Hơi thở của lính gác xa lạ càng lúc càng áp sát, uy áp tinh thần vốn đang c**ng b*c dần dần nhiễm vài phần t·ình d·ục.
Tên khốn này đang nghiêm túc.
Bạch Uyên nỗ lực trấn định, cậu không thể tùy người xâu xé như cá nằm trên thớt, phải nghĩ biện pháp.
May mắn là theo thời gian trôi đi, cậu dần dần thích ứng loại uy áp này, thân thể không còn cứng đờ như lúc ban đầu.
Bạch Uyên lặng lẽ thu lại xúc tua tinh thần đang bảo hộ bên người, làm bộ như không chống đỡ nổi, yếu ớt hỏi khẽ:
“Nhưng ta… cũng không biết… ngươi là ai, vô luận như thế nào… ít nhất cũng phải nói cho ta… tên của ngươi.”
Người mà ngày đêm gã tơ tưởng giờ phút này hai mắt ươn ướt, mặt mày như hoa đào, nam nhân hận không thể lập tức hủy đi khoảng cách, đem cậu ấy nuốt vào bụng. Nhưng dáng vẻ yếu ớt của dẫn đường lại khiến gã không nỡ ra tay quá nặng, dù cho thân thể chính mình đã nóng đến bỏng rát.
Nghe Bạch Uyên hỏi vậy, đáy lòng gã lại dao động vài phần.
Nguyên soái của ta vẫn thiện lương đáng yêu như trước. Trước kia bỏ lỡ ngươi, lần này ta sẽ không buông tay nữa.
Dù sao người đã rơi vào tay ta, nói cho cậu biết tên cũng chẳng sao.
Vừa khéo, lát nữa đánh dấu ngươi, ta còn muốn nghe ngươi dùng giọng nói động lòng người kia gọi tên ta.
Nam nhân tính toán trong lòng, khóe môi không kìm được nhếch lên.
“Kael. Đó là tên của ta.”
Bất quá để tránh sinh thêm chuyện, gã đáp xong liền chuẩn bị cúi xuống áp sát.
Đã không còn xúc tua tinh thần phân tán sức mạnh, Bạch Uyên gom toàn bộ tinh thần lực có thể điều động lại một chỗ, ngay khi tên cầm thú gọi là Kael lao đến, cậu phóng toàn bộ ra ngoài.
Tuy Kael cường hãn, nhưng trong tình huống hoàn toàn không phòng bị, muốn ngăn đỡ kiểu công kích cận kề, diện rộng thế này vẫn vô cùng gian nan.
Không gian tinh thần của gã bị tinh thần lực bén nhọn đến từ dẫn đường đâm thủng, hoang mạc vốn cằn cỗi bên trong nháy mắt cuộn lên cát bụi mịt mù.
Bạch Uyên chớp thời cơ, lập tức bật dậy lao tới cửa sổ. Một kích vừa rồi tiêu hao lượng lớn tinh thần lực, trong chốc lát cậu không thể lại phát động công kích lần nữa.
Đương nhiên, từ lúc phát hiện khác thường cậu chưa từng ngừng lại một khắc, vẫn luôn gọi tinh thần thể của mình, chỉ là hồ ly nhỏ vẫn chậm chạp không xuất hiện.
Chủy thủ va vào pha lê, âm thanh chói gắt khó nghe, màng tai Bạch Uyên đau nhói; thử đi thử lại nhiều lần, cửa sổ vẫn không xuất hiện nổi một khe nứt.
“Nói sao đây, quả không hổ là nguyên soái, đến giờ vẫn còn sức giãy giụa.” Kael ngồi xổm xuống, một tay chống trán, “Xem ra ta không nên cho ngươi nửa phần nhân từ.”
Lời còn chưa dứt, một luồng tê dại từ nơi sâu kín khuếch tán, Bạch Uyên lập tức mềm nhũn, từ cửa sổ ngã quỵ xuống đất.
Loại trải nghiệm xa lạ lại nhuốm thẹn này khiến Bạch Uyên cắn răng, không để thoát ra dù chỉ một tiếng rên.
Nhưng thân thể không đấu lại tinh thần. Cậu không rút nổi chút sức lực nào, động cũng không động được, chỉ có thể tuyệt vọng nhìn giày da của nam nhân mỗi lúc một đến gần.
“Ngay từ đầu, ta nên đối với ngươi như vậy luôm.” Kael lại ngồi xổm xuống, trong mắt toàn là ôn nhu, bàn tay mềm nhẹ v**t v* gương mặt run rẩy của dẫn đường.
“Dù sao tinh thần lực của ta cao hơn ngươi nhiều như vậy, có thể trực tiếp cưỡng chế khiến ngươi tiến vào kỳ kết hợp nhiệt.”
