Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 32: Phi người chi vật

Tạ Hoài triệu hồi cơ giáp, an bài Bạch Uyên nghỉ ngơi trong phòng nghỉ.

Thấy cảnh đó, Quy Vân bắt đầu ầm ĩ: “A a a a a a Tạ Hoài ngươi đúng là không phải người!!! Ngươi làm người ta thành như vậy rồi, thế mà còn nghĩ tới công tác?!!”

Tạ Hoài tùy ý đáp: “Ừ, ta thật sự không phải người.”

“Ngươi coi như có chút tự giác rồi hả?”

Tạ Hoài thở dài, tay không ngừng, cơ giáp màu bạc nhanh chóng biến đổi thành hình thái phi thuyền, bay lên không trung.

“Ngươi còn kêu nữa là sẽ đánh thức em ấy.”

Quy Vân lập tức giảm nhỏ hệ thống âm thanh: “Vậy chúc mừng nguyên soái đã thành công thoát khỏi thân xử nam!”

Tạ Hoài thật sự muốn biết cái hệ thống này của mình rốt cuộc là cái dạng gì. Nhà người khác, hệ thống đều nghiêm túc, chủ nhân nói gì nghe nấy. Còn cái này của y, tuy cũng nghe, nhưng lại có ý nghĩ riêng, thường xuyên nói ra mấy câu động trời.

Chỉ cần nó không phá giấc ngủ của người kia thì cũng được thôi. Nếu thật sự dọa em ấy tỉnh, y sẽ lập tức đổi hệ thống ngay.

“Ô ô ô ô, nguyên soái ngươi thật vô tình, có người mới liền quên người cũ…”

Tốc độ cơ giáp rất nhanh, chỉ một lát đã tới quân bộ.

Tạ Hoài nghiêm mặt nói: “Bên ngoài càng nguy hiểm, ta không mang em ấy theo được. Nếu có chuyện ngoài ý muốn, nếu ta không kịp quay về, ta cho phép ngươi tiếp quản quyền hạn, trực tiếp khống chế cơ giáp.”

Quy Vân cuối cùng cũng ra dáng: “Yên tâm đi, ta tuy là AI, nhưng cũng là AI hàng top.”

Thấy nguyên soái tới, binh lính gác đêm lập tức chào đón, kính lễ: “Chào Nguyên soái!”

“Vất vả rồi, dẫn ta đi tìm Lý Hành Chi.”

  •  

Mở cửa nhà giam ra, Lý Hành Chi đang đấu tay đôi với một người bị cảm nhiễm.

Thấy dụng cụ có thể kiểm tra suy nghĩ của con người đang bị vứt loạn trên mặt đất, còn dính vết máu.

“Kết quả thế nào?”

Lý Hành Chi đơn giản dùng tay áo lau mồ hôi, “Như ngài thấy, thứ này chẳng có chút tác dụng gì.”

Nói xong, hắn không nhịn được chửi, “Không chỉ vô dụng, mà còn giống như tiêm máu gà. Vừa mang lên cho người bị cảm nhiễm, tên đó liền phát điên đập tường.”

Hắn chỉ vào cái hố to trên tường, cả người run lên vì giận, “Thứ cảm nhiễm này vốn chỉ là người thường, sức lực không lớn. Vậy mà sau khi dùng dụng cụ, sức lực bạo tăng gấp mấy trăm lần, một quyền đục thủng cả tường. May là tắt dụng cụ thì không sao nữa.”

Thấy quầng thâm dưới mắt Lý Hành Chi, Tạ Hoài nói: “Ngươi về nghỉ đi, nơi này ta xử lý.”

“Nhưng nguyên soái, phu nhân thì sao? Ngài rời phủ nguyên soái lúc đêm, không sợ…”

“Ta đã mang em ấy theo, hiện tại đang để trong cơ giáp.”

