Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 56: Sào huyệt

“Một lần nữa nhấn mạnh nhiệm vụ lần này, phá huỷ sào huyệt sóng thản kia.”

Lý Hành Chi đứng trước mặt mọi người, thần sắc nghiêm túc.

“Sóng thản kia độc tính cực mạnh, trước khi xuất phát, xin các vị nhớ kỹ mang theo thuốc giải độc.”

“Rõ!”

Tài nguyên nước ở Lạc Hà Tinh dồi dào, sông ngòi uốn lượn kéo dài, khiến thực vật nơi đây xanh tươi um tùm.

Sóng thản kia, tính tình hung dữ, hình thể lớn gấp mấy chục lần loài rắn bình thường, thân thể thon dài, vảy giáp toàn thân, thủy bộ lưỡng cư, hành động linh hoạt.

Nhưng chỉ dựa vào đó vẫn chưa đủ để nó đứng đầu chuỗi thức ăn nơi này.

Toàn thân Sóng thản kia đều mang kịch độc, chỉ cần dính một chút, có thể chết bất đắc kỳ tử ngay lập tức.

Tuy nói thuốc giải độc có thể phân giải, nhưng đau đớn trên thân thể là không tránh khỏi, cho nên rất ít người muốn nhận loại nhiệm vụ này.

Trong lòng Lâm Sanh rối bời, chỉ nghĩ ra ngoài mấy ngày, bình tĩnh lại một chút. Lý Hành Chi vừa hay cần đưa tân binh đi làm nhiệm vụ, hắn liền theo.

“Vì sao ngươi lại chọn nhiệm vụ này?”

Ngồi trên xe thiết giáp, Lâm Sanh chán ngán nhìn những cây cổ thụ to ngoài cửa sổ.

Lý Hành Chi mở màn hình truy tung hồng ngoại, thở dài: “Vốn là Mễ Quát đi, nhưng hắn bận đi xem mắt, xung đột thời gian.”

Nghĩ đến hôm đó Mễ Quát lải nhải bên tai, huyệt Thái Dương Lý Hành Chi liền giật giật đau.

“Quả mận, vì chung thân đại sự của anh em, ngươi chịu ủy khuất chút đi. Yên tâm, lần sau đến lượt ta thay ngươi.”

Nói vậy thì hắn không thể từ chối.

Chỉ là hắn vẫn đánh giá thấp trí thông minh của Mễ Quát.

“Lúc đó Mễ Quát cũng không nói với ta nhiệm vụ hắn phụ trách chính là sóng thản, nếu không ta chắc chắn còn phải đắn đo thêm.”

Lâm Sanh nhìn hắn với ánh mắt đầy thương hại.

Lý Hành Chi bị ánh mắt ấy làm rùng mình.

“Ngươi… ngươi muốn làm gì?”

Lâm Sanh nhếch môi cười, “Quả mận, ngươi dễ bị lừa thật.”

Hắn ngả ghế tựa ra sau, thoải mái nhắm mắt.

“Mễ Quát thông minh hơn ngươi nhiều.”

Ném lại một câu như thế, Lâm Sanh liền nhắm mắt ngủ bù.

Lý Hành Chi không hiểu, Mễ Quát- cái tên chỉ có cơ bắp không có đầu óc kia, sao lại thông minh hơn hắn?

Ban đầu muốn lý luận một phen, nhưng nhìn thấy rõ Lâm Sanh mệt mỏi, đành thôi, lặng lẽ điều chỉnh nhiệt độ trong xe.

Thể chất dẫn đường không bằng lính gác, sinh bệnh thì phiền.

  •  

Sào huyệt sóng thản phân bố ở ao hồ sâu trong rừng, may mắn thì chỉ cần đi men hồ là sẽ gặp được vài con.

Nửa giờ sau, cả đội đã đến ven hồ.

Lý Hành Chi kiểm tra lại nhân số, xác nhận không ai tụt lại phía sau.

“Các ngươi tự chia làm hai tổ, một nửa theo ta, còn lại theo Lâm thiếu tá.”

Lâm Sanh mới vừa tỉnh ngủ, còn ngái ngái, lười biếng ngáp một cái.

Nhìn hắn như vậy, Lý Hành Chi có chút không yên tâm.

Vừa định mở miệng thì đã có mấy người chủ động chọn tổ của Lâm Sanh, hắn chỉ còn biết nuốt lời xuống. Chắc là… sẽ không sao đâu?

Đội Lâm Sanh tổng cộng mười lăm người. Biết bọn họ là tân binh, hắn vừa đi vừa giải thích:

“Sóng thản vốn cách xa Địa Cầu vạn dặm, chúng ta săn chúng chủ yếu vì chúng là thiên địch của bạch nhĩ chuột. Răng loài này sau khi được pha loãng là nguyên liệu quan trọng của thuốc giải độc.”

Hắn liếc bụi cỏ, vung tay, trong tay liền xuất hiện một sinh vật màu trắng, tai to đáng yêu.

