Otis không dám tưởng tượng, tiêu trừ ký ức của nhiều người như vậy, sẽ hao phí bao nhiêu tinh thần lực.
Trong nháy mắt mặt Quy Vân mất hết huyết sắc, cả người lảo đảo sắp ngã. Otis vội vàng bước tới đỡ, nhưng cánh tay lập tức bị hắn hất ra.
Dựa vào chút khí lực cuối cùng, giọng Quy Vân run rẩy: “Lần này thật sự kết thúc rồi.”
Otis không ngăn cản. Cho dù trước mặt là một dẫn đường đã suy yếu đến cực hạn, chỉ cần vươn tay là có thể giữ lại.
“Nếu ngươi thật sự nghĩ kỹ rồi, vậy đi theo kết cục ngươi muốn đi.”
…
Quy Vân quay về sơn động, tự điều khiển xe huyền phù.
Rõ ràng chỉ rời đi mấy tiếng, mà lại giống như đã qua mấy tháng mấy năm.
“Ta đã trở về.”
Hắn bế thân thể lạnh băng của người yêu, tựa cả người vào vách tường. Lúc này hắn đã là cung nỏ hết đà, chỉ hoàn thành động tác này thôi mà mồ hôi lạnh tuôn xối xả.
Thanh chủy thủ vừa rồi tự bay tới bên tay trái, Quy Vân cầm lấy, đôi tay không ngừng run rẩy.
Không còn sức lực.
Tinh thần lực ngưng tụ thành chủy thủ tỏa ra ánh sáng mỏng manh, gương mặt 044 trong lồng ngực vẫn y như trước.
Khóe môi Quy Vân khẽ nhếch, đôi tay gắng sức, ngay sau đó nghênh đón cơn đau kịch liệt.
Chủy thủ đâm vào tim, lập tức biến mất. Nó hóa thành tinh thần lực, mặc cho chủ nhân sai khiến.
Cảm giác buồn ngủ như thủy triều ập đến, hồ ly trắng giãy giụa nhảy ra khỏi không gian tinh thần rách nát.
Đây là quân cờ cuối cùng Quy Vân để lại, lấy một phần linh hồn mình làm dẫn.
“Mang theo lực lượng của chúng ta, ngủ say đi. Chờ đến khi lại gặp được y, hãy tỉnh lại.”
Giây phút trôi đi ấy, Quy Vân nghĩ, may mắn thay, trên người hắn có đánh dấu bên trong của 044, đây chính là chiếc chìa khóa cuối cùng.
Hồ ly trắng rên bi thiết, vang vọng khắp rừng. Nó không phải Quy Vân, nhưng cũng là Quy Vân. Nó là mảnh linh hồn tách ra của hắn, giờ đây đại diện cho cả hai người.
Ngủ say, ngủ say, tuân theo mệnh lệnh chủ nhân. Nhưng trước đó, cần phải bảo vệ sơn động này.
Hồ ly trắng điều động chút lực lượng, che giấu toàn bộ sơn động.
Hy vọng có thể kéo dài thêm một ít thời gian, cho đến khi ta tỉnh lại.
Vô số hình ảnh lướt qua trong đầu, những cảm xúc mất đi phút chốc ùa về. Sau khoảng lặng dài, linh hồn rốt cuộc thức tỉnh, sức mạnh từ trời đất rót vào thân thể.
Kael không nhận ra đã xảy ra chuyện gì, cả người gã bị cơ giáp của Bạch Uyên đẩy bật ra ngoài.
“Ngươi lấy đâu ra nhiều sức mạnh như vậy!”
Trước mắt mờ mịt, Bạch Uyên theo thói quen đưa tay lau, quệt đi lớp ướt át.
Trong không gian, hồ ly trắng ở tuổi trưởng thành không còn gào thét, mà ngoan ngoãn ngồi xổm: “Chủ nhân, hoan nghênh trở về.”
Bạch Uyên cực kỳ hoảng hốt. Cậu biết rõ, tất cả ký ức đó đều là của mình, nhưng thật sự phản ứng không kịp.
Cậu vẫn chưa thoát ra khỏi bi thống mãnh liệt, chỉ cần nghĩ tới giờ phút này Tạ Hoài vẫn còn trong cảnh hiểm nguy, trái tim lại co thắt đau đớn.
“Ta phải giết Kael.”
Đây là Bạch Uyên, cũng là Quy Vân, cùng cất lên câu nói chung đầu tiên.
Mễ Quát đứng giữa hai khoang trị liệu, lúc thì nhìn bên này, lúc thì nhìn bên kia, lại nhìn chằm chằm vào dụng cụ quân y điều chỉnh.
