Sương mù màu đen không ngừng va chạm trong chiếc rương pha lê đặc chế, Otis đứng trước nó, trầm mặc hồi lâu.
An Kỳ gấp đến mức giậm chân, sợ thời gian càng kéo dài, Kael sẽ tìm cách khác để trốn.
“Ngài không phải đã nói có biện pháp sao? Còn do dự cái gì nữa, mau giết gã đi!”
Lần đầu tiên Lâm Cửu không ngăn cản An Kỳ thất lễ, y cũng có cùng ý nghĩ.
Để bắt được gã này, mọi người đã phải trả giá quá lớn.
Otis nhắm mắt lại, giây tiếp theo, tinh thần thể mãnh hôt xuất hiện, há miệng rộng, nuốt chửng cái rương vào bụng.
An Kỳ nghẹn họng nhìn trân trối.
“Không phải chứ, này có ổn không?” Cậu vội lấy khuỷu tay thúc Lâm Cửu, đầy vẻ khó tin, “Thứ này vốn giỏi xâm nhập không gian tinh thần, bây giờ lại dùng tinh thần thể đối phó nó, chẳng phải tự dẫn sói vào nhà?”
Lâm Cửu cũng không biết, y cũng thực sự khiếp sợ.
Nhưng Otis không định giải thích cho hai người, chỉ phất tay để vệ binh tiễn khách.
An Kỳ nóng nảy, đẩy phăng người cản lại, hướng Otis hét: “Chẳng lẽ ngài còn tin lời ma quỷ của Fenita sao? Dưới da hắn đã sớm đổi thành kẻ khác, Kael mới là địch nhân thật sự ngài cần đối mặt!”
Otis liếc cậu một cái, giọng nhẹ nhàng: “Ta biết.”
An Kỳ lại bước lên một bước, “Vậy ngài còn…”
“An Kỳ, ta nói rồi, ta có biện pháp.”
Cho dù trong lòng khó chịu, đối diện hoàng đế, An Kỳ cũng không thể nói thêm gì.
Nhưng cậu cũng không quay về quân bộ, mà vẫn canh giữ ngoài cửa.
“Nếu thật có biến, ta có thể phản ứng ngay.”
Lâm Cửu cũng ở lại, lần đầu tiên hai người bình yên sóng vai đứng đó.
“Thật sự, rốt cuộc Otis đang nghĩ gì vậy!”
Lâm Cửu nhún vai, ý nghĩ của vị đại nhân vật này nào phải phàm nhân như y có thể đoán ra.
“Ngươi định đứng đây bao lâu?”
An Kỳ khẽ cắn môi, kiên quyết: “Đợi cho đến khi chắc chắn Kael đã chết hoàn toàn.”
Đôi mắt lam của dẫn đường như bốc lửa, khiến tim Lâm Cửu khựng lại một nhịp.
“Không phải, ngươi lại gần như vậy làm gì, nhìn đã thấy phiền, tránh xa ta một chút.”
Lâm Cửu nhân cơ hội nhéo eo cậu một cái, rồi lập tức ngoan ngoãn lùi lại.
An Kỳ cũng không thấy gì lạ, chỉ nghĩ y đang trêu chọc.
“Ta không giữ ngươi ở đây, ngươi muốn đi thì đi.”
Lâm Cửu tất nhiên không đi, lấy lòng nói: “Ta không đi, ở lại cùng ngươi.”
An Kỳ bị y làm cho rùng mình, không muốn đáp lời thêm.
Quy Vân cởi áo sơ mi, chỉ mặc áo khoác. Hắn ngồi xổm bên bờ suối, nhúng ướt áo sơ mi rồi quay lại sơn động, lau thân thể cho 044 hết lần này đến lần khác.
Y không còn đột ngột run rẩy, nhưng lại xuất hiện triệu chứng mới. Toàn thân nóng rực, như một bàn ủi đang cháy đỏ.
Nhiệt độ cực cao thiêu đốt thần kinh, 044 lại một lần nữa rơi vào hôn mê.
Chỗ áo sơ mi lau qua rất nhanh trở nên khô mát, còn làn da vốn đàn hồi giờ đã sưng to, trong suốt, bên dưới tích tụ chất lỏng ngày càng nhiều.
Trong lòng Quy Vân rõ ràng, 044 không thể gắng gượng bao lâu nữa.
