Từng ngày trôi qua, ký ức của An Kỳ vẫn không hề có chút manh mối khôi phục nào. Cậu đem bản thân hoàn toàn vùi vào huấn luyện, không cho phép mình rối rắm quá lâu về vấn đề này.
Một buổi chiều bình thường, An Kỳ cùng Lâm Cửu vừa kết thúc lần đối luyện không biết thứ bao nhiêu. Mồ hôi hai người như mưa, nằm bệt xuống đất há miệng th* d*c.
Thể lực tiêu hao quá độ làm đầu óc con người trở nên mơ hồ. An Kỳ nghiêng đầu, tình cờ bắt gặp khoảnh khắc Lâm Cửu nhấc góc áo lên. Làn da rắn chắc, từng khối cơ bắp gọn gàng căng đầy sức mạnh.
An Kỳ thật sự hâm mộ. Rõ ràng mình cũng huấn luyện cực khổ như vậy, nhưng tám khối cơ bụng trong mộng tưởng mãi chẳng xuất hiện.
Sợ là cả đời này đều không có được, cậu nghĩ, rồi vội vàng dời mắt, ho khan một tiếng để che giấu.
f*ck, lính gác đúng là phiền ch·ết đi được.
Lâm Cửu thu hết động tác nhỏ ấy vào đáy mắt, khóe môi nhếch lên: “Ngươi đang nhìn chỗ nào đó?”
An Kỳ không đáp, trực tiếp quay đầu sang hướng khác.
Cơ hội tốt như vậy, sao Lâm Cửu dễ dàng bỏ qua: “Cùng đi tắm đi, ta cho ngươi nhìn kỹ hơn.”
An Kỳ ném giày vào y, mặt đỏ tai hồng: “Má nó, ngươi đúng là đồ b**n th**.”
Lâm Cửu ngồi dậy, nhún vai vô tội: “Ta chẳng qua là nghĩ ngươi thích nhìn thôi mà.”
An Kỳ tức đến nghiến răng, hùng hùng hổ hổ bỏ chạy. Chỉ cần người này chịu bình thường một chút, đừng có suốt ngày tiện như vậy, cậu cũng sẽ không do dự lâu đến thế, có lẽ hai người đã sớm ở bên nhau rồi.
Đáng đời.
An Kỳ vốn tưởng rằng mình còn phải cùng Lâm Cửu dây dưa mười mấy năm nữa, cho đến khi Otis tuyên bố sẽ bổ nhiệm nguyên soái một lần nữa.
Nói ra cũng lạ, vị trí nguyên soái của đế quốc đã bỏ trống một thời gian, không ai biết rõ nguyên nhân. Nhưng trong lòng An Kỳ lại hiểu.
Người được đề cử lần này là chọn ra từ vài vị thượng tướng, mà An Kỳ mới chỉ là một trong số đó, bất luận xét trên phương diện nào, tư lịch của cậu đều còn quá mỏng.
Giấc mộng nguyên soái tan vỡ, trong lòng cậu đương nhiên khó chịu. Lâm Cửu càng lo lắng đến mức sợ cậu luẩn quẩn trong lòng mà làm chuyện dại dột.
Tên lính gác ngày thường lười biếng thích chọc ghẹo nay lại trở nên đứng đắn, luôn kề bên đem lại cho cậu ấm áp. An Kỳ nổi da gà, nhưng cũng không ngăn nổi lòng mình mềm xuống.
“Này, ngươi cũng nằm trong danh sách đề cử đúng không?”
Lâm Cửu đang gọt táo, nghe vậy gật đầu: “Ừ, nhưng chắc ta cũng không được chọn đâu.”
An Kỳ thở dài. Đúng là, tên này ngoài lười thì vẫn là lười, mọi công vụ cơ bản đều giao hết cho phó quan, nhiều lắm chỉ dẫn đội đi làm nhiệm vụ. Có thể lên thượng tướng hoàn toàn là nhờ thực lực cá nhân ưu tú.
