Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 54: Tin tưởng

Nghe được Lâm Sanh nhỏ giọng cùng Hill nói muốn đi hẹn hò, Bạch Uyên thoáng giật mình. Hai dẫn đường thành đôi tuy hiếm thấy, nhưng cũng không phải không có.

Sau đó cậu cảm nhận được có người dựng lên kết giới cách ám, biết cặp đôi nhỏ muốn nói chuyện riêng. Cậu cũng không có hứng thú nghe lén, dứt khoát nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.

Lâm Sanh nói xong câu kia, hai người cũng không nói thêm nữa. Bất quá vẫn duy trì tư thế ôm, không tách ra.

Lực lượng quen thuộc từ trong không gian của Hill xuyên qua, những chỗ tàn khuyết được vá lại một chút, mày Lâm Sanh giãn ra, tâm tình khá hơn nhiều.

“Ừm…” Hắn ngồi dậy, duỗi người, “Kỹ thuật của ngươi vẫn tốt như vậy, hiện tại ta còn có thể lại đánh mười trận.”

Sắc mặt Hill không đổi, vừa thao tác máy trị liệu trên người Bạch Uyên, vừa nói: “Ta không muốn gặp ngươi trong phòng y tế đâu.”

Lâm Sanh phẩy tay, không để ý, “Ta chưa đến mức yếu vậy. Trong đám tân binh ngoài Bạch Uyên, không ai có thể thương tổn được ta.”

“Chỉ mong vậy.” Hill thu hồi kết giới, nhìn về phía Bạch Uyên, “Trị liệu cơ bản đã hoàn thành, thân thể đã không còn đau chứ?”

Thời gian trị liệu khoảng 20 phút, bên trong máy ấm áp dễ chịu, Bạch Uyên quả thật ngủ thiếp đi.

Nhưng do tinh thần lực quá mức mẫn cảm, khi kết giới bị thu hồi, cậu liền lập tức tỉnh lại.

Bạch Uyên đứng dậy, hoạt động tứ chi, “Cảm ơn ngài, ta thấy rất ổn.”

Lâm Sanh quét mắt nhìn cậu vài lần, yên tâm gật gật đầu, “Ừ, không thấy có vấn đề gì. Lát nữa nhớ thay quần áo, kẻo nguyên soái nhìn ra.”

Hill liếc hắn một cái, lạnh giọng: “Giờ mới lo bị nguyên soái phát hiện? Ngươi đánh người ta bị thương nhiều như vậy.”

Bạch Uyên vội giải vây: “Là ta chủ động xin đối luyện, bị thương là do kỹ năng ta không bằng người, không liên quan đến trung tướng.”

Hill thở dài, lắc đầu, “Hai người các ngươi đều như vậy, chỉ là một lần đối luyện mà xuống tay nặng thế. Nếu ta không ngăn lại, cuối cùng sẽ thành cái dạng gì?”

Lâm Sanh muốn nói thêm gì đó, Hill lại không để ý, tiếp tục nói: “Ta biết làm quân nhân, mỗi lần đối luyện đều phải toàn lực ứng phó. Nhưng ta cũng hy vọng hết thảy lấy sức chịu đựng thân thể làm tiền đề. Đừng vì một lần đối luyện mà để lại bệnh căn, như vậy liền mất nhiều hơn được.”

Bạch Uyên ngoan ngoãn gật đầu, “Lần sau ta sẽ chú ý.”

Lâm Sanh liền trực tiếp mở cửa, phất tay rời khỏi phòng y tế.

Hai người vốn không muốn để Tạ Hoài biết, nhưng khi đó có quá nhiều người vây xem, tin tức vẫn không giấu nổi.

Máy truyền tin để trong phòng đối chiến, Bạch Uyên tìm lại thì đã có gần mười tin nhắn.

Trong đó có sáu cái là của Tạ Hoài.

“Đối luyện với Lâm Sanh? Thân thể thế nào?”

“Sao không trả lời tin, bị thương nặng lắm sao?”

Ở giữa dừng năm phút, chắc y đã hỏi người khác.

“Đi lại không thành vấn đề, may mắn thương không nặng.”

“Hill nói đã trị liệu cho em, nhưng tốt nhất em nên ngủ một lát.”

“Chiều nay đừng đi huấn luyện nữa, ngoan.”

“Anh vốn định đến tìm em, nhưng phải đi công tác bên ngoài, xin lỗi. Tối hẳn là có thể xong, chờ anh trở về.”

Bạch Uyên nghĩ y sẽ hỏi nguyên nhân cậu yêu cầu đối luyện, nhưng chắc y cũng đã rõ.

“Em không sao, anh yên tâm.”

“Anh công tác bên ngoài cũng phải cẩn thận, em chờ anh về.”

Tạ Hoài không trả lời nữa.

Hẳn là đang bận.

Bạch Uyên cất máy truyền tin, trở về phòng nghỉ. Giờ đã quá thời gian tập hợp buổi chiều, nhưng cậu cũng xác thật không định đi.

