Kỳ thật ngay khi dị trạng vừa phát sinh, đám bảo tiêu đã tính ra tay hỗ trợ. Chỉ là thoạt nhìn Bạch Uyên không có việc gì, để tránh gây chú ý, bọn họ liền không hiện thân.
Clint cũng vẫn luôn đi theo trong đám đông phía sau Bạch Uyên. Hắn cũng cảm nhận được cỗ tinh thần lực cường hãn này, nhưng bởi vì cấp bậc bản thân đủ cao, vẫn chưa bị ảnh hưởng.
Hắn lập tức đem tình huống dị thường ở đây báo cho Tạ Hoài.
“Tạ tiên sinh, trong vườn bách thú có lính gác cao cấp tiến vào thời kỳ xao động, bất quá tình huống hiện tại của Bạch tiên sinh vẫn tốt, chúng ta đang chú ý sát sao.”
“Đưa Bạch Uyên về ngay, nếu em ấy xuất hiện bất kỳ bệnh trạng gì, lập tức liên hệ ta.”
“Rõ, tiên sinh. Nhưng nơi này đã có không ít người bị ảnh hưởng, chúng ta có cần ra mặt hỗ trợ không?”
“Nếu chỉ là lính gác đến kỳ xao động thì vấn đề không lớn, ngươi để lại một bộ phận người hỗ trợ. Nếu xuất hiện tình huống dị thường, ta sẽ lập tức phái người qua.”
“Vâng.”
Bạch Uyên cầm lấy quang não chuẩn bị liên hệ Clint.
Kết quả, ngay giây tiếp theo, đột nhiên Clint không biết từ đâu xuất hiện, chưa đợi cậu mở miệng đã nói thẳng: “Bạch tiên sinh, hiện tại ta sẽ đưa ngài cùng bạn của ngài về nhà.”
Bạch Uyên gật đầu, đúng là điều cậu mong muốn. Bất quá…
“Không cần lưu người ở lại hỗ trợ sao?”
“Sẽ phái người ở lại, Bạch tiên sinh cứ yên tâm.”
Hai người còn lại đang nghỉ ngơi trên ghế dài, tuy rằng khôi phục được một chút thần trí nhưng vẫn chưa tỉnh táo, căn bản không chú ý Bạch Uyên đang nói chuyện với ai, liền để mặc người ta cõng lên xe.
Người cõng là hai bảo tiêu. Bạch Uyên lễ phép cảm ơn bọn họ, sau đó cũng lên xe.
“Clint, lát nữa có thể ghé qua bệnh viện không, ta muốn cho bọn họ kiểm tra một chút.”
“Tiên sinh đã sớm liên hệ, đưa bọn họ về phủ nguyên soái kiểm tra trực tiếp là được.”
Đúng rồi, việc này xảy ra quá bất ngờ, cậu còn chưa kịp báo cho Tạ Hoài. Nhưng xem ý của Clint, e là y đã biết từ sớm.
Bạch Uyên mở quang não ra, phát hiện Tạ Hoài đã gửi cho cậu mấy tin nhắn.
“Tròn tròn, chỗ em có người bị mất khống chế tinh thần lực phải không, có thấy khó chịu không?”
“Đừng sợ, có bất cứ chuyện gì đều có thể nói cho ta.”
“Ta đã cho Trần Bất Phàm qua đó, lát nữa hắn sẽ kiểm tra kỹ cho em và bạn em.”
“Ta bên này sẽ xong việc nhanh thôi, tối nay có thể cùng em ăn cơm.”
Liên tiếp mấy tin nhắn khiến lòng Bạch Uyên ấm áp, được người trân trọng như vậy quả thật không tệ chút nào.
Cậu trả lời: “Ta không sao, ngươi yên tâm. Ngươi cũng đừng vội trở về, ta mới ăn cơm xong, còn chưa đói, có thể trễ một chút đợi ăn cùng với ngươi.”
Lần này Tạ Hoài trả lời ngay: “Được, chờ ta trở về.”
Bạch Uyên vừa định chọn một cái biểu tình gửi cho y, thì Clint đã dừng xe.
“Chúng ta về đến nơi rồi, Bạch tiên sinh.”
Bạch Uyên cất quang não, nhìn hai người ở ghế sau dường như đã ngủ, thở dài, rồi xuống xe.
Như trước, bảo tiêu hỗ trợ cõng bọn họ vào phòng. Chỉ là điều khiến cậu bất ngờ chính là Trần Bất Phàm đã chờ sẵn ở đó.
“Lại gặp nhau, Bạch tiên sinh.” Trần Bất Phàm cười nói.
Bạch Uyên cũng cười: “Đúng vậy, bất quá lần này lại cần ngài hỗ trợ xem qua cho bạn của ta.”