Đám tân binh phía sau rất hiếu kỳ, từng người chen tới xem.

“Thượng giáo, đây là bạch nhĩ chuột sao?”

Có người không kiềm được đưa tay sờ loạn lên tai nó, kết quả bị cắn một phát.

Đau thì không nhiều, nhưng vết thương lập tức loang màu tím thẫm bất thường.

Khóe môi Lâm Sanh khẽ cong, cười một tiếng.

“Còn đứng ngây ra đó! Mau tiêm thuốc giải độc đi!”

Một phen lộn xộn qua đi, máu đen ở vết thương kia cuối cùng cũng ngừng chảy.

Lâm Sanh buông tay, bạch nhĩ chuột lập tức chạy đi, thoáng chốc mất hút.

“Xét về độc tính, bạch nhĩ chuột cũng chẳng kém sóng thản.”

Hắn thong dong đeo găng tay, “Độc của sóng thản vốn không mạnh, nhưng thức ăn chủ yếu của nó lại là bạch nhĩ chuột.”

Giọng hắn chậm rãi, mang ý vị sâu xa: “Không ăn thì đói chết, đã ăn thì kẻ kháng độc kém sẽ chết, còn sống đều là loại có độc tính mạnh nhất.”

Hắn xoay người, ánh mắt quét qua từng người.

“Các ngươi cũng như vậy. Năng lực yếu thì không thể thoát khỏi doanh trại tân binh.”

Ánh mắt dừng lại trên mặt kẻ vừa bị thương, “l* m*ng chính là vô năng lớn nhất, hy vọng các ngươi hiểu rõ.”

Trong khoảnh khắc, không ai dám mở miệng.

Lâm Sanh cũng không định làm không khí quá căng, nhưng chuyện này không thể qua loa. Làm tiền bối, hắn cần phải dạy bọn họ điều đó.

“Ta hiểu rồi, thượng giáo, trở về ta sẽ viết kiểm điểm!”

Tên tân binh giơ cánh tay quấn băng kín mít như cái bánh chưng, lời thề son sắt.

Lâm Sanh không cười, chỉ nói: “Giao cho Lý thượng giáo là được.”

“Rõ!”

Đoạn xen nhỏ này trôi qua, chẳng bao lâu, bọn họ liền tìm thấy sào huyệt sóng thản.

Lâm Sanh phất tay, ý bảo ẩn nấp.

Hắn lấy từ nút không gian ra một khối thuốc nổ, mạnh tay ném vào.

“Oanh!”

Chim chóc trên tán cây hoảng loạn tung bay.

Sào huyệt dựng bằng thân gỗ, một tiếng nổ, hóa thành mảnh vụn.

Tốt, nơi này không có sóng thản.

Nhưng Lâm Sanh không dám lơ là, trí tuệ loài này không thấp, có thể ẩn nấp đâu đó xung quanh.

Bọn họ ẩn nấp thêm mười phút, xác nhận không còn nguy hiểm, mới tiếp tục tiến lên.

Sau đó nhiệm vụ thuận lợi lạ thường, phá từng cái sào huyệy, chẳng gặp một con quái nào.

Lâm Sanh thấy quái lạ, cố ý liên lạc với Lý Hành Chi, kết quả bên kia tình hình cũng giống hệt.

Bất quá kết quả cuối cùng tốt, nhiệm vụ hoàn thành, hai đội hợp lại chỗ cũ, chuẩn bị trở về.

Đột biến bất ngờ phát sinh.

Mặt đất rạn nứt, những chiếc gai đen tua tủa cùng cái đuôi dài quét thẳng về phía mọi người.

May mà họ khởi động cơ giáp kịp, đợt tập kích này thất bại.

“Rút khỏi đây! Mau!”

Tiếng Lâm Sanh vang khắp kênh liên lạc, nhưng vẫn có vài người chưa kịp phản ứng.

Khe đất mở rộng gấp mấy lần, nuốt chửng bốn chiếc cơ giáp.

“f*ck!” Lâm Sanh chửi một tiếng, vội chuyển sang kênh Lý Hành Chi.

“Ta xuống cứu người, trên mặt đất giao cho ngươi.”

Lý Hành Chi có chút ảo não, làm người dẫn đội lại không bảo vệ tốt đồng đội.

Hắn nhanh chóng điều chỉnh, nghe Lâm Sanh nói vậy muốn từ chối, nhưng không còn cách nào khác.

Trực giác và cảm giác của dẫn đường mạnh hơn lính gác. Vừa rồi hắn không kịp cảnh báo mọi người, nhưng Lâm Sanh thì có thể.

Còn ở dưới lòng đất, dẫn đường có thể nhanh chóng dò xét, xây dựng bản đồ địa hình, còn hắn thì không.

Lý Hành Chi hít sâu, nghiêm giọng: “Hết thảy cẩn thận.”

