Hồi lâu sau, Lý Kiều cuối cùng cũng thốt ra cái tên kia.
"Hắn tên là Xa Học Khôn, thường xuyên lấy thân phận đạo sĩ để chu du khắp nơi."
Lý Kiều vì nhiều lần thi trượt, cuộc sống nghèo túng, bệnh tật lại không có tiền mua thuốc, chỉ có thể tuyệt vọng chờ c.h.ế.t.
Cũng chính lúc đó, hắn ta gặp Xa Học Khôn.
Xa Học Khôn uyên bác đa tài, không chỉ chữa khỏi bệnh cho Lý Kiều, còn hết lời khen ngợi tài năng của hắn ta.
Theo hắn, Lý Kiều không thi đỗ khoa cử không phải vì học vấn kém cỏi, mà là vì hắn ta quá ngay thẳng, không biết nịnh hót, nên mới không có cơ hội thể hiện tài năng.
Lý Kiều sống đến từng ấy tuổi, lần đầu tiên có người thưởng thức mình như vậy, tự nhiên là vô cùng vui mừng, lại thêm đối phương còn là ân nhân cứu mạng, Lý Kiều nhanh chóng xem đối phương như tri kỷ, hận không thể vì hắn mà xông pha lửa đạn.
Vì vậy, khi Xa Học Khôn lôi kéo hắn ta nhập bọn, hắn ta gần như không chút do dự liền đồng ý.
Thì ra, thân phận đạo sĩ du phương chỉ là vỏ bọc do Xa Học Khôn ngụy trang.
Hắn thực chất là người Thần Quốc.
Thần Quốc nằm ở phía đông nam của Đại Nhạn, hai nước có biên giới tiếp giáp. Thế nhưng, đất đai của Thần Quốc lại kém màu mỡ hơn Đại Nhạn rất nhiều. Trước đây, Thần Quốc từng nhiều lần phái binh xâm lược Đại Nhạn, nhưng đều thất bại.
Dù hai năm nay Thần Quốc không chính thức khai chiến, nhưng cũng chẳng chịu an phận. Thỉnh thoảng vẫn phái người lẻn vào Biện Kinh của Đại Nhạn để cướp bóc lương thực và bắt cóc dân chúng.
*an phận: yên với phận của mình và cảnh sống hiện tại, không phấn đấu để có được một sự thay đổi.
Nay Thần Quốc phái một người như Xa Học Khôn trà trộn vào Đại Nhạn, chắc chắn là có mưu đồ.
Yến Nam Quan lạnh lùng nhìn hắn ta: "Ngươi biết thông đồng với địch quốc là tội gì không?"
Lý Kiều nhếch môi cười lạnh: "Ta đương nhiên biết! Nhưng thì sao? Đại Nhạn không chịu cho ta cơ hội thi triển tài hoa, vậy cớ gì ta không thể tìm một minh chủ khác?"
*minh chủ: bậc vua chúa có tài đức và sáng suốt, trong quan hệ với người bề tôi.
Thấy hắn tađến lúc sắp c.h.ế.t vẫn không biết hối cải, Yến Nam Quan không nhịn được mắng một câu.
"Ngươi đọc sách đến mức ném hết vào bụng chó rồi sao?!"
Lý Kiều cãi lại.
"Ngươi có tư cách gì mà mắng ta?
Các ngươi, Ưng Vệ, chẳng qua chỉ là một lũ chó săn do lão hoàng đế nuôi dưỡng, Đại Nhạn chính là vì có các ngươi mà trở nên u ám.
Hôm nay ta bị giam ở đây, chẳng qua là do vận may không tốt, xui xẻo rơi vào tay các ngươi mà thôi.
Nhưng các ngươi cũng đừng đắc ý.
Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, các ngươi sớm muộn gì cũng không có kết cục tốt đẹp.
Ta đi trước một bước, trên đường Hoàng Tuyền chờ các ngươi, ha ha ha ha!"
