Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 10: “Ma thuật sư”

Trần Bất Phàm tới thì thấy cảnh tượng như thế này.

Tân nguyên soái phu nhân giữa trời nóng bức lại mặc áo lông cổ cao ngồi co ro trên ghế sô pha, gương mặt mang vẻ nghi ngờ nhân sinh. Còn nguyên soái thì ngồi trên ghế trong phòng ăn cầm quang não xử lý công vụ.

Trong lòng Trần Bất Phàm lập tức hiện ra một vòng tròn bát quái: tình cảm cặp đôi chồng chồng mới cưới hư hư thực thực không hợp! Rốt cuộc nguyên nhân ở đâu?

Ánh mắt hóng hớt của hắn quá rõ ràng, Tạ Hoài bị nhìn chằm chằm thấy phiền, bèn nói: “Ngươi đứng đó làm gì, lại đây làm việc.”

Trần Bất Phàm cười tươi: “Tình huống ta đã hiểu rõ rồi, ngài đã đánh dấu Bạch tiên sinh. Kỳ thật ngài cũng không cần lo, tuy rằng cấp bậc hai vị chênh lệch, nhưng độ xứng đôi rất cao, hẳn sẽ không xảy ra vấn đề gì.”

Hắn lại liếc nhìn Bạch Uyên đang ngồi một bên co như chim cút, trong lòng cũng hơi nghi ngờ chính mình.

“Ách, nếu thân thể Bạch tiên sinh có chỗ không khỏe, ta có thể làm một ít kiểm tra cơ bản cho cậu ấy.”

“Không có không thoải mái, ta không có việc gì.” Bạch Uyên hơi mất tự nhiên, cậu sờ sờ chỗ dấu cắn, nhỏ giọng hỏi: “Với cấp bậc nguyên soái, dấu ấn đánh dấu bên ngoài sẽ tồn tại mấy ngày?”

Trần Bất Phàm lập tức hiểu ra, thì ra không phải không khỏe, mà là thẹn thùng.

Hắn có chút đồng tình, giống như nhìn con trai, quan tâm nhìn cậu:

“Cấp bậc guyên soái quá cao, cho dù là đánh dấu bên ngoài, dấu ấn cũng phải ít nhất hai tuần mới tan.”

Bạch Uyên trừng to mắt, khó mà tin được, sau đó lại ai oán nhìn sang Tạ Hoài.

Trần Bất Phàm lo rằng hai người vì chuyện này mà sinh mâu thuẫn, vội vàng trấn an: “Đánh dấu của lính gác kỳ thật là một loại tinh thần lực tiết ra và bám vào, dẫn đường có thể dùng tinh thần lực của mình vận chuyển để làm nhạt đi. Ngươi hiện tại khống chế tinh thần lực chưa thuần thục, thử nhiều cách thì chừng hai ba ngày là có thể làm mờ dấu rồi.”

Câu này vừa dứt, ánh mắt Bạch Uyên liền lóe lên hy vọng, còn ánh mắt Tạ Hoài thì như muốn giết người.

Thật đúng là nói thế nào cũng không được lòng cả hai, nhưng làm người chuyên nghiệp, hắn nhất định phải nói rõ tình huống.

“Các ngươi là một đôi có độ xứng đôi rất cao, lại đã xác định quan hệ hôn nhân. Ta kiến nghị là, nếu dẫn đường không quen với dấu ấn ngoài da, có thể thử đánh dấu bên trong.”

Trần Bất Phàm dứt khoát không nhìn ai, mặc kệ phản ứng của bọn họ, chỉ thản nhiên nói tiếp:

“Đánh dấu bên trong có hai loại, một loại trên thân thể, một loại ở tinh thần. Loại thứ nhất sẽ không lưu dấu ngoài da, chỉ để lại dấu ấn trong cơ thể dẫn đường, người ngoài không thấy được. Loại thứ hai thì càng khỏi cần nói, đánh dấu trên tinh thần sẽ không biểu hiện ra ngoài. So với đánh dấu ngoài da, loại này đối với việc khai thông tinh thần lực của lính gác càng hiệu quả, rất nhiều tình lữ đều chọn cách này.”

Không khí lặng im thật lâu.

