“Sở trưởng, ngài tìm ta?”
Trần Bất Phàm nhìn người mặc một thân bạch y ngồi trên ghế, bất giác cứng người, siết chặt nắm đấm.
“Gần đây Tạ nguyên soái bắt được không ít người bị ‘Ma thuật sư’ ký sinh, nghe nói không giống trước kia. Ta nhớ đề tài tốt nghiệp của ngươi có liên quan đến việc này, vậy thì những quái vật thực nghiệm đó giao cho ngươi nghiên cứu.”
Trần Bất Phàm không lập tức đáp ứng.
Tình thế lúc này rõ ràng không ổn, nhận một cục diện rối rắm như vậy chẳng có lợi gì. Huống chi, Tạ Hoài tuyệt đối không phải người sẽ tùy tiện đem đám quái vật này nộp cho viện nghiên cứu; trong đó nhất định có chỗ quỷ dị.
Ân Phỉ làm như không thấy khó xử của hắn, xua tay: “Được rồi, chỉ chuyện này thôi. Ta sẽ phái người đưa ngươi tới nơi giữ thể thực nghiệm.”
Trần Bất Phàm đành gật đầu, ra cửa lại gặp lại người truyền lời ban nãy.
“Xin mời theo tôi.”
Bên này, Lâm Sanh đang so đấu tinh thần lực với Bạch Uyên. Hắn quả thật cảm nhận nội lực phong phú của đối phương, nhưng về kỹ xảo thì vẫn còn kém khá nhiều. Trong chốc lát, hai người giằng co bất phân thắng bại.
Thế nhưng Lâm Sanh không để trận giằng co kéo dài. Nhân lúc đối phương chưa kịp chuẩn bị, hắn bỗng rút xúc tuatinh thần của mình về. Đồng thời tụ mấy luồng tinh thần lực thành hình đạn, ném mạnh vào chỗ sâu trong không gian tinh thần của Bạch Uyên.
Bạch Uyên lập tức cảm được cơn đau từ sâu trong đại não, cơ thể loạng choạng rồi ngã khuỵu, may được Lâm Sanh đỡ.
Những người quanh đó thở phào nhẹ nhõm—may quá, người này thua, chứ không thì mặt mũi mình coi như mất sạch.
“Gọi hai người, đưa hắn tới phòng y tế nghỉ.”
Tuy giờ Bạch Uyên chưa thắng được hắn, nhưng Lâm Sanh hiểu rất rõ: nếu ý thức chiến đấu của cậu thêm sắc bén, với nguồn tinh thần lực cuồn cuộn ấy, bản thân hắn không phải đối thủ.
Chỉ là, kỹ thuật chính là vũ khí cứng. Mười mấy năm kinh nghiệm chiến đấu không thể bù trong một sớm một chiều. Lâm Sanh rất hy vọng Bạch Uyên có thể ở lại dưới tay hắn huấn luyện; một ngày kia, ắt sẽ thành chiến lực cường đại của đế quốc.
Có điều nghe người ta nói, Tạ nguyên soái giữ người như châu báu, tám chín phần là không nỡ thả. Lâm Sanh hồi tưởng trận so đấu vừa rồi, ước lượng sơ cấp độ tinh thần lực của Bạch Uyên, rồi gửi sang cho Trần Bất Phàm.
“Có lẽ không đến mức khoa trương như ngươi nói, nhưng cũng rất lợi hại, độ dẻo cực cao. Ngươi thân với Tạ nguyên soái, giúp ta hỏi xem có thể đưa cậu ấy sang chỗ ta luyện thêm vài lượt không.”
Bên kia chẳng có động tĩnh hồi âm, Lâm Sanh chỉ nghĩ hắn bận nghiên cứu, không để tâm.
“Được rồi, nhìn khoảng cách mà bù. Thiên phú không đủ thì hậu thiên bồi luyện. Luyện nhiều, ngươi sẽ chẳng thua ai!”
“Tất cả, lên đường băng!”