Hắn ta cất tiếng cười ngông cuồng gần như điên dại, rõ ràng đã hoàn toàn tự buông bỏ bản thân.
Yến Nam Quan trầm mặt nhìn hắn, chờ hắn ta cười đủ rồi, Yến Nam Quan mới mở miệng hỏi.
"Xa Học Khôn ở đâu?"
Lý Kiều tự biết không còn đường sống, vốn dĩ hắn ta ôm quyết tâm phải c.h.ế.t, tuyệt đối sẽ không tiết lộ bất cứ điều gì liên quan đến Xa Học Khôn, nhưng việc Xa Học Khôn phái người giết hắn ta diệt khẩu đã khiến hắn ta đau đớn.
Đã Xa Học Khôn muốn hắn ta c.h.ế.t, vậy hắn cũng đừng hòng sống yên ổn.
Ánh mắt Lý Kiều trở nên hung ác: "Xa Học Khôn rất xảo quyệt, mỗi lần đều là hắn chủ động liên lạc với ta, hắn bảo vệ bản thân rất tốt, chưa từng tiết lộ hành tung cho ta."
Nói đến đây, hắn ta không khỏi cười giễu cợt chính mình.
Thực ra Xa Học Khôn vẫn luôn đề phòng hắn ta, và luôn sẵn sàng từ bỏ hắn ta, là hắn ta quá tin tưởng Xa Học Khôn, nên mới không nhận ra điều này.
Yến Nam Quan lộ vẻ thất vọng, hóa ra Lý Kiều cũng không biết tung tích của Xa Học Khôn.
Nhưng ngay sau đó hắn liền nghe Lý Kiều nói.
"Tuy ta không biết hắn ở đâu, nhưng ta biết hắn có một người tình cũ ở thành Ngọc Kinh."
Yến Nam Quan truy hỏi: "Ai?"
"Đầu bảng của Lạc Y Các, Trân Tịch Tịch."
Khi Yến Nam Quan dẫn theo Ưng Vệ đến Lạc Y Các, Trân Tịch Tịch đã treo cổ tự vẫn.
Lạc Y Các nằm giữa phố xá sầm uất, xung quanh đều là cửa hàng, khi Ưng Vệ xông vào Lạc Y Các, lập tức thu hút rất nhiều người hiếu kỳ.
Chỉ trong chốc lát bên ngoài đã tụ tập rất nhiều người vây xem.
Khi mọi người nhìn thấy thi thể của Trân Tịch Tịch được khiêng ra, lập tức gây ra một trận xôn xao không nhỏ.
Là đệ nhất danh kỹ, nàng ta đương nhiên có không ít người yêu mến.
*danh kỹ: Đào hát nổi tiếng trong xã hội cũ.
Những người này nhìn thấy nữ nhân mình yêu mến cứ thế hương tiêu ngọc vẫn, đương nhiên đau lòng không thôi, ánh mắt nhìn về phía Ưng Vệ lại càng thêm tức giận.
*hương tiêu ngọc vẫn: chỉ người con gái đẹp nhưng yểu mệnh.
Trong mắt bọn họ, Trân Tịch Tịch còn trẻ như vậy, thân thể lại luôn khỏe mạnh, không thể đột nhiên c.h.ế.t như vậy.
Chắc chắn là Ưng Vệ đã bức c.h.ế.t nàng.
*bức c.h.ế.t: làm người khác phải tự sát do đã có hành vi có lỗi đối với họ. .
Lũ khốn kiếp này, ngay cả một nữ tử yếu đuối cũng không tha, thật là mất hết tính người!
Thi thể của Trân Tịch Tịch được đưa về Chính Pháp Ty, cùng với những người khác trong Lạc Y Các cũng bị giam giữ.
Lạc Bình Sa tiến hành khám nghiệm tử thi và phát hiện— Trân Tịch Tịch đang mang thai.
Tiêu Quyện lệnh cho người điều tra tất cả mọi người trong Lạc Y Các.
