Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 81: Thông báo tin

044 đọc đi đọc lại mấy lần tin nhắn của Quy Vân, tựa như ngay cả năng lực nhận chữ cũng mất đi.

Đây tuyệt không phải kết quả y mong đợi.

Nhiều năm lăn lộn bên cạnh Quy Vân, 044 đã học được không ít lễ nghi xã giao của nhân loại.

Tỉ như lúc này, khi Quy Vân cố tình lờ đi, chính là đang phát ra một loại tín hiệu.

Một loại ý tứ“ngươi biết, ta biết, nhưng không đề cập tới thì coi như không có”.

044 tắt quang não, đưa tay che mặt.

Nếu nghe theo ý tứ của Quy Vân, vậy chẳng khác gì trước đây. Hai người vẫn chỉ giữ quan hệ cấp trên – cấp dưới thuần khiết, không có gì bất ngờ xảy ra, sẽ mãi mãi như vậy.

Nhưng qua thời gian ở chung, 044 phát hiện, tâm y sớm đã mất đi khả năng khống chế.

Ban đầu, y chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể tiếp xúc, gặp mặt Quy Vân mỗi ngày. Nhưng khi đại nhân chọn y, 044 có được thân phận mới.

Làm phó quan, 044 luôn lặng lẽ thử thăm dò giới hạn. Từ cùng ăn cơm đến chuẩn bị cơm trưa, từng chút một, y đem tư tâm thẩm thấu vào.

Mỗi bước tiến cần kiên nhẫn, như hoa lan tử la nở rộ, kết quả chẳng thể đoán trước.

044 nguyện ý chờ, làm việc tốt vốn khó khăn. Y có thể mỗi ngày tiến lên một bước nhỏ.

Thế nhưng ông trời vừa như trợ lực, vừa như hủy diệt. Lần tiếp xúc này, trực tiếp kéo tiến độ nhảy vọt một mảng lớn.

044 l**m môi, cảm nhận hương vị mơ hồ còn đọng lại nơi răng nanh.

Y từng nghĩ vô số lần, ta nguyện ý đứng bên cạnh Quy Vân cả đời, với thân phận gì cũng được, chỉ cần đại nhân vui vẻ.

Nhưng hết thảy đã rối loạn. 044 giống như kẻ phá giới, đã nếm qua vị ngọt, y không cam lòng trở về bổn phận ban đầu.

Ta sẽ không để ngươi một lần nữa lùi về bóng dáng hư ảo, cho dù lần này phải tan xương nát thịt.

“Ngài thế nào rồi, ta có thể đi gặp ngài không?”

Lần đầu tiên, 044 không trực tiếp trả lời câu hỏi của Quy Vân.

Y muốn làm như vậy, y cần thiết làm như vậy.

Để tranh lấy một tia khả năng thắng lợi.

  •  

Quy Vân tựa người trên giường, hiếm khi để lộ dáng vẻ lười nhác.

Trên quang não, hắn lần lượt xử lý những công việc tồn đọng.

Thỉnh thoảng ánh mắt lại dừng ở khung trò chuyện kia, môi dưới khẽ mím, rồi nhanh chóng dời đi.

“Tích.”

Ba giờ sau, người im lặng bấy lâu cuối cùng cũng trả lời.

Quy Vân lập tức mở ra, nhìn nội dung, không khỏi nhíu mày.

Khi nào thì hắn dạy, dùng câu hỏi để đáp lại trưởng quan?

Trong thoáng chốc, Quy Vân không rõ cảm giác trong lòng là gì, mặt hơi nóng lên.

Vốn tinh thần lính gác không ổn định, 044 càng là kẻ nổi bật trong số đó.

Ngươi còn không rõ điểm này hơn ai hết sao? Đừng quá để ý.

Quy Vân lặng lẽ trấn an chính mình, hạ tay soạn tin nhắn:

“Có thể. Nhưng nếu tới đây, phải xử lý công việc.”

Lần này, bên kia trả lời trong nháy mắt:

“Rõ, đại nhân. Ta lập tức xuất phát.”

Quy Vân hài lòng gật đầu. Đúng vậy, phải như thế. Chỉ khi nhanh chóng quay lại công việc, không để bị thương tổn đánh gục, mới xứng là tướng lĩnh.

Có lẽ bởi trước đó, khi tinh thần thất thường, 044 luôn kề tai thì thầm gọi “đại nhân, đại nhân” không ngừng, nên lúc này Quy Vân không thấy kỳ lạ.

Hắn buông quang não, xoa huyệt Thái Dương.

  •  

Chưa đến bốn mươi phút, chuông cửa vang lên.