Vừa dứt lời,cơ giáp kim sắc như sao băng, lao xuống lòng đất.

Mặt đất giao cho Lý Hành Chi, trận chiến mới bắt đầu.

Y nhanh chóng điều động đội viên, hạ lệnh:

“Mỗi người giãn cách ra! Khởi động động cơ đẩy, giữ cao hơn mặt đất, nhưng không được bay quá cao!”

“Rõ!”

  •  

Không gian dưới lòng đất rộng ngoài dự đoán, tinh xảo hơn tưởng tượng rất nhiều.

Vừa vào một vòng, Lâm Sanh đã hiểu đối phương tính toán gì.

“Những sào huyệt bên ngoài chỉ là mồi nhử, đây mới là hang ổ thật sự của chúng.”

Trước nay chưa ai nói sóng thản sống quần cư, càng không ai biết trí tuệ chúng cao đến vậy.

Lâm Sanh chửi thầm, tiếp tục dùng tinh thần lực quét khắp nơi.

Rất nhanh, bản đồ hiện lên trong đầu hắn.

Tất nhiên, vị trí mấy tân binh kia hắn cũng tìm ra, ngay gần đó.

Dễ dàng như vậy sao? Hắn không dám lơ là, vừa cảnh giác vừa tiến về phía tân binh.

Quả nhiên thuận lợi, hắn tìm được người.

Nhưng cơ giáp của họ đã hỏng, không khởi động được động cơ đẩy.

Lâm Sanh chỉ có thể cho họ vào cabin của mình, còn cơ giáp hỏng thu vào nút không gian.

Cái nào còn dùng được thì giữ lại, không lãng phí.

Ánh sáng phía trên ngày càng rõ, hắn điều khiển cơ giáp chuẩn bị trở lại mặt đất.

Nhưng ngay khi sắp ra ngoài, ánh sáng vụt tắt, một vật khổng lồ chắn ngang khe nứt.

Lâm Sanh phản ứng cực nhanh, lập tức dừng lại. Nếu không, với tốc độ này, chắc chắn đâm nát bét.

Kỳ lạ, vừa rồi hắn đã dò xét toàn bộ, không phát hiện tinh thần lực quái vật khác.

Con sóng thản khổng lồ này từ đâu ra?

Chưa kịp suy nghĩ, cái đuôi khổng lồ đã quét tới.

Lâm Sanh nghiêng người tránh, thì từ dưới lại vút lên một cái đuôi nữa!

Hắn lập tức đổi thế, cơ giáp nằm nghiêng, cố gắng thoát ra.

Tân binh trong cabin nhìn kỹ thuật điều khiển tinh xảo của hắn, vừa ngạc nhiên vừa khâm phục.

Nhưng còn chưa kịp vui mừng, cái đuôi đen khổng lồ lại quét tới trước mắt.

Không ngờ tốc độ đối phương nhanh đến vậy, hắn vội vàng lao lên, tránh thoát lần nữa.

“Lâm thượng giáo, hai… hai cái đuôi!”

Cảnh báo vang lên, từ hai bên trái phải đều có vật thể khổng lồ áp sát.

Tình hình gì thế này, con quái này có hai cái đuôi!?

Lâm Sanh vội vận dụng tinh thần lực, miễn cưỡng đẩy lệch hướng tấn công.

Nhưng cứ thế này cũng không ổn, tinh thần lực hắn có hạn, cần tìm cách phá cục.

“Bốn ngươi, tập trung tinh thần lực lại, bao lấy cơ giáp bên ngoài!”

Bốn tân binh nhìn nhau, lúng túng.

Bọn họ đều là lính gác, không quen dùng tinh thần lực thao tác tinh tế.

Thấy họ còn ngây người, Lâm Sanh nghiến răng lại lách qua một đợt công kích.

“Còn ngây gì nữa, mau làm!”

Bốn người không dám chần chừ, lập tức thả lực lượng ra, miễn cưỡng bọc quanh cơ giáp.

Mạng lưới phòng hộ chằng chịt lỗ hổng, nhưng vậy là đủ.

Lâm Sanh phân một phần tinh thần lực, xe chỉ luồn kim, gắn kết sức mạnh năm người lại với nhau.

Tiếp đó, hắn ấn nút khai hỏa, hàng loạt đạn pháo phóng ra thẳng về phía khe nứt.

Cơ giáp cũng theo sau, tốc độ không kém đạn bao nhiêu.

Mười mấy phát đạn bắn trúng, vảy ngoài của quái vật bị lột mất một tầng.

Bị đau, thân thể nó lùi lại trong nháy mắt.

Lâm Sanh nhân cơ hội, cơ giáp lao thẳng qua khe.

Kế hoạch thành công, bọn họ trở lại mặt đất.

“Thượng… thượng giáo, đó là cái gì vậy!”

Ở chỗ khe nứt, một vật thể khổng lồ dài bảy tám chục mét từ từ trồi lên, chuẩn bị phá đất chui ra.