Bạch Uyên vẫn giữ dáng vẻ chim cút, thậm chí còn co rút khẩn trương hơn vừa rồi.

Tạ Hoài đoán chắc cậu sắp nóng đến bốc khói, thấy có chút buồn cười. Bất quá y cũng không trêu chọc nữa, chỉ gật đầu: “Đã biết, đa tạ kiến nghị, ngươi có thể đi về.”

Trần Bất Phàm như được đại xá, vội vàng quay người rời đi. Vì đi quá gấp mà còn đụng trúng người khác.

“Thật xin lỗi, ta không chú ý.”

“Không sao, Trần tiên sinh lần sau nên cẩn thận hơn.”

Ngẩng đầu nhìn, thì ra là vị quản gia kia, hình như gọi là… Clint. Trước đó hắn không để ý, giờ mới phát hiện người này cao hơn mình nhiều như vậy.

Nhưng cũng chẳng liên quan gì tới hắn.

“Ta có việc gấp đi trước, gặp ngươi sau nhé.”

Clint vẫn đứng đó không rời đi, chỉ nhìn theo hắn lên huyền phù đằng xa. Mãi đến khi Tạ Hoài gọi: “Clint, buổi chiều ta có việc phải ra ngoài. Vẫn như trước, nếu phu nhân có chuyện gì thì cứ nghe cậu ấy.”

Lúc này hắn mới thu hồi ánh mắt, đáp: “Vâng, Tạ tiên sinh.”

Dạo gần đây vẫn luôn làm việc trực tuyến, Bạch Uyên đã lâu chưa về công ty. Bên kia có không ít chuyện, Trình Âm và Dedes lo liệu không xuể.

Giờ chuyện kết hôn cũng xong, đánh dấu cũng đã làm, bản thân cũng không xảy ra chuyện gì, thì nên trở lại công ty rồi.

Buổi sáng Tạ Hoài đi gấp gáp, cậu cũng ngại mở miệng, nên chưa nói tới chuyện này.

Giờ vừa lúc thích hợp, Bạch Uyên dứt khoát nói ra ý nghĩ, dù sao cậu cũng không thể cả đời không đi làm.

Bên kia hồi âm rất nhanh, chỉ là làm cậu có chút khó hiểu.

“Còn chưa nhận được tin tức sao? Bất quá không sao, em có thể đi một chuyến tới công ty, đem toàn bộ đồ dùng cần thiết lấy về. Ta sẽ nói với Clint, để hắn đi cùng em.”

Tin tức gì? Có điều gì cậu cần phải biết sao?

Tạ Hoài chắc hẳn rất bận, không kịp giải thích kỹ càng. Dù sao y cũng đã đồng ý, đi một chuyến đến công ty là biết hết.

Nửa giờ sau, cậu tới công ty.

Rõ ràng đang là giờ làm việc, nhưng hành lang người tới kẻ lui thậm chí có người còn đang nhét đồ vào nút không gian.

Vừa mới tới cửa văn phòng, liền có một mô hình cơ giáp bay tới.

Bạch Uyên né sang một bên, nhìn kẻ đầu sỏ.

“Dedes, ngươi đang làm gì đó?”

Không chỉ Dedes, Trình Âm cũng thế, cả hai đều điên cuồng nhét đồ vào nút không gian.

Đầu tóc Dedes rối bù, giọng nói đầy hưng phấn:

“Ai nha, Tiểu Bạch, cuối cùng ngươi cũng tới rồi! Tin tốt, tin siêu tốt!” Nói đến đây, hắn nghĩ nghĩ, “Ách… mức độ vui mừng này còn không kém gì kết hôn đâu!”

Trình Âm không chịu nổi tên tư duy loạn tán này, móc một cái hộp đặt lên bàn Bạch Uyên.

“Tiểu Bạch, tân hôn vui vẻ! Chúng ta đang thu dọn đồ, chuẩn bị nghỉ phép.”

Bạch Uyên cảm ơn, nhưng đầu óc vẫn mờ mịt: “Kỳ nghỉ gì? Gần đây đâu có lễ hội nào?”