Quy Vân không nhúc nhích, dùng quang não mở cửa từ xa.

Người bước vào mặc quân trang chỉnh tề, tóc được xử lý gọn gàng, trên người còn phảng phất hương hoa nhẹ.

044 mang theo hộp giữ nhiệt, tiện tay kéo bàn lại gần.

“Buổi chiều tốt lành, đại nhân.”

Y lần lượt bày hộp cơm, đưa cho Quy Vân một đôi đũa.

“Mấy ngày nay chắc ngài chưa ăn uống đàng hoàng, mời dùng cơm trước.”

Chưa kịp để ý, tay Quy Vân đã bị nhét thìa.

Dấu ấn tinh thần sau lưng âm ỉ nóng lên, khiến hắn không tự nhiên dịch ghế ra xa bàn.

044 giả vờ không thấy, yên lặng đẩy thức ăn đến gần hơn.

Hai người vốn ít nói, hôm nay không khí lại càng thêm ngưng đọng.

Dù đã quyết định coi như không có gì xảy ra, trong lòng Quy Vân vẫn có chút ngượng ngùng. Cứ nghĩ không ăn nổi nhiều, nhưng cơm do 044 nấu luôn hợp khẩu vị hắn.

Một chén cơm sạch bóng, Quy Vân đặt đũa xuống, uống chút nước.

044 không nói một lời, nhanh nhẹn thu dọn bàn ăn.

Chờ sắp xếp xong, y đứng bên giường Quy Vân.

Cổ áo dẫn đường được cố tình dựng lên, nhưng từ góc độ này, 044 vẫn lờ mờ thấy được vết kim sắc bên trong.

Biết rõ nhìn chằm chằm vào cổ dẫn đường là thất lễ, y dời ánh mắt đi.

Quy Vân thao tác quang não, sắp xếp công việc cho 044.

“Đại nhân, ta có cái này muốn đưa cho ngài.”

044 thò tay vào áo khoác, móc ra một tờ giấy.

Tờ giấy mỏng manh, có phần thô sơ.

Y thật sự không tìm thấy nơi bán phong bì, cũng không biết gấp.

Hy vọng đại nhân không cần để ý.

Quy Vân ngẩng đầu, phát hiện mặt trên tràn ngập chữ.

“Báo cáo công tác sao? Sao không dùng quang não…..”

Hai dòng mở đầu trực tiếp khiến Quy Vân cứng lại, nửa câu sau nghẹn tại cổ không thốt ra được.

“Ta xin lỗi vì 85 giờ trước đã có hành vi mạo phạm trên hành tinh nhỏ, không cầu đại nhân tha thứ, nhưng hy vọng ngài có thể cẩn thận tự hỏi.”

Nói gì vậy? Thế nhưng Quy Vân có chút không hiểu.

“Ta đã đánh dấu ngài, tuy rằng là trong sự cho phép của ngài. Nhưng ta không muốn lừa gạt ngài, nếu ngài không cho phép ta, ta vẫn sẽ đánh dấu ngài.”

Tay cầm thư của Quy Vân một thoáng run khẽ, tay kia siết chặt, móng tay mơ hồ khảm vào da thịt.

Đây là hoàn toàn không che giấu, lật bài?

Quy Vân đè nén cảm xúc, tiếp tục đọc xuống.

“Ta vẫn luôn khát khao đại nhân, ngài là tồn tại không thể thiếu trong lòng ta. Ta từng muốn dùng những từ ngữ hoa lệ để hình dung, nghĩ tới nghĩ lui vẫn không tìm được từ nào thích hợp nhất. Cuối cùng vẫn là quay về cái tên của ngài, vụng về mà nhận ra, đó đã là xưng hô xứng đáng nhất với ngài.”

“Mây phiêu bồng giữa không trung, tự do là sắc nền của ngài. Trở về nơi nào, cũng là lựa chọn của ngài. Ngài đứng ở vị trí nhìn xuống chúng sinh, nhưng chưa bao giờ để quyền lực sở hữu bản thân. Hướng khắp nơi vũ trụ mà phiêu đãng, đó là mây hàng ngày.”

Không biết từ khi nào, Quy Vân thả lỏng rất nhiều, bả vai không còn căng cứng. Đọc đến đây, hắn hơi ngây người.

Cái tên này, vốn là thuận miệng tự mình đặt.

“Sống lâu như vậy, hãy nhận thức một chút đi, ngươi tên là gì?”

Sứ giả đôi mắt tím sững lại một thoáng, vừa vặn có một con chim bay sà qua, lao vào tầng mây.

“Quy Vân.”