Gã như đã nghiện, lực v**t v* càng lúc càng nặng. Làn da mịn màng của dẫn đường hiện lên những vệt đỏ chói mắt.
Thân thể càng lúc càng nóng, Bạch Uyên phát hiện năng lực suy nghĩ của chính mình đang dần trượt khỏi tầm với.
Nói thật, trước đây tinh thần lực của cậu rất thấp, chưa từng trải qua kỳ kết hợp nhiệt đến trình độ như vậy. Hơn nữa sau khi ở bên Tạ Hoài không bao lâu, hai người đã hoàn thành đánh dấu bên ngoài, cậu chưa bao giờ mất khống chế.
Ngay trước giây ý thức mơ hồ đứt đoạn, lính gác trước mặt đã cởi áo khoác.
Kael nhìn người đã ngất, thấy có chút đáng tiếc. Tuy trạng thái mặc người chọc ghẹo như bây giờ cũng không tệ, nhưng gã càng muốn người đối diệm thanh tỉnh hơn.
Nguyên soái của gã sẽ lộ ra b·iểu t·ình gì đây?
Kael l**m môi. Thôi, thế này cũng không kém. Chỉ cần đánh dấu hoàn toàn, cậu ấy sẽ hoàn toàn thuộc về ta.
Gã rút dây lưng, vừa định tiến thêm một bước, trước mắt bỗng loé lên một bóng trắng.
Ngay sau đó, má trái hắn đau nhói không chịu nổi, rồi má phải cũng dâng lên cảm giác bỏng rát y hệt.
“Thật không có chút tiến bộ nào! Nhiều năm như vậy, đức hạnh của ngươi vẫn khiến người ta buồn nôn!”
Do tinh thần lực bản thân cường hãn, rất hiếm khi gã chịu công kích vật lý như thế. Đau đớn trên mặt, lại thêm việc bị đánh gãy giữa chừng, khiến gã nổi trận lôi đình.
Kael lập tức tràn ra lượng lớn tinh thần lực, muốn trực tiếp nghiền nát tên khốn đáng giận kia.
“Thứ gì? Cút ra đây cho lão tử!”
Quét một vòng, chẳng thấy bóng dáng nào.
“Chẳng lẽ bị ta nghiền nát rồi?”
Gã chửi một tiếng, tự nhủ xui xẻo. Toàn thân chìm trong lửa nóng, còn có nguyên soái đang chờ hắn, lúc này không thể lãng phí thời gian.
Kael lại ngồi xổm xuống, còn chưa kịp chạm vào vạt áo của Bạch Uyên, lại ăn liền hai cú, đến mức váng đầuhoa mắt.
Không nhịn được nữa, gã gầm lên: “Mẹ nó, rốt cuộc là ai!”
“Là ông nội ngươi!”
Giọng non mềm như của em bé, nhưng nơi này làm gì có nửa bóng người?
Kael xoay nửa vòng, vẫn không phát hiện chỗ nào quỷ dị.
Lúc này, trong không gian tinh thần của Bạch Uyên.
Hồ ly trâng sốt ruột vòng quanh chủ nhân đang ngất xỉu trên mặt đất, cái đuôi to không ngừng quét lên mặt Bạch Uyên.
“Chủ nhân, chủ nhân, bây giờ không phải lúc ngủ, mau tỉnh lại!”
Nhiệt độ cơ thể của Bạch Uyên càng lúc càng cao, hồ ly trắng càng thêm cuống cuồng, bốn móng cùng run, đứng cũng không vững.
Kỳ kết hợp nhiệt của dẫn đường cấp cao ập đến như triều dâng, nhất là tình huống bị lính gác cố ý kích phát. Trong thời gian ngắn không ai khai thông, rất có khả năng sẽ biến thành người thực vật.
“Làm sao bây giờ a chủ nhân, tên cầm thú sắp xuống tay với ngài rồi ô ô ô… Ta thật vô dụng, đến bây giờ mới tỉnh, nếu ta sớm phá được hạn chế, có phải sẽ không thành ra thế này không…”
Hồ ly trắng khóc đến rối loạn, từng giọt lệ đỏ từ mắt nó lăn xuống không ngừng.
Có lẽ bởi vì nó còn quá non, lúc này không nghĩ ra nổi một biện pháp.
Bạch Uyên chưa mở mắt, lời nói đứt quãng, nghe như mê sảng: “A… Ngươi đã đến rồi…”
Hồ ly nhỏ lập tức vui sướng chồm tới, dùng chân trước lau nước mắt, “Chủ nhân, ngài còn tỉnh sao?”
