Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 43: Tưới

Âm nhạc ngắt quãng, âm thanh hòa hợp, nổi lên từng đợt gợn sóng.

Khúc diễn tấu ưu nhã động lòng người này kéo dài đến tận sáng sớm.

Tạ Hoài nhắm mắt, khẽ vuốt từng tấc trên thân thể người yêu, độ ấm đã khôi phục như bình thường.

Tiểu người máy rất hiểu chủ nhân, lặng lẽ mở bồn tắm cho đầy nước. Hai người chen chúc trong không gian chật hẹp, thân mật quấn quýt.

Cho dù trong đó có một người từ đầu đến cuối không hề có ý thức.

Tạ Hoài vây quanh Bạch Uyên, lúc này mới mở mắt, ngắm nhìn tấm lưng người yêu. Nơi này là chỗ y đã hôn ngàn vạn lần, khắp nơi đều in dấu y lưu lại.

Y cúi xuống, môi khẽ chạm vào sau cổ Bạch Uyên. Nơi này càng nặng hơn, dấu vết tầng tầng chồng chất.

Lòng Tạ Hoài mềm như hóa thành một vũng nước, vừa rồi khai thông khiến tinh thần lực của y đạt đến trạng thái vô cùng ổn định.

Y tựa lên vai Bạch Uyên, khẽ rù rì bên tai.

“Tròn Tròn ngoan, như vậy sẽ sinh bệnh.”

Người trong ngực giãy giụa chẳng bao nhiêu, Tạ Hoài liền nhẹ nhàng dùng một tay ôm chặt.

Cuộc tắm rửa dài dòng rốt cuộc kết thúc, dẫn đường nhỏ được tắm rửa thơm ngát đã mặc quần áo, lúc này đang ngủ say.

Tạ Hoài nằm bên cạnh, v**t v* cái đầu lông xù trong ngực, một tay khác lấy quang não ra, thao tác vài cái.

  •  

Bạch Uyên đem tinh thần lực giao cho hồ ly trắng rồi thì gần như không còn ý thức. Cậu cảm giác mình mất đi quyền khống chế thân thể, ngoại giới xảy ra chuyện gì đều không hay biết.

Chỉ có độ ấm nóng bỏng nơi thân thể mới nói cho cậu biết tất cả không phải mơ, nhưng cậu lại không thể cử động lấy một tấc, tuyệt vọng bị động chịu thiêu đốt.

Không biết bao lâu, Bạch Uyên cảm giác độ ấm hạ xuống chút ít, như thể nhảy vào hồ bơi mát lạnh giữa hè, nhưng rất nhanh, độ ấm lại lần nữa dâng cao.

Cậu như được đặt ở một nơi vô cùng mềm mại, có người dịu dàng chạm đến cậu. Người nọ cũng nóng bỏng như cậu, cậu không muốn có quá nhiều tiếp xúc với y, nhưng thân thể lại chẳng động đậy được.

Theo bản năng, cậu bắt đầu phản kháng, thân thể run nhè nhẹ, sợ hãi mà bất lực.

Là Kael sao? Nhất quyết không thể.

Bạch Uyên cố gắng há miệng, vừa vặn cắn phải thứ gì bên môi. Cậu không do dự, cắn một ngụm. Người kia đau, lùi ra chút, nhưng ngay giây tiếp theo lại kề sát vào, càng thêm mạnh mẽ mà đưa đầu lưỡi vào.

Vũ khí duy nhất có thể sử dụng cũng bị bắt lấy, Bạch Uyên khổ sở tột cùng, đành hung hăng cắn thêm một ngụm.

Thế nhưng người nọ lại cực kỳ ôn nhu, khiến cậu dần dần mất đi sức lực.

Cậu bắt đầu có chút cảm giác với ngoại giới, thanh âm bên tai dần rõ ràng hơn.

Một giọng th* d*c khàn khàn của nam nhân làm cậu thấy xa lạ mà cũng quen thuộc.

Là Tạ Hoài. Tuy rằng trước nay cậu chưa từng nghe y phát ra loại thanh âm này, nhưng người kia đúng là Tạ Hoài.

Là lính gác của cậu ở bên cạnh. Ý thức được điều này, Bạch Uyên lập tức thả lỏng hơn nhiều.

Nhưng theo đó là mệt mỏi, đau nhức cùng k*ch th*ch liên tiếp không ngừng.

Thời gian như đứng lại bên Tạ Hoài, từng chút từng chút kéo dài vô hạn.

