Lần đầu Lâm Sanh gặp Hill chính là ở phòng y tế, lúc đó hắn vừa hoàn thành nhiệm vụ, trên người có không ít vết thương do tinh thú cào, miệng vết thương còn rỉ máu.
Có người khuyên hắn trực tiếp đến khoang trị liệu chữa trị, nhưng số lượng khoang đó có giới hạn, Lâm Sanh không cảm thấy mình bị thương nặng đến mức đó, định vào phòng y tế đơn giản tiêu độc và băng bó thôi.
Rất nhiều người cũng cùng ý tưởng như hắn, trong phòng y tế đông đúc, trước mặt các bác sĩ đều xếp thành hàng dài.
Lâm Sanh không thấy phiền, từ bên cạnh cái xe đẩy nhỏ cầm mấy bình thuốc rồi thuận tay lấy một cuộn băng vải. Xuất thân từ quân đội, hắn tự biết ra sao là chỉnh tề — vết thương ở phía sau lưng, khó tự mình xử lý.
Hắn quyết định tùy tiện kéo người hỗ trợ, Lâm Sanh nghĩ vậy. Nói thật, nếu không phải thuốc của hắn đã dùng hết, hắn đều sẽ không chạy một chuyến này.
Hắn vốn định lặng lẽ rời đi từ cửa sau, nhưng vừa bước ra thì bị một cánh tay kéo lại.
Lâm Sanh ngẩng đầu, nhìn thấy mặt người ấy, trong lòng thầm huýt sáo khen.
Người đó là một dẫn đường, tuổi có lẽ không chênh lệch lắm so với hắn. Tóc hơi dài buộc một búi nhỏ ở sau, mặt bên có vài vết sẹo. Dù mặt không có biểu cảm nhiều, tổng thể khí chất rất ôn hòa.
Lâm Sanh vốn ghét người đẹp, nhưng người dẫn đường này khiến hắn có cảm tình khá cao. Hắn hơi ngẩng đầu, cười hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Người nọ rụt cánh tay lại, chỉ vào máu thấm ướt áo sau lưng hắn: “Ngươi bị thương nặng, tốt nhất xử lý ngay.”
Người ấy rút từ túi ra một tấm thẻ nhỏ, đeo ở ngực, “Ta là bác sĩ mới tới của quân bộ, hiện đang thực tập. Nếu ngươi tin ta, ta có thể giúp.”
Lâm Sanh nhớ lại, đúng là nghe nói có một nhóm người mới đến. Có nhân viên chuyên nghiệp hỗ trợ thì đương nhiên tốt, hắn gật đầu, đưa thuốc trong tay cho người ta: “Vậy cảm ơn ngươi.”
Hill nhàn nhạt liếc mấy cái thuốc trên tay, không nhận, “Mấy thứ đó không dùng được, cất lại đi.”Y dùng ánh mắt ra hiệu cho hắn theo.
Lâm Sanh cất thuốc vào nút không gian rồi đi theo.
Hill dẫn hắn lên tầng, vào một phòng riêng, bên trong chỉ có giường và cái bàn, không có dụng cụ gì.
Lâm Sanh biết, phòng nghỉ quân bộ thường bày vậy. Vừa vào nhìn lên biển số phòng, thấy trên đó viết: Hill.
Thường thì phòng nghỉ không ghi tên, trừ khi người đó muốn ở lâu ở đây. Nhưng vì sao không vào ký túc xá khu khác? Lâm Sanh không hỏi nhiều.
Hắn ngoan ngoãn vào trong, kéo ghế ngồi, liếc Hill một cái.
Hill lắc đầu, chỉ giường.
Lâm Sanh không khách sáo, ngồi vào.
“Ta mới từ phi thuyền xuống, quần vẫn chưa kịp thay, có thể làm bẩn khăn trải giường, lát ta sẽ giặt giúp ngươi.”
Hill không nói gì về chuyện đó, lấy dụng cụ và thuốc từ góc ra.
“Xin lỗi, ta còn đang thực tập, thầy không cho ta đến nơi này.” Dù xin lỗi, nhưng giọng y bình tĩnh, không giống như đang than phiền.