“Ta… biết rõ… một ít việc… nhưng hiện tại… không động được…”
Thấy Bạch Uyên th* d*c, tùy lúc có thể hôn mê, hồ ly đỏ lại đỏ hoe mắt.
“Chủ nhân!”
Bạch Uyên chậm rãi nói: “Ngươi… nghe ta nói… ta có thể đem… chút tinh thần lực cuối cùng… cho ngươi… sau đó… ngươi thực thể hóa… dốc toàn lực… phá hủy… quang não… của ta…”
Tuy hồ ly trắng nghi hoặc, nhưng lời chủ nhân chắc chắn không sai.
Nó sụt sịt, giọng còn mang vài phần kiêu ngạo: “Vâng, vâng, chủ nhân ta nghe ngài. Nhưng ngài không cần cho ta tinh thần lực, ta vốn dĩ đã có thể thực thể hóa. Vừa rồi ta còn dùng đuôi hung hăng quật tên cầm thú kia mấy cái bạt tai đó!”
Bạch Uyên ho khẽ một tiếng, “Những cái đó… không đủ… nghe ta…”
“Nhưng mà chủ nhân, ngài phải giữ lại chút tinh thần lực hộ thể, bằng không thật sự thành người thực vật thì làm sao ô ô ô…”
“…”
“Chủ nhân!”
Nhưng Bạch Uyên không trả lời nữa.
Một luồng tinh thần lực ôn nhu cường đại trong nháy mắt tràn ngập khắp mỗi tế bào trên người nó, thân thể hồ ly trắng bành trướng mấy lần, trong mắt dường như lóe ra ngọn lửa hừng hực.
Tình trạng của Bạch Uyên đã cực kỳ nguy hiểm, hồ ly trắng dùng chóp mũi khẽ chạm vào gương mặt chủ nhân.
Không còn thời gian. Nhân lúc Kael còn đang lùng sục bên ngoài, nó lao vọt khỏi không gian tinh thần, hung hăng dùng răng cắn nát vòng quang não trên tay trái Bạch Uyên.
Dù chỉ ló ra một cái đầu, Kael lập tức nhận ra đó là hồ ly trắng.
Gã khựng lại, không ngờ thứ giả thần giả quỷ vừa rồi lại chính là tinh thần thể kia.
Quang não nát vụn, thế giới trước mắt bắt đầu sụp đổ.
Ngăn cản đã muộn, Kael vô cùng ảo não, gã xem nhẹ thực lực hiện tại của Bạch Uyên.
“Tuy có hơi đáng tiếc, nhưng ta cũng không coi như tay trắng. Lần sau gặp lại, ta nhất định sẽ khắc dấu bên trong ngươi.”
Bóng dáng gã dần biến mất, trong ánh sáng chập chờn, Bạch Uyên vẫn nằm bất động tại chỗ, chỉ là trang trí xung quanh đã biến đổi.
Lúc này Tạ Hoài đang lái cơ giáp điên cuồng tìm kiếm, phát hiện Bạch Uyên m·ất t·ích trong nháy mắt, quân bộ liền triệt bỏ hệ thống che chắn tinh thần lực.
Điều đó khiến y vô thức bung ra uy áp tinh thần lực bạo ngược bao trùm trăm dặm, lính gác khắp nơi đầu đau như muốn nứt. Nhưng cho dù thế, không một ai dám thốt nửa lời.
Lý Hành thủ quân bộ run rẩy chịu đựng uy áp từ Tạ Hoài, lo lắng nói: “Lần này e là nguyên soái thật sự sắp mất khống chế.”
Kyle Hill cấp bậc kém hơn Lý Hành, bị uy áp kia đè nặng đến khó thở, gục trên ghế, mắt vô hồn hút dịch dinh dưỡng.
“Đúng vậy, chỉ mong nhanh chóng tìm được phu nhân, bằng không, mọi chuyện đều xong rồi.”
Bên ngoài truyền đến tiếng cơ giáp rơi xuống, Lý Hành vui mừng nói: “Có người tìm được rồi sao?”
Hắn chạy ra, lại phát hiện chính là cơ giáp của Tạ Hoài.
Lý Hành lập tức dừng bước, không dám tiến lên.
Chỉ thấy Tạ Hoài nhanh chóng nhảy khỏi cơ giáp, mở thiết bị huyền phù trên người, bay thẳng lên tầng ba.
Kyle Hill lười nhác dịch người, lẩm bẩm: “Nguyên soái điên thật rồi sao? Chỉ là ta không ngờ, ngay cả khi nổi điên, phản ứng đầu tiên của nguyên soái vẫn là xử lý công vụ.”
Lý Hành tất nhiên cũng không hiểu, chỉ không dám nói thêm gì.
