Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 53: Hill

“Chuẩn bị xong chưa?”

Trong phòng đối chiến, hai người mỗi người đứng một bên, vận sức chờ phát động. Ngoài cửa tụ không ít người tới xem náo nhiệt, nhỏ giọng xì xào bàn tán.

“Uầy, không ngờ Bạch Uyên muốn quyết đấu với Lâm Sanh, không ngờ nha, lá gan cậu ấy lớn thật.”

“Người ta cũng có căn bản để khiêu chiến chứ, lần đầu đối chiến không phải cậu ấy đã giằng co với trung tướng rất lâu sao.”

“Cũng phải, Bạch Uyên là quái vật tinh thần lực, chỉ riêng khoản này thì trong đế quốc mấy ai sánh kịp.” Người nói khẽ thở dài, “Đáng tiếc, lần này không chỉ so tinh thần lực a.”

Quân bộ có một quy tắc bất thành văn: hễ bước vào phòng đối chiến, quy tắc duy nhất chính là dốc hết sức đánh bại đối phương.

Đó là sự tôn trọng lớn nhất dành cho đối thủ, cũng là tôn trọng với chính mình.

Bạch Uyên gật đầu, bày tư thế nghênh chiến: “Đến đi.”

Lâm Sanh nhướng mày. Cậu nhóc nàu này là muốn hắn chủ động ra tay trước à? Xem ra cậu ta rất tự tin với thực lực của mình.

Vậy thì hắn không khách khí nữa.

Chớp mắt tiếp theo, tinh thần lực bén nhọn theo động tác của Lâm Sanh đồng thời ập tới, quyền phong sắc lạnh, trong khoảnh khắc đã dí thẳng vào mặt.

Không gian tinh thần bị một dòng lực khác đóng băng rồi xé toạc, Bạch Uyên sớm có chuẩn bị, lập tức tập trung ý chí, điều động càng nhiều lực để bù lại, áp chế d*c v*ng xâm nhập từ đối phương.

Ngoài “đánh cờ” bằng tinh thần lực, va chạm tứ chi lại càng không thể bỏ qua.

Hai tay Bạch Uyên giao nhau đặt trước ngực, đỡ được cú đấm của Lâm Sanh. Bên ngoài, xúc tua tinh thần tản ra quấn quanh địch thủ, giúp cậy dự đoán tối đa lộ tuyến công kích của đối phương.

Đương nhiên, bản lĩnh này đâu chỉ mình cậu có. Nắm đấm vừa bị chặn, Lâm Sanh liền nhấc chân, đá thẳng vào hông sườn cậu.

Bạch Uyên phản ứng rất nhanh, nghiêng mình né tránh.

Đối phương không cho cậu th* d*c, thân hình lại áp sát, từng cú đấm nện khắp toàn thân.

Bạch Uyên cố gắng đỡ hơn phân nửa, nhưng lực cơ bắp không đủ khiến cậu rơi xuống hạ phong.

Người tụ ngoài cửa càng lúc càng nhiều, một bộ phận trực tiếp vào trong, đứng sát bên xem.

“Sao Bạch Uyên không phản công? Chỉ phòng thủ thì không ổn.”

“Lâm Sanh ra đòn quá nhanh, để hắn ra tay trước rồi thì rất khó tìm kẽ mà phản kích.”

“E là trận này sẽ không kéo dài.”

“Cái gì chứ, ngươi nghĩ Bạch Uyên sẽ thắng thật à?”

“Cũng chưa chắc thua, tinh thần lực cậu ấy mạnh như vậy mà.”

Đau—cái đau chưa từng có. Từng tấc da thịt như bị kim chích, căng tức thình thịch, phô bày sự tồn tại của nó.

Tấn công liên tục mười lăm phút, vậy mà Lâm Sanh chẳng hề mệt, chiêu lại càng sắc bén.

Không thể kéo dài nữa. Về thể lực, cậu còn không bằng tân binh huấn luyện chung. Cậu buộc phải tận dụng ưu thế của mình mới có thể thắng.

Trong không gian, cậu vẫn luôn giữ trạng thái “chỉnh” tinh thần lực, ngưng kết thành từng khối, bức lui dòng xâm nhập.

Đảm bảo các vết rách trong không gian đã được vá kín, Bạch Uyên không do dự, điều động gấp đôi lực lượng, nhanh chóng đột nhập vào không gian tinh thần của Lâm Sanh.

Bị áp lực lớn xâm nhập đột ngột, động tác của Lâm Sanh chậm một nhịp.

