Đây đã là ngày thứ năm 044 ở lại trong nhà Quy Vân, hai ngày nữa, bọn họ sẽ lại giống như trước, cùng nhau trở về quân bộ làm việc.
044 nghĩ như vậy.
Y dọn khay đồ ăn từ sớm, lại rót thêm một ly sữa bò cho Quy Vân.
Tốt, có thể chuẩn bị đến quân bộ rồi.
“Lăng Tứ.”
Quy Vân gọi y lại.
044 không nghĩ nhiều, ngoan ngoãn đứng yên.
“Mấy ngày nay, ta đã suy nghĩ không ít.” Quy Vân cân nhắc rồi chậm rãi nói: “Ta thừa nhận nhiều lần lòng ta bởi vì ngươi mà dao động, cảm giác này khiến ta vô cùng xa lạ.”
044 đã xoay người, trong mắt tràn đầy kinh ngạc cùng vui mừng.
Quy Vân không né tránh ánh mắt y, thần sắc nghiêm túc.
“Ta không thể lập tức tiếp nhận tình ý của ngươi, nhưng cũng sẽ không cự tuyệt ngươi đến gần.”
Gương mặt nóng lên, Quy Vân giả vờ như không có gì, lặng lẽ hạ thấp nhiệt độ trong phòng.
“Cho ta thêm chút thời gian, ta sẽ nhanh chóng điều chỉnh trạng thái ổn định.”
Im lặng một lúc lâu.
Hiếm khi Quy Vân có chút bất an, hắn nghĩ có phải mình quá ích kỷ không?
Hiện tại hắn không thể trao cho 044 tình yêu ngang bằng, nếu y không chấp nhận thì cũng bình thường.
“Ta… ta rất vui. Xin lỗi… Đại nhân, ta, ta thật sự…”
Căn bản 044 không ý thức mình đã sững sờ bao lâu, đầu óc như bị bơm căng, sôi trào cuồn cuộn.
Y mất đi năng lực tổ chức ngôn ngữ, nói chuyện lắp bắp.
Trời ạ, thật vô dụng.
Gương mặt lính gác trước mắt dâng lên một tầng đỏ ửng, ngón tay đan vào nhau, lời nói vụng về.
Quy Vân có chút buồn cười, khóe môi khẽ nhếch.
“Ừ, không sao. Đi quân bộ thôi.”
044 gật đầu máy móc, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng bước ra cửa.
“Đại nhân.”
Từ khe cửa ló ra một cái đầu xù lông.
“Đợi ta trở về rồi… lại…”
Không xong, 044 lại chẳng biết nên nói gì.
Quy Vân mỉm cười gật đầu, giọng nói tràn đầy bao dung.
“Ta biết, ta biết, mau đi đi.”
Cửa lớn hoàn toàn khép lại, trong phòng chỉ còn lại một mình Quy Vân.
Sao vẫn thấy nóng quá.
Hắn lại tiếp tục hạ nhiệt độ điều hòa, cuối cùng mới hài lòng, mở quang não, đăng nhập Tinh Võng.
Quy Vân từng cho rằng, tình yêu còn xa vời hơn cả cái chết.
Có rất nhiều người từng biểu lộ hảo cảm với hắn, nhưng chưa bao giờ hắn rung động.
Chắc chắn vấn đề nằm ở chính hắn, chỉ là Quy Vân cũng không tự tỉnh ngộ.
Thứ tình cảm hư vô mờ mịt này chẳng có ý nghĩa gì, hắn không cần nó.
Cho đến khi 044 xuất hiện, quấy nhiễu mặt hồ bình lặng nhiều năm của hắn.
Lần đầu tiên, Quy Vân bấm vào “Thiếp hồng” trên Tinh Võng, bên trong là vô số hướng dẫn hẹn hò của lính gác và dẫn đường.
Nick “Một đám mây”: “Ta là dẫn đường, vừa mới nói rõ với người mình thích, không biết sau này nên làm gì.” Quy Vân vừa đăng ký một tài khoản nhỏ, thử đăng câu hỏi đầu tiên.
“Thiếp hồng” luôn có lượng người online cực cao, vấn đề vừa đăng đã nhận được hàng trăm phản hồi chỉ trong vài phút.
1L: Lần đầu tiên lâu chủ yêu đương sao?
2L: Đừng do dự, trực tiếp để y đánh dấu!
3L: Người trên kia hơi quá rồi, tình cảm cần phải từng bước tiến tới.
