Bên này, mọi người đang toàn lực bắt giữ “hộ công”. Mà bên kia, Bạch Uyên cảm thấy càng lúc càng mệt mỏi, bất tri bất giác ngủ thiếp đi.
Đã lâu cậu không nằm mơ. Nhưng hôm nay, cậu lại rơi vào cảnh giới kỳ quái đó.
Nói cũng thần kỳ, mỗi lần tỉnh dậy cậu đều không thể nhớ rõ trong mộng xảy ra những gì, nhưng hễ trở lại trong mơ, cậu lại nhớ được tất cả trải qua trước đó .
Lần trước, Bạch Uyên không đuổi theo kịp kẻ thần bí có diện mạo giống hệt mình. Cho nên lần này trong mộng, chỉ còn lửa lớn và chính cậu.
Vẫn như cũ là một đoàn khói nhẹ trôi nổi, cậu lang thang vô định khắp nơi.
Không biết bao lâu, Bạch Uyên loáng thoáng nghe thấy tiếng đánh nhau.
Cậu bay về phía phát ra âm thanh, phát hiện kẻ thần bí kia đang giao đấu với một đoàn hắc ảnh hình người.
Hai bên đều quá kỳ quái, Bạch Uyên cũng không cho ai là người tốt. Nhưng nhìn qua, hắc ảnh dường như chiếm thế thượng phong.
Khó hiểu nhất là, hắc ảnh không có thực thể, kẻ thần bí đánh hắn giống như phí công, nhưng những chiêu thức hắc ảnh tung ra lại hữu hiệu.
Lúc này, hai kẻ đang giằng co đồng loạt thấy được Bạch Uyên ở xa, gần như cùng lúc hướng về phía cậu mà tới.
Bạch Uyên cả kinh, vội vàng bay trốn.
Lần trước lúc đuổi theo kẻ thần bí cậu đã không đuổi kịp, cho nên lần này chắc chắn cũng không thoát nổi hắn. Thế nhưng hắc ảnh kia chạy còn nhanh hơn, sắp bắt được cậu.
Trực giác nói cho Bạch Uyên biết, bị thứ này cuốn lấy thì tuyệt đối không có chuyện tốt. Cậu đột ngột quẹo hướng, lao thẳng về phía kẻ thần bí.
Hắc ảnh có nhanh cũng khó thoát khỏi hạn chế tốc độ khi gặp đối thủ.
Bạch Uyên nghĩ, người kia có gương mặt giống mình, khả năng hại c** nh* hơn, bị hắn bắt chắc chắn vẫn tốt hơn hắc ảnh.
Rất nhanh, cậu bổ nhào vào lòng kẻ thần bí.
Toàn thân người nọ bỗng run rẩy, Bạch Uyên cho rằng mình đã đụng hỏng hắn, nhưng chẳng còn thời gian nghĩ ngợi, hắc ảnh đang áp sát!
Cậu vội chui vào bên trong lớp áo rộng của kẻ thần bí, định bụng giấu mình đi.
Đương nhiên là không thể. Bạch Uyên như kẹo bông, như một đống bánh bao, rõ ràng nổi bật.
Một giây, hai giây, ba giây trôi qua. Dự đoán bị bắt ra lại không xảy ra.
Cậu thò đầu ra, phát hiện hắc ảnh đã biến mất.
Xác định không còn uy h**p, Bạch Uyên từ trong áo bay ra, không dám nhìn vào mắt người nọ.
Dù có gương mặt giống mình, nhưng rốt cuộc không phải là mình. Cậu chỉ thấy xấu hổ như vừa khinh bạc người ta.
“Ta tìm được ngài rồi.” Người kia bỗng nói.
Bạch Uyên vô cùng khó hiểu, đây là ý gì? Nếu nhớ không lầm, lần trước trong mơ, hắn đã điên cuồng đi tìm “chủ nhân”. Sao giờ lại thành mình là chủ nhân hắn?
“Ngươi chắc chắn nhận nhầm rồi.” Bạch Uyên vội phản bác.
Người kia không đáp, chỉ nở nụ cười vũ mị khiến cậu nổi hết da gà.
Đang lúc cậu muốn hỏi tại sao hắn lại giống mình như vậy, thì người kia đột nhiên biến mất, trước mặt chỉ còn một con hồ ly lông trắng, mắt đỏ.
Nụ cười vũ mị đặt trên mặt hồ ly lại rất hài hòa, khiến Bạch Uyên nghĩ ngợi lung tung.
Ngay sau đó, hồ ly mở miệng nói tiếng người:
“Ta sẽ không nhận nhầm, ngài chính là chủ nhân!”