Tinh thần lực huấn luyện đối với cậu tác dụng không lớn, ngược lại buổi sáng rèn thể năng càng làm cậu hứng thú hơn.

Vừa ngủ một giấc trong phòng y tế, hiện giờ cậu lại không thấy buồn ngủ. Ngồi ở mép giường, cậu bắt đầu nhớ lại cuộc đối chiến vừa rồi.

Thật ra ban nãy cậu có thể gọi hồ ly trắng ra, nhưng việc mình có tinh thần thể vẫn không nên để quá nhiều người biết.

Hơn nữa tuy hồ ly trắng đã trưởng thành hơn theo ký ức khôi phục, nhưng do còn đang hấp thu lực lượng, hầu hết thời gian nó đều ngủ, càng không cần thiết quấy rầy.

Dù sao về linh hoạt và sức mạnh Lâm Sanh đều hơn cậu.

Xem ra sau này cậu phải rèn luyện thêm phần độ nhạy và lực lượng, Bạch Uyên nghĩ.

Bất quá thu hoạch lần này cũng không nhỏ, ít nhất cậu đã biết tinh thần lực của mình rốt cuộc ở mức nào.

Vừa rồi còn e dè, cậu mới chỉ dùng chưa tới một phần ba lực lượng. Nếu một kích toàn lực, không biết có phải sẽ khiến Kael mất nửa ống máu hay không.

Đinh…

Máy truyền tin reo lên, là Clint gọi đến.

Bạch Uyên lập tức nhận.

“Tạ tiên sinh đang bận, chưa kịp xem tin của ta, nên ta trực tiếp nói với ngài.”

“Được.”

“Bên Trần bất phàm bị yêu cầu nghiên cứu lấy gen tín hiệu để làm môi giới, chế tạo thiết bị định vị cá nhân. Lần này sở trường trực tiếp lấy gen của ngài ra, chỉ sợ lại muốn động đến ngài.”

“Hắn đã cố gắng kéo chậm tốc độ thực nghiệm, nhưng nhiều nhất ba ngày, thiết bị sẽ hoàn thành.”

Bạch Uyên cười lạnh, thật là gấp gáp, xem ra khôi phục không tồi.

Clint vô cùng lo lắng, nhưng cũng không có cách nào: “Gần đây ngài phải thật cẩn thận, tuyệt đối đừng đi một mình. Ta sẽ tiếp tục liên hệ Tạ tiên sinh, y nhất định sẽ tận lực ở bên ngài.”

Bạch Uyên chạm nhẹ màn hình, “Không cần, ta tự tìm Tạ Hoài là được.”

“Ngươi và Trần Bất Phàm đều vất vả rồi, cảm ơn.”

“Đó là bổn phận của ta. Hy vọng ngài sớm liên hệ được Tạ tiên sinh.”

Bạch Uyên ném máy truyền tin qua một bên, rồi nằm nghiêng trên giường.

Tốt lắm, đang muốn tìm gã, thế mà chính gã lại tự đưa tới cửa.

Lực lượng lần trước còn chưa khôi phục, hơn nữa lại ở trong không gian của gã, đánh không lại cũng là bình thường.

Hiện tại đã khác, Bạch Uyên vuốt nút không gian trong túi, lần này cậu đã chuẩn bị đầy đủ.

Mấy ngày nay, ngoài việc cường hóa tố chất thân thể, cậu còn thêm cả huấn luyện điều khiển cơ giáp. Trước đây ở trường, môn này cậu vốn không hề kém, huống chi thân là thiết kế sư, đối với cơ giáp càng rõ như lòng bàn tay.

Trải qua tập trung huấn luyện, trình độ của cậu tiến bộ vượt bậc.

Đến đây đi, lần này tuyệt đối đánh phế ngươi.

Cùng lúc đó, bên Tạ Hoài.

Y quả thật rất bận. Rõ ràng trên đường không nhiều người, thế mà lại có kẻ bỗng phát cuồng, giống như tang thú phát bệnh, nơi nơi cắn loạn. Một người cắn mười, mười lại thành trăm, trong chốc lát kẻ điên bò đầy đất.

Bọn họ lập tức bắt vài người, một hồi kiểm tra, không phát hiện bất cứ vấn đề nào.

Đội dẫn đường tiến hành kiểm tra đo lường, cũng không phát hiện dấu vết “Ma thuật sư”.

Đúng lúc mọi người bó tay, đám người phát bệnh kia lại như gặp kỳ tích ổn định trở lại.

Bất quá để ngừa vạn nhất, bọn họ vẫn bắt tất cả lại, thống nhất đưa đến bệnh viện cách ly.

Cảnh tượng này kỳ thực giống với mấy lần trước Bạch Uyên gặp nạn, chiêu điệu hổ ly sơn lặp đi lặp lại, lần nào cũng dùng được.

Gặp sự kiện đột phát thế này, Tạ Hoài không có lý do không xuất hiện. Bất quá y có thể cảm giác được tinh thần lực của Bạch Uyên, người vẫn ổn, cuối cùng y mới thở phào.