4L: Thêm một phiếu, bên này khuyên ngươi nên bắt đầu từ nắm tay nhỏ.
……
16L: Ha ha ha, sao bây giờ yêu đương giống hệt tiểu học thế? Người trưởng thành thì có gì mà ngượng, cứ làm thẳng đi!
17L: Nói chi tiết xem, làm ở đâu, làm thế nào?
18L: Các ngươi không thích hợp.
…
56L: Lo lắng trên giường không dạo đầu được? Nhận ngay kẹo “Lại thêm một lần”, không chỉ thơm miệng mà còn có công hiệu càng thêm tuyệt ~~
57L: Sao nhiều quảng cáo vậy, lâu chủ mau xóa hết đi.
58L: Ai, rất hiểu cho lâu chủ, lần đầu ta yêu cũng vậy, chẳng biết phải làm sao.
Nick “Một đám mây”: Vậy ngươi đã làm thế nào?
59L: Ta nói chứ, lâu chủ vẫn còn đây à, sao im lặng thế?
60L: Có thể tham khảo lời người trước kìa?
61L: Ta là lầu 58 vừa rồi. Ừm, nói thế nào nhỉ, cứ bắt đầu từ nói chuyện phiếm, trò chuyện trò chuyện rồi dần dần dính vào nhau. Ta cũng không nói rõ được, khuyên lâu chủ cứ ở chung với lính gác nhiều hơn, tự khắc sẽ hiểu.
62L: Ủa, không nhìn kỹ, hóa ra lâu chủ là dẫn đường. Má nó, giờ yêu đương cũng phải để dẫn đường nghĩ cách chủ động sao? Lính gác muốn gì chứ?
63L: Định kiến người trên kia nặng quá, ai chủ động chẳng phải đều giống nhau à?
…
109L: Nhất định phải càn quét toàn bộ “Thiếp hồng” lần thứ 18!
110L: Giờ dẫn đường ít hơn lính gác nhiều lắm, sao mấy thằng lính lố lăng bên cạnh ta đều có đối tượng cả?
111L: Trên kia đi nhầm rồi, tìm đối tượng thì sang “Thiếp giao hữu”.
112L: Mối tình đầu thật đẹp, đặc biệt là khi cả hai đều như tờ giấy trắng. Nghĩ đến việc hai người chưa từng trải qua tình yêu, giờ cùng nhau vẽ nên sắc thái riêng, trong đầu ta đã nảy ra tám trăm tiểu kịch trường.
113L: Ta muốn xem!
( lâu chủ đã khóa thiếp )
Kéo xuống thêm một đoạn, tin tức hữu dụng cũng chẳng có bao nhiêu.
Cuối cùng Quy Vân cũng hiểu được, vì sao trước đây An Kỳ luôn kêu la om sòm bên cạnh hắn.
“A a a a a a a anh họ, anh họ, hiện tại căn bản không tìm thấy tin tức hữu dụng nào hết ở thiệp trên Tinh Võng, ngươi có thể phái người chỉnh đốn một chút được không!”
Quy Vân không phụ trách chuyện này, thật sự lực bất tòng tâm.
Hắn tắt quang não, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.
Xem ra vẫn là quá nhàn, mới có tâm tư đi lướt Tinh Võng.
Quy Vân quyết định, lần sau trở về nhất định sẽ đi dạo vài vòng suốt đêm như trước.
12 giờ 40, 044 bưng cơm trưa vào.
Trong lúc ăn, y liên tục nhìn về phía Quy Vân, rõ ràng là có chuyện muốn nói, nhưng vẫn kiên nhẫn chờ hắn ăn xong miếng cuối cùng.
Vừa thấy Quy Vân đặt chén đũa xuống, 044 lập tức định mở miệng.
Nhưng vẫn chậm một bước.
“Ta muốn ăn thêm một chút.”
Lần đầu tiên dẫn đường mở miệng xin thêm cơm, 044 suýt nữa ngây người.
Y vừa muốn đi lấy bát, lại bắt gặp ánh mắt cong cong, trong mắt đầy ý cười trêu chọc.
“Đại nhân, đừng trêu ta.”
Chiêu này học được từ trên thiệp, những trò đùa nhỏ không ảnh hưởng toàn cục, trái lại còn giúp tăng độ ấm tình cảm.
Quy Vân không nói thêm, chỉ giơ tay làm động tác nhờ vả.
044 hít sâu một hơi, nghiêm túc nói: “Lời ngài nói sáng nay làm ta vô cùng xúc động, cả buổi sáng, đầu óc ta đều không giữ được tỉnh táo.”