“Nhưng hôm nay nghe nói có nhóm người trở về, phòng y tế chắc không lo liệu kịp, ta qua đây xem thử.”
Lâm Sanh nhìn y chỉnh dụng cụ cẩn thận, tâm tình rất vui, nghe vậy cười một tiếng, “Không sao đâu, vết thương của ta tự ta cũng xử lý được, ngươi chắc chắn giỏi hơn ta nhiều.”
Khóe miệng Hill nhếch lên, “Ừ, thành tích của ta cũng không tệ.”
Mỹ nhân mỉm cười, trông thực dễ chịu. Lâm Sanh sững lại, lấy lại tinh thần và phát hiện áo sơmi mình đã bị cắt rách.
Hill cầm kéo, cắt phần vải dính máu và đẩy sang một bên.
“Cởi ra cho dễ thao tác, tránh rách vảy.”
Lâm Sanh hiểu ngay, nhưng vẫn rùng mình một chút vì đột nhiên cảm thấy lạnh.
Hill thấy vậy, tăng thêm chút ấm trong phòng.
Lâm Sanh hơi ngượng, “Do máu nhiều sẽ vậy, ta hay bị thương.”
Hill không chú ý đến chi tiết nhỏ đó, y nhìn kỹ vết thương lớn ở lưng Lâm Sanh, nhíu mày.
Lâm Sanh không rõ vết thương trông như thế nào; khi bị tinh thú vồ lúc không kịp triệu hồi cơ giáp, hắn bị thương khá nặng. Ban đầu rát bỏng, sau lại đóng mài vảy, cảm giác dễ chịu hơn nhiều.
Người phía sau vẫn động tác chậm rãi, Lâm Sanh hơi nghi hoặc, “Có chuyện gì sao?”
Giây sau, tấm bông tẩm thuốc được đặt lên, đau đớn như phóng đại, Lâm Sanh cố chịu, chưa kịp kêu lên.
“Thú công kích ngươi là tặc ân hùng?”
Lâm Sanh không ngờ y nhìn ra được, liền trả lời: “À, đúng. Nhãn lực ngươi khá nhạy.”
Miếng bông trên vết thương di chuyển, mỗi tấc da mở ra đều khiến hắn rùng mình.
Vết thương Lâm Sanh rất lớn, gần như băng ngang toàn bộ lưng; bởi tắc ân hùng có móng vuốt chứa độc thần kinh, người ta buộc phải dùng thuốc giải ngay, nếu không sẽ không khỏi.
Hill thay miếng bông lớn hơn, nhẹ nhàng chà rửa.
“Lát nữa ngươi còn phải tiêm một mũi giải độc.”
Lâm Sanh nghiến răng, nghĩ thầm đau chẳng khác gì trước — lần này còn đau hơn nhiều. Nghe vậy, hắn mở miệng định hỏi, lại nuốt xuống và chỉ hừ một tiếng.
“Tê… Ừm… nhưng ta đã tiêm rồi, nghe nói không phải tiêm lại.”
Hill rút kéo, vừa định làm, lại dừng.
“Lát nói sau. Ngươi có bị dị ứng với thuốc tê dạng châm không?”
Lâm Sanh bất giác lắc đầu.
Hill thở nhẹ, rút ống tiêm nhỏ và tiêm vào phần cổ cho hắn.
Cảm giác tê lan từ cột sống xuống phía dưới, toàn bộ phần lưng dần mất cảm giác.
Cuối cùng được giải thoát khỏi thống khổ, Lâm Sanh thở nhẹ ra, đồng thời nghĩ đến điều gì rồi nói, “Không phải, ngươi tiêm tê mà không báo trước cho ta biết à?”
Hắn nói không phải trách móc, mà chỉ là tò mò.
Sắc mặt Hill không đổi, cũng không tỏ ra bối rối, “Quên mất.”
Thản nhiên đến mức khiến người ta không biết nói gì.
Lâm Sanh ôm trán, trong mười giây thấy nỗi đau muốn chết muốn sống.
Kéo tu bổ da thịt trong không gian nhỏ hẹp vang lên vô cùng rõ ràng, bút điện chạm vào tổ chức da thịt, tiếng rít nhỏ và mùi khét cháy truyền ra.
