Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 80: Lý do

Ngay khoảnh khắc ôm Quy Vân bước lên phi thuyền, mấy ống thuốc gây tê từ bốn phương tám hướng đồng loạt bắn tới.

Một mũi đã đủ khiến tinh thú nặng hai tấn mê mỏi.

044 ngoan cường chống đỡ được hai giây, lúc ngã về phía sau vẫn dốc sức ôm chặt dẫn đường trong ngực.

“Hô… cũng may phản ứng nhanh.”

“Đừng thất thần, mau tách hai người ra.”

Mấy binh điều dưỡng nhẹ kéo bả vai Quy Vân, nhưng lại xem nhẹ sức nắm chặt của lính gác đang hôn mê.

“Không phải chứ, ôm chặt đến vậy sao?”

Đội trưởng điều dưỡng nhíu mày, nhìn tư thế kia, tám chín phần là vị thượng tướng dẫn đường này đã b·ị đ·ánh dấu.

Hắn không dám trì hoãn, cùng mấy đồng đội hợp sức bẻ gỡ cánh tay 044.

“Phó quan Lăng bị từ trường tinh cầu ảnh hưởng, thuốc ức chế bình thường vô dụng.”

Đội trưởng lập tức chỉ định mấy dẫn đường: “Các ngươi giúp hắn khai thông trước một chút.”

Mấy người được gọi gật đầu, đây vốn là trách nhiệm của họ.

044 bị đưa vào phòng ổn định trị liệu, còn Quy Vân được đưa đến phòng trị liệu.

Vị thượng tướng dẫn đường tuấn mỹ, đôi mắt nhắm nghiền, bề ngoài thánh khiết, lần đầu tiên vẻ rách nát lộ ra trên người hắn.

Đội trưởng vốn cũng là dẫn đường, thấy cảnh tượng này, nào còn không rõ?

Hắn ra hiệu lui hết lính gác ra ngoài, một mình ở lại trong phòng trị liệu.

Vị thượng tướng Quy Vân này, quả thực là truyền kỳ của giới dẫn đường.

Không có dẫn đường nào trong quân khu không biết tới hắn, Quy Vân chính là cột mốc trong lòng bọn họ.

Đội trưởng thở ra một hơi, thầm thề trong lòng:

“Ngài yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không để lộ tình trạng thân thể của ngài ra ngoài.”

Chỉ cần hắn giữ kín, mọi đồn đoán đều sẽ chỉ là tin vịt.

“Tích!”

Thiết bị khám chữa bệnh bắt đầu quét sơ bộ cơ thể Quy Vân, tổng hợp dữ liệu.

Đa phần đều bình thường, nhưng mục đỏ chói kia khiến tim hắn chấn động.

Mức độ phá hủy của không gian tinh thần nghiêm trọng đến vậy sao?

Tim hắn đập loạn, bất chấp, lập tức liên hệ với Fenita ở địa cầu.

“Ừ… quả thật phiền toái không nhỏ. Ngươi cứ xử lý tạm cho hắn, sau khi trở về lập tức đưa đến chỗ ta.”

Nghe sở trưởng nói vậy, đội trưởng mới thở phào.

Hắn chỉ có thể dùng xúc tua tinh thần của mình truyền vào chút năng lượng chữa trị cho thượng tướng Quy Vân.

Nhưng không dám quá nhiều, sự bài xích giữa dẫn đường với nhau cũng có thể chí mạng.

Lực lượng truyền vào, áo sơ mi dính máu của Quy Vân cũng bị lây dính lên người hắn.

Từng mảng từng mảng dấu ấn tinh thần hiện lên dưới mí mắt, cho dù đã kiến thức rộng, vị đội trưởng này cũng không khỏi run rẩy khóe môi.

Hắn đoán được, phó quan Lăng đã đánh dấu thượng tướng Quy Vân.

Nhưng diện tích dấu ấn tinh thần thế này, là lần đầu hắn nhìn thấy.

Từ sau cổ kéo xuống, phủ kín cả lưng. Không, vẫn chưa dừng lại.

Lan xuống đến tận eo, thậm chí xuống dưới lớp quần dài, dấu vết vẫn còn tiếp diễn rõ ràng.

Trời ơi, hắn thật sự không muốn biết phó quan Lăng kia đã làm tới mức nào với thượng tướng Quy Vân.

Trong lòng niệm thầm tám trăm lần lời hứa, hắn ép buộc thôi miên chính mình:

Ngươi chỉ là bác sĩ, trước mặt là bệnh nhân, không phải vị thượng tướng dẫn đường vĩ đại. Ngươi chỉ đang thay hắn đổi một bộ quần áo sạch sẽ, tiện thể bôi thuốc lên những vết bầm tím.

Bình tĩnh, bình tĩnh.