Thật sự, sao không cho cậu thể chất như vậy đi, để loại người này sở hữu chẳng phải là lãng phí của trời.
Ánh mắt ai oán của An Kỳ nhìn chằm chằm đến mức Lâm Cửu giả vờ làm ngơ cũng không được: “Ngươi rất muốn ta làm nguyên soái đúng không?”
An Kỳ giật mình, tay vỗ mạnh xuống bàn, dao gọt hoa quả loảng xoảng: “Ta, ta mới không có! Ngươi làm hay không thì liên quan gì đến ta!”
Lâm Cửu rũ mắt, lẩm bẩm: “Thượng tướng nhiều nhất được bổ nhiệm ba phó quan, nhưng nguyên soái có thể bốn. Trở thành phó quan của nguyên soái, chẳng phải coi như là nửa nguyên soái rồi sao?”
An Kỳ á khẩu, nhưng sự thật bày ngay trước mắt, cậu khinh thường đầy mặt: “Nghe như ngươi sẽ lên làm nguyên soái thật vậy.”
Lâm Cửu lại khôi phục giọng điệu ngả ngớn thường ngày, khóe môi nhếch lên: “Ngươi cầu ta một tiếng, vị trí nguyên soái này ta sẽ lấy.”
An Kỳ căn bản không muốn mở miệng. Tên này giỏi mánh khóe bịp người, theo lý mà nói tuyệt đối không thể tin. Nhưng mỗi lần đối diện cặp mắt đen sâu kia, cậu lại không nhịn được mà thỏa hiệp.
Lần này cũng thế. An Kỳ thở dài trong lòng: “Cầu ngươi.” Giọng dẫn đường nhỏ nhẹ, đầy ngượng ngùng, đầu ngón tay nắm chặt: “Nếu ngươi thật sự có thể làm nguyên soái, còn cho ta vị trí phó quan mà ta muốn, ta có thể đáp ứng ngươi một điều kiện.”
Tim Lâm Cửu run lên, quả nhiên mắc câu, y cười: “Cứ như vậy nhé.”
Nửa tháng sau đó, An Kỳ không hề thấy bóng dáng Lâm Cửu, như thể y bốc hơi khỏi thế gian, không liên lạc được.
Mãi cho đến đêm trước khi công bố nguyên soái mới, quang não của An Kỳ chấn động, Lâm Cửu gửi tới một lời hẹn giờ. Ngay sau đó, Kênh hoàng thất chính thức đăng tin trên Tinh Võng, bổ nhiệm Lâm Cửu làm nguyên soái.
An Kỳ quên cả hoan hô, quang não rơi khỏi tay, chưa kịp chạm đất đã được một bàn tay khác vững vàng tiếp lấy.
Lâm Cửu giơ tay lắc lắc trước mặt cậu: “Sao thế, vui mừng đến choáng váng rồi à?”
An Kỳ như vừa mới hồi thần, ấp úng bật ra vài âm tiết: “A? A… Ngươi, làm sao ngươi được vậy?”
Lâm Cửu cười thần bí, thuận tay kéo ghế ngồi xuống: “Ta tốn sức lớn lắm, vất vả lắm mới thuyết phục được hoàng đế.”
An Kỳ ngoan ngoãn ngồi đối diện, không dám ngẩng nhìn mặt y: “Cực khổ cho ngươi rồi.”
Lâm Cửu đắc ý rung đùi, gõ vào lưng mình: “Ừ, cực khổ thật, cho nên ta tới đòi chút ngon ngọt.”
An Kỳ chưa kịp hỏi, chỉ nghe thấy tiếng ghế ma sát trên sàn, một bóng đen áp xuống từ đỉnh đầu. Giây tiếp theo, cằm cậu bị nâng lên, môi răng hòa cùng, một luồng nóng bỏng ùa đến.
Lâm Cửu đè An Kỳ dưới thân, mở to mắt nhìn chằm chằm hàng mi dài run rẩy không ngừng của dẫn đường, đầu lưỡi càn rỡ tăng thêm lực, tiếng nước ướt át dây dưa không dứt.