“Đương nhiên, đây là công việc của ta.”
Vốn dĩ Trần Bất Phàm phải kiểm tra cho Bạch Uyên trước, dù sao cậu mới là chủ. Nhưng hai người kia mơ màng ngã liệt, bệnh trạng thoạt nhìn không hề nhẹ.
Hắn yên lặng cầm dụng cụ, gắn vào người bọn họ.
Kết quả khiến biểu tình Trần Bất Phàm càng thêm ngưng trọng.
Bạch Uyên nhận ra không ổn, liền cẩn thận hỏi: “Tình huống của bạn ta rất nghiêm trọng sao?”
Không trả lời thẳng câu hỏi, Trần Bất Phàm mở quang não, gọi trực tiếp cho Tạ Hoài.
“Nguyên soái, sự việc trong vườn bách thú hôm nay không đơn giản. Đây không phải là mất khống chế tinh thần lực, mà là thao túng tinh thần lực.”
Trần Bất Phàm cũng không né tránh Bạch Uyên, cậu liền ngoan ngoãn dựng tai nghe. Những lời Trần Bất Phàm nói cậu không hiểu hết, nhưng đại khái cũng đoán được phần nào.
“Đúng vậy, về cơ bản có thể xác định, sau lưng là ‘ma thuật sư’ giở trò.”
“Ta vừa kiểm tra, tình huống của hai người kia thật ra không nghiêm trọng, nhưng không thể xác định những người khác thế nào, nếu như…”
Trần Bất Phàm bỏ lửng câu nói.
Có liên quan đến ‘Ma thuật sư’, vậy nhất định đã xảy ra chuyện lớn rồi, Bạch Uyên nghĩ thầm.
Bên kia Tạ Hoài lặng im một lúc không trả lời gì, Trần Bất Phàm đáp ứng vài câu rồi cắt đứt liên hệ. Sau đó hắn chuyển hướng hỏi:
“Bạch tiên sinh, hôm nay cậu có thấy ai khả nghi không?”
Bạch Uyên nghĩ nghĩ, không chắc có xem là khả nghi không, chỉ nêu ra một bà lão có tinh thần thất thường.
“Bạch tiên sinh nói không sai, hôm nay cả đoàn người chúng ta đều đi theo sau, chỉ có chuyện này là kỳ quái.” Không biết Clint lúc nào đã đến bên, chen vào nói.
Trần Bất Phàm nhìn hắn một cái, gõ nhẹ vào quang não rồi cầm dụng cụ, nói:
“Không có việc lớn, cũng đừng quá lo lắng, Nguyên soái sẽ xử lý tốt. Hiện tại, để ta kiểm tra cho ngươi.”
Ba ngày hai lần kiểm tra đủ thứ rắc rối, Bạch Uyên thở dài, đành ngoan ngoãn hợp tác.
Kết quả cậu không có dị thường, nhưng Trình Âm và Dedes vẫn chưa tỉnh, khiến Bạch Uyên hơi lo.
Chú ý thấy ánh mắt của cậu, Trần Bất Phàm vội an ủi:
“Không sao, ta đã giúp họ khai thông tinh thần lực, không lâu sẽ tỉnh lại.”
“Phiền ngài. Nhưng ta còn chưa tính sẽ nói cho bọn họ biết chuyện ta với Nguyên soái kết hôn, nếu có thể hãy đưa họ đi trước, khi tỉnh lại phát hiện mình ở phủ nguyên soái, sẽ bị sốc lắm.”
Clint đáp:
“Được, Bạch tiên sinh, ta sẽ phái người đưa họ đến bệnh viện.”
Trần Bất Phàm cũng có công việc khác phải lo, liền rời đi.
Bạch Uyên biết điều mình có thể giúp cũng ít, lo lắng vô ích, đành lên lầu tiếp tục vẽ.
Cùng lúc, Quân bộ hành động.
Hai ngày sau, y nhận được báo cáo kiểm tra gen của ba người nhà của Bạch Uyên — quả nhiên họ không có huyết thống.
Kết quả này vốn cũng nằm trong dự tính, nhưng vì chuyện phía sau liên quan đến nhiều thứ, trong thời gian ngắn không thể tìm ra đáp án. Hơn nữa hiện đang có sự kiện “Ma thuật sư”, rất khó chia ra tinh lực để điều tra.
Y và Trần Bất Phàm nhất trí phong ấn hồ sơ Bạch Uyên, tránh để người khác phát hiện bí mật bên trong; xử lý vấn đề trước mắt trước, sau đi tìm chân tướng.
Hiện Tạ Hoài đang chạy tới khoa y Lĩnh Nam, chính là nơi Bạch Uyên nghi ngờ có bà lão khả nghi.
