. Tìm chủ nhân của ta…”
Hắn bắt đầu đi đi đi lại, nhưng có vẻ rất sợ lửa, vài lần vừa đến gần đã vội lùi.
Theo động tác của hắn, cuối cùng Bạch Uyên cũng thấy rõ gương mặt.
Đuôi mắt hơi xếch, đôi mắt màu đỏ, sống mũi cao thẳng—ừm… sao nhìn càng quen?
Người này sao lại giống hệt ta thế chứ?!
Trừ đôi mắt màu đỏ, những chỗ khác gần như không khác gì.
Bạch Uyên có chút tò mò, bay tới gần hắn: “Vì sao ngươi lại lớn lên giống hệt một người quen của ta?”
Người nọ chẳng buồn để ý, chỉ lẩn quẩn quanh bức tường lửa mãi không thôi.
Bạch Uyên nghĩ cách. Nếu vừa rồi mình không sợ lửa, vậy có thể thử tắt nó đi không?
Không nói tiếng nào, cậu lặng lẽ vòng ra phía sau, tới gần một khối lửa, hé miệng (nếu trạng thái này còn tính là có miệng), hít một hơi.
Cậu cũng không hiểu vì sao bản năng lại mách bảo phải làm thế, nhưng cứ thế làm theo.
Một cảnh tượng thần kỳ xảy ra. Khối lửa kia như có sinh mệnh, ùa thẳng vào thân thể Bạch Uyên. Chẳng bao lâu, trước mặt đã mở ra một mảnh đất trống.
Đợi đến khi hoàn hồn muốn quay lại tìm người nọ, thì phát hiện hắn đã đứng ngay sau lưng mình. Cậu còn chưa kịp nói, kẻ thần bí đã như kẻ điên, lao qua lỗ hổng vừa mở.
Giúp hắn phá được một mảng tường lửa lớn như vậy, làm sao Bạch Uyên cam lòng bỏ qua, liền bay theo.
Cậu đuổi rất lâu, lâu đến mức cơ thể như bông gòn cũng cảm thấy mệt, thở hổn hển từng hơi.
Cho đến khi không bay nổi nữa, vẫn chẳng đuổi kịp.
“Thật chẳng hợp phong cách cá mặn chút nào.” Bạch Uyên nghĩ.
Thế là cậu mặc kệ, rơi phịch xuống đất, nhắm mắt nghỉ.
Khi mở mắt ra, trước mặt đã là lồng ngực Tạ Hoài.
Bạch Uyên chớp mắt một lúc mới nhận ra mình đã tỉnh. Cậu không mấy để tâm đến giấc mơ kia, dù rằng nó có liên hệ với mộng cảnh lần trước.
Nhưng, thì có sao?
Cậu không định nói cho Tạ Hoài, ngoài việc khiến y lo lắng thì chẳng có ích gì.
Thế là Bạch Uyên bắt đầu lặng lẽ ngắm dáng người của lính gác nhà mình.
Trong xương tủy đàn ông đều khắc sự hâm mộ với cơ bắp, mà Bạch Uyên lại là dẫn đường, đặc biệt ngưỡng mộ thân hình cường tráng của lính gác.
Chỉ là, với châm ngôn sống “sinh mệnh ở chỗ yên ổn”, việc tập luyện với cậu là chuyện không thể, nên chỉ cần nhìn người khác là đã thấy thỏa mãn.
Tạ Hoài làm Nguyên soái đế quốc, dáng người càng thêm xuất sắc. Dù áo ngủ che khuất phần lớn cơ bụng, nhưng vẫn đủ để Bạch Uyên tưởng tượng ra cảnh đẹp mê người kia.
Nhìn một hồi, cậu muốn đưa tay chạm thử.
Đầu tiên ngẩng lên, thấy Tạ Hoài nhắm mắt ngủ say, Bạch Uyên xác nhận y vẫn chưa tỉnh. Ngay sau đó, cậu vươn “ngón tay tội ác”, chọc chọc vài cái lên cơ ngực mình thèm nhỏ dãi bấy lâu.