Quy Vân nhướng mày, y đúng là quá thẳng thắn.
“Cho nên, ngươi làm rối tung công việc?”
044 lắc đầu phủ nhận: “Sau khi phát hiện mình không thể tập trung, ta chỉ xử lý những công việc đơn giản trước.”
“Ngươi chỉ định nói với ta chuyện này thôi sao?”
044 mím môi, do dự nói: “Ngài sáng nay nói sẽ nhanh chóng điều chỉnh tốt trạng thái, ta có thể giúp được gì không?”
Quy Vân thật sự suy nghĩ một chút, “Ta cũng không rõ.”
Có lẽ lời hắn buổi sáng nói không rõ ràng, khiến 044 hiểu lầm ý tứ.
Quy Vân chủ động ngồi sát bên cạnh, đối diện lính gác thần sắc khẩn trương.
“Ta tự cho rằng, hiện tại chúng ta đã đang ở trong mối quan hệ.”
044 lập tức cứng đờ cơ bắp, như tượng đá.
“Chỉ là hiện tại ta vẫn chưa biết làm thế nào để chăm sóc ngươi, giống như ngươi thường ngày chăm sóc ta.”
Này… tay hắn!
Ngón tay 044 bị tùy ý xoa nhẹ, làn da mềm ấm khiến y hít thở khó khăn.
Quy Vân đang thử áp dụng một trong những “phương án trên thiệp”, chẳng phải nói nên bắt đầu bằng nắm tay sao? Hắn thử xem.
Hmm… nhưng hiệu quả hình như không tốt như tưởng tượng.
044 vẫn cứng đờ như tượng đá, hành vi này chẳng làm y thả lỏng chút nào.
Về sau không bao giờ lên Tinh Võng nữa, Quy Vân nghĩ vậy, định rút tay lại.
“Thế nào?”
Hắn khẽ kéo, không kéo ra được.
044 khống chế lực vừa đủ, kiên quyết không cho hắn rút tay, nhưng cũng không làm hắn đau.
“Để nắm thêm một lúc.”
Giọng y trầm thấp, ngón tay nhẹ nhàng nhéo đầu ngón tay của hắn.
Cảm giác này hoàn toàn khác với bắt tay, xa lạ đến mức khiến mặt Quy Vân nóng lên, hắn đưa tay còn lại dò tìm điều khiển điều hòa.
“Đừng hạ nhiệt độ nữa, đã lạnh lắm rồi.”
Quy Vân quả nhiên dừng lại, nhưng cũng quay đầu sang chỗ khác, không nhìn y.
Qua cơn căng thẳng ban đầu, 044 bình tĩnh lại đôi chút.
Cái ấm trong tay không phải ảo giác, y thử vươn ra một ngón tay.
Chạm vào gương mặt một chút, để lại vết lõm nhỏ.
Quy Vân quay đầu, đối diện là nụ cười rạng rỡ của 044.
Da dẻ mịn màng, như kẹo dẻo trẻ con yêu thích.
“Đại nhân, mặt ngài đỏ rồi.”
Quả nhiên, lính gác là loài sinh vật hung hãn nhất thế giới, cho y một bậc thang, y liền dùng cả tay chân bò lên cao.
Rõ ràng người đã rời đi rất lâu, nhưng nhiệt độ trên mặt Quy Vân vẫn chưa tan.
Hắn qua loa rửa mặt, khi lau khô trước gương, lại nhìn thấy dấu vết bên cổ.
Sau gần một tuần, hoa văn kim sắc đã phai nhạt không ít.
Ma xui quỷ khiến, Quy Vân lại mở gương soi lưng lần nữa.
Lần trước chỉ thoáng nhìn một cái, hắn đã hoảng sợ.
Đến lúc này, khi hai người xem như đã thực sự có quan hệ, hắn hẳn cần biết dấu ấn tinh thần của lính gác nhà mình trông ra sao.
Nút áo sơ mi cuối cùng được tháo ra, tấm lưng trần lộ trong không khí.
“Đây là…”
Những bộ rễ khổng lồ đan xen quấn chặt, từng sợi tơ vàng uốn lượn kéo dài ra phía trước, như chứa đựng sức sống vô tận, trải rộng khắp mọi góc.
Như một cây đại thụ kim sắc sum suê. Không lá, chỉ còn cành khô làm cốt, bất chấp điều kiện, trường tồn bốn mùa.