Chuyện Bạch Uyên ngất đi, Lâm Sanh không báo cho Tạ Hoài. Trong lòng hắn biết rõ: sẽ không có chuyện lớn, cùng lắm đau đầu một trận.
Cho nên cậu cứ thế ngủ một giấc trưa ở phòng y tế. Nói đúng hơn, cũng không hẳn là ngủ, mà là ở trong không gian tinh thần chuyện trò với hồ ly nhỏ.
“Không ngờ ta lại thắng một người!” Bạch Uyên có chút hưng phấn, “Ta cứ tưởng mình thua thảm.”
Bạch hồ bất đắc dĩ: “Chủ nhân, ngươi thua thảm rồi đấy.”
Cậu lại rất lạc quan: “Thua trong tay người có kinh nghiệm lão làng cũng là bình thường, hắn là một trong những dẫn đường đỉnh cấp của đế quốc.”
Bạch hồ dậm chân: “A a a a chính là—chính là—trước kia chủ nhân mới là kẻ mạnh nhất! Đừng nói thắng lão làng, đánh ai cũng dư sức!”
“Nhưng đó dù sao cũng là quá khứ, đúng không? Mấy ngày nay ta nghĩ nhiều lắm. Ngay từ đầu, ta sốt ruột vì mình yếu. Nhưng ta với ngươi đều rõ, trừ phi ta lập tức khôi phục ký ức, chứ muốn mạnh lên ngay là không thể.”
Giọng cậu bình tĩnh: “Giả sử ta cũng nghĩ đến, vậy sau đó thì sao? Có được thực lực toàn thịnh, ta chắc gì thay đổi được cục diện, tóm được thứ đang quấy phá sau lưng chăng? Nhưng trước kia khi ta có thực lực ấy, rốt cuộc vẫn thua.”
“Hoặc cũng có thể, ta vĩnh viễn không nhớ nổi chuyện trước kia. Thực lực cũng như hiện tại, việc gì cũng dựa vào Tạ Hoài, để người ta xâu xé. Ta không hề muốn như vậy, nhưng ta chỉ có thể đi từng bước; ngoài ra ta không có lựa chọn nào khác.”
“Nhóc con, ngươi sẽ giúp ta, đúng không?”
Tiểu hồ ly ngồi yên lặng nghe, gật cái đầu lông xù, khẽ cọ tay cậu: “Ta đều nghe chủ nhân.”
Cố chống đỡ nói nhiều như thế, cậu mệt mỏi, chào tiểu hồ ly rồi thiếp đi.
Cậu đã rất lâu không mơ, nhất là khi mệt, thường ngủ yên không mộng. Nhưng hôm nay, cậu lại lạc vào một giấc mộng kỳ quái.
Bạch Uyên ở trong một sơn động. Trong mơ, cậu vô cùng thương tâm, nhưng không rơi lệ.
“Chắc nước mắt đã khô rồi,” cậu nghĩ.
Trong lòng cậu ôm một người. Ánh sáng mờ tối, cậu nhìn không rõ mặt, chỉ cảm thấy trong ngực hoàn toàn không có độ ấm.
Bất giác, đôi tay cậu run lên; một chuôi chủy thủ do tinh thần lực ngưng kết lơ lửng trước mặt.
Ánh lạnh mỏng của chủy thủ chiếu lên khuôn mặt người trong ngực.
Tim Bạch Uyên run rẩy.
Đó là…Tạ Hoài?!
Đôi mắt nhắm chặt, ngủ say, giống y hệt người nằm cạnh cậu; Bạch Uyên tỉ mỉ đối chiếu, cố tìm điểm khác.
Càng nhìn kỹ, lòng cậu càng trĩu nặng.
Xét từ bề ngoài, hai người không khác nhau một chút nào.
Đang lúc cậu sững sờ, lưỡi chủy thủ trước mặt khẽ rung, bay tới bàn tay trái của “chính mình”.