Quả nhiên xúc cảm đàn hồi, khiến cậu không nhịn được mà chọc thêm mấy lần.
Đang chuẩn bị rút “công cụ phạm tội” về, thì ngón tay đã bị một bàn tay lớn bắt lấy.
Giọng nam nhân vừa tỉnh, còn khàn khàn, vang bên tai cậu: “Vừa tỉnh đã làm chuyện xấu sao?”
Bạch Uyên lúng túng đến mức mặt đỏ bừng, vội chui đầu vào chăn, không dám hé răng.
Thực ra Tạ Hoài đã tỉnh trước khi cậu mở mắt. Với ngũ cảm nhạy bén của lính gác, y sớm biết dẫn đường nhỏ đang nhìn mình, nên cố tình giả vờ ngủ.
Không ngờ lại bị chọc chọc như thế, Tạ Hoài cũng bất ngờ. Khi mở mắt thấy Bạch Uyên nghiêm túc “chọc chọc chọc”, y chỉ cảm thấy đáng yêu muốn chết.
“Thích thân thể ta đến vậy sao?” Y cười hỏi.
Khó khăn lắm mới lấy hết can đảm làm chuyện xấu, lại bị bắt quả tang, Bạch Uyên cứng họng, trầm mặc không đáp.
Biết da mặt cậu mỏng, Tạ Hoài không trêu thêm, liền rời giường rửa mặt.
“Ta đã hẹn Trần Bất Phàm đến. Em tỉnh rồi thì dậy luôn đi.”
Bạch Uyên hơi nghi hoặc, quên luôn thẹn, ló đầu khỏi chăn: “Sao lại gọi hắn tới? Trước hôn lễ chẳng phải ta mới gặp hắn để kiểm tra tinh thần lực sao?”
Tạ Hoài quay đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn cậu.
Ánh mắt ấy quét qua khiến Bạch Uyên có cảm giác toàn thân như bị nhìn thấu, tr*n tr** không che chắn.
“Quên chuyện tối qua rồi sao? Có vẻ là uống rượu say đến không nhớ gì rồi nhỉ.”
Trong giọng y còn mang ý cười.
Ngay lập tức, ký ức ùa về—cảnh hai người ôm nhau trên giường, cổ mình đưa ra phía trước, rồi cơn đau nhói nơi sườn cổ…
Bạch Uyên sững sờ, mặt bỗng đỏ như máu.
Tạ Hoài như đang thưởng thức một bộ phim, ý cười càng thêm đậm.
“Ta gọi hắn tới để xem sau khi đánh dấu, em có phản ứng xấu nào không.”
Nghe đến hai chữ “đánh dấu”, Bạch Uyên liền bật dậy, chạy một mạch nhốt mình trong toilet.
Tinh thần cậu vẫn tỉnh táo, trông không giống có vấn đề, nên Tạ Hoài cũng yên tâm phần nào. Y nhẹ nhàng gõ cửa, lễ phép đứng ngoài:
“Em đừng lo, xong thì xuống ăn sáng.”
Chờ nghe bước chân y rời đi, Bạch Uyên mới thở phào.
Đánh dấu là chính mình chủ động, trách ai được. Cố nén sự ngượng ngùng, cậu cởi áo, soi gương.
Trên lưng đã xuất hiện từng mảng hoa văn lớn, khó nhận ra hình thù. Trong sách viết nhiều lính gác khi đánh dấu đều để lại dấu ấn bất quy tắc, cậu cũng không để tâm, chỉ khó xử vì hoa văn kéo dài từ gáy lan khắp thân thể.
Nếu cứ thế đi ra, chẳng phải rõ mồn một là một dẫn đường vừa bị đánh dấu sao! Cậu chưa đủ mặt dày để phớt lờ chuyện đó, liền lục lọi khắp phòng ngủ.
May mắn tìm được một chiếc áo cổ cao, có thể che đi phần lớn dấu vết.