Quân y bị hắn nhìn đến đổ mồ hôi, gắng gượng đọc số liệu.
“Không phải, máy này thật sự không hỏng chứ? Ngươi xem gương mặt nhỏ của Lâm Sanh, sao còn tím tái thế này?”
Quân y vội lau mồ hôi, cố giữ bình tĩnh: “Thương tích Lâm Sanh khá nặng, cần thời gian hồi phục lâu hơn.”
Mễ Quát như bừng tỉnh, xoay người bắt đầu nhìn chằm chằm Lâm Sanh.
Mấy lầ quân y muốn mở miệng, cuối cùng vẫn không dám nói.
Cái này, ngài lại gần như thế, sợ rằng sẽ dọa cho bệnh nhân mới tỉnh còn yếu ớt ngất xỉu lần nữa mất thôi…
Phía Trần Bất Phàm thì loạn như chiến trường. Đầu hắn như muốn nổ tung, hận không thể chém óc ra thành tám mảnh.
Một nhóm xúc tua tinh thần phụ trách trị liệu cho Clint, một nhóm xúc tua nhỏ chữa trị không gian bị liên lụy của chính mình, còn hai tay thì lo giải dược cho Tạ Hoài.
Chịu đựng đầu đau kịch liệt, Trần Bất Phàm lẩm bẩm: “Không được, không được, ta phải bắt Tạ Hoài trả ta tám lần thù lao mới đủ.”
Hiện Tạ Hoài đang ở phòng cấp cứu trong tòa nhà lớn, Hi Ngải trực tiếp chăm sóc. Trần Bất Phàm nhìn chằm chằm đồng hồ, vẫn còn kịp.
“Cơ thể Tạ Hoài có khả năng không phải trúng độc, mà là tồn tại trình tự tự hủy trong gen.”
Trần Bất Phàm nheo mắt. Bạch Uyên vẫn còn có thể gửi tin tức cho hắn, hơn nữa là tin tức đầy nứt toác.
Hắn không hỏi nguyên do, liên hệ ngay cho Hi Ngải.
“Gen của Tạ Hoài có vấn đề sao? Trước đó ngươi có kiểm tra chưa?”
Hi Ngải ngẩn ra, nhìn số liệu: “Đã kiểm tra, không phát hiện dị thường.”
Trần Bất Phàm thở phào, vậy là tốt rồi.
“Ngươi phải luôn theo dõi, nếu gen có bất kỳ vấn đề gì, lập tức tìm cách giải quyết mới.”
Hi Ngải không rõ lý do, nhưng vẫn quyết định mỗi năm phút kiểm tra một lần: “Được.”
“Giải dược bên ta còn cần nửa giờ, ngươi cố gắng thêm một lúc.”
Thông tin này Trần Bất Phàm cũng gửi cho Bạch Uyên. Hắn không biết cậu có thể chống lại Kael bao lâu, nhưng thêm được một giây cũng quý giá.
“Đừng lo cho ta, xin hãy toàn lực cứu Tạ Hoài.”
“Khụ khụ…”
Bên Clint bắt đầu có động tĩnh, não y như bị dẫm vào vũng bùn, xám xịt không nghĩ nổi.
Trần Bất Phàm vội thu lại hai xúc tua, xem ra vừa rồi đã dùng lực quá mạnh.
“Không gian của ngươi ta đã vá được phần lớn, phần còn lại phải dựa vào chính ngươi dưỡng.”
Clint miễn cưỡng ngồi dậy trên giường, nhìn chằm chằm bóng lưng Trần Bất Phàm.
“Xin lỗi, không gian của ngươi cũng bị hao tổn rồi.”
Trần Bất Phàm tập trung tinh lực phá giải, giọng Clint không lớn, hắn hoàn toàn không nghe thấy.
Clint biết lúc này đúng là thời khắc then chốt, nên không tiến lên quấy rầy.
Một loạt ký hiệu khó hiểu nhảy múa trên màn hình, nhìn đến hoa cả mắt.
Đôi tay Trần Bất Phàm điên cuồng thao tác, càng lúc càng nhiều chất lỏng từ ống nghiệm chảy vào bình thủy tinh.
“Xong rồi!”
Hắn nâng một bình nhỏ, cẩn thận bước ra cửa.
“Ta cùng ngươi đi.”
Clint không yên tâm để hắn một mình, ai biết Kael có sắp đặt binh lực ở bên ngoài hay không.
Trần Bất Phàm lắc đầu, “Không được, ngươi đi cũng chẳng giúp gì, cứ nằm lại đây.”