An Kỳ biết kết cục sẽ như vậy, tưởng rằng mình đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, nhưng cuối cùng vẫn thiếu một chút.
Nụ hôn hôm nay cùng những lần trước hoàn toàn khác biệt, lúc này sự tồn tại của một người khác như đạt đến đỉnh điểm. An Kỳ hoảng hốt phát hiện mình không thở nổi, lồng ngực kịch liệt phập phồng, yết hầu vô thức nuốt khan.
Lâm Cửu thương xót, dời môi lệch sang một chút, để chừa ra khoảng trống cho cậu hít thở. An Kỳ tham lam hô hấp, nhưng theo không khí vào ra lại là những âm thanh không thể kiềm chế.
An Kỳ hoàn toàn sụp đổ. Nước mắt chẳng nghe khống chế, tràn ra theo gương mặt chảy xuống, rồi bị đầu lưỡi nóng rát l**m đi mất.
“Ta không muốn làm ngươi khóc, thật sự không muốn.” Lâm Cửu tựa hồ có chút lúng túng, nhưng trên mặt vẫn mang ý cười thỏa mãn, hiển nhiên vô cùng hài lòng.
Hốc mắt An Kỳ đỏ bừng, nuốt mấy ngụm lớn nước bọt, môi vẫn nóng rát đau đớn, “Ta đã hoàn thành điều kiện đáp ứng ngươi, bây giờ có thể đi rồi.”
Cậu vừa muốn đứng lên, lại bị hai chân khác kẹp chặt, buộc phải ngồi xuống. An Kỳ vừa thẹn vừa giận, kích động quát: “Ngươi còn muốn gì nữa!”
Mặt Lâm Cửu không b·iểu t·ình, nhìn xuống cậu từ trên cao. An Kỳ cực kỳ chán ghét loại cảm giác bị áp bức này, giơ đầu gối hích y hai cái.
Lâm Cửu vẫn không nhúc nhích, cúi người ấn chặt đôi chân quẫy đạp của dẫn đường, giọng khàn mang theo hơi thở t·ình d·ục: “Ngươi không tính tỏ thái độ sao?”
An Kỳ giả vờ không hiểu, quay mặt sang chỗ khác, “Cái gì, ta không…”
Gương mặt bị y bóp chặt, An Kỳ đau đến rơi nước mắt, bị ép buộc đối diện với Lâm Cửu. Trong đôi mắt lính gác không còn bóng dáng trêu chọc ngày thường, khiến cậu sinh ra vài phần kh·iếp đảm.
Lâm Cửu gằn từng chữ: “Ngươi biết ta thích ngươi, hơn nữa ta đã theo đuổi ngươi rất lâu.”
An Kỳ không cách nào gật đầu, chỉ có thể lí nhí, “Nhưng ta đã nói, ngươi thích ta, ta không có nghĩa vụ phải đáp lại.”
Lâm Cửu đột nhiên cười, nụ cười này ngược lại khiến An Kỳ càng thêm hoảng loạn.
“Đúng, ta không thể ép ngươi đáp lại. Nhưng ngươi thật sự bài xích ta sao?” Lâm Cửu tự hỏi rồi tự trả lời, “Không, ngươi không hề. Ngươi đã chấp nhận sự theo đuổi của ta, trong lòng ngươi cũng dao động.”
An Kỳ bị ép giữ nguyên tư thế này, vô cùng khó chịu, càng cảm thấy Lâm Cửu trước mắt quá xa lạ. Một tia ủy khuất dâng lên, nước mắt vừa khô lại tiếp tục rơi xuống.
Lâm Cửu bỗng thấy xót xa, nghĩ rằng bản thân có phải đã quá nóng vội? Y nhẹ giọng xuống, thân thể cũng rời đi, “Xin lỗi, là ta quá mức.”
Y lấy một chiếc khăn lông ướt, nhẹ nhàng lau gương mặt ướt đẫm của An Kỳ. Thấy người cuối cùng cũng ngừng khóc, y thở dài, định xoay người rời khỏi.