Y bước nhanh tới, nhìn bà lão “tinh thần thất thường” đó.
Vì liên quan “Ma thuật sư”, điều tra không thể làm ầm ầm, để tránh gây hoảng loạn cho dân chúng. Vì vậy họ đưa hộ công đi, trong phòng bệnh chỉ còn Tạ Hoài và Lâm Sanh.
Lâm Sanh là người của quân bộ, số lượng dẫn đường cao cấp không nhiều; lần này gọi hắn tới cũng vì điều trị thôi miên cho bà lão.
Nói thật, “Ma thuật sư” rất ít dùng người già làm ký túc thể, hơn nữa người này còn là nữ dẫn đường.
Hơn nữa vẫn chưa có bằng chứng rõ ràng xác định việc này do “Ma thuật sư” gây ra.
Rốt cuộc con quái kia hành sự quỷ dị, đến nay chưa ai tổng kết được năng lực của y.
Nhưng theo mô tả tình trạng tinh thần trong không gian của những nạn nhân do Trần Bất Phàm đưa ra lại tương tự tình trạng ký túc do “Ma thuật sư” gây ra, tức là thực tế họ chưa hoàn toàn bị xâm nhiễm.
Hai người đứng đó, bà lão trông như không hay biết gì, ngược lại quay đầu về phía cửa sổ, thái độ hoàn toàn từ chối tương tác.
Tạ Hoài vốn không định bắt bà lão phải cam tâm tiếp nhận thôi miên — dẫn đường cao cấp có năng lực thôi miên mạnh, chỉ cần thao tác thích đáng thì sẽ không nhiều tác dụng phụ.
Lâm Sanh thả ra xúc tu tinh thần, kéo dài tới không gian tinh thần của bà lão.
Vừa bước vào, hắn đã sợ hãi.
Bà lão là dẫn đường trung cấp; không gian tinh thần vốn nên rộng như một cánh đồng, nhưng hiện giờ chỉ còn vài mét vuông.
Hắn thậm chí không cần hỏi, nơi này rõ ràng đã bị “Ma thuật sư” cắn nuốt.
Đột nhiên có thứ gì đó khởi động công kích vào xúc tu tinh thần của Lâm Sanh — nói là công kích nhưng thực chất là hấp thu, càng hấp thu càng mạnh mẽ.
Lâm Sanh cảm thấy tinh thần lực của mình nhanh chóng bị bào mòn, liền quyết định cắt đứt liên hệ giữa mình và xúc tu.
Tạ Hoài thấy trán hắn đầy mồ hôi lạnh, nhíu mày:
“Sao lại thế này?”
Lâm Sanh nuốt nước bọt, chậm rãi nói:
“Nguyên soái, ta có thể khẳng định, bà ta đã tiến đến giai đoạn cuối cùng của trạng thái bị cắn nuốt.”
Giai đoạn cuối cùng của việc bị cắn nuốt, cơ bản là không cứu được. Dù có kéo “Ma thuật sư” ra thì tư tưởng bà cũng chỉ dừng ở trạng thái đứa trẻ ba tuổi.
Lúc này Lý Hành tới báo tin:
“Nguyên soái, vị lão phu nhân này có quan hệ gì với lịch sử thân mẫu không?”
Lính gác siêu phàm nhớ lại đoạn video giám sát: khi ấy người phụ nữ kia nói một câu “Một lát nữa ta còn muốn đi xem mẹ” trong lúc khuyên can.
Điều tra cho thấy, thời điểm “người quen có hành vi lạ” của gia đình họ Hà trùng khớp với thời điểm lão nhân mắc bệnh.
Mọi thứ như có đáp án.
Dường như “Ma thuật sư” trên người bà lão gián tiếp ảnh hưởng tới hành vi những người xung quanh. Ban đầu là những người thường đi thăm bà, rồi sau đó là sự kiện làm vườn bách thú bị xâm nhiễm.
Vậy vì sao hộ công chăm sóc bà vẫn an ổn?
Tạ Hoài phản ứng nhanh, ra lệnh khống chế hộ công.
Kết quả vẫn chậm một bước.
Có người hô:
“Nguyên soái, hộ công đột nhiên biến mất!”
Tạ Hoài lạnh lùng chửi nhẹ, rồi ra lệnh:
“Mọi người xuất động ngay, toàn lực bắt giữ hắn.”
Vì “Ma thuật sư” không lưu giữ chỗ hoạt động cố định, Tạ Hoài mặt lạnh:
“Cố gắng giữ mạng người sống.”
Y dừng một chút, ánh mắt sắc bén tiếp tục:
“Nếu không được, lập tức xử quyết tại chỗ.”