Động tác trên tay hắn ngày càng máy móc, gần như không thể suy nghĩ, chỉ như muốn dùng cách này để khắc ghi từng đặc điểm trên thân thể y.
Nói về tín vật trước đó, Quy Vân đã khắc xong râtd nhanh. Hòn đá được tách thành hai, mặt trên viết tắt tên hai người, nét chữ tùy ý.
Quy Vân thật sự không còn tâm trí làm cho hoa mỹ, trong thời gian ngắn ngủi này, hắn chỉ mong được nói thêm vài câu với 044.
“Ta có phải rất ghê tởm không?”
Sưng phù làm 044 hoàn toàn thay đổi, đôi mắt to ngày nào giờ chỉ còn hé được một khe nhỏ.
Y không dám nghĩ tới bộ dạng mình lúc này, khuôn mặt và dáng người từng tự hào, giờ phút này lại thành gông xiềng nặng nề nhất.
Quy Vân không dám dùng lực, ngón tay khẽ lướt qua hàng mi y.
“Rất đẹp, ta vẫn thích ngươi.”
044 mỉm cười, đôi môi kéo căng làn da, lộ ra một khe nứt nhỏ.
Máu và mủ trào ra, chỉ vài giây, nửa khuôn mặt 044 đã sụp xuống, xương trắng mơ hồ lộ ra.
“Quy Vân, ta không muốn trở nên thảm hại hơn nữa.”
044 nắm lấy tay hắn, đã không còn sức cầm chặt.
“Ta không hy vọng trong mắt em, hình ảnh cuối cùng của ta lại càng chật vật hơn bây giờ.”
Quy Vân lắc đầu liên tục, chỉ cần 044 còn sống, hắn tham lam thêm từng giây từng phút.
“Ta sẽ không…”
“Quy Vân.”
044 không mở mắt nổi, môi khô khốc mấp máy, lẩm bẩm: “Cầu em, ta không muốn mình biến thành càng đáng sợ hơn.”
Áo sơ mi ướt đã sớm bị hơi nóng hong khô, nhiệt độ cơ thể y cao tới mức khó tin, cánh tay Quy Vân kề sát đã nổi lên mấy vết bỏng nước.
Vừa rồi mấy lời đó đã hao hết toàn bộ khí lực, đầu óc 044 choáng váng, lại một lần nữa hôn mê.
Quy Vân không nhúc nhích, ngồi yên hồi lâu. Cho đến khi quang não trong túi chấn động dữ dội, cuối cùng rơi xuống đất.
“Ta để tinh thần thể nuốt Kael, hiện tại đã không cảm nhận được hơi thở của gã, bất quá ta không thể xác định gã đã hoàn toàn đã t·ử v·ong hay chưa. Hy vọng ngươi có thể trở về, giúp ta lần cuối cùng này.”
“Quy Vân, ta thật xin lỗi ngươi. Đây là lần cuối cùng, ta chân thành cầu xin ngươi.”
Otis trực tiếp bắt lấy một nghiên cứu viên, hack vào quang não của Quy Vân, hai tin nhắn giọng nói tự động truyền tới.
Đôi mắt Quy Vân vô thần, sắc tím trong đồng tử rốt cuộc không còn che giấu.
Trước mắt, hơi thở người yêu yếu ớt, mỗi một nhịp thở đều là dày vò.
“Ngươi có biết không, vừa rồi, đó là lần đầu tiên ngươi cầu xin ta.”
Tinh thần lực hóa thành lưỡi dao sắc bén, vì chủ nhân xúc động mà lỡ cắt qua cánh tay Quy Vân.
“Ta chưa từng nghĩ tới, việc đầu tiên ngươi cầu ta, cũng là chuyện cuối cùng… lại là giết ngươi.”
Nước mắt chợt vỡ đê. Chủy thủy bình thường rất nhẹ, lúc này lại nặng ngàn vạn cân.
Đôi tay Quy Vân không còn run rẩy. Máu và lệ rơi xuống từng giọt từng giọt, như cơn mưa xối xả.
Hắn tìm đúng vị trí, chủy thủ đâm thật sâu. Lồng ngực co thắt cuối cùng ngừng hẳn, trong sơn động chỉ còn tiếng khóc thảm thiết.
Quy Vân đã hoàn thành thỉnh cầu của người yêu.
Hắn không chần chừ, dùng chủy thủ rạch trên người 044 mười mấy vết nhỏ, để mọi thứ bên trong chảy ra hết.