Một chuỗi động tác đó khiến Lâm Sanh cũng tò mò nhìn qua tình trạng vết thương của mình, nói thật, hắn không ngờ lại thảm đến thế.
Chờ đến khi băng vải quấn đầy nửa người trên, mông hắn đã tê rần vì ngồi lâu.
Vẫn luôn giữ mặt mũi, lo ảnh hưởng người ta thao tác, Lâm Sanh chỉ khẽ cảm ơn rồi lập tức đứng dậy đi vài bước.
Hill thu dọn dụng cụ, liếc nhìn kẻ đang đi qua đi lại, nhắc nhở: “Đừng quên tiêm thuốc giải độc.”
Nghe vậy, Lâm Sanh mới sực nhớ, “Ta vừa hỏi ngươi rồi, sao ta còn phải tiêm nữa?”
Hill đang rửa sạch hộp dụng cụ, dùng cằm chỉ vào quang não: “Vừa rồi ta chụp ảnh vết thương của ngươi, tình huống khác hẳn ca bệnh ta từng thấy.”
Lâm Sanh nghiêng lại gần nhìn kỹ.
“Ừa… Hình như chỗ đó càng đen?”
Hill cất đồ vào rương, “Không chỉ vậy, xung quanh vết thương còn có dấu hiệu hoại tử rõ ràng.”
Y ngồi lại, nhìn thẳng mắt Lâm Sanh: “Nói thật, nếu không phải thấy ngươi còn sống, ta sẽ cho rằng đây là vết thương của một xác chết.”
Lâm Sanh bị nghẹn, cười ha ha: “Ngươi nói chuyện đúng là có ý tứ.”
Hill rũ mắt, “Quá khen.”
Lâm Sanh buông quang não y ra, kéo áo sơ mi rách che ngực: “Dù sao cũng cảm ơn ngươi. Lát nữa ta sẽ đến phòng y tế tiêm thêm một mũi.”
Hill gật đầu: “Tình trạng của ngươi có thể là quá mẫn cảm với độc tố thần kinh này. Tiêm thêm mũi nữa chắc sẽ không sao.”
Hắn ngập ngừng vài giây, rồi nói: “Nhưng ngươi tốt nhất vẫn nên để bác sĩ chuyên nghiệp kiểm tra lại, xem có cách giải quyết tốt hơn.”
Lâm Sanh xua tay, không để tâm: “Ta tin ngươi.”
Hắn không muốn dây dưa thêm chuyện này, trực tiếp nói ra mục đích: “Ngươi có thể cho ta số quang não không?”
Hắn cười, lấy việc trị liệu làm cớ: “Ta thấy chúng ta có duyên, muốn làm quen với ngươi.”
Hill thì thật sự lấy trị liệu làm lý do. Hơn nữa giữ số liên lạc cũng yên tâm hơn, có thể giám sát hắn tiêm thuốc.
Y gật đầu đồng ý.
Danh sách bạn tốt thêm ra một cái:
Lâm Sanh.
Sau khi trở về, Lâm Sanh ngoan ngoãn tiêm thuốc giải theo lời Hill. Vết thương quả nhiên không xấu đi, ngược lại còn nhanh chóng khôi phục.
Nhưng hắn vẫn thường xuyên tìm đến Hill, xuất phát từ mong muốn gặp gỡ riêng.
Mỗi lần thấy y, tâm tình Lâm Sanh đều tốt hơn. Trên người Hill có một loại khí chất đặc biệt, luôn có thể trấn an nội tâm nóng nảy.
À, thì ra đây chính là mị lực chữa lành của dẫn đường sao?
Tinh thần lực của Lâm Sanh vốn rất cao, nhưng đều dùng để công kích. Trước đây trong học viện từng có một môn “khai thông lính gác”, hắn chưa từng đạt tiêu chuẩn.
Nhưng hắn chẳng để tâm, mục tiêu của hắn là ra chiến trường, xông lên tiền tuyến.
Không biết có phải vì vậy, so với những lính gác cường tráng, Lâm Sanh càng thích kiểu dẫn đường ôn hòa.