Thanh âm non nớt như thiếu niên chưa trưởng thành, Bạch Uyên chắc chắn trước đó chưa từng nghe, nhưng lại mơ hồ thấy quen thuộc.
Cậu không muốn giải thích việc mình không phải chủ nhân nữa, giờ chỉ muốn hỏi cho rõ những chuyện kỳ quái này.
Nhưng tiểu hồ ly đã chạy đến trước mặt, mềm mại nói:
“ Năng lực chủ nhân thoái hóa nghiêm trọng quá, thế mà lại biến thành dáng vẻ này, thôi thì ngủ một giấc cho thật ngon đi!”
Vừa dứt lời, tất cả tan biến, Bạch Uyên chìm vào giấc ngủ sâu, không còn mộng mị.
Còn Tạ Hoài, lúc này đang nhìn thi thể “hộ công”, chìm trong trầm tư.
Sự việc phải kể từ một giờ trước.
Sau khi Tạ Hoài hạ lệnh, toàn quân lập tức truy tìm tung tích “hộ công”. Lục soát khẩn cấp, rất nhanh một tiểu đội đã phát hiện bóng dáng hắn.
Họ lập tức báo vị trí, Tạ Hoài nhanh chóng dẫn quân đến. Nhưng chưa đầy năm phút sau, đội bên kia truyền tin — “hộ công” bất ngờ tự bạo, đã chết.
Khi Tạ Hoài đến nơi, họ đã dùng dụng cụ kiểm tra.
“Báo cáo Nguyên soái, có thể xác nhận, kẻ ‘hộ công’ này chính là ‘Ma thuật sư’ ở Thời kỳ cuối- thành thục thể.”
Mọi người đã phân loại sự phát triển của “Ma thuật sư” thành bốn giai đoạn: sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, và thời kỳ cuối.
Sơ kỳ, “Ma thuật sư” xâm nhập vào không gian tinh thần của con người, gặm nhấm tinh thần lực, học tập tư duy và hành vi. Lúc này, tinh thần nạn nhân giảm sút, thỉnh thoảng đau đầu. Có thể kiểm tra bằng dụng cụ, có thể trị liệu hiệu quả, đa số có thể khôi phục hoàn toàn.
Trung kỳ, “Ma thuật sư” hấp thu phần lớn tinh thần lực, cơ bản đã học xong cách hành động của nạn nhân. Nạn nhân uể oải, tính tình thất thường, dễ rơi vào giai đoạn “người quen có hành vi lạ”. Lúc này, dụng cụ không đo ra dị thường, nhưng thôi miên có thể phát hiện. Trị liệu có thể giúp đa số hồi phục, chỉ một số ít để lại di chứng tinh thần.
Hậu kỳ, “Ma thuật sư” cơ bản đã hoàn toàn hấp thu tinh thần lực của ký chủ, đồng thời bắt đầu hút cả dinh dưỡng thân thể. Lúc này thể chất của người bị hại suy yếu nghiêm trọng, bởi vì thiếu năng lượng nên tính tình cũng trở nên ổn định hơn. Phần lớn nạn nhân rơi vào trạng thái ngu dại, tương tự chứng Alzheimer. Thôi miên có thể phát hiện manh mối, nhưng dù trị thế nào cũng không thể khôi phục hoàn toàn.
Đến Thời kỳ cuối, “Ma thuật sư” hoàn toàn nuốt chửng ký chủ cả về tinh thần lẫn dinh dưỡng, sau đó hóa thành hình người giống hệt nạn nhân, thay thế hắn để sống. Trong quá trình này, chúng có thể thông hiểu nhiều cách để gây hại cho người khác, nhưng bởi vì số ví dụ quá ít, nhân loại không thể biết rõ phương thức nguy hiểm này.
Dĩ nhiên, tất cả lý luận này dựa trên điều kiện “Ma thuật sư” không tiến hóa thêm.
Nhưng lần này, “hộ công” chính là ví dụ đầu tiên trong trăm năm qua. Hắn đã gián tiếp ảnh hưởng đến rất nhiều người, nặng nhất là bà nội nhà họ Hà ở giai đoạn hậu kỳ, tiếp đến là những người nhà họ Hà thường xuyên tới thăm, rồi mới đến những người trong vườn bách thú.
Còn tại sao bác sĩ trong bệnh viện lại không bị ảnh hưởng, Tạ Hoài suy đoán hợp lý rằng “Ma thuật sư” nhất định là chủ động lựa chọn mục tiêu. Nếu nó làm loạn trong bệnh viện, sẽ quá dễ bị phát hiện. Muốn tồn tại lâu dài, nó đương nhiên không thể vì chút tiện lợi trước mắt mà tự lộ mình.