Đó chính là cơ hội cậu chờ. Một tay chộp cổ tay đang ra quyền của đối phương, tay kia đánh thẳng vào đầu hắn.

Lâm Sanh chỉ khựng có một cái chớp mắt, liền dùng mẹo, nhanh chóng rút tay phải, lắc mình tránh khỏi.

Biết cú này khó mà trúng sâu, Bạch Uyên đổi chiêu, ngưng tinh thần lực thành lưỡi dao bén như cắt, hung hăng rạch một đường trên không gian đối phương.

Công kích vào không gian là k*ch th*ch trực tiếp nhất: đầu nhói căng khiến Lâm Sanh cau mày. Nhưng ngay giây sau, khóe môi hắn lại cong, như phát hiện được món đồ thú vị, hắn bật cười.

Mặc kệ đối phương nghĩ gì, Bạch Uyên lập tức áp sát ra quyền. Lần này, cậu thành công đấm trúng má trái Lâm Sanh.

Cậu tính thừa thắng xông lên, tung tiếp một quyền…

Giây tiếp theo, cánh tay đã bị nắm chặt, lực đạo mạnh đến như muốn bẻ gãy.

Bạch Uyên bị quăng thẳng ra ngoài.

Bản năng chiến đấu mà Quy Vân để lại thôi thúc cậu cố ổn định thân thể, nhưng cơ bắp không theo kịp đầu óc; cuối cùng cậu vẫn đập vào tường.

Bò dậy. Không thể nằm đó.

Trên chiến trường, đó là tối kỵ: chỉ một đòn tùy ý là đối phương có thể khiến ngươi không bao giờ đứng dậy nổi.

Nhưng thân thể lại chẳng nghe não sai khiến, đau nhức tràn khắp từng bó cơ. Bất đắc dĩ, Bạch Uyên chỉ còn cách tăng cường độ công kích tinh thần, hy vọng khiến Lâm Sanh bị ảnh hưởng mà chưa thể ra tay ngay.

Quả đúng như cậu tính: Lâm Sanh ôm đầu, đứng từ trên nhìn xuống, nhưng vẫn chưa bước tiếp.

“Đủ rồi đi, bất kể ngươi vì mục đích gì, giờ cũng nên có kết quả.”

Âm thanh truyền qua hệ thống phát thanh của phòng đối chiến. Nghe hơi quen, nhưng Bạch Uyên không nhận ra ai.

Bị công kích vào không gian cũng khó chịu chẳng kém. Lúc này Lâm Sanh bứt rứt đến mức muốn cào tường.

Nghe tiếng nói, mắt hắn sáng lên một chút.

Thấy hai người không tiếp tục ra đòn, giọng nói kia bèn dịu đi:

“Ngươi hẳn rõ, nếu chỉ dùng tinh thần lực, Lâm Sanh không phải đối thủ của ngươi.” Giây sau, hắn đổi giọng: “Nhưng dùng thân thủ, ngươi không thắng nổi hắn.”

Những điều này, ngay từ đầu Bạch Uyên đã hiểu. Cậu biết không phải vậy.

Giọng ấy nhịp nhàng, tiếp lời đáp thẳng vào thắc mắc của cậu:

“Tuy thế, trong một trận đối chiến đúng nghĩa, ngươi vẫn sẽ không thắng được Lâm Sanh.”

Bạch Uyên không vì lời này mà bất phục. Cậu thu hồi luồng quấy phá trong không gian của Lâm Sanh, ngẩng đầu, nghiêm túc lắng nghe.

Đầu óc vừa được thả lỏng, Lâm Sanh lập tức dùng tinh thần lực vá lại lỗ thủng vừa bị xé.

“Được rồi, hai người các ngươi, mau đến phòng y tế.”

“Bang” một tiếng, hệ thống phát thanh tắt phụp, vài tiếng điện lưu rì rì rồi im hẳn.

Lâm Sanh xoa huyệt thái dương, chìa tay về phía Bạch Uyên đang còn ngồi bệt ở góc: “Sao rồi, đứng dậy nổi không?”

Bạch Uyên thử cử động chân. Ngoài đau ra thì cũng không có gì nghiêm trọng: “Ừ, ta không sao.”

Hai người một trước một sau rời phòng đối chiến.

Đám người xem náo nhiệt im bặt, nhưng ai nấy đều nhìn Bạch Uyên bằng ánh mắt kính nể.

Đợi hai người đi xa, bọn họ mới đồng loạt thở phào.

“Ngọa tào, Bạch Uyên vậy mà khiến trung tướng lộ vẻ mặt thống khổ như vậy, rốt cuộc cậu ấy dùng bao nhiêu lực?”