Dedes lau đôi tay dính bụi vào quần, cười hì hì khoác vai cậu, tràn ngập niềm vui:

“Không biết vị đại phú hào nào, nghe nói đã tặng cho công ty chúng ta gần 5 năm doanh thu! Điều kiện là cho toàn bộ nhân viên nghỉ một năm.”

Đôi mắt hắn sáng rực: “Trời ạ, nhất định là có quý tộc tới trải nghiệm đời sống ở công ty ta, thật đúng là cứu vớt quần chúng lao khổ chúng ta ra khỏi nước lửa, ha ha ha ha ha…”

Bạch Uyên lập tức hiểu ra — vị quý tộc kia, chính là cậu.

Doanh thu 5 năm, kia đến bao nhiêu tiền a? Bạch Uyên có chút đau lòng, nhưng trong lòng lại dâng lên một tia ấm áp.

Thôi được, vậy thì nghỉ ngơi một năm cho tốt, sau đó lại tiếp tục chiến đấu.

Cậu quay trở lại chỗ ngồi, liếc thấy Trình Âm đang dọn dẹp tài liệu.

“Chị Âm, tình huống mấy hôm trước ngươi nói đã giải quyết chưa?”

Trình Âm lắc đầu: “Chưa, còn thiếu một chút.”

Bạch Uyên mở công cụ, nhập số liệu: “Vừa lúc ta cũng chỉnh lý xong, nếu không một năm sau trở về sẽ quên hết.”

Đôi mắt Dedes sáng rực: “Thật tốt quá Tiểu Bạch, ngươi đúng là đồng đội thần tiên!”

Trình Âm cười, đưa cho cậu một cốc trà hoa quả: “Vậy ta giúp ngươi thu dọn ít đồ trước.”

“Ta cũng giúp!”

Bạch Uyên mỉm cười cảm ơn.

Đợi đến khi xử lý số liệu xong, cậu đi đến bên cửa sổ, dựa vào ghế nằm nhắm mắt nghỉ ngơi.

Thời gian hẹn với Clint còn ba giờ nữa.

Ba giờ sau, cậu chính thức bắt đầu kỳ nghỉ dài một năm.

Vì thế nên có cảnh tượng mở đầu kia. Tạ Hoài đã gửi tin nhắn nói sẽ đến đón cậu, Bạch Uyên cũng chẳng có lý do từ chối.

“Đã xử lý xong, ta chờ ngươi ở công ty.”

  •  

Buổi sáng, thuộc hạ của Tạ Hoài nhìn thấy lão đại xuất hiện, ai nấy đều kinh ngạc.

“Lão đại thoạt nhìn đâu có gì không ổn, sao hôm nay lại tới?”

“Không lẽ là mấy năm chinh chiến để lại tổn thương căn cơ? Nếu không, chúng ta gom góp mua chút thuốc bổ cho lão đại?”

“Cũng có thể chỉ là người ta nhiệt tình với công việc thôi?”

“Ngươi đừng nói nhảm. Đổi lại bất kỳ lính gác nào cấm dục mấy năm, vừa kết hôn xong đều sẽ quấn lấy dẫn đường của mình không rời tay.”

“Hư, im đi, lão đại đang nhìn qua kìa.”

Thính giác Tạ Hoài nhạy bén, nghe rõ toàn bộ, y lạnh lùng liếc một cái, cả đám lập tức im bặt.

Y lười giải thích, trực tiếp vào công việc chính: “Máy dò xét đều đã cảm ứng được tung tích ‘ma thuật sư’ liên tục một tuần. Mỗi người phải tăng cường tuần tra. Nếu có dân chúng nào phát hiện ‘người quen có hành động lạ’, lập tức bắt giữ.”

Y ngừng một lát, ánh mắt sắc bén: “Thà bắt nhầm, không được bỏ sót.”

Có người nhỏ giọng thì thầm:

“Sao có thể, ‘ma thuật sư’ không phải đã bị cắt nát rồi sao?”

“Thứ này thật ghê tởm, chỉnh thế nào cũng không chết được.”

Lý Hành Chi không tham gia thảo luận, bước lên hỏi: “Nguyên soái, ‘ma thuật sư’ lần này vẫn là tên trước đó sao?”

Tạ Hoài nhíu mày, thở dài: “Kết quả dò xét cho thấy không phải.”