Bạch Uyên nhìn bản thân cầm lấy chủy thủ…rất nhẹ, nhưng với cậu thì nặng như núi. Cuối cùng, tay phải cũng đưa ra, hai tay cùng nắm chặt chuôi.
Giây tiếp theo, lưỡi chủy thủ đâm xuyên tim cậu.
Đau nhức. Một cơn đau chưa từng có, dữ dội đến mức t·ử v·ong như tràn đến trong khoảnh khắc, trước mắt lóe lên toàn một mảnh đỏ tươi phun tung tóe.
Đôi tay cậu hạ xuống quyết tuyệt, đem toàn bộ lực lượng dồn vào, dù mục tiêu đã bị đâm xuyên, cậu vẫn nắm chặt chuôi dao, lại dấn thêm mấy phần.
Bạch Uyên cảm thấy mình sắp ngất, nhưng cậu còn không thể ngủ.
Cậu muốn nhìn cho rõ, tuyệt đối không thể mơ hồ ở lúc này.
May mắn là “chính mình” kia không rõ vì sao lại chưa lập tức c·hết ngay sau khi tim bị xuyên, nhưng điều đó đồng nghĩa máu vẫn đang chảy ra, cơ thể dần lạnh dần.
Bạch Uyên đã không còn khái niệm về thời gian, cắn răng chống đỡ chỉ bằng ý chí. Trong mơ hồ, cậu thấy một bóng dáng màu trắng. “Chính mình” không mở miệng, có lẽ cũng không thể, nhưng vẫn truyền ý chí về phía bóng trắng ấy.
Hình như đang nói: “Đi thôi, mang y đi cùng nhau. Chờ… đến lúc, tỉnh lại.”
Mọi thứ, là ác mộng hay là ký ức, bỗng nhiên chấm dứt tại đây.
“Bạch Uyên, Bạch Uyên, mau tỉnh lại! Sao lại thế này, quyết đấu bình thường làm sao thành ra vậy?”
Cậu nghe thấy tiếng Tạ Hoài, cũng cảm nhận được tinh thần lực y bùng nổ dữ dội. Theo thói quen, Bạch Uyên lập tức dùng tinh thần lực để trấn an.
Tạ Hoài gần như phát điên. Ban đầu nghe nói Bạch Uyên vào phòng y tế, y biết Lâm Sanh sẽ không hạ thủ quá nặng, nên không lo nhiều. Giải quyết xong quân vụ, mang bữa trưa đến, định xem dẫn đường nhỏ của mình tỉnh chưa.
Kết quả vừa bước vào, liền thấy Bạch Uyên đầy đầu mồ hôi lạnh, biểu tình đau đớn, cả người như đang chịu thống khổ vô cùng. Tạ Hoài hốt hoảng gọi cậu, thế nhưng không làm cậu tỉnh lại.
Y luống cuống, vội gọi bác sĩ đến, đủ loại thiết bị kiểm tra mà vẫn không tìm ra nguyên nhân. Ngay cả khi y dùng tinh thần lực tra xét tinh thần không gian của cậu, cũng không phát hiện dị thường, chỉ là gọi mãi không tỉnh.
Trước khi tinh thần lực của Tạ Hoài hoàn toàn bạo phát, Bạch Uyên kịp thời thông suốt, bình ổn lại. Bác sĩ bên cạnh cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tạ Hoài lập tức tiến tới, dùng khăn tay nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán cậu.
“Nơi nào khó chịu? Đừng sợ, ta ở đây.”
Bạch Uyên mở mắt, đối diện là gương mặt đầy lo lắng của Tạ Hoài. Vừa rồi còn chìm trong ác mộng, cậu khó lòng thoát ra, chỉ ngơ ngẩn nhìn y.
Tạ Hoài thấy cậu im lặng, tưởng cậu đau không nói nổi, vừa định gọi người kiểm tra thêm, liền bị dẫn đường nhỏ ôm chặt lấy eo.
Bạch Uyên bật khóc, khóc rất thương tâm. Tạ Hoài lúng túng tay chân, không biết làm gì ngoài việc ngồi xuống ghế, ôm chặt cả người vào ngực.