Ý thức của cậu hoàn toàn biến mất, chìm vào bóng đêm.

Khi Bạch Uyên thành công mở mắt, trời đã sáng rõ. Rèm cửa kéo một nửa, ánh sáng ấm áp không chói mắt, phủ kín người, mang đến sự thoải mái.

Cậu thử đứng dậy, nhưng liền bị đau ở eo quật ngã, ngã ngửa trở lại giường.

Bạch Uyên ngẩn người một thoáng, mới nhớ lại hết thảy chuyện tối hôm qua.

Mặt cậu lập tức đỏ bừng, vội vàng nhìn xuống thân thể. Vừa nhìn, liền phát hiện khắp nơi đều có vô số vết đỏ. Trước ngực càng thảm, đỏ tươi như sắp chảy máu.

Cậu chôn mặt xuống gối, bắt đầu tự an ủi tâm lý.

“Kết hôn xong thì như vậy rất bình thường, hơn nữa tình huống hôm qua quá khẩn cấp, nếu không thì ta hẳn đã chết rồi.”

Tạ Hoài bước vào, nhìn thấy cảnh tượng ấy.

Y đi tới, khẽ xoa mái tóc lộ ra ngoài của Bạch Uyên.

“Thân thể thế nào? Muốn uống chút cháo không?”

Tinh thần lực của Bạch Uyên đã khôi phục không ít, cậu biết Tạ Hoài vẫn luôn chờ bên ngoài. Cảm giác một chút, quả thật bụng rất đói, chỉ là, cậu vẫn không biết nên đối mặt Tạ Hoài thế nào, cho dù đã tự khuyên nhủ bản thân.

Cậu vẫn giữ nguyên động tác, rầu rĩ đáp: “Có chút đói.”

Giọng ôn nhu của nam nhân vang lên: “Được, anh mang cháo vào.”

Tiếng cửa đóng vang lên, xác nhận người đã rời đi, Bạch Uyên vội vàng ngồi dậy, lần này đau đến nhe răng trợn mắt. Tinh thần lực vừa mới khôi phục gần xong, cậu lập tức dựng gối, tựa vào giường, giả vờ như không có chuyện gì.

“Thử xem hương vị thế nào? Bên trong anh có bỏ thêm ít tôm, chắc không tanh đâu.”

Giờ Bạch Uyên căn bản chẳng còn tâm trí để ý, cậu còn ngượng ngùng không dám nhìn thẳng Tạ Hoài, chỉ vội vàng đưa tay định nhận lấy.

Kết quả tay đưa ra nửa ngày, cũng không thấy chén được đưa tới, cậu không khỏi ngẩng đầu lên.

Liền thấy nguyên soái đại nhân của mình đang quấn cái tạp dề in hình rùa đen nhỏ, tay cầm muỗng. Thấy cậu rốt cuộc ngẩng đầu, y liền cười tủm tỉm, đưa cái muỗng qua.

“Anh đút em, ngoan.”

Bạch Uyên cảm giác nhiệt độ cơ thể mình lại muốn tăng lên.

“Không, không cần, em tự ăn.”

Tạ Hoài cũng rất nghe lời, đưa chén cho cậu.

Bạch Uyên ăn hai miếng, phát hiện ngoài dự đoán cháo này lại rất ngon.

Thấy cậu ăn vui vẻ, Tạ Hoài cười cười, nhưng ngay sau đó nhớ đến chuyện gì, khóe miệng liền mất đi độ cong.

Y vẫn im lặng không nói, Bạch Uyên có chút không quen, ngẩng đầu nhìn, phát hiện y đang nghiêm túc nhìn mình.

Bạch Uyên tự nhiên biết y đang nghĩ gì, bèn buông muỗng xuống.

“Rất xin lỗi, làm anh lo lắng rồi.”

Tạ Hoài liếc cái chén trong tay cậu, giọng nhẹ nhàng: “Không sao, em ăn trước đi, lát nữa hãy nói.”

Y cầm lấy áo khoác bên cạnh, đắp lên người Bạch Uyên, “Từ hôm qua đến giờ, em vẫn chưa ăn gì, còn hao phí nhiều tinh lực như vậy, bây giờ cứ nghỉ ngơi cho tốt đã.”

Trong lòng Bạch Uyên ấm áp, nhanh chóng ăn hết chén cháo, sau đó nghiêm mặt đưa chén cho Tạ Hoài: “Anh biết rồi đấy, thân thể em không có vấn đề gì, nhiều lắm thì chỉ hơi nhức mỏi, căn bản không ảnh hưởng gì.”