Cửa lớn bất ngờ mở ra, Mễ Quát ló đầu vào.
“Tiến sĩ, ta đi cùng ngươi.”
“Ngươi không ở lại trông coi anh em tốt của ngươi à?”
Mễ Quát gãi đầu, cười nói: “Hai người bọn họ tỉnh rồi, bác sĩ bảo chỉ cần nằm thêm một lúc trong khoang trị liệu là ổn.”
Trần Bất Phàm cuối cùng cũng gật đầu, “Được, ngươi theo ta.”
Clint chỉ có thể trơ mắt nhìn dẫn đường của mình rời đi cùng một lính gác khác. Y thở dài, bước ra cửa xem Lâm Sanh và Lý Hành Chi.
“Các ngươi…”
“Cái thằng ngốc Mễ Quát ấy, đừng để ta thấy mặt hắn.”
Vừa bước vào, đã nghe Lâm Sanh gầm lên.
Lý Hành Chi khá hơn một chút, đã có thể ngồi dậy trong khoang trị liệu. Hắn cười ha hả: “Trâu bò, thật sự trâu bò. Trực tiếp trợn mắt nhìn quỷ, cảm giác thế nào hả, trung tướng?”
Dụng cụ bắt đầu báo động, quân y vội vã chạy đến bên Lâm Sanh, trấn an cảm xúc.
“Ngài Lâm Sanh, nhịp tim quá nhanh bất lợi cho hồi phục, xin ngài bình tĩnh lại.”
Lâm Sanh hít sâu nhiều lần, cuối cùng cũng nén được cơn giận.
Clint không hiểu gì, nhưng y cũng không muốn biết. Thế mà có người không chịu ngậm miệng, vui vẻ chen vào.
Lý Hành Chi vươn tay chào Clint, cười càng lúc càng đậm, thậm chí trở nên nghiêm trọng: “Ngươi không ở đó, thật sự đáng tiếc, không xem được cảnh trăm năm khó gặp: Lâm Sanh hát một tràng nam cao chói tai.”
Lâm Sanh lập tức nhắm mắt, dứt khoát giả c·hết.
Lý Hành Chi tiếp tục hứng thú miêu tả: “Mễ Quát ấy, đầu trọc như cái bóng đèn sáng loáng trên trần nhà, cộng thêm bộ râu xồm xoàm, đúng lúc Lâm Sanh mơ màng mở mắt ra nhìn thấy.”
“Ha ha ha ha ha, hắn sợ tới mức trực tiếp hét ra một tiếng nam cao thanh mỹ lệ!”
Khóe miệng Clint giật giật, miễn cưỡng nhếch lên. Y không thấy buồn cười, chỉ thấy Lâm Sanh thật khổ.
“Trần Bất Phàm đã chế ra giải dược, Mễ Quát đi cùng hắn tìm Hi Ngải rồi.”
Lý Hành Chi thôi không cười nữa, Lâm Sanh cũng dần ổn lại, hai người đồng thời thở phào.
“Tốt quá, nguyên soái được cứu rồi. Đại nạn không chết, sau này ắt có phúc.”
Trong đầu Lâm Sanh lập tức hiện lên Bạch Uyên, dẫn đường nhỏ ấy vì Tạ Hoài mà chịu không ít khổ, cuối cùng cũng có kết cục tốt.
“Không đúng, hiện tại Bạch Uyên đang một mình đối đầu với Kael sao?”
Lâm Sanh chợt phản ứng, tim giật thót.
Lý Hành Chi đập đùi, muốn bật dậy chạy đi, nhưng xương cốt chưa lành, ngã phịch xuống đất.
Vừa rồi Clint mơ hồ nghe Trần Bất Phàm nói, Bạch Uyên còn gửi tin tức cho hắn, như vậy tình hình hẳn là chưa đến mức tệ nhất.
Y còn chưa kịp giải thích, thì chuông báo nguy lại ngừng.
Quân y hận không thể quỳ lạy mấy vị đại gia này, bị k*ch th*ch kiểu này, người chết trước không phải bệnh nhân, mà là hắn mất thôi.
“Dựa theo thế cục trước đó, cho dù chúng ta có đi, tám chín phần cũng là chết chắc.”
Lý Hành Chi rất không muốn thừa nhận, nhưng sự thật là như vậy. Kael đối với Bạch Uyên có lẽ còn nương tay, nhưng với bọn họ thì sẽ là đòn chí mạng.
“Tiểu Bạch Uyên, cố lên đi. Chồng ngươi, nam nhân số một đế quốc, sắp tới cứu ngươi rồi.”