Thế nhưng khi vừa c** q**n dài ra, hắn bật thốt một tiếng khóc nghẹn.

Vì sao, ai có thể nói cho hắn, vì sao dấu ấn tinh thần lại có thể xuất hiện cả trên đùi!

Còn ở mặt sau, nếu chủ nhân không cố tình nhìn thì căn bản chẳng phát hiện ra!

Ngay khoảnh khắc đó, vị bác sĩ dẫn đường đáng thương này tuyên bố: phó quan Lăng chính là lính gác ác liệt nhất mà hắn từng thấy!

  •  

Quy Vân đứng trước gương trong phòng rửa mặt, đầu óc trống rỗng.

Trong tay hắn là quang não, hiển thị bốn tin nhắn Fenita vừa gửi đến.

“Đúng rồi, vừa rồi có bệ hạ ở đó, ta không tiện nói với ngươi. Những dấu ấn tinh thần ở sau lưng ngươi, ta tạm dùng thuốc thử đặc biệt che lấp. Nhưng trị ngọn chứ không trị gốc, thuốc thử có hạn sử dụng, hơn nữa dùng nhiều sẽ hại da.”

“Ta ước chừng, dựa theo trình độ tinh thần lực của 044, những dấu vết đó sẽ tồn tại chừng hai tuần, chính ngươi tự chú ý.”

“Đương nhiên, nếu ngươi không ngại để người khác biết, vậy coi như ta chưa nói gì.”

“Cuối cùng, chúc mừng ngươi và phó quan thân ái hòa hợp dài lâu.”

Đánh dấu thì tất nhiên sẽ để lại dấu ấn tinh thần, đây là thường thức. Vậy thì lúc trước không phát hiện, chẳng phải vì chúng nằm hết ở phía sau sao?

Quy Vân không định nghĩ nhiều, dù sao quần áo cũng che được.

Bất quá không hiểu vì tâm tư gì, Quy Vân cố ý mở cả hai gương trong phòng rửa mặt, cởi áo ngoài, bật sáng đèn.

“!!”

Trong nháy mắt hắn cứng họng, chỉ muốn xóa đi hình ảnh đang thấy.

Hắn miễn cưỡng ép mình không được nghĩ đến nửa người dưới phía sau còn có gì.

Đáng ch·ết, đầu óc sao không chịu nghe lệnh!

Quy Vân nhanh chóng mặc lại quần áo, cố ý dựng cổ áo sơ mi che kín cổ.

Ánh mắt lại bất giác rơi vào gương.

Người đỏ bừng mặt kia là ai vậy?

Trong lòng Quy Vân buột miệng chửi thề, mà đối tượng lại chính là bản thân.

Vậy mà tên kia vẫn không liên hệ hắn.

Đầu óc Quy Vân rối loạn, kế hoạch rời đi vốn chuẩn bị tốt bây giờ đã thành một vũng hỗn độn.

Rời đi? Nực cười. Hắn vừa mới chọn được người kế thừa, mà lại cùng mình làm ra chuyện này, còn đi thế nào nữa?

Trong tình huống khi đó, nếu không cho 044 phát tiết, tám phần mười y đã biến thành một kẻ ngốc.

Cho nên quyết định của hắn không sai.

Nhưng dù Quy Vân chậm chạp, cũng nhận ra một điểm không thích hợp.

Một lính gác mất trí cuồng loạn chỉ hành động theo bản năng, vậy mà 044 lại không trực tiếp mạnh mẽ đánh dấu hắn ngay từ đầu.

Vì sao?

Trong đầu lướt qua hình ảnh cẩn thận chuẩn bị cơm trưa mỗi ngày, đôi mắt đen mỗi khi chạm vào hắn đều ánh lên nụ cười.

Trên hành tinh nhỏ, cái ôm nóng bỏng khăng khít, những câu thì thầm ngây ngô lại tràn đầy quý trọng và bảo hộ.

044… thích ta?

Hai bàn tay Quy Vân siết chặt rồi lại buông, lần đầu tiên trong đời hắn xuất hiện sự mê mang này.

Hắn dám chắc rằng, nếu đổi là bất kỳ lính gác nào khác, một khi phát hiện tâm tư, bản thân hắn sẽ không chút do dự mà nói rõ sự xa cách.

Nhưng cố tình người đó lại là 044, là người thừa kế mà chính hắn lựa chọn.

Nếu thật sự thẳng thắn, 044 nhất định sẽ rời đi. Quy Vân không rõ tại sao, nhưng hắn có dự cảm: chỉ cần hắn lộ ra một chút xa cách, 044 sẽ lập tức cúi đầu, biến mất khỏi tầm mắt hắn mãi mãi.

Cho nên không thể, hắn không thể nói.

