Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 82: Bản tâm

044 chỉ mất hai mươi phút để viết xong bức thư này.

Sau khi hạ quyết tâm, y lập tức bỏ hết nội dung thư trước đó, ngay cả bản nháp cũng không cần, dòng chữ liền mạch, trôi chảy mà tuôn ra.

Mỗi phút mỗi giây ở chung đều khắc sâu trong đầu, bao nhiêu ngày bị đè nén, từ ngữ như thác trút xuống. So với việc nói đây là bùng nổ linh cảm, chẳng thà nói rằng những lời này y đã nghiền ngẫm hàng trăm lần trong đầu.

044 khoanh tay đứng đó, y biết Quy Vân đã đọc xong bức thư.

Không một lời thừa, gương mặt dẫn đường vô cảm, đem trang giấy gấp lại như cũ.

Thế nhưng hắn không xé. 044 âm thầm thở phào.

Tờ giấy mỏng bị ném sang mép giường, động tác của Quy Vân tùy ý, tựa như chẳng hề quan tâm.

044 hoàn toàn đoán không ra ý nghĩ của hắn, cũng chẳng muốn nghĩ nữa. Đã đến mức này rồi, không còn đường lui.

“Đại nhân, ta thích ngài.”

Đôi tay sau lưng bất an quấn quýt, 044 cúi đầu, cố gắng đuổi theo ánh mắt tím ấy.

“Những gì ta viết, đều là ý nghĩ chân thật nhất của ta…”

“Rồi sao nữa?”

Quy Vân vẫn không nhìn y, giọng lạnh lùng, “Ngươi thích ta, ta liền phải đáp ứng ngươi sao?”

Bàn tay giấu dưới chăn khẽ run, từng cảnh tượng hai người ở chung như một thước phim quay lại trong đầu, phụ đề phía dưới là từng nét chữ 044 đã viết.

044 hiểu hắn không, hắn cũng chẳng hiểu được chính mình?

Bối rối chưa từng thuộc về một người, Quy Vân đột nhiên ý thức được hắn không nắm được trái tim mình.

Ta thật sự muốn buông hết thảy, quay về điểm ban đầu sao?

Ta thật sự không muốn nhìn thấy thế giới ta dốc hết tâm huyết, sau này sẽ trở thành thế nào sao?

Ta thật sự… chán ghét 044 đến gần sao?

Một thể thực nghiệm luôn tự xưng không hiểu tình cảm loài người, vậy mà liên tục khuấy động lòng ta.

Thật quá đê tiện. Quy Vân nghĩ, vì sao hết lần này đến lần khác ép ta phải lựa chọn?

“Ta chưa từng nghĩ như vậy.”

Nghe đi, tên nhóc này lại bắt đầu nói những lời khiến lòng ta loạn.

044 rũ mắt, ánh sáng trong mắt tối đi, cung kính nói: “Ta chỉ là không hy vọng ngài xem như chưa từng có gì xảy ra, như vậy không công bằng với ngài.”

Y nhớ lại nội dung trong sổ tay khai thông lính gác – dẫn đường, cố gắng giữ cho giọng nói trầm ổn: “Ta là lính gác đã đánh dấu ngài, theo lý lẽ phải quan tâm đến dẫn đường của mình.”

Quy Vân bỗng thấy buồn cười.

Ngươi rốt cuộc nhát gan đến mức nào, chỉ cần phát hiện ta có chút bất mãn liền lập tức trốn tránh.

Loại lính gác này, ta khinh thường.

Nhịp tim Quy Vân dần ổn định lại, đã vậy thì cứ ứng phó y như những người khác đi.

“Ta…”

“Hơn nữa, bởi vì ta thích ngài, ta không thể giả vờ như hoàn toàn không biết gì cả.”

Lần đầu tiên 044 cắt ngang lời hắn. Bóng dáng cao lớn khom xuống, áp lực như bao trùm lấy hắn.

Quy Vân lại sinh ra ý niệm muốn trốn tránh, nhưng phảng phất bản thân như bị giam giữ, đôi mắt hoàn toàn rơi vào thế giới của y.

044 đổi tư thế, buộc hắn phải đối diện, l**m sạch chút hoảng loạn sâu trong mắt tím ấy.

“Ta hy vọng đại nhân vui vẻ, cho nên sẽ không bắt ngài làm điều trái với lòng mình.”

Ngón tay Quy Vân bấu chặt ga giường, ngươi đã nói vậy rồi, vậy thì lùi ra xa một chút đi.

044 nghiêng đầu, như đang tỏ ra vô hại, nhưng những lời nói kia lại không hề để lại lối thoát cho hắn.