Bác sĩ nhìn tình cảnh ấy, thức thời lui ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn hai người. Bạch Uyên vùi đầu vào cổ y, tiếng khóc nghẹn ngào.
Sợ cậu bị ngạt, Tạ Hoài vội điều chỉnh tư thế, để đầu cậu tựa trên vai mình, nhẹ vỗ sau lưng trấn an.
Tiếng khóc dần lắng xuống. Tạ Hoài đưa nước, Bạch Uyên uống vài ngụm, vẫn ngoan ngoãn nằm trong ngực y, không động đậy.
Ôm dẫn đường nhỏ trong lòng, Tạ Hoài tất nhiên thích, nhưng tư thế này không thoải mái, hơn nữa tình trạng của cậu không ổn, vẫn nên nằm giường nghỉ mới tốt.
Song y không dám động. Thấy người đã đỡ hơn, y khẽ hỏi: “Có mệt không, có muốn ngủ thêm một lát không?”
Y không hỏi nguyên nhân cậu khóc, chỉ nhẹ nhàng an ủi.
Bạch Uyên lắc đầu, nắm lấy vai Tạ Hoài, ngẩng lên nhìn chằm chằm gương mặt nam nhân, thỉnh thoảng còn đưa tay chạm nhẹ, như đang xác nhận điều gì.
Ánh mắt dẫn đường nhỏ vô cùng nghiêm túc, Tạ Hoài cũng nghiêm túc nhìn lại.
Không biết bao lâu sau, Bạch Uyên lại chôn mặt vào cổ y, thì thầm: “Không… không đúng, nhất định có chỗ nào không giống nhau…”
Tạ Hoài vẫn như trước, vỗ nhẹ lưng cậu.
“Ta mơ ác mộng. Trong mơ có một người, rất giống ngài… ch·ết rồi.” Nói đến đây, giọng c** nh* đi.
Ngay sau đó, cậu lại cao giọng hơn: “Nhưng nhất định không phải ngài, nhất định ta nhìn nhầm rồi…”
Tạ Hoài vội vàng hòa theo: “Đúng, tuyệt đối không phải ta. Muốn gi·ết được ta, kẻ đó còn chưa sinh ra đâu.”
Đó là ký ức hay chỉ là mộng, Bạch Uyên cũng không muốn phân biệt. Ít nhất lúc này, cậu không muốn nhớ lại gì cả.
Cậu cũng không định kể lại cảnh trong mộng cho Tạ Hoài. Không cần thiết, lỡ như chỉ là một cơn ác mộng thì sao.
Ánh mắt lướt qua bàn đồ ăn, Bạch Uyên đổi chủ đề, gượng gạo lên tinh thần: “Ta không sao, ăn trưa thôi.”
Tạ Hoài không vạch trần sự miễn cưỡng ấy, chỉ nói: “Cơm trưa để hơi lâu rồi, nguội rồi. Chút nữa hâm lại rồi ăn.”
Bạch Uyên gật đầu, đúng lúc này cậu cũng không có khẩu vị.
Tạ Hoài chủ động nhắc chuyện khác: “Nghe nói ngươi thắng được binh lính dưới tay Lâm Sanh, còn ngang sức với hắn?”
“Ta không thể thắng được Lâm Sanh. Hắn thật sự rất lợi hại. Sau này ta có thể theo hắn học được không?”
Tạ Hoài suy nghĩ một lát: “Thật ra cũng không phải không thể. Nhưng nếu ngươi muốn đi theo huấn luyện chình thức, thì không thể tùy ý rời khỏi. Ngay cả thời gian nghiên cứu cơ giáp của ngươi cũng sẽ giảm đi rất nhiều.”
Nghĩ đến tiến độ cơ giáp của mình mới hoàn thành được mười phần trăm, trong đầu lại hiện lên cảnh trong mơ vừa rồi, Bạch Uyên lập tức hạ quyết tâm: “Ta muốn gia nhập, sẽ không rời đi.”