Vở kịch khôi hài này chấm dứt, đã là buổi tối. Tạ Hoài nghĩ Bạch Uyên sẽ gửi tin cho y, nhưng máy truyền tin vẫn im lìm.

Y mở ra xem, phát hiện một hàng tin nhắn dày đặc.

Nhiều tin vậy, sao lại chẳng có phản ứng gì? Hay máy truyền tin hỏng rồi?

Tạ Hoài không kịp nghĩ nhiều, vội mở ra từng cái đọc xuống.

Càng đọc, sắc mặt y càng trầm.

Là Clint cung cấp tình báo.

Y lập tức phân phó cho Lý Hành Chi, rồi chạy về quân bộ.

Trên đường, Tạ Hoài mở hai tin Bạch Uyên gửi.

“Chuyện Clint nói em đều đã biết, anh không cần lo. Em có lòng tin đánh phế Kael.”

“Em vẫn luôn cùng Lâm Sanh, Hill ở chung, chờ anh trở về.”

Trái tim hoảng loạn của Tạ Hoài được hai câu này trấn an không ít.

Trong phòng nghỉ, ba người đang chơi bài.

Bạch Uyên không ngờ người như Hill lại chủ động rủ đánh bài, hơn nữa còn chơi không tệ.

Sau khi nhận tin từ Clint, trong lòng Bạch Uyên bốc lửa, từng nghĩ trực tiếp đến viện nghiên cứu bắt tên kia. Nhưng nghĩ lại rồi bình tĩnh, vẫn nhịn xuống.

Bất quá trong lòng bực bội, cậu quay về phòng huấn luyện, liên tục đấm bao cát để phát tiết.

Lâm Sanh ăn cơm trưa xong trở về, thấy cảnh đó.

Hắn tưởng Bạch Uyên buồn vì thua, liền khuyên nhủ:

“Thua một lần không sao, ngươi đã rất lợi hại rồi. Ta dám chắc trong đám tân binh không ai là đối thủ của ngươi.”

Bạch Uyên dừng tay, dùng tay áo lau mồ hôi, “Ta không phải vì cái này.” Cậu ngập ngừng rồi nói: “Trước kia có một lính gác mỗi ngày đều gửi tin quấy rầy ta, ta mắng một trận thì hắn cũng ngừng. Kết quả hôm nay lại bắt đầu buồn nôn trở lại.”

Lâm Sanh đồng cảm, vỗ vai cậu an ủi: “Ta hiểu, ta hiểu. Dẫn đường ưu tú như chúng ta, luôn có kẻ muốn trèo cao.”

Nghĩ ra gì đó, hắn lấy máy truyền tin ra quơ quơ trước mặt, “Vừa rồi Hill rủ ta chơi bài, ngươi có muốn cùng không?”

Bạch Uyên thở dài, phiền muộn thì có ích gì, chỉ tự làm khổ mình.

“Được.”

Người thanh tú mảnh khảnh cởi áo blouse trắng, thêm vài phần nhàn nhã.

Hill xáo bài trong tay, thần sắc thong dong.

Bạch Uyên liếc vài lần, vẫn thấy thần kỳ.

Hill nhận ra ánh mắt của cậu, khóe môi hơi cong.

“Không ngờ ta cũng thích chơi cái này?”

Bạch Uyên nhìn thẳng y, cũng cười: “Đúng vậy, thật không nghĩ tới. Buổi chiều Lâm Sanh gọi ta tới, ta còn tưởng là hắn muốn chơi.”

Lâm Sanh ném ba lá bài, dùng khuỷu tay chọc Bạch Uyên: “Sao ta có thể lừa ngươi? Nói thật, ta cũng chẳng thích cái này.”

Hill liếc hắn một cái, dứt khoát ném hết bài trong tay.

“Ngươi thua.”

Lâm Sanh gãi đầu, “Trời ạ. Sao lần nào ngươi cũng thắng? Từ nãy đến giờ thua cược bao nhiêu lần rồi?”

Hill cầm cốc nước, khẽ nhấp một ngụm.

“Không đánh cược, chỉ chơi hữu nghị.”

“Ngày nào cũng thua mà còn hữu nghị được?”

Bạch Uyên lúc thì nhìn người này, lúc thì nhìn người kia, bị hai người tung hứng đến mức khóe miệng không khép nổi.

“Tình cảm các ngươi thật tốt.”

Lâm Sanh kiêu ngạo nâng cằm, “Đúng chứ, ta cũng thấy vậy.”

Hill không phủ nhận, chỉ ánh mắt nhìn Lâm Sanh thêm vài phần ôn nhu.

Bạch Uyên hơi tò mò, nhịn không được hỏi: “Các ngươi ở bên nhau bao lâu rồi? Làm sao mà thành một đôi?”

Vừa nghe vậy, Lâm Sanh liền hăng hái, bỏ mặc bài, cầm ly nước của Hill uống một ngụm lớn, khụ khụ giọng.

“Chuyện này nói thì dài, nhưng ta rất muốn chia sẻ với ngươi câu chuyện tình yêu vĩ đại của chúng ta.”