“Nhưng mà, đại nhân Quy Vân thân ái, cự tuyệt ta, đó thật sự là ý nguyện của ngài sao?”

“Đủ rồi!”

Quy Vân có ảo giác như mình bị l*t s*ch, tr*n tr** khiến hắn bất lực muốn sụp đổ. Hắn nhắm mắt, không cho 044 cơ hội nhìn gần thêm nữa.

“Cút.”

044 cười, ngoan ngoãn đứng dậy, nhưng không cút.

“Ngài có thể suy nghĩ kỹ, khi chắc chắn xin hãy nói cho ta kết quả.”

Y thu lại nụ cười, khe khẽ thở dài.

“Nhưng có một điều sẽ không bao giờ thay đổi, bất luận thế nào, ta đều là phó quan trung thành nhất của ngài.”

“Ta sẽ không thu hồi trái tim đã gửi lại nơi ngài, nó vĩnh viễn là chỗ dựa mạnh mẽ nhất cho ngài.”

Dẫn đường ngồi nghiêng trên giường, mu bàn tay vẫn còn vết bầm do tiêm thuốc, lặng lẽ thu lại sự sắc bén từng có khi ra chiến trường.

044 cúi chào, “Ngài bây giờ cần được chăm sóc, tối nay ta sẽ mang cơm đến.”

Y bước ra cửa, Quy Vân vẫn không nói một lời.

“Quân vụ ta sẽ xử lý, những gì cần ngài xem qua, ta sẽ trình lại. Thượng tướng, tối nay gặp lại.”

Cửa vừa đóng, Quy Vân lập tức co người chui vào chăn.

Hắn như chưa từng thật sự hiểu rõ lính gác này, nhưng Quy Vân cũng không cho rằng tất cả những gì 044 từng bộc lộ trước đó đều là giả.

Trung thành và trầm mặc, đó mới là ấn tượng sâu nhất mà 044 để lại cho hắn.

Cộng sự đã lâu như vậy, Quy Vân chưa từng thấy 044 chủ động tranh giành điều gì, giống như y đều chẳng để bụng mọi công lao quân sự.

Cho nên hắn theo bản năng cho rằng, đối với chuyện này, 044 vẫn sẽ lựa chọn lùi bước.

“Là ta sai rồi.”

Thanh âm nghẹn lại trong chăn, cũng không rõ là hắn nói cho ai nghe.

“Lòng ta, ngươi làm sao biết được?”

  •  

Buổi tối, 044 đến đúng hẹn. Y mang theo cơm nóng hổi, không tiếp tục nhắc lại đề tài ban ngày.

Quy Vân có chút ngượng nghịu, nhưng vẫn lặng lẽ ăn vài miếng.

Ngoài việc 044 nhắc đến đôi câu về quân vụ, hai người không còn trò chuyện thêm.

Trước khi đi, 044 nói rằng, cho đến khi thân thể của Quy Vân hoàn toàn khôi phục, y sẽ tới đây đưa cơm mỗi ngày.

Quy Vân nghe vậy, trong lòng dấy lên băn khoăn.

Thật ra hắn cảm thấy mình đã có thể trở về quân bộ, chỉ là Fenita vừa nghe đến chuyện này liền nổi trận lôi đình.

“Ngươi biết không gian tinh thần của mình đã rách nát đến mức nào không? Nếu còn tiếp tục hao phí tinh thần để xử lý những chuyện nan giải kia, chẳng bao lâu nữa ta sẽ phải tham dự tang lễ của ngươi.”

Theo thời gian vị bác sĩ tận tâm này đưa ra, hắn còn cần phải tĩnh dưỡng thêm một tuần.

Sau khi hiểu rõ tính tình của 044, Quy Vân biết rõ mình không có cách nào khuyên y thay đổi.

Nhưng cũng không thể để người ta mỗi ngày đều chạy tới, nếu hai người đã xác định quan hệ thì còn dễ nói, còn hiện tại chính hắn vẫn chưa nghĩ thông.

Quy Vân nhìn bóng lưng 044, cuối cùng vẫn mở miệng: “Ngươi đã khăng khăng muốn giúp ta, vậy thì ở lại phòng dành cho khách ở đây đi.”

Bước chân 044 khựng lại, lặng lẽ nổ tung một đóa pháo hoa trong lòng.

Quy Vân thở dài: “Tinh lực vẫn nên đặt vào quân vụ. Ta không có ở đó, công việc của ngươi sẽ bị chậm trễ.”

044 không quay đầu, chỉ mở cửa phòng ngủ chính.

“Được, thượng tướng. Vậy tối nay ta sẽ ở phòng khách bên cạnh, ngày mai mang hành lý tới.”

