Cá Mặn Dẫn Đường, Dốc Lòng Trăm Triệu Giây

Chương 122: An Kỳ & Lâm Cửu ( 1 )

An Kỳ cảm thấy mình đã mơ một giấc mộng rất dài rất dài. Trong mộng, cậu có ngưỡng mộ một người đã lâu, hắn có màu mắt của đóa hoa đẹp nhất thế giới, vĩnh viễn sừng sững không ngã.

Hết thảy đều phi thường hư ảo, trong nháy mắt, An Kỳ cảm giác mình đánh mất một đoạn ký ức vô cùng trọng yếu. Cậu bất lực nhìn sang người bên cạnh, trong đôi mắt ngọc bích tràn đầy nghi hoặc.

“Lâm Cửu, vì sao chúng ta lại đứng ở đây?”

Lâm Cửu vô cớ đau đầu một trận, lúc hồi thần thì phát hiện mình cùng An Kỳ đang đứng ngoài hoàng cung.

“Ta cũng không rõ.”

An Kỳ không thể chờ thêm một khắc, cậu khát khao tìm lại khoảng trống trong trí nhớ, lập tức đẩy tung cửa lớn hoàng cung, vừa vặn chạm mắt với Otis đang ngồi trên chủ vị.

Ngày xưa hoàng đế luôn uy nghiêm, nay trước mắt lại bao phủ một tầng u tối. Giờ phút này Otis đầy vẻ thống khổ, đang xoa huyệt thái dương.

An Kỳ mặc kệ lễ nghi hoàng thất, trực tiếp lao lên bậc thang: “Ngài nhất định biết, ta rốt cuộc đã quên điều gì?”

Otis xua tay, hiển nhiên không muốn trả lời. Nhưng thái độ đó lại càng khiến An Kỳ tin chắc ông ấy nhất định biết điều gì đó.

Lâm Cửu vội muốn kéo An Kỳ trở lại: “Xin lỗi bệ hạ, An Kỳ chỉ là quá xúc động.”

An Kỳ hất tay y ra, xúc tua tinh thần tản ra, mơ hồ bắt được một cỗ tinh thần lực, xa lạ mà quen thuộc.

Cậu bỗng nhiên muốn khóc, nước mắt lập tức dâng đầy hốc mắt. Cảm xúc sụp đổ, cậu đưa tay ra, như muốn nắm lấy thứ gì.

“Chú, cầu ngài nói cho ta, ta rốt cuộc đã quên cái gì?”

Otis đối diện đôi mắt thống khổ của cháu trai, thở dài: “Xin lỗi, ta không thể nói.”

An Kỳ nắm chặt lấy tay áo ông: “Vì sao? Rốt cuộc là vì sao?”

Otis liếc mắt ra hiệu cho Lâm Cửu, rồi nói với An Kỳ: “Bởi vì vị kia không muốn ngươi biết.”

An Kỳ còn muốn cãi, “Nhưng mà…”

Khoảnh khắc tiếp theo, thân thể của chàng dẫn đường trẻ tuổi vì xúc động mà mềm nhũn, được Lâm Cửu đỡ lấy.

Otis dịu dàng xoa mái tóc xoăn vàng của An Kỳ, thấp giọng nói: “Ngươi hãy chăm sóc nó, để nó nghỉ ngơi thật tốt.”

Lâm Cửu rũ mắt, “Tuân mệnh, bệ hạ.”

Y cũng không ngờ, lần đầu tiên tiếp xúc gần gũi với An Kỳ lại trong tình huống thế này.

Trong giấc ngủ say, chàng dẫn đường hiếm khi lộ ra vẻ yếu ớt, khác hẳn hình tượng thường ngày hay la hét ầm ĩ. Lâm Cửu không nhịn được, nhéo nhẹ gương mặt có xúc cảm tốt đẹp ấy.

Đối mặt hành động trêu chọc này, người đang ngủ chỉ khẽ cau mày, xoay người.

Lâm Cửu nhìn một hồi lâu, bật cười.

Đối với một lính gác cấp bậc như y, biết rõ mình cũng bị sai lệch ký ức. Nhưng y luôn chú trọng thuận theo tự nhiên, nếu đã quên thì sẽ không cố tình truy cứu.

Chỉ là An Kỳ thì không. Đặc biệt là đoạn ký ức này, đối với cậu dường như vô cùng quan trọng.

Lâm Cửu mở Tinh Võng, định tìm kiếm một chút dấu vết, nhưng tiếc rằng hầu như không ai đề cập gặp phải vấn đề tương tự.

Số ít những lời nói mơ hồ chẳng giúp được gì.

Lâm Cửu khẽ thở dài, xem ra muốn giúp An Kỳ hoàn thành tâm nguyện này, e rằng không dễ dàng.

An Kỳ không biết mình đã ngủ bao lâu. Trong mộng, cậu vẫn bi thương, điên cuồng chạy đuổi theo bóng dáng màu tím phía trước, cho đến khi bản thân tan biến, hòa làm một với thế giới.