“Ừm, biết đâu đấy. Nhưng vạn nhất phu nhân từ trên trời giáng xuống ngay văn phòng thì sao?”
Kyle Hill mở gói dinh dưỡng thứ hai, cười to: “Ha ha ha, vậy cũng quá xạo.”
Lời còn chưa dứt, đã thấy Tạ Hoài ôm một người từ trên cao bước xuống cơ giáp. Người kia được áo khoác che kín, chỉ lộ ra một góc vạt áo.
Túi dinh dưỡng trong tay Kyle Hill rơi bịch xuống đất, hắn còn tưởng chính mình hoa mắt.
“Nhìn ta đi, chắc bị tinh thần lực của nguyên soái áp chế đến sinh ảo giác.”
Rõ ràng biết không phải ảo giác, Lý Hành: …
Ngay lúc này, quang não của cả hai đồng thời vang lên, là cuộc gọi hội nghị của các tướng lãnh quân bộ.
Tạ Hoài: Người đã tìm được. Vất vả các vị, phần xử lý hậu quả xin giao lại cho mọi người.
Kyle Hill trợn mắt há hốc: “Cái gì, người nọ thật sự là Bạch Uyên?”
Lý Hành liếc hắn: “Đừng trực tiếp gọi thẳng tên người ta.”
Kyle Hill mở gói dinh dưỡng dịch thứ ba, “Ừ ừ.”
Lý Hành dứt khoát ném cả rương dịch dinh dưỡng sang: “Được rồi, ăn no thì làm việc đi. Vụ m·ất t·ích lần này thật sự khó hiểu, phải để ngưòi quân bộ đến tra cho rõ.”
“Rõ!”
—
Trong khoang cơ giáp.
“Trời ạ, tiểu đáng thương này, cậu ấy rốt cuộc đã trải qua cái gì, sao lại thê thảm đột ngột như vậy.”
Tạ Hoài không trả lời lời của Quy Vân, toàn bộ tinh thần y dồn vào người đang run rẩy trong ngực.
Trên cơ thể cậu có thể nhìn thấy rất nhiều ngoại thương, y lập tức dùng đặc cấp dịch chữa trị bôi cho cậu. Cũng may thương thế không quá nghiêm trọng, các vết cắt xước dần khép miệng, chỗ bầm tím cũng dần khôi phục lại làn da trắng nõn ban đầu.
Điều khiến người lo lắng là tinh thần lực của Bạch Uyên gần như không còn chống đỡ nổi ngoại lực, chỉ còn sót lại vài tia mỏng manh, như thú nhỏ yếu ớt r*n r*.
Trên người cậu mang dấu hiệu kỳ kết hợp nhiệt kéo dài đã một khoảng thời gian, cần nhanh chóng được khai thông giải tỏa.
Mà cơ giáp được lệnh khẩn tốc trở về phủ nguyên soái lúc này cũng vừa đến nơi. Tạ Hoài vừa bung tinh thần lực trấn an, vừa ôm người lao thẳng về phòng ngủ chính.
Y nhẹ nhàng cởi bỏ quần áo của Bạch Uyên, lộ ra những vết thương khiến người nhìn mà đau lòng.
Tinh thần lực bạo ngược của Tạ Hoài vẫn tràn ra ngoài, y gắng gượng ép mình bình ổn, chỉ vì sợ dọa đến dẫn đường yếu ớt.
Y khẽ vuốt gương mặt in đầy vệt đỏ của Bạch Uyên, như muốn lau sạch đi hết thảy chán ghét cùng nhục nhã, giọng nói cực kỳ dịu dàng.
“Lần đầu của ngươi và ta, ta vốn định chờ đến một ngày đặc biệt. Chờ đến khi ngươi thật sự thích ứng với sinh hoạt bên ta, nằm trên giường, từ một nụ hôn bắt đầu, từng bước một tiến hành.”
Vừa nói, tay y đã tìm đến h* th*n Bạch Uyên.
“Nhưng xin lỗi, hiện tại ngươi cần ta… ngươi và ta đều không thể chờ được nữa.”
Ba canh giờ mất dấu Bạch Uyên đã khiến lý trí của y treo bên bờ vực. Cũng giống như cậu, y cần một lần giải tỏa để thở.
Dẫn đường khẽ nức nở vài tiếng, khuôn mặt ửng đỏ, cả người tỏa ra hương vị ngọt ngào khiến người mê luyến.
Đúng lúc này.
Tạ Hoài hôn nhẹ lên lông mi người yêu, giọng nói dịu dàng như dỗ dành bằng mê dược.
“Tròn Tròn, ta muốn bắt đầu rồi.”