Y không cho Quy Vân cơ hội từ chối, bước chân nhẹ nhàng hướng sang phòng bên trái.

  •  

Sống chung không rõ ràng cứ thế bắt đầu, thật ra cũng không có gì khác biệt lắm.

044 vẫn phải đến quân bộ, nhiều nhất là buổi trưa và buổi tối sẽ quay về một chút. Mà khi trở lại nhà Quy Vân, y cũng không quấy rầy.

Nhưng chỉ cần cảm nhận được chung quanh có luồng tinh thần lực của một người khác, 044 liền vô cùng thỏa mãn.

Cứ như vậy, một bước, lại một bước, y tiến gần thêm chút nữa.

Quy Vân rơi vào một trạng thái kỳ lạ, tựa hồ thật sự nghe theo lời khuyên của Fenita, ngoan ngoãn tĩnh dưỡng.

Nhưng nếu ai có thể đi vào trong đầu hắn, nhất định sẽ thấy bên trong loạn thành một mớ.

Tiềm thức không ngừng gõ nhỏ trong hắn: “Không thể đồng ý y, chẳng phải ngươi còn phải quay về sao?”

Thế nhưng trái tim trong lồng ngực lại đập cuồng loạn: “Rõ ràng ngươi ngày càng quyến luyến nơi này, bao gồm thế giới này, bao gồm cả con người kia.”

Hết lần này đến lần khác ép hỏi, kết quả vẫn không có, tinh thần Quy Vân mơ hồ, ngay cả lúc ăn cơm cũng thất thần.

044 liên tục nhìn về phía Quy Vân, hiểu trạng thái hiện tại của hắn không thoát khỏi liên quan đến mình.

Thế nhưng y lại không kìm được vui mừng, bởi với y mà nói, đây là tín hiệu tốt, vì Quy Vân đang do dự, hắn thật sự đang suy nghĩ về tương lai cùng mình.

044 đã cược đúng, trong lòng Quy Vân không phải hoàn toàn không có y.

Đêm đó, Quy Vân mơ một giấc mộng. Trong mộng, hắn quay về thời không ban đầu.

Mọi thứ đều vô cùng bình thường, không cha không mẹ, không nơi nương tựa.

Điều duy nhất đáng khen ngợi chính là dị năng, nhờ tinh thần lực vượt trội, hắn đã thành công gia nhập đội thăm dò.

Ngày Quy Vân nhận nhiệm vụ truyền tin, đó là lần đầu tiên trái tim hắn đập điên cuồng trong sự kiên định.

“Nhiệm vụ của người thăm dò rất đơn giản, xuyên qua thời không, khai thác biển sao. Nhớ kỹ, chỉ cần ngươi thuộc về trận doanh loài người, bất luận ở đâu, bất cứ lúc nào, ánh sáng của ngươi đều đáng để bất kỳ ai kiêu ngạo.”

Quy Vân làm sao có thể quên, đó là lời tuyên thệ của hắn.

“Ta nguyện ý, trên hành trình vô tận này, truy tìm tọa độ, kết thúc hết thảy thống khổ của ch·iến tr·anh.”

Hắn đột ngột mở mắt.

Đôi đồng tử tím trong bóng đêm sáng lấp lánh, ánh trăng phủ lên một tầng bạc mờ nhạt.

Ta nghĩ, ta đã hiểu rồi.

Quy Vân đứng dậy, đi tới cửa sổ, nhìn về một nhành hoa tím trong hoa viên.

Không biết 044 mang lan tử la từ đâu về, lặng lẽ trồng trong vườn cho hắn.

Cành hoa nhỏ yếu ớt khẽ lay động, Quy Vân tựa như nhìn thấy bóng dáng vội vã của vị lính gác kia.

“Ta chưa từng ruồng bỏ sứ mệnh, ta đã kết thúc ch·iến tr·anh ở thời đại này.”

Có lẽ cả đời một người thăm dò cũng không thể thay đổi được điều gì, nhưng hắn đã làm được, hơn nữa còn làm rất tốt.

Nếu lời thề đã hoàn thành, thì vì sao không nghĩ đến chính mình một chút?

Quy Vân tản ra tinh thần lực, bao trùm khắp mọi ngóc ngách trong căn phòng.

044, sau nhiều ngày liên tục căng thẳng, nay ngủ say trong hương trầm.

Nhịp thở của y đều nằm trong tầm kiểm soát của Quy Vân, những xúc tua tinh thần trong suốt khẽ khàng dò từng chút một.

Cảm ơn ngươi. Ta nhất định phải chạm tới chân tướng của sinh mệnh.