Nhưng vừa mới bước đi nửa bước, tay áo đã bị ai đó giữ chặt.
“Ta thừa nhận, ta có chút thích ngươi.” Giọng dẫn đường nhỏ như muỗi kêu, không để ý sẽ chẳng nghe thấy, “Chỉ là ta không thể tưởng tượng được, mình cùng một lính gác sống chung.”
An Kỳ mím môi, bỗng nhiên đứng dậy, đối diện thẳng với y, ánh mắt kiên nghị: “Vốn dĩ là ngươi theo đuổi ta, vì sao phải ngươi nóng nảy?!”
Càng nghĩ cậu càng giận, đúng vậy, vì sao mình phải thấy ủy khuất? Đã theo đuổi kiểu này thì dứt khoát đừng theo đuổi nữa, hà tất phải ép buộc cậu?
Lâm Cửu hoàn toàn không ngờ An Kỳ lại phản ứng như vậy. Tai y tự động bỏ qua hết thảy, chỉ còn sót lại một câu kia“Ta thừa nhận, ta có thích ngươi.”
Y ôm chặt lấy eo An Kỳ, siết người vào trong lòng, “Chúng ta ở bên nhau đi.”
An Kỳ vẫn không quá quen với loại tiếp xúc này, nhưng vẫn run rẩy đặt tay lên lưng y, khẽ gật đầu.
Sau đó, Lâm Cửu lên làm nguyên soái, An Kỳ làm phó quan của y. Những ngày đầu cả hai còn vụng về, nhưng qua một thời gian thích ứng, đã bắt đầu phối hợp nhuần nhuyễn.
Bất quá, Lâm Cửu cũng không như lời đã nói trước kia, bổ nhiệm bốn vị phó quan. Căn cứ năng lực của ba phó quan còn lại, y điều bọn họ làm trung tướng hoặc thiếu tướng, chỉ giữ lại An Kỳ một mình.
Đây chính là điều khiến An Kỳ luôn bất mãn. Công việc nguyên soái nhiều như vậy, hiện tại lại giảm người, mỗi ngày bọn họ đều mệt đến mức muốn ch·ết, thỉnh thoảng còn phải ra ngoài làm nhiệm vụ, cận kề chín phần tử nhất sinh.
Nhưng nhìn chung vẫn coi là thuận lợi, cả công tác lẫn tình cảm. Năm thứ năm sau khi xác nhận quan hệ, hai người tổ chức hôn lễ, cả nước cùng chung vui, ai nấy đều nói đây là một đôi tình nhân trời ban.
Có yêu hay không, người ngoài không rõ. Nhưng An Kỳ không hề có cảm giác kết hôn chân thật. Công việc chẳng giảm đi chút nào, ngay cả mấy ngày nghỉ kết hôn hiếm hoi, cậu vẫn phải mang theo hai chiếc quang não bên mình.
Có điều, vẫn có khác biệt. Đánh dấu bên trong hoàn toàn giúp An Kỳ thật sự nhìn thấu con người tiện nhân kia, từ nay Lâm Cửu không còn lừa được cậu nữa.
Dù vậy, An Kỳ vẫn chẳng thể nhớ lại giấc mộng mình từng truy đuổi. Khoảng trống trong tâm hồn, đều do Lâm Cửu thay cậu lấp đầy.
“Tinh lịch năm 85, nguyên soái Lâm Cửu thoái vị, cùng người yêu An Kỳ du hành khắp tinh hệ, an ổn hưởng tuổi già. Hai người vừa là người yêu, vừa là chiến hữu. Trong thời gian nhậm chức, gi·ết địch vô số, bảo vệ vô số, nhờ sự tồn tại của bọn họ, dân chúng đế quốc mới có thể an cư lạc nghiệp.”
Bạch Uyên đứng trong thư viện hoàng gia, cùng Tạ Hoài nhìn nhau mỉm cười.
Từng là thiếu niên nhỏ bé yếu ớt, cuối cùng cũng trưởng thành, trở thành tấm khiên kiên định, bảo hộ được càng nhiều người.