Dường như Quy Vân tìm được lý do hợp lý cho bản thân: hắn cần duy trì mối quan hệ tốt đẹp giữa cấp trên và cấp dưới với 044.

Hắn mở quang não, click mở khung chat với ảnh chân dung hoa lan tử la đã bốn ngày chưa liên hệ.

“Thân thể khôi phục thế nào? Khi nào có thể trở lại làm việc?”

Tin nhắn gửi đi, Quy Vân khẽ thở dài.

Nếu ngươi không nói, vậy ta sẽ nhắc. Muốn chạy? Khó lắm.

Ngươi ngoan ngoãn, ta mới có thể yên tâm rời đi.

  •  

044 không biết mình được đưa về phòng thế nào, mũi gây tê kia đã hoàn toàn cắt đứt tư duy.

Biến cố quá đột ngột, thậm chí y không kịp xin giảm liều thuốc, để bản thân còn sót lại một chút thời gian tự vấn, tự tội.

Đương nhiên, 044 cũng không dám chắc, trong trạng thái đó, y còn bao nhiêu phần khả năng có thể nói chuyện cho rõ.

Nhưng từ “cuộc giao lưu” với Kael, có thể thấy xác suất thành công không lớn.

Một nhóm dẫn đường trung – cao cấp mở khai thông tầng nông cũng hữu hiệu, đặc biệt là sau khi y đánh dấu Quy Vân.

Mười bảy tiếng sau khi trở lại địa cầu, 044 mới mở mắt lần nữa.

Nhìn chằm chằm trần nhà ký túc xá, y ngây ngốc một hồi.

Ta… đã về rồi?

Trong đầu gần như không còn đau đớn, hiếm hoi có một lúc thoải mái đến vậy.

Ừm, phần lớn nhờ vào đánh dấu… Khoan đã, đánh dấu? Đại nhân, Quy Vân đâu?

Y bật dậy, lập tức với tay lấy quang não trên đầu giường.

Ngón tay mở khung chat, do dự nửa ngày, cuối cùng vẫn không gửi gì đi.

Viết thế nào?

044 vò rối tóc, nghẹn nửa ngày cũng không tìm được cái cớ.

Nhất định Quy Vân không muốn nhìn thấy y.

Dù ký ức hỗn loạn, y vẫn tin chắc bản thân không hề quá đáng. 044 có thể tin, nhất định là nghe được sự chấp thuận của đại nhân mới dám chạm vào chiếc cổ trắng như sứ ấy.

Bởi đại nhân vốn luôn rộng lượng, 044 thường xuyên cảm nhận được từ hắn một sự từ bi với nhân loại.

Có lẽ cách nói này không chuẩn, nhưng 044 thật sự không tìm được từ nào tốt hơn.

Dù đối với bệ hạ Otis, hay với những đứa trẻ trong cô nhi viện, đôi mắt lan tử la kia trước sau vẫn ẩn chứa tình cảm dịu dàng.

Chính vì những suy nghĩ nhỏ nhặt này, 044 mới cảm thấy, trong tình huống kia, Quy Vân đã đáng thương mà hi sinh, bị y lợi dụng như một hạ sách, dâng hiến sự thuần khiết.

044 không dám cầu mong gì từ Quy Vân, nhưng trong lòng lại âm thầm ảo tưởng rằng bản thân đã nhận được chút hạnh phúc.

Thỉnh thoảng, y lại mơ. Trong mộng, hắn là lính gác của Quy Vân, hai người quấn quít bên nhau, 044 nghe được hơi thở nhè nhẹ của dẫn đường.

Nhưng cũng chỉ đến đó, thoáng qua đã đủ khiến y ngọt ngào, tinh thần phấn chấn.

Được rồi, không nên nghĩ thêm nữa.

044 quyết định viết một bức thư xin lỗi, tự mình nói với Quy Vân. Nếu đại nhân còn bằng lòng nhìn thấy y, y sẽ dâng lên lời xin lỗi ấy.

Một khi viết, liền mất hai ngày rưỡi.

Trên đường bỏ đi vô số bản thảo, 044 đem hết sở học cả đời, gắng sức chải chuốt từng từ ngữ hoa mỹ.

Nhưng rồi lại cảm thấy Quy Vân sẽ ghét loại lời rỗng tuếch này, y lại lặng lẽ gạch bỏ.

Đúng vậy, 044 không dùng quang não, mà viết tay.

Thứ y từng học ở thư viện địa cầu cổ, tự tay viết càng thêm trân trọng.

Cũng vì vậy mà y nhiều lần xóa sửa, chép lại, mất không ít thời gian.

Đợi đến khi cuối cùng 044 cũng viết xong một bức vừa lòng, y lại do dự mấy giờ liền.

Cho đến khi y nhận được tin nhắn Quy Vân gửi tới.