Tổng hợp lời khai của tất cả mọi người, kết hợp với thời gian Trân Tịch Tịch mang thai, cuối cùng đưa ra một kết luận——
Đứa trẻ trong bụng nàng ta rất có thể là của Xa Học Khôn.
Tiêu Quyện trầm giọng nói: "Chúng ta vừa phái người đến Lạc Y Các, Trân Tịch Tịch liền tự vẫn, đây tuyệt đối không phải là sự trùng hợp, chắc chắn có người thông báo."
Dư Niễu Niễu lập tức cảnh giác: "Ý điện hạ là, Chính Pháp Ty chúng ta có nội gián?"
Tiêu Quyện: "Không phải nội gián."
Nếu thực sự có nội gián, Lý Kiều đã không dễ dàng sập bẫy như vậy.
Hắn tiếp tục nói: "Xa Học Khôn hẳn là có phái người âm thầm theo dõi Chính Pháp Ty, một khi chúng ta có hành động gì, hắn lập tức sẽ nhận ra."
Dư Niễu Niễu xâu chuỗi lại logic: "Nghĩa là, Xa Học Khôn đã bí mật truyền tin cho Trân Tịch Tịch, Trân Tịch Tịch vì bảo vệ Xa Học Khôn, đã lựa chọn kết liễu mạng sống của mình. Nếu tất cả những điều này là sự thật, vậy chứng tỏ Xa Học Khôn hẳn là chưa chạy xa, biết đâu hắn đang trốn trong thành thì sao!"
Tiêu Quyện đứng dậy: "Bản vương lập tức vào cung, thỉnh cầu Hoàng thượng hạ lệnh phong tỏa cổng thành."
Chỉ cần đóng cửa thành, Xa Học Khôn sẽ không thể chạy thoát, đến lúc đó lại để Ưng Vệ lục soát từng nhà, chắc chắn sẽ tóm được hắn!
Dư Niễu Niễu tiễn hắn rời đi.
Đến khi mặt trời lặn, nàng như thường lệ ngồi xe ngựa trở về Quận vương phủ.
Tú Ngôn ma ma thấy chỉ có một mình nàng trở về, không khỏi hỏi.
"Điện hạ đâu ạ?"
Dư Niễu Niễu đáp: "Điện hạ vào cung rồi, chắc sẽ nhanh chóng trở về thôi."
Theo nàng hiểu biết về Lăng Quận Vương, hắn là người làm việc rất hiệu quả, chắc chắn sẽ nhanh chóng thực hiện kế hoạch bắt giữ Xa Học Khôn.
Tuy nhiên lần này nàng đã đánh giá sai.
Tiêu Quyện lần này vào cung rất lâu, mãi vẫn chưa thấy trở về.
Dư Niễu Niễu cảm thấy có chút không ổn.
Trong lòng lo lắng, nàng liền cùng Tú Ngôn ma ma đợi.
Càng lúc trời càng tối.
Tú Ngôn ma ma tuổi đã cao, tinh thần không tốt, bà lộ vẻ mệt mỏi, có chút không chịu đựng nổi nữa.
Dư Niễu Niễu nói với bà.
"Ma ma đi ngủ trước đi, ở đây có ta rồi."
Tú Ngôn ma ma bất đắc dĩ nói: "Tuổi càng lớn, thân thể càng không chịu nổi. Ta về phòng chợp mắt một lát, nếu có tin tức gì, phiền người sai người báo cho ta một tiếng."
Dư Niễu Niễu gật đầu đồng ý.
Nàng tiễn Tú Ngôn ma ma rời đi, sau đó một tay chống cằm, nhìn ngọn nến trước mặt ngẩn người.
Quận vương điện hạ sao còn chưa về nhỉ?
Mãi đến canh ba, Tiêu Quyện cuối cùng cũng trở về.
Trời đã khuya như vậy, hắn tưởng mọi người trong phủ đều đã ngủ, không ngờ trong đại sảnh vẫn còn đèn sáng.