Khi tỉnh lại, An Kỳ thở hổn hển, mới phát hiện cả người ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Lâm Cửu nhanh chóng đưa cho cậu một chiếc khăn lông, dịu dàng lau trán cho cậu.

An Kỳ nắm chặt cổ tay y, lẩm bẩm: “Ta phải, ta nhất định phải tìm được ngài ấy.” Vừa dứt lời, cậu vén chăn, vội vàng muốn lao ra ngoài.

Nhưng ngay lập tức bị Lâm Cửu ấn xuống giường. Sức mạnh của lính gác không cần nghi ngờ, An Kỳ không nhúc nhích nổi.

Cậu giãy giụa kịch liệt: “Ngươi buông ta ra! Phiền ch·ết đi, cút ra ngoài!”

Lâm Cửu không chịu nổi nữa, cúi xuống, hung hăng cắn lấy đôi môi đang khép mở kia.

An Kỳ sững người tại chỗ, tức giận cũng quên mất, chỉ ngây ngốc trợn mắt nhìn trần nhà. Mãi cho đến khi bên tai vang lên giọng nói trầm thấp: “Ngươi đừng kích động, ký ức đã mất, ta sẽ giúp ngươi tìm lại. Hiện tại ngươi cần nghỉ ngơi.”

Lâm Cửu thấy cậu không phản ứng, vẫn ngẩn ngơ, liền mang theo ý trêu chọc: “Sao vậy, bị hôn đến ngốc luôn rồi?”

An Kỳ như vừa lấy lại tinh thần, gương mặt đỏ bừng, một tay đẩy mạnh lính gác phía trên, vội vàng che miệng mình: “Ngươi! Ngươi dám…”

Lâm Cửu nhún vai, chớp mắt vô tội: “Ta thì sao? Chỉ là hôn ngươi một cái, cũng không phạm pháp a.”

An Kỳ tức giận chỉ tay vào mũi y: “Nhưng ta đâu có đồng ý ngươi tỏ tình! Ngươi hôn ta như vậy, chính là qu·ấy r·ối t·ình d·ục!”

Lâm Cửu nhướng mày, giọng điệu khinh khỉnh: “Một nụ hôn đã là quấy rối? Quả nhiên, ngươi chính là một em nhỏ.”

An Kỳ bởi vì mái tóc xoăn vàng quá dài, gương mặt tròn cùng đôi mắt to, dẫn đến bề ngoài thoạt nhìn nhỏ hơn tuổi thật rất nhiều. Cho nên điều cậu ghét nhất chính là bị gọi là “nhỏ.”

“Ta mới không phải trẻ con!” An Kỳ giận dữ, ném mạnh gối đầu qua, trông còn có sức lực hơn so với dáng vẻ yếu ớt vừa rồi.

Lâm Cửu nhẹ nhàng đón lấy, mỉm cười: “Vậy vì sao không cho ta hôn?”

An Kỳ nghẹn lời, chẳng phải là đương nhiên sao, ai lại tùy tiện hôn người khác chứ?! Nhưng nếu nói thẳng ra thì lại càng giống trẻ con, mà đối phương là tên trêu hoa ghẹo nguyệt, như vậy chẳng phải càng khiến mình ấu trĩ hơn sao.

Lâm Cửu thấy cậu không nói gì, liền lại ghé sát thêm vài phần. Khoảng cách giữa hai người lần nữa rút ngắn, trong đầu An Kỳ vang lên chuông cảnh báo dồn dập.

“Ngươi muốn làm gì?”

Cuối cùng Lâm Cửu dừng lại, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm bờ môi cậu, “Chúng ta nói điều kiện đi. Ta giúp ngươi tìm lại ký ức, thù lao chính là ngươi phải để ta hôn.”

An Kỳ điên cuồng lắc đầu, “Ngươi dựa vào cái gì cho rằng ngươi có thể giúp ta?”

Lâm Cửu ra vẻ thần bí, “Đương nhiên ta có cách của ta.”

Người này thường xuyên giả thần giả quỷ, An Kỳ có chút bán tín bán nghi.

Lâm Cửu thấy cậu dao động, liền đẩy thêm một ngọn lửa: “Vậy như thế này, ta sẽ giúp ngươi tìm. Một khi có kết quả, ta sẽ nhận thù lao.”

An Kỳ cắn răng, mặc kệ, hôn một cái cũng không đến nỗi ch·ết người, “Được, ta chờ tin tốt của ngươi.”

Lâm Cửu cười híp mắt, đắp chăn thật kỹ cho cậu, rồi đong đưa đi ra cửa. Kỳ thực y cũng chẳng có cách nào, chỉ là lúc trước nhìn thái độ của Otis, tựa hồ cũng không quá kháng cự việc tiết lộ.