“Dù sao, nếu đánh lên người ta, ta ngất xỉu tại chỗ luôn rồi.”

“A a a, tân binh đã mạnh thế này, xem ra ta còn luyện chưa đủ.”

“Tỉnh đi, có luyện nữa tinh thần lực của ngươi cũng chẳng tăng vọt kiểu đó đâu.”

“Ô ô…”

Vì thân thể đau nhức, Bạch Uyên đi rất chậm. Lâm Sanh thì gần như không thương tích gì, ngoài cú đấm trên má.

Nhưng hắn vẫn cố ý thả chậm bước để đi sóng vai với Bạch Uyên.

“Ngài thật lợi hại.” Bạch Uyên mở miệng, giọng phẳng lặng, “Ngài nhất định đã khắc khổ huấn luyện rất lâu.”

Thấy cậu khập khiễng, bước nào cũng nhọc nhằn, Lâm Sanh dứt khoát đỡ lấy cánh tay cậu: “Bằng không thì vì sao quân bộ lại để một dẫn đường làm quan quân?”

“Điều kiện sàng lọc của quân bộ với dẫn đường càng nghiêm khắc hơn sao?”

Lâm Sanh liếc cậu, điềm đạm: “Không hẳn. Chỉ là ta không muốn thua kém lính gác, nên tự đặt yêu cầu cao hơn với chính mình.”

Bạch Uyên gật đầu, vô ý làm động vào chỗ xương quai xanh bị thương, đau tê bật ra một tiếng.

Lâm Sanh tiện tay bứt một lá cỏ, dán lên chỗ đau cho cậu.

“Loại cỏ này có thể giảm đau, nhịn một chút.”

Ra vậy—chẳng trách ở đâu trong quân bộ cũng trồng những loại thực vật thế này.

“Vì cái gì muốn tìm ta đối chiến?”

Ngay từ đầu Lâm Sanh đã hỏi vấn đề này, nhưng hắn không cho rằng đáp án lại đơn giản như vậy.

Bạch Uyên vẫn trả lời y như cũ: “Muốn biết tinh thần lực của mình đã mạnh đến đâu.”

Lâm Sanh liếc cậu một cái, rõ ràng không tin.

“Xả, kiểm tra tinh thần lực mà phải vào phòng đối chiến với ta? Là muốn bị đánh mới thoải mái à?”

Nghe vậy, Bạch Uyên bật cười khẽ.

Không biết có phải ảo giác hay không, sau trận đấu, ảnh hưởng cảm xúc của Quy Vân dường như giảm đi nhiều, khiến cậu cảm thấy nhiều việc thật buồn cười.

Lâm Sanh kinh ngạc nhìn chằm chằm cậu: “Gì cơ, ngươi thật sự vui vì bị đánh à?” Hắn còn lẩm bẩm, “Xem ra nguyên soái phu nhân còn có khuynh hướng này, ta có nên nói cho Tạ Hoài không nhỉ…”

Bạch Uyên cười càng rõ, nếu không phải khóe môi vết thương đau nhói, cậu chắc chắn đã cười lâu hơn.

“Ta chỉ không ngờ, Lâm Sanh lại là người có tính cách như vậy.”

Lâm Sanh thu lại suy nghĩ bay xa, tò mò hỏi: “Ngươi cho rằng ta là loại tính cách gì?”

Bạch Uyên nhớ lại thời gian từng đi theo hắn huấn luyện: “Ngài làm việc gì cũng nghiêm túc, lúc trước đi cùng Tạ Hoài cũng vậy, luôn hoàn thành nhiệm vụ y giao mà không chút cẩu thả.”

Cậu dừng một chút, rồi nói: “Cho nên ta cho rằng ngài rất đứng đắn.”

Lâm Sanh xua tay, thản nhiên đáp: “Nghiêm túc và đứng đắn chẳng liên quan gì nhau. Nói thật, binh lính kiểu chúng ta liều mạng ngoài chiến trường, mấy ai đứng đắn? Nếu có, cơ bản cũng chỉ là giả vờ.”

Khi nói, hai người đã tới cửa phòng y tế.

Lâm Sanh giơ tay gõ cửa, rồi dừng một chút: “Đương nhiên, vẫn có ngoại lệ.”

“Mời vào.”

Không nghe ra được “ngoại lệ” kia là ai, Bạch Uyên thoáng tò mò. Nhưng đã đến phòng y tế, không tiện hỏi chuyện bát quái trong quân bộ.