Nói đến đây, mặt cậu lại hơi đỏ, “Chuyện tối qua, em cũng không rõ rốt cuộc là thế nào. Nhưng dù sao em cũng là đương sự, có vài suy đoán. Hơn nữa, loại chuyện này hẳn phải xem là một sự kiện xâm lấn quân bộ nghiêm trọng, cần xử lý gấp.”

Không chờ Tạ Hoài đáp lại, Bạch Uyên đã cầm bộ quần áo đặt ở đầu giường: “Huống chi, chuyện này rõ ràng là nhắm vào em. Lần này không đạt được mục đích, nhất định sẽ còn có lần sau. Đồng thời, kiểu địch trong tối ta ngoài sáng thế này, đối với quân bộ cũng vô cùng bất lợi.”

Cậu thay quần áo xong, đứng cạnh Tạ Hoài, khoác tay y.

“Anh dẫn em đến quân bộ đi, em sẽ đem toàn bộ những gì em biết, cùng cả suy đoán của em, nói hết ra.”

Quả thực Tạ Hoài đang sốt ruột muốn chết. Quân bộ phát sinh loại sự kiện xâm lấn hư hư thực thực thế này, tuyệt đối không thể coi thường. Nhưng dẫn đường của y lại là người bị hại trực tiếp, y không dám buông tay, cũng không nỡ để cậu cùng đi.

Nghe cậu nói những lời này, trong lòng y vừa kiêu ngạo lại vừa đau lòng. Người đáng yêu trước mắt, ánh mắt kiên nghị, nói cho y biết rằng y nên tôn trọng ý nguyện của cậu.

Tạ Hoài bất đắc dĩ thở dài, đưa chén cho người máy chạy loạn quanh đó, rồi xoa eo Bạch Uyên.

“Được, anh dẫn em đi. Nhưng em nhất định phải cho phép anh xoa eo cho em đã.”

Bạch Uyên bật cười, chủ động nhón chân hôn một cái lên má Tạ Hoài.

“Vâng, làm phiền anh.”

Hai người cùng nhau lên cơ giáp, Tạ Hoài đưa cậu đến chiếc giường nhỏ nghỉ ngơi phía sau khoang điều khiển, rồi đưa cho cậu một ly nước trái cây.

“Rất nhanh sẽ đến.”

“Vâng.”

Cơ giáp khởi động, hệ thống trí năng online. Nhìn cảnh tượng ấm áp này, ánh sáng vàng vui sướng lấp lóe.

“Buổi sáng tốt lành, hôm nay lại là một ngày ca ngợi tình cảm mỹ mãn của nguyên soái cùng phu nhân!”

Bạch Uyên đối với cái hệ thống lạc loài này có thiện cảm rất cao, ở một khía cạnh nào đó, nó rất giống hồ ly nhỏ của cậu.

Mà hồ ly trắng thì bởi vì ngày hôm qua chủ nhân được ôn nhu khai thông, bản thân nó thoải mái mà ngủ say trong không gian tinh thần.

“Đi quân bộ.”

“Được thôi. Nhưng nguyên soái, sau khi rà quét, ta cảm thấy phu nhân hẳn là cần dùng loại sản phẩm được cả nước khen ngợi này, có cần ta trực tiếp đặt đơn không?”

Nghe câu này, cả hai đều hơi tò mò.

“Sản phẩm gì?”

Ngay sau đó, màn hình hiện ra một hũ dược tề, phía trên mấy chữ to: Sản phẩm toàn minh tinh, cửa hiệu lâu đời 500 năm, chuyên trị chứng đau lưng sau lao lực, hiệu nghiệm trăm lần như một, dẫn đường dùng qua đều khen tốt!

Bạch Uyên chỉ nhìn thoáng qua, lập tức cúi đầu, như muốn nhìn chằm chằm ra cái động từ ly nước trái cây.

Tạ Hoài dù bận vẫn gật gật đầu: “Được, vậy trước mua hai bình về, thử xem hiệu quả.”

Bạch Uyên không nói gì, chỉ im lặng uống nước trái cây. Nhưng có người lại không chịu buông tha, nhất định phải kéo cậu đối thoại.

“Tròn Tròn, em thấy thế nào? Có muốn mua thêm chút không? Dù sao chúng ta hẳn sẽ dùng thường xuyên.”

“…..”

“Tròn Tròn?”

“….. Tùy anh.”