Còn về việc có giết hại người khác hay không thì không thể xác định. Rất có thể ban đầu mọi người nghĩ sai, cho rằng “kỳ xao động” chỉ là hiện tượng bình thường.
Nhưng điểm khiến người ta khó hiểu nhất, chính là “Ma thuật sư” lại tự bạo.
Theo ghi chép, “Ma thuật sư” rất khó bị giết. Mà đến giai đoạn cuối, chúng đã có hình người, nhờ hấp thu tinh thần lực cường đại mà trở nên vô pháp vô thiên. Từ trước tới nay, chúng đều tham sống sợ chết, có thể kéo dài thêm một ngày thì nhất định sẽ kéo dài. Sao lại có chuyện tự bạo dễ dàng như vậy?
Điểm đáng ngờ quá lớn, Tạ Hoài lập tức sai người đưa thi thể “hộ công” đến viện nghiên cứu, giao cho Trần Bất Phàm xử lý.
Chuyện này tạm khép lại, y thở dài một hơi, quay về quân bộ. Mấy ngày nay vì vụ này, ai nấy đều bận đến sứt đầu mẻ trán. Tạ Hoài cho mọi người nghỉ một ngày để hồi phục.
Y nhớ ra mình đã hứa với dẫn đường nhỏ ở nhà một mình rằng mấy hôm nay rằng sẽ về ăn cơm với cậu.
Tạ Hoài mở quang não, trước đó đã gửi cho cậu một tin nhắn: “Ta sắp về đến nơi, em thế nào rồi, thân thể có khó chịu không?” Y vẫn lo vụ ở vườn bách thú có ảnh hưởng đến Bạch Uyên.
Bạch Uyên chưa trả lời. Y không vội, liền gọi cho Clint.
“Đêm nay ta về ăn cơm, bữa tối chuẩn bị nhiều thêm một chút, ta đang trên đường.”
“Vâng, tiên sinh. Nhưng Bạch tiên sinh đã ngủ, không biết khi nào tỉnh.”
Tạ Hoài nhíu mày: “Em ấy thấy khó chịu sao?”
“Hẳn là không. Ta thấy gần đây cậu ấy luôn vẽ thiết kế cơ giáp, chắc là mệt.”
Tạ Hoài nhớ ra, phu nhân nhà mình vốn là người mê cơ giáp, y cười nhẹ: “Cứ để em ấy ngủ, đừng đánh thức.”
“Vâng, tiên sinh.”
Phủ Nguyên soái.
Không biết ngủ bao lâu, Bạch Uyên tỉnh lại, chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái. Cậu nhớ mang máng hình như vừa mơ, có một cái bóng đen truy đuổi, sau đó thì quên mất.
Đã nhiều lần mơ kỳ quái như vậy, cậu cũng chẳng để tâm.
Cầm quang não lên, phát hiện Tạ Hoài có gửi tin nhắn, trong lòng cậu vui vẻ, liền thay đồ xuống lầu.
“Bạch tiên sinh, nghỉ ngơi thế nào?” Thấy cậu bước ra, Clint hỏi.
“Ngủ ngon lắm.” Cậu đáp.
Ngủ lâu, cậu cũng thấy đói bụng, lảo đảo bước vào bếp. Trong không khí thoảng mùi ớt cay khiến cậu tỉnh táo hơn.
Từ khi tới phủ Nguyên soái, cậu không còn uống dinh dưỡng dịch nữa. Bạch Uyên cảm thấy hình như trên người mình có thêm chút thịt, nhưng vẫn không nhịn được muốn ăn nhiều hơn.
“Tạ Hoài thích ăn cay sao?”
Người nấu là một dì ôn nhu, bà cười nói: “Đúng vậy, Tạ tiên sinh thích ăn đậm một chút, những món cay này y rất ưa. Nhưng ăn nhiều cũng không tốt, trước kia ta ít khi làm. Tạ tiên sinh đã lâu không về ăn, nên lần này ta muốn nấu cho y ít món.”
Bạch Uyên nghe xong cũng cười: “Chuẩn thật, nhìn y là thấy hợp với ớt cay.”
Tạ Hoài về đến nhà, không thấy Bạch Uyên đâu. Y nghĩ dẫn đường nhỏ còn ngủ trên lầu, vừa định đi lên xem.
Clint tiến lại: “Hoan nghênh về nhà, tiên sinh. Bạch tiên sinh đã tỉnh, đang ở trong bếp.”
Y đi tới, thấy Bạch Uyên cùng dì kia nói chuyện rất vui, giống như một đứa trẻ. Trong lòng Tạ Hoài bỗng ấm áp, đứng ở cửa ngắm nhìn hồi lâu.