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, nhưng y lại tiếp: “Nhưng hành vi của ‘ma thuật sư’ biến hóa khôn lường, còn có rất nhiều năng lực chúng ta chưa biết. Chỉ dựa vào kết quả kiểm tra thì không thể xác định được.”

“Bất kể có phải hắn hay không, đều không thể lơ là. Trước đây chỉ có một tên thôi đã rất khó giải quyết. Nếu đây lại là một tên mới, vậy phía sau có phải còn nhiều tên khác cũng đến Trái Đất?”

Mễ Quát cùng Lý Hành Chi nhìn nhau: “Nguyên soái nói rất đúng, vẫn phải cẩn trọng. Chỉ là…”

Lý Hành Chi tiếp lời: “Chỉ là lần trước cơ giáp của chúng ta trong trận chiến với tộc Cánh Điểu đã hao tổn hơn phân nửa, mà hiện tại vẫn chưa biết ‘ma thuật sư’ này thuộc cấp bậc nào. Nếu hắn có cấp bậc cao, chúng ta đối đầu e là bất lợi.”

“Cơ giáp không cần lo, ta sẽ nghĩ cách. Chậm nhất ba ngày nữa sẽ có thể thay mới.” Tạ Hoài nói. Lần này ta tới quân bộ chính là vì chuyện đó. Một lát nữa còn phải vào hoàng cung hỏi thêm vài việc, rồi mới đi tìm Bạch Uyên.

Trong lúc rảnh rỗi, Bạch Uyên theo thói quen đăng nhập Tinh Võng, mở tin tức.

Người dẫn chương trình dùng giọng phát thanh chuẩn quen thuộc vang lên: “Hôm nay, viện nghiên cứu đế quốc cho biết có ‘ma thuật sư’ lui tới, đề nghị toàn thể dân chúng chú ý. Nếu phát hiện tình huống ‘người quen có hành động lạ’, lập tức liên hệ quân đội, tuyệt đối không được mạo hiểm thử, chú ý bảo vệ bản thân…”

“Ma thuật sư” a…

Lần trước khi nghe tin hắn xuất hiện, Bạch Uyên mới 6 tuổi. Khi đó cậu còn ngây thơ, chỉ thấy cha mẹ nghe đến từ này thì sắc mặt lập tức thay đổi.

Cậu tò mò hỏi: “Ba mẹ, ‘ma thuật sư’ sẽ dùng ma pháp sao?”

Bạch Tiềm và Kim Ninh chưa bao giờ coi con trai là đứa trẻ không hiểu chuyện, mà luôn coi cậu như người lớn, sẵn lòng giải đáp.

Tuy lo rằng nói thật sẽ khiến con sợ hãi, nhưng họ càng lo cậu gặp nguy hiểm vì không biết gì cả.

“‘Ma thuật sư’ trong tin tức không phải người biểu diễn bình thường cho chúng ta xem, bọn họ là kẻ xấu.”

Tiểu Bạch Uyên không hiểu: vì sao ma thuật sư lại là người xấu?

Kim Ninh ôm con trai, nhẹ giọng nói: “Cái gọi là ‘ma thuật sư’ thật ra là một loại quái vật, đến từ tinh cầu khác. Hắn giỏi nhất là chiếm lấy tư tưởng con người, sau đó bám vào cơ thể họ.Kẻ cao cấp hơn thậm chí có thể trực tiếp biến thành người để thay thế.”

Nói đến đây, Kim Ninh sợ con trai sợ hãi, ôm chặt hơn một chút.

“Cho nên gọi hắn là ‘ma thuật sư’ chủ yếu vì hắn giỏi bắt chước và biến hóa. Nói đơn giản vậy dễ hiểu hơn chưa?”

Tiểu Bạch Uyên mơ hồ gật đầu, rồi cười khanh khách với Kim Ninh: “Hiểu… hiểu rồi! Hắn chính là kẻ dùng ma thuật làm chuyện xấu xa!”

Đó là lần đầu tiên Bạch Uyên biết đến thứ gọi là “ma thuật sư”. Khi cậu dần lớn lên, học lịch sử đế quốc, mới biết loài quái vật này đã gây ra vô số tai họa.