Xúc tua tinh thần từ miệng nhỏ chui vào, thay thế huyết nhục của y, một lần nữa lấp đầy thân thể này.
044 lại trở về dáng vẻ như trước, chính là hình ảnh đẹp nhất trong lòng Quy Vân.
Hắn nhẹ nhàng đỡ y ngồi dựa vào vách đá. Nhìn qua, 044 giống như chỉ đang ngủ.
“Yên tâm, ta sẽ không để ngươi cô độc.”
Quy Vân đặt khối đá có khắc tên mình bên cạnh 044, mang nửa còn lại trên người. Giờ phút này, hắn vô cùng bình tĩnh. Hắn biết mình chỉ còn hai việc cuối cùng phải làm.
Otis không phải chờ lâu. Khi ông nhìn thấy bóng dáng quen thuộc bước vào đại điện, cả người kích động nhảy dựng khỏi ghế.
“Quy Vân, ngươi thật sự tới rồi!”
Trong lòng ông có vạn câu xin lỗi, nhưng chưa kịp nói ra, đã bị một câu của Quy Vân chặn lại.
“Ta tới để hoàn toàn giải quyết Kael. Sau đó, ta sẽ xóa sạch ký ức của mọi người.”
Otis biết, Lăng Tứ… đã ch·ết.
Nếu không, vì sao trong đôi mắt tím ấy lại tràn đầy bi thương như thế.
Otis không nói thêm lời nào, trực tiếp thả tinh thần thể ra.
Tinh thần thể mãnh hổ gầm vang, điên cuồng lao về phía Quy Vân.
Nhưng kết quả là đụng vào một bức chắn vô hình, bị bắn văng thật xa.
Xúc tua tinh thần không chút nương tay xuyên thẳng vào bụng mãnh hổ, Otis nhíu chặt mày. Chủ nhân và tinh thần thể vốn liên kết, ông lập tức buồn nôn cuồn cuộn.
Cố nhịn cảm giác, ông nhìn thấy Quy Vân điều khiển xúc tua, không ngừng xuyên qua thân thể mãnh hổ.
Ở mọi góc đều có tinh thần lực cường hãn của dẫn đường, Otis chịu không nổi, nôn kịch liệt.
Quy Vân gần như lật tung tất cả, nhưng để phòng ngừa bất trắc, hắn triển khai một lớp lưới tơ tinh thần rộng lớn.
Chỉ cần có dị thường ló ra, những sợi tơ ấy sẽ chém diệt tận gốc ngay lập tức.
“Kael đã chết.”
Quy Vân nhàn nhạt nói, đối diện sắc mặt trắng bệch của Otis, không thêm lời.
“Vất vả cho ngươi.”
Quy Vân cũng không trả lời nữa. Otis chỉ cảm nhận được tinh thần lực của hắn như bầu trời phủ xuống, không đến một giây đã bao trùm toàn bộ đế quốc.
Loại sức mạnh này tuyệt đối không phải trò đùa. Quy Vân phun ra mấy ngụm máu lớn, nhưng vẫn đứng sừng sững.
Otis loạng choạng, lao nhanh đến bên hắn, “Ngươi điên rồi sao? Tiếp tục thế này, ngươi không sống được bao lâu đâu!”
Quy Vân không nhìn ông, chỉ tập trung khống chế lực lượng phân tán xuống toàn bộ đế quốc.
“Trừ ngài ra, sẽ không còn ai nhớ đến ta và 044.”
Otis trừng to mắt, hoàn toàn không hiểu vì sao hắn phải làm vậy.
“Trước kia là lỗi của ta, ta đã không hoàn toàn tin ngươi. Nhưng giờ tất cả đã sáng tỏ, ta sẽ nói cho mọi người biết công lao của các ngươi, vì sao lại muốn…”
“Chúng ta không cần. 044 không thích nhân loại, hiện tại ta cũng vậy.”
Máu tươi chảy ra từ hốc mắt, nhưng Quy Vân lại mỉm cười, bình thản như thường.
“Chúng ta sẽ hoàn toàn kết thúc cùng đế quốc.”
Ngày 20 tháng 89 theo tinh lịch, buổi chiều 3 giờ 20 phút 43 giây, trong một khoảnh khắc hoảng hốt, nhân loại đã thiếu đi một đoạn ký ức.