Trong phòng có một người mà Bạch Uyên chưa từng gặp. Thần sắc điềm đạm, khí chất rất giống Quy Vân, chỉ là mặc blouse trắng nên thêm phần ôn hòa.

“Ngồi đi.”

Bạch Uyên ngoan ngoãn nghe lời, ngồi lên giường kiểm tra.

Lâm Sanh thì tùy tiện, kéo ghế ngồi ngay trước mặt người kia.

Hắn cười, nghiêng tới gần: “Hill, sao ngươi biết chúng ta đối chiến?”

Hill nhàn nhạt liếc hắn, ấn nút khởi động.

Giường nơi Bạch Uyên ngồi bắt đầu biến hóa, cậu hoảng hốt, định bật dậy.

“Đừng cử động, nằm xuống đi. Nó sẽ rà quét tình trạng thân thể của ngươi.”

Bạch Uyên gật đầu làm theo.

Máy kiểm tra tỏa ánh sáng vàng ấm áp, khiến cậu mơ màng sắp ngủ.

Hai người kia thì nói chuyện, nhưng gần như chỉ có một người thao thao bất tuyệt.

“Ai, ngươi lo cho ta à? Yên tâm, loại công kích tinh thần cỡ này ta chịu được, trước kia cũng từng chịu rồi.”

“Nhưng cũng nhờ ngươi kéo ta đến đây, ta có thể lấy lý do bị thương xin nghỉ nửa buổi.” Lâm Sanh càng nói càng hăng, ngồi sát lại gần, cuối cùng còn ghé sát tai người kia, giọng thấp xuống: “Thế nào, có muốn đi hẹn hò không?”

Mặt Hill không đổi, chỉ lạnh nhạt đẩy hắn ra xa.

“Ngươi nói ngươi không sao?”

Lâm Sanh tựa vào ghế, vắt chân: “Ừ.”

Ngay giây sau, tiếng kêu thảm thiết của hắn vang khắp phòng y tế.

Bạch Uyên lập tức tỉnh hẳn, vội hỏi: “Lâm Sanh, ngài làm sao vậy? Có vấn đề gì sao?”

Hill đáp thay: “Không sao, ngươi đừng loạn. Ta đang trị liệu cho hắn, quá trình sẽ hơi đau.”

Bạch Uyên hiểu ra, trong lòng có chút áy náy.

Tinh thần lực va chạm giữa hai dẫn đường sẽ công kích trực tiếp không gian, nhưng trị liệu cũng đơn giản thôi—chỉ là rất đau.

“Ngươi kêu cái gì, chẳng phải vừa nói không sao?”

Lâm Sanh mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, vẫn cố gượng: “Chỉ là không gian bị rách một lỗ, để nó tự lành cũng được, không cần bận tâm.”

Sắc mặt Hill lập tức trầm xuống, tăng thêm sức mạnh của xúc tua trị liệu.

Lâm Sanh lại đau bật kêu, nhưng cố nhịn không hét lớn.

Hill thở dài, cuối cùng vẫn không nỡ, giảm bớt lực đạo.

“Đã nói bao lần, đừng coi thường. Trước kia từng bị thương, chính ngươi phải biết chú ý. Rõ ràng tinh thần lực người ta mạnh hơn ngươi, vậy mà vẫn ngốc nghếch để họ mặc sức đánh?”

Hắn cầm lọ thuốc trị liệu, nhẹ nhàng bôi lên vết thương trên mặt đối phương, “Chỉ là một trận đối chiến, cần gì phải liều đến vậy?”

Lâm Sanh có chút không vui, nhưng vẫn dịu dàng nhìn người đang vì mình băng bó.

“Đối chiến thì phải dốc toàn lực.” Hắn khẽ nhéo ngón tay đang đặt trên cằm mình, “Thấy tân binh mạnh như vậy, ta thật sự mừng. Nhưng cũng băn khoăn, liệu ta còn có thể làm được gì cho bọn họ.”

Xử lý xong vết thương, Hill buông tay, mặc hắn giữ lấy.

Lâm Sanh kéo ghế tới gần, vùi đầu vào vai người kia, cọ cọ.

“Tình trạng hiện tại của ta, không biết còn ở lại quân bộ được bao lâu. Cho nên ta muốn, trong khoảng thời gian hữu hạn này, làm thật nhiều cho đế quốc.”

Hill vỗ nhẹ lưng hắn, dịu giọng: “Như vậy có đáng không?”

Thanh âm Lâm Sanh trầm xuống: “Ta chưa từng hối hận.

Dù là trận chiến năm năm trước, hay bây giờ.”