Lý Hành Chi yên tâm gật đầu, dư quang liếc thấy cái dụng cụ, vẫn giận đến ngứa răng: “Nếu không ta ném nó đi cho rồi.”

“Không cần.” Tạ Hoài mở chốt máy, như còn muốn thử lên người bị cảm nhiễm, “Ta thử lại.”

Không hổ là nguyên soái, Lý Hành Chi nghĩ thầm.

Trong phòng giờ chỉ còn lại Tạ Hoài và mấy người bị cảm nhiễm thần trí không rõ.

Tạ Hoài mở máy, nhưng không trực tiếp gắn lên người chúng.

“Ta biết các ngươi là hướng về phía ta, đã hao hết tâm tư để đưa quái vật đến bên cạnh ta, còn không định lộ diện sao?”

Ngay sau đó, dụng cụ lại kết nối với một người bị cảm nhiễm. Nhưng lần này, không xảy ra tình huống như Lý Hành Chi nói.

Tạ Hoài biết, y đã thắng cược.

Tuy chưa rõ âm mưu là gì, nhưng qua những việc mấy ngày nay có thể thấy, mục tiêu chính là y và Bạch Uyên.

Kể cả những người bị cảm nhiễm này cũng khác trước.

“Ma thuật sư” trước kia bị phát hiện thì cố sống cố chết ẩn mình, không để lộ chút dấu vết nào. Nhưng đám này lại lộ liễu, thẳng thừng cắn loạn ở phố xá đông đúc, như thể sợ người khác không biết.

Hơn nữa, những người bị chiếm xác đều cực kỳ khả nghi. Dữ liệu đúng là có họ, nhưng bối cảnh lại như hư cấu, thân nhân hiếm hoi, phần lớn là họ hàng xa chưa từng qua lại.

Tạ Hoài có trực giác, so với gọi chúng là “người”, chi bằng coi chúng là sản phẩm thí nghiệm.

Mục đích chế tạo, một là để tạo khủng hoảng, hai là tiếp cận y.

Hoặc có lẽ, chỉ để dụ y rời đi, thừa cơ tiếp cận Bạch Uyên.

Dĩ nhiên, Tạ Hoài sẽ không mắc mưu lần nữa.

Quả nhiên, người bị cảm nhiễm kia bỗng đứng thẳng như người thường, miệng mở khép, phát ra giọng nói kỳ quái:

“Ngươi… không xứng… chiếm hữu… Ha ha ha ha ha, quá yếu, quá yếu… Kém xa… ha ha ha ha ha…”

Câu nói đứt quãng, nghe chẳng rõ ràng. Nói xong, cơ thể nó liền như bị rút cạn, chỉ còn lại một dúm tro tàn.

Có ý nghĩa gì?

Tạ Hoài hiểu, mấy lời này là nhắm vào y. Đương nhiên, từng câu đều nằm ngoài dự liệu.

Chiếm hữu? Nếu nói chiếm hữu, cũng chỉ có Bạch Uyên, nhưng y cũng chưa từng coi là chiếm hữu hoàn toàn. Còn về sức mạnh, Tạ Hoài tự tin mình ở đế quốc cũng là số một số hai.

Chẳng lẽ quái vật này là người theo đuổi Bạch Uyên? Y nhíu mày, nhớ lại những người từng tiếp xúc với cậu, bày tỏ tình ý không thiếu, nhưng bọn họ đều là người thường.

Y không muốn vội vàng kết luận, liên quan đến Bạch Uyên, phải cực kỳ thận trọng. Huống chi, mấy lời này xuất phát từ miệng một thể thực nghiệm thần trí mơ hồ, tiếp thu toàn bộ thì chẳng khác nào tự thua.

Nhưng để phòng bất trắc, y vẫn phái người điều tra kỹ những kẻ từng tiếp xúc với Bạch Uyên.