Như vậy thì dễ rồi. Lâm Cửu chỉ cần giam An Kỳ trong phòng, mỗi ngày đều báo lại với Otis rằng cháu trai ngài bởi vì mất ký ức mà bi thương cực độ, thân thể ngày càng kém đi, không tin ngài ấy vẫn có thể im lặng.

Otis quả thực lo lắng đến hỏng, liên tục mất đi mấy tâm phúc đã khiến trong lòng ông thủng một lỗ lớn. Nghĩ đến nếu ngay cả cháu trai cũng xảy ra chuyện, ông lại càng không thể tha thứ cho chính mình.

Nhưng ông thật sự không thể nói hết, Otis không muốn thêm một lần phản bội Quy Vân. Cuối cùng để dung hòa, ông nói cho Lâm Cửu rằng ký ức của mình cũng đã bị ảnh hưởng, chỉ còn nhớ rõ bọn họ từng quên mất một người — người đó đã từng là nguyên soái dẫn đường ưu tú của đế quốc.

Về phần vì sao lại quên, là bởi vì nguyên soái ấy khi tấn công ngoại địch đã dốc cạn toàn bộ tinh thần lực. Cuối cùng tuy giành được thắng lợi, nhưng đế quốc phải trả giá vô cùng thảm trọng, ngoại địch từng mang đến cho nhân dân cái bóng quá lớn, vì vậy nguyên soái đã dùng lực lượng cuối cùng để khiến mọi người quên đi đoạn ký ức đau thương ấy.

“Tóm lại, đó là một vị nguyên soái vô cùng vĩ đại. Ta sẽ viết sự tích của ngài ấy vào nhật ký, để hậu nhân có thể biết đến.”

Lâm Cửu giữ nguyên lời này, thuật lại cho An Kỳ. Nghe xong, An Kỳ lặng im thật lâu.

“Nhưng ta thật sự cảm thấy, người đó đối với ta vô cùng trọng yếu.”

An Kỳ bi thương nghĩ, ký ức chân chính chỉ thuộc về hai người bọn họ, đã không còn ai có thể nói cho cậu biết.

Lâm Cửu cũng không biết đáp thế nào, chỉ có thể ôm lấy chàng dẫn đường yếu ớt vào lòng, mong cho cậu một chút an ủi.

“Lâm Cửu.”

“Hả?”

Thanh âm An Kỳ nghẹn ngào, “Ngươi cảm thấy ta có thể trở thành nguyên soái không?”

Lần này Lâm Cửu không còn cợt nhả, nghiêm túc chắc chắn: “Trong mắt ta, không ai lợi hại hơn ngươi.”

An Kỳ chủ động vùi đầu vào vai y, “Ừm.”

Lâm Cửu cảm nhận được bả vai mình ướt đẫm, dẫn đường trong lồng ngực run rẩy khóc nức nở.

Từ hôm nay trở đi, Lâm Cửu cảm thấy rõ An Kỳ không còn bài xích y như trước. Biểu hiện cụ thể là An Kỳ thường chủ động tìm đến y, đương nhiên đều vì chuyện chính đáng.

Hiện tại An Kỳ vô cùng nỗ lực, thậm chí còn hơn trước đây. Cậu muốn đuổi theo cái bóng trong ký ức, vụng về nhưng kiên định, hoàn thành giấc mộng khi xưa.

Lâm Cửu nhìn mà thấy đau lòng, không nỡ thúc ép, mỗi ngày đều thay đổi món ngon cho cậu, không ngại phiền toái mà cùng cậu luyện tập.

Nỗ lực của An Kỳ không uổng phí, rất nhanh, cậu đã thăng đến cấp thượng tướng, lãnh đạo một đội quân.

Xung quanh đồn đoán đủ điều, nói rằng bởi vì đế quốc thiếu hụt nhân tài nên mới điên cuồng đề bạt tân binh, dựa vào tư lịch của bọn họ, căn bản không xứng với chức vị như vậy.

Nhưng An Kỳ chẳng mảy may để ý. Bởi vì hiện tại, cậu đã có thể dùng nắm đấm khiến tất cả phải câm miệng.

Lâm Cửu tận mắt nhìn An Kỳ trưởng thành, lần đầu tiên trước mặt đông đảo người, hung hăng răn dạy những kẻ dám gièm pha.

An Kỳ nhìn bóng lưng y, trong lòng dấy lên muôn vàn phức tạp. Những ngày qua, cậu luôn được Lâm Cửu quan tâm chăm sóc, nói rằng không động tâm, quả thực là không thể.

Nói thật, tướng mạo Lâm Cửu anh tuấn, dáng người tốt, thực lực mạnh, hoàn toàn phù hợp tiêu chuẩn một lính gác hoàn mỹ. Cùng lắm thì tính tình hơi tệ, nhưng An Kỳ rõ ràng, y chỉ thích trêu chọc mình, đối với người khác thì không hề như thế.

Cho nên, với Lâm Cửu mà nói, mình là sự tồn tại đặc biệt. An Kỳ siết chặt nắm tay, cậu có nên đáp lại đoạn tình cảm này không?