Như Hill, hắn thật sự có cảm tình. Nhưng nhiều lắm cũng chỉ dừng ở đó, không hơn.
Dù sao hắn không phải lính gác, không có dẫn đường khai thông thì cũng đâu đến mức mất kiểm soát, không thể kiềm chế mà công kích người khác.
Ngược lại nếu ghép cặp với lính gác, hắn lại không thể khai thông họ, còn có thể bị chịu đựng. Còn nếu bám dính một dẫn đường khác, lại chậm trễ người ta.
Dẫn đường nào lại muốn tìm dẫn đường khác làm bạn lữ? Lỡ đến kỳ kết hợp nhiệt mà chỉ cọ loạn vô ích thì sao?
Cho nên Lâm Sanh vẫn biết dừng đúng lúc, khắc chế mình không nghĩ nhiều, trong phạm vi an toàn hưởng thụ thứ hữu nghị quý giá này.
Nhưng tình cảm vốn là cái cây tự do sinh trưởng, không ai ngăn nổi nó che kín cả bầu trời.
Dần dần, bất kể bận rộn thế nào, Lâm Sanh cũng sẽ ghé qua phòng nghỉ của Hill.
Ban đầu lấy cớ vết thương, sau lại viện lý do bạn bè rảnh ghé chơi. Dù sao lần nào cũng tìm được cớ, hỏi vài vấn đề học thuật vặt, xen kẽ dò hỏi chuyện của Hill.
Lâm Sanh chưa bao giờ nhắn tin trước, sợ quấy rầy, nên thường bất ngờ ghé qua. Nhưng thật ra chuyện này cũng là quấy rầy rồi, chỉ là hắn không kìm nổi.
Thông minh như Hill, chắc chắn hiểu ý hắn. Nhưng y không hề vạch trần, tuy giọng điệu luôn nhàn nhạt, mặt mày không biểu cảm, nhưng lại nghiêm túc trả lời từng câu hỏi hắn bày ra.
Lâm Sanh nghĩ, nếu đổi lại là mình bị nhìn chằm chằm suốt, thì bạn bè thân cỡ nào cũng sẽ phiền chết.
Đủ rồi. Không thể cứ thế này mãi.
Một ngày bình thường nào đó, hắn lại cùng Hill chạm mặt trong phòng nghỉ chật hẹp ấy, tùy tiện lôi kéo mấy đề tài vớ vẩn, cuối cùng đứng một bên, lặng lẽ nhìn y khâu trên lớp da nhân tạo.
Lâm Sanh biết lúc đó không nên quấy rầy, nhưng lại không kìm được, nhìn những ngón tay thon dài ấy mà thất thần.
Rốt cuộc hắn cũng không kìm được, nói: “Sao ngày nào ngươi cũng luyện cái này? Ta thấy ngươi đã làm rất tốt rồi.”
Không gian rơi vào tĩnh lặng.
Lâm Sanh ngược lại thấy nhẹ nhõm, nghĩ thầm: tốt rồi, cuối cùng ta cũng làm y phiền chán, như vậy ta có thể buông bỏ, không bao giờ đến nữa.
“Đợi đến ngày mai, ta sẽ không cần luyện nữa.”
Lâm Sanh cho rằng y sẽ không đáp, đang thất thần. Nghe được câu đó, hắn mới giật mình.
“Úc, vậy thì tốt quá.” Chỉ mấy chữ, nhưng hắn cảm thấy có gì đó lạ. Hắn vội vàng thêm một câu: “Ngươi nhất định sẽ trở thành một bác sĩ giỏi.”
Hill khẽ gật đầu. Thời gian sau đó, hai người không nói thêm gì.
Đêm đó, Lâm Sanh nằm trên giường, trong tay nắm chặt quang não. Từ kẽ ngón tay hắt ra ánh sáng mơ hồ, trên màn hình là một tin nhắn:
“Ngày mai ta phải đi Lạc Hà Tinh làm nhiệm vụ, nên không thể đến tìm ngươi 【khóc thút thít jpg】. Xin lỗi a, nghe nói ngươi sắp chuyển lên chính thức , ta chúc mừng ngươi trước.”
Đêm đó, Lâm Sanh vươn tay bẻ một cành cây rậm lá.