Đêm đã khuya, Tạ Hoài không định ở đây lâu. Nhớ tới người yêu đang chờ trong cơ giáp, y đơn giản thu xếp rồi rời đi.

Ngay lúc Tạ Hoài rời đi, đám tro tàn trên mặt đất giống như bị gió cuốn, theo khe lỗ thông gió phiêu tán mất.

Vừa bước vào cơ giáp, Quy Vân đã hừ hừ nhỏ giọng: “Nguyên soái đi lâu quá a, ngươi sẽ không sợ tiểu bảo bối nhà mình tỉnh dậy phát hiện ngươi không ở đó, trộm trốn đi chứ?”

Tinh thần lực y lập tức cảm nhận được nhịp thở êm dịu của Bạch Uyên, xác định người vẫn ngủ say.

Nói cũng kỳ lạ, trước đây từng có đánh dấu bên ngòa và chải chuốt tinh thần, nhưng khi đó Tạ Hoài cũng không thể làm được như bây giờ — bất cứ lúc nào cũng cảm ứng rõ ràng trạng thái của cậu. Mà thời gian gần đây, hai người cũng chẳng hề có thêm liên kết tinh thần lực, vậy mà liên kết giữa họ lại càng chặt chẽ hơn.

Có lẽ hết thảy đều liên quan đến việc tinh thần lực của Bạch Uyên tăng trưởng trên diện rộng.

Tạ Hoài chỉ hy vọng sớm điều tra được manh mối, để y có thể cùng cậu sống yên ổn, thế là đủ rồi.

Giấc này Bạch Uyên ngủ rất lâu, thậm chí không mộng mị, đến khi tỉnh thì đã ngửi thấy mùi đồ ăn.

Cậu co ro trong chăn cựa quậy, giãy giụa một lúc mới ngồi dậy.

Trên đùi chỗ bị ma sát tối qua đã được bôi thuốc trị liệu tốt nhất, khôi phục lại trắng mịn như cũ.

Ký ức tối qua như thủy triều lại ập đến trong não, Bạch Uyên vội chạy vào toilet, hất nước lạnh lên mặt, cuối cùng mới áp chế được độ nóng dâng cao.

Tạ Hoài đang làm bữa sáng. Tối qua hai người giày vò quá lâu, Bạch Uyên chỉ uống chút dịch dinh dưỡng, không ăn cơm tối, vì thế y nấu nhiều hơn.

Bạch Uyên chưa có thói quen dùng tinh thần lực tra xét xung quanh, nên đến khi xuống lầu mới phát hiện một bàn đồ ăn phong phú.

Đúng lúc ấy, Tạ Hoài bưng bát canh cuối cùng ra: “Thế nào, ngủ ngon chứ?”

Bạch Uyên không dám nhìn thẳng y, chỉ ngoan ngoãn gật đầu, “Vâng, nhưng sao lại làm nhiều vậy?”

Tạ Hoài đưa cho cậu một bát cháo: “Sợ em đói, nên ta làm nhiều một chút.”

Nhắc tới đói, ký ức tối qua lại hiện ra, khiến cậu đỏ tai. Bạch Uyên giả vờ bình tĩnh: “Còn dư thì mang tới quân bộ, ta hâm lại ăn trưa.”

Tạ Hoài không vạch trần cặp tai đỏ hồng, chỉ ôn hòa đáp: “Không cần, cơ bản ta có thể ăn hết.”

A, cũng đúng thôi, rốt cuộc tối qua y cũng không ăn cơm tối.

Vẫn như thường lệ, hai người cùng đến quân bộ. Bạch Uyên quen đường, thẳng tới sân huấn luyện, phát hiện hôm nay sĩ quan huấn luyện đã đổi người.

Hơn nữa lại là một dẫn đường. Trong đám binh lính chờ huấn luyện, dẫn đường chiếm một bộ phận lớn.

Tạ Hoài chào hỏi trước, Lâm Sanh cũng không bất ngờ, chỉ đánh giá trên dưới vị phu nhân nguyên soái này.