Hắn từng khao khát trở thành chim bay, bởi vì chúng có nơi để đi. Khi thái dương rơi xuống, chúng xuyên qua không trung, phải về nhà trên những đám mây.

“Quy Vân” lần đầu tiên được người khác chủ động gán ý nghĩa, không còn là cảnh tượng thụ động.

“Ta từng đắm chìm trong bóng đêm suốt một thời gian dài, cũng từng vô số lần hướng về thế giới cầu cứu. Thuốc tiêm vào thân thể ta, như muối bỏ bể, chữa không khỏi, khiến ta trở nên ch·ết lặng.”

“Ta dần dần ý thức được, không có gì sẽ đáp lại ta. Những đợt sóng tinh thần hỗn loạn ngắn ngủi là ô nhiễm ghê tởm, chỉ có ch·ết mới có thể mang đến giải thoát vĩnh hằng.”

“Thiết bị treo mệnh cho ta, nó khống chế ta, bảo hộ mọi thứ chung quanh không bị chấn vỡ. Trong lòng ta chỉ còn ác niệm, tự hỏi sau khi rời nơi này sẽ báo thù thế nào là động lực sống sót duy nhất.”

“Sau vô số lần phát cuồng, cửa phòng giam của ta bị mở ra. Lần tiến vào này, ngoài những nghiên cứu viên vừa sợ vừa dè dặt, còn có một bóng dáng ta chưa từng gặp.”

“Thực xin lỗi, lúc ấy mắt ta sung huyết, không nhìn rõ dung mạo ngài. Theo lẽ thường ta cho rằng ngài mang đến hình cụ mới để khống chế ta.”

“Ta như trước đây, không chút giữ lại mà phóng thích ác ý với người tới. Sự việc cũng quả thực phát triển theo hướng ta tưởng, xúc tua tinh thần xa lạ chui vào không gian tinh thần của ta, cánh cửa rách nát lập tức sụp đổ.”

“Đau đớn khiến ta điên cuồng gào thét, hai tay không chỗ đặt, quay sang công kích chính mình. Nhưng có một luồng lực lượng đã khống chế ta, ta mất đi năng lực hành động.”

“Về sau ta mới nghĩ thông, ngài làm vậy là để không cho ta tự hại mình. Xác thực, ôn nhu trấn an lúc đó không dùng được, b·ạo l·ực mới là biện pháp duy nhất.”

Quy Vân cũng nhớ đến ngày đó, 044 như thú bị vây, b·ị b·ắt quỳ rạp xuống đất. Ánh mắt y tràn đầy khinh miệt, dù “địch nhân” đến trước mặt cũng không nhìn rõ.

“Xúc tua tung hoành trong không gian của ta, tinh thần lực thuộc về ta bị áp chế không chút lưu tình. Ta tham lam quấn lấy, há miệng cắn nuốt.”

“Ngài dung túng ta vô lễ, dùng càng lúc càng nhiều lực lượng đáp lại ta. Quá trình mạnh mẽ khai thông vẫn khiến ta thống khổ, nhưng ta cảm nhận được, gió tuyết trong không gian dần dần dừng lại.”

“Thế giới rốt cuộc nghe thấy lời kêu cứu của ta, ta mở mắt, thần trí thanh tỉnh. Tầm nhìn vừa khôi phục, ta không nhịn được ngẩng đầu nhìn sang.”

“Ta thấy đôi mắt của ngài. Màu tím, trong suốt, là sắc thái nhiệt liệt ta không dám chạm vào. Từ đại não tàn khuyết, ta tìm được trong ký ức, một loài hoa gọi là lan tử la.”

“Khoảnh khắc ấy, ta đã mê đắm ngài. Xin thứ lỗi cho sự ngu xuẩn của ta, rất lâu sau đó ta mới ý thức vì sao trái tim mình liên tiếp chệch nhịp.”

“Ta đếm thời gian mỗi lần được gặp ngài, lực lượng của ngài không chỉ khai thông tinh thần ta, còn trấn an tâm ta.”

“Thấy ngài lên tiếng vì ta trong hội nghị, ta hạnh phúc không lời nào diễn tả. Tuy rằng có thể là ảo tưởng, nhưng chỉ cần ngài đứng về phía ta, đã đủ khiến tim ta đập rộn ràng.”

“Cho đến khi ngài muốn tìm một vị phó quan, lòng ta nghĩ, đó đúng là điều ta khao khát. Ta dám cam đoan, lúc ấy ta chỉ hy vọng được gần ngài hơn một chút, có thể làm chút chuyện vì ngài là vinh hạnh chí cao vô thượng của ta.”

Quy Vân bỗng thấy hơi khát.

Bằng không thì sao? Ngươi thật sự muốn làm chút chuyện khác? Nếu thật sự làm, hắn dám chắc sẽ xé rách không gian tinh thần của 044 ngay tại chỗ, cho dù đó là thành quả do chính mình khai thông nhiều lần.

Vị phó quan vẫn luôn lặng lẽ đứng thẳng bên người tựa hồ có thể đọc được tâm tư hắn, đưa qua một ly nước.

Quy Vân do dự hai giây, nhận lấy, nhấp một ngụm nhỏ.

“Trong thời gian chờ đợi,vô số lần ta ảo tưởng mình trở thành phó quan của ngài, cùng ngài làm việc mỗi ngày. Nhưng cũng vô số lần tự nói với bản thân, đừng ôm hy vọng quá lớn.”

“Nhưng hy vọng đâu thể nói buông là buông, ta đứng trước mặt ngài, ký tên. Khoảnh khắc đó, ta thầm thề, vô luận thế nào cũng sẽ không khiến ngài phiền não. Tâm ý của ta sẽ không nói ra, cho đến khi thế giới sụp đổ.”

“Ta theo ngài thi hành rất nhiều nhiệm vụ, mỗi lần đều thêm khâm phục sự cường đại của ngài.”

“Đương nhiên, cũng si mê sự ôn nhu của ngài. Đôi mắt tím của ngài tưới mát từng đứa trẻ trong cô nhi viện, ta thực hâm mộ, tâm hồn non nớt của bọn chúng được ngài nuôi dưỡng.”

“Cho đến thời điểm này, ý nghĩ của ta vẫn chưa đổi. Nhưng cành, nhánh trong lòng đã vươn cao hơn, kéo dài vô cùng vô tận về phía trước.”

“Thế nhưng trên hành tinh nhỏ, ngài đánh nát lớp áo giáp cuối cùng của ta. Ta thừa nhận, phòng tuyến ấy sớm đã rách nát, chỉ cần một cơn gió lay cũng đủ làm quân lính tan rã.”

“Bàn tay của ngài chỉ vừa xuyên qua làn da, như cho ta mấy trăm nụ hôn mềm nhẹ. Trong hỗn loạn ta đuổi theo vệt đỏ ấy, l**m đi vệt máu trên môi ngài.”

“Ta điên cuồng hôn ngài. Ta như ý nguyện nếm được hương vị khát khao nhất, lại hoàn toàn quên mất lúc đó ngài suy yếu đến mức nào.”

“Ta hy vọng ngài có thể cho ta một cái tát, đánh ta vượt rào, đánh ta bất kính.”

044 đột nhiên ngồi xổm xuống, mặt vừa tầm với bàn tay Quy Vân.

Quy Vân vẫn chăm chú đọc thư, tuyệt không liếc y một cái.

“Nhưng ta vô cùng tham luyến loại cảm giác ấy, ta sẽ mang theo khoảnh khắc hạnh phúc này mà ch·ết.”

“Nhưng đó vẫn chưa phải kết thúc, ân huệ ngài ban còn nhiều hơn thế. Ta biết, ngài lo lắng ta hoàn toàn hóa ngu dại. Trời ạ, vào thời khắc như vậy, ngài vẫn mềm lòng đến thế.”

“Dung túng chỉ càng khiến một lính gác điên cuồng thêm trầm trọng, hết lần này tới lần khác ta gieo dấu ấn tinh thần lên thân thể ngài.”

“Cho dù ngài không có ý thức, ta cướp đoạt vẫn không dừng.”

“Nếu không phải cứu viện đến kịp, ta, đại nhân, ta không dám chắc liệu mình có làm ra chuyện càng ác liệt gì với ngài – người đã không còn sức phản kháng – hay không.”

“Thật may, ta đã không.”

“Nhưng ta không muốn lừa ngài, những lời vừa rồi không phải bản tâm của ta.”( “Thật may, ta đã không.”ý là câu này không phải bản tâm của y)

“Đây có lẽ là cơ hội duy nhất của ta, mấy ngày nay đôi khi ta cũng thở dài.”

“Xin lỗi, đại nhân. Ta ác liệt không bỏ sót thứ gì, bóng tối đã cắm rễ trong lòng ta, ta không thể quay trở lại quan hệ trước kia với ngài nữa.”

“Ta thích ngài, đại nhân. Từ khoảnh khắc mới gặp, sắc tím nóng bỏng ấy đã hoàn toàn khắc sâu vào não ta.”

“Ta yêu em, Quy Vân. Ở đây, ta hướng em xin lỗi, cũng hướng em thông báo.”