Bề ngoài thoạt nhìn chẳng khác dẫn đường bình thường. Nhưng trong quân có lời đồn tinh thần lực của cậu cực cao, thật giả chưa rõ.

Dẫn đường cấp cao nếu thu liễm tinh thần lực thì ngoại giới không thể dò xét, mà Lâm Sanh cũng không cảm nhận được dao động nào từ người này. Từ đó có thể suy, đồn đãi rất có khả năng là thật.

Đương nhiên, chỉ dẫn đường mới hiểu dẫn đường, Lâm Sanh cũng muốn thử thăm dò.

Không chỉ hắn, nhóm dẫn đường chờ huấn luyện phía dưới cũng nóng lòng muốn thử.

Có thể đứng vững trong quân đội với thân phận dẫn đường, tuyệt đối không phải kẻ tầm thường. Không có tâm hiếu thắng, vĩnh viễn không thể đứng ở vị trí này.

Bạch Uyên cảm giác rõ được tinh thần lực mang theo khiêu khích từ mấy hướng, cậu nhìn về phía Lâm Sanh, vừa khéo đối diện ánh mắt lam sắc của hắn.

Dường như người này chẳng có ý giúp cậu giải vây.

Bạch Uyên biết lúc này không phải thời điểm để lùi. Dù chưa từng thực chiến tinh thần lực với dẫn đường nào khác, nhưng cậu tin mình sẽ không thua.

Cậu thả ra một sợi tinh thần lực, như phát tín hiệu khai chiến.

Ngay lập tức, mấy chục người lùi hơn mười mét. Trong đó có vài người dường như muốn bỏ chạy, nhưng bước chân lại bị áp chế, không thể nhúc nhích.

“Đám lính gác kia còn muốn chạy đâu? Đứng yên cho ta! Các ngươi là văn chức, nắm giữ cơ mật đế quốc, nếu một ngày thành tù binh, bị địch quân là dẫn đường công kích một lần là xong ngay, vậy tính sao?”

Lâm Sanh từ xa liếc đám lính gác, thu lại uy áp tinh thần lực.

Được thả tự do, họ cũng không dám bỏ chạy xa nữa, chỉ đứng nguyên, cuối cùng tiến lên thêm vài bước, xếp hàng sau đội ngũ dẫn đường.

Đội ngũ dẫn đường có vài kẻ cầm đầu, liền bị đẩy ra làm đại diện, ánh mắt lóe sáng hưng phấn.

Loại giằng co giữa dẫn đường chỉ là trên mặt tinh thần, nên thân thể không có động tác. Nhưng cảm giác tàn phế tinh thần hay thân thể đều chẳng dễ chịu.

Không có người chủ trì, đương nhiên chẳng ai báo hiệu bắt đầu.

Thực ra, cũng chẳng cần. Ai chủ động trước, kẻ đó chính là dẫn đầu.

Bạch Uyên không biết đạo lý này, nhưng những người từng mài giũa lâu trong quân thì hiểu rõ.

Vị dẫn đường đầu tiên không chút khách khí, vừa lúc đám lính gác rút về hàng thì hắn lập tức tung tinh thần lực, công kích thẳng vào không gian tinh thần của Bạch Uyên.

Tinh thần lực đối thủ không thấp, đầu Bạch Uyên lập tức đau nhức như bị xé rách. Cậu nhanh chóng điều động một phần tinh thần lực để chữa trị, đồng thời thử phản kích.

Đối phương không ngờ cậu có năng lực phản kích, sơ suất một chút. Bạch Uyên lập tức tung xúc tu tinh thần.

Hồ ly nhỏ ẩn sâu trong không gian tinh thần còn kêu lên: “A a chủ nhân, để ta trợ trận đi!”

Bạch Uyên chịu đựng cơn đau, “Không cần, ngươi ngoan ngoãn ẩn đi là đủ.”

Đối thủ lâm vào trạng thái bất ổn.

Hắn biết mình xem thường đối phương, nhưng phản ứng không chậm, gần như cùng lúc đón đánh xúc tu tinh thần của cậu lao tới.

Kết quả, xúc tu của cậu bị xé rách. Cảm giác tinh thần lực bị rách trong không gian bản thân rõ ràng gấp bội, cậu đau toát mồ hôi lạnh.

Bạch Uyên quả thật chưa thuần thục cách dùng tinh thần lực. Vừa rồi vội vàng công kích, cậu quên đuổi tinh thần lực của đối phương ra khỏi không gian mình.

Vì thế, cậu biến tinh thần lực thành lưỡi dao sắc bén, chém nát xúc tu đang loạn giảo trong không gian.

Đối thủ lập tức kêu thảm, công kích biến mất.

Bạch Uyên nhanh chóng rút tinh thần lực về, sợ làm đối phương thương nặng.

Trận đấu kết thúc, toàn bộ quá trình không quá năm phút.

Lâm Sanh có thể cảm giác mơ hồ tình hình giao đấu, nhưng vẫn không dò ra được cấp bậc tinh thần lực của Bạch Uyên.

Tính tình hắn vốn hiếu thắng, cũng muốn tự mình thử. Đúng lúc ấy, một thông tin truyền đến.

Lâm Sanh ra hiệu cho người khác đưa kẻ bị thương đi nghỉ, còn mình thì qua một bên nhận tin.

Trần Bất Phàm? Giờ này sao lại liên lạc?

“Ai, nghe nói Bạch Uyên đang ở chỗ ngươi huấn luyện?”

Lâm Sanh biết người này nhiều tin tức, không nghĩ nhiều: “Đúng vậy, thì sao?”

Trần Bất Phàm cười: “Lấy tính tình của ngươi, khẳng định sẽ muốn thử cậu ấy. Nhưng ta khuyên ngươi đừng, chắc chắn ngươi sẽ thua mất mặt.”

Lâm Sanh không tin, “Ngươi nghe chính ngươi đang sủa gì đi.”

“Ta không nói bừa, tinh thần lực của Bạch Uyên không phải người thường có thể đạt tới. Ngươi có thể… ừm, hiểu như là cấp phá thần.”

Lâm Sanh biết tên này toàn miệng nói phét, căn bản không muốn tin.

“Được rồi, ta hiểu.”

Nói xong, hắn cúp liên lạc.

Trần Bất Phàm nhìn quang não lắc đầu, chợt nghe tiếng gõ cửa, vội đứng lên.

Ngoài cửa là một nghiên cứu viên trẻ, chưa từng gặp.

Người nọ là lính gác, cúi đầu, giọng nhỏ: “Trần tiên sinh, sở trưởng tìm ngài có việc, mong ngài qua một chuyến.”

Ban nãy không để ý, nhìn kỹ mới thấy nơi cổ tay áo để lộ hoa văn đen mờ.

Hắn quả thật là người của sở trưởng. Đã gọi đến, Trần Bất Phàm đương nhiên phải đi.

Hắn nở nụ cười: “Được, ta đi theo ngươi.”

Thật ra, nếu không phải trong viện nghiên cứu có cái trang bị che chắn tinh thần lực đáng chết kia, ngay khi gã gõ cửa Trần Bất Phàm có thể đã biết hắn tới làm gì rồi.

Giờ thì không những không tìm được lý do để tránh, mà dù có bị diệt khẩu, cũng không ai phát giác.

Trần Bất Phàm thật ra chẳng có giao thiệp gì với sở trưởng, nhiều lắm cũng chỉ là phê duyệt thành quả nghiên cứu. Nhưng bản năng dẫn đường mách bảo hắn: sở trưởng lòng dạ rất sâu